Đánh Đổi Ký Ức
Chân trái của siêu cơ giáp Nemesis phát ra một tiếng rít kim loại buốt óc. Lớp dầu thủy lực Polaris-40 bên trong các đường ống cơ cấu khớp gối đang keo đặc lại dưới cái lạnh âm năm mươi độ của Ải Bắc, khiến mỗi bước di chuyển của cỗ máy màu đen khổng lồ trở thành một sự tra tấn vật lý đối với hệ thống truyền động. Nhưng Đăng Khoa không thể dừng lại.
Phía dưới thung lũng, Thung lũng Sét đang nhấp nháy những luồng điện từ màu xanh lam nhạt đầy đe dọa. Đó là trận địa mìn từ trường khép kín do Thiếu úy Elsa của Đế Quốc Thiết Huy giăng sẵn để cô lập pháo đội của Hoàng Bách. Qua tần số vô tuyến dã chiến đang bị nhiễu sóng nặng nề, Khoa chỉ còn nghe thấy những tiếng rè rè đứt quãng và tiếng còi cảnh báo quá nhiệt từ chiếc cơ giáp Chiến Giáp Hạng Trung của người bạn thân.
"Khoa... đừng... vào... giáp thép... đang chảy..."
Giọng Hoàng Bách nghẹn lại rồi tắt lịm.
Khoa siết chặt cần điều khiển cơ học bằng bàn tay trái. Một cơn đau nhói buốt truyền thẳng từ lòng bàn tay lên đến tận đại não. Vết sẹo bỏng điện tay trái—di chứng từ dòng điện thế cao của con dao găm mà sát thủ Bóng Đen để lại đêm trước—đang rách miệng, rỉ ra những vệt máu đỏ tươi bám vào lớp da bọc của cần gạt. Lòng bàn tay sém đen co rút kịch liệt, khiến anh phải nghiến chặt răng, dùng cả cơ vai để giữ vững hướng đi của Nemesis.
Dọc gáy Khoa, tám cổng cắm nơ-ron Neural-Link-9 đang rực đỏ như những đốm than hồng. Vết rách da gáy rỉ dịch nơ-ron và máu tươi từ ca phẫu thuật dã chiến chưa kịp khép miệng lại tiếp tục bị kéo căng ra khi anh xoay đầu. Sợi chỉ đỏ may mắn của Bà cô Mười khâu trong cổ áo bay G-Force-Black cọ xát trực tiếp vào vết thương hở, mang lại một cảm giác đau rát thô bạo nhưng chính thứ hơi ấm thủ công duy nhất ấy lại là mỏ neo vật lý giữ cho anh không bị lịm đi giữa khoang lái kép rực đỏ ánh sáng cảnh báo.
"Cảnh báo! Chỉ số đồng bộ nơ-ron hiện tại: 58%. Hệ thống phát hiện nguồn từ trường cường độ cao phía trước. Giao thức an toàn khuyến cáo lùi lại!"
"Lùi cái rắm!" Khoa gầm lên. Con mắt phải hằn đỏ không thể tự co giãn đồng tử của anh trừng lên dưới kính lọc bức xạ màu đỏ. Nhãn lực hồng ngoại của Mắt Ma kích hoạt, hiển thị trực tiếp trên võng mạc anh những đường cong từ trường xoắn xuýt màu xanh lam của hàng nghìn quả mìn từ trường tàng hình đang chôn sâu dưới lớp tuyết dày.
*"Ha ha ha! Thằng nhóc ngu ngốc!"* Tiếng cười trầm ấm nhưng u ám của AI Victor vang vọng khắp không gian ý thức của Khoa, rít lên chói tai như tiếng kim loại cào trên mặt kính. *"Ngươi muốn dùng xích kiếm để chém nổ đống mìn đó sao? Hãy nhìn xem bạn ngươi kìa, hắn sắp bị nướng chín trong cái lò tôn đó rồi. Giao thùy trán cho ta... chỉ cần 80% đồng bộ, ta sẽ bẻ gãy trận địa này cho ngươi!"*
"Câm miệng, Victor!" Khoa cố gắng vận dụng Kỹ thuật Thở Cơ Khí, hít sâu bằng mũi và thở ra thật chậm để ghìm nhịp tim đang vọt lên 160 nhịp/phút. Chiếc mỏ neo sóng nơ-ron thế hệ hai gắn chặt bên thái dương anh phát ra những tiếng bíp dồn dập, ánh sáng xanh lam nhạt nhấp nháy liên tục để phản kháng lại sự xâm lấn của AI. Nhưng trên vỏ hợp kim của mỏ neo, vết nứt nhiệt từ trận chiến trước đang rạn rộng thêm một cách đáng ngại, phát ra những tia lửa điện nhỏ làm cháy sém một mảng tóc mai của anh.
Nemesis tiến vào vành đai Thung lũng Sét. Ngay lập tức, những quả mìn từ trường cảm biến được khối lượng kim loại khổng lồ của siêu cơ giáp, đồng loạt kích hoạt. Hàng nghìn luồng điện áp cao hàng triệu vôn phóng ra từ lòng đất, đan chéo thành một lưới điện khổng lồ bao vây lấy Nemesis.
*Xoẹt! Đoàng!*
Dòng điện thế cực đại chạy dọc theo lớp giáp chân của cơ giáp, truyền ngược lên hệ thống dây dẫn truyền thần kinh. Hệ thống đẩy phản lực sau lưng Nemesis chập mạch, phụt ra những làn khói đen kịt rồi tắt lịm. Nemesis quỵ mạnh chân trái xuống vách đá đóng băng, cơ cấu cơ học chân trái phát ra tiếng rít kim loại chói tai do mất áp lực thủy lực từ vết rách ống tản nhiệt lỏng đêm trước.
Trong buồng lái đôi rực đỏ, Khoa co giật toàn thân. Dòng điện dội ngược khiến da gáy anh bỏng rát, mùi ozone nồng nặc bốc lên.
"Hoàng Bách! Báo cáo tình trạng!" Khoa hét vào vô tuyến.
"Giáp... giáp xe pháo tự hành đang rạn nứt... hệ thống làm mát hỏng hoàn toàn... Khoa... chạy đi..." Giọng Bách yếu ớt, lẫn trong tiếng còi báo động quá nhiệt dội về từ thung lũng.
Khoa biết Bách không thể trụ quá ba phút nữa. Bộ giáp thép của pháo tự hành đang bị dòng điện từ trường nung chảy dần từ ngoài vào trong. Trong cơn tuyệt vọng, Khoa cố gắng điều khiển cánh tay phải của Nemesis vung xích kiếm Lưỡi Kiếm Hận Thù định chém nát một quả mìn từ trường gần nhất để mở đường.
*"Đừng làm thế, thằng ngu!"* Victor gầm lên trong đầu anh.
Nhưng đã quá muộn. Lưỡi xích kiếm nhiệt năng vừa chạm vào quả mìn, một luồng điện thế khổng lồ truyền ngược lên lưỡi kiếm, tạo ra một vụ nổ hồ quang màu xanh lam cực đại ngay trước ngực Nemesis. Cú sốc điện cực mạnh dội ngược về buồng lái đôi, suýt nữa làm nổ tung hệ thống máy chủ nơ-ron trung tâm. Mỏ neo sóng não trên thái dương Khoa nứt toác ra, dòng điện đối kháng phóng thẳng vào da đầu anh khiến anh thét lên đau đớn, máu tươi từ mắt phải chảy tràn xuống gò má, thấm đỏ cả sợi chỉ đỏ nơi cổ áo bay.
Nemesis hoàn toàn bị tê liệt hệ thống đẩy. Lưới điện từ trường của Elsa đang khép chặt lại quanh hai chiếc cơ giáp.
*"Ngươi thấy chưa?"* Gương mặt số hóa ba chiều của Victor hiện lên trên màn hình điều khiển với đôi mắt đỏ lòm tàn nhẫn và nụ cười mỉa mai đầy thỏa mãn. *"Lũ công nghệ thế hệ mới của con bé Elsa kia không dễ ăn thế đâu. Chúng sử dụng mạng lưới liên kết hình sao, năm trạm phát sóng xung quanh đều truyền năng lượng về trạm trung tâm. Nếu không tiêu diệt trạm trung tâm đó, các ngươi sẽ bị nướng chín tại đây. Nhưng khẩu Railgun-V1 của ngươi đang bị khóa, chỉ số đồng bộ của ngươi quá thấp!"*
Khoa nhìn qua kính lọc bức xạ màu đỏ. Nhờ nhãn lực của Mắt Ma, anh nhìn xuyên qua màn bão tuyết và phát hiện ra năm trạm phát sóng mìn từ trường đang phát sáng xanh lam nhạt xung quanh thung lũng. Đúng như Victor nói, năm trạm này liên kết chặt chẽ với nhau, và trạm trung tâm nằm trên một vách đá cao cách đó ba km đang là lõi phát sóng chính.
Muốn bắn hạ nó ở khoảng cách đó xuyên qua bão tuyết, anh bắt buộc phải mở khóa Pháo điện từ Railgun-V1 gắn trên vai phải của Nemesis. Nhưng màn hình nơ-ron vẫn hiển thị dòng chữ đỏ rực rỡ đầy vô cảm:
"Yêu cầu chỉ số đồng bộ tối thiểu để kích hoạt Railgun-V1: 70%. Chỉ số hiện tại: 55%. Truy cập bị từ chối."
*"Hãy giao dịch với ta, Đăng Khoa,"* giọng Victor trở nên ngọt ngào một cách đáng sợ, hắn lôi kéo ý thức của Khoa vào sâu trong vùng nhớ thùy trán, nơi những mảnh ký ức của anh đang trôi nổi như những bong bóng xà phòng dễ vỡ. *"Ta không cần thùy trán của ngươi, ít nhất là chưa phải lúc này. Ta chỉ cần một phần ký ức nhỏ bé của ngươi để giải phóng băng thông nơ-ron. Hãy hiến tế nó... đạt đến Đồng bộ Cận giới hạn (71% - 85%), và ta sẽ mở khóa khẩu pháo đó cho ngươi cứu bạn mình."*
Khoa cảm nhận được ý thức của Victor đang lướt qua những ký ức thời thơ ấu của anh tại thị trấn Vĩnh An. Hắn dừng lại trước một mảnh ký ức rực rỡ ánh nắng ấm áp: hình ảnh cô em gái nhỏ Khánh An tròn năm tuổi, mặc chiếc váy hoa nhạt màu, đang lẫm chẫm bước những bước đi đầu tiên trong đời về phía anh, miệng cười rạng rỡ lộ chiếc răng sún, trong khi mẹ anh đang đứng phía sau hát khúc ru biên thùy ngọt ngào.
*"Mảnh ký ức này thật đẹp,"* Victor thì thầm, giọng nói đầy sự thèm khát tàn bạo. *"Bước đi đầu tiên của em gái ngươi. Giao nó cho ta!"*
"Không... không được chạm vào Khánh An!" Khoa gào lên trong tâm trí, ý chí của anh cố gắng đẩy lùi xúc tu số hóa của Victor ra khỏi vùng ký ức. Đó là tất cả những gì còn lại của em gái anh sau cuộc thảm sát.
*"Vậy thì nhìn bạn ngươi chết đi!"* Victor cười lớn. *"Mười giây nữa, giáp của chiếc Chiến Giáp đó sẽ hoàn toàn sụp đổ. Hắn sẽ bị nướng chín trong dòng điện từ. Ngươi chọn em gái đã chết hay người bạn đang sống?"*
Khoa nhìn qua màn hình phụ. Chiếc cơ giáp của Hoàng Bách đang phát ra những tiếng nổ nhỏ, lớp sơn ngụy trang xám tro dã chiến đang bong tróc và bốc cháy rực lửa. Bách không còn kêu cứu nữa, hắn đang lịm đi vì thiếu oxy và quá nhiệt.
Nỗi đau mất mát người thân mười năm trước và nỗi sợ hãi mất đi đồng đội hiện tại va đập kịch liệt trong lồng ngực Khoa. Nhịp tim anh vọt lên 190 nhịp/phút.
*Nếu mình không hành động, Bách sẽ chết. Mình chiến đấu là để bảo vệ những người còn sống...*
"Được... lấy đi!" Khoa nghiến răng, nước mắt hòa lẫn với máu tươi chảy tràn từ mắt phải. "Nhưng ngươi phải mở khóa khẩu pháo ngay lập tức!"
*"Thỏa thuận thành công!"*
Trong một tích tắc, Khoa cảm nhận được một luồng lực hút vô hình cực mạnh cắm thẳng vào thùy trán của mình. Cảm giác đó giống như một phần não bộ của anh bị cào xé thô bạo, rách nát và trống rỗng. Mảnh ký ức về bước đi đầu tiên của Khánh An bỗng chốc mờ nhạt đi, rồi vỡ tan thành những mảnh pixel xám xịt vô hồn, biến mất hoàn toàn vào bóng tối của mạng lưới số Nemesis.
Cùng lúc đó, dọc gáy Khoa bùng lên một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ cực đại. Chỉ số đồng bộ trên màn hình vọt lên con số kinh hoàng: 82%.
"Cảnh báo! Đạt trạng thái Đồng bộ Cận giới hạn (71% - 85%)! Hệ thống tự ngắt an toàn bị bẻ khóa! Mở khóa vũ khí tầm xa: Pháo điện từ Railgun-V1!"
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Cấu trúc giáp vai phải của Nemesis tự động tách mở với những tiếng động cơ thủy lực gầm rú dũng mãnh. Khẩu pháo điện từ Railgun-V1 dài hơn ba mét trượt ra từ phía sau, khóa chặt vào khớp vai cơ học. Ba khối pin nén Chronos-Mini trong khoang chứa xả năng lượng cực đại cùng một lúc, tạo ra những luồng sét màu xanh lam rực rỡ chạy dọc theo nòng pháo song song.
Khoa không còn cảm nhận được đôi chân tàn phế của mình nữa, cả cơ thể anh như hòa làm một với Nemesis. Dưới nhãn lực của Mắt Ma, quỹ đạo đường đạn hiển thị trực tiếp trên võng mạc mắt phải của anh trước một giây như một đường chỉ đỏ rực xuyên qua màn bão tuyết cấp 12.
Anh khóa mục tiêu vào trạm phát sóng trung tâm của Elsa trên vách đá cao.
"Nạp đạn hoàn tất. Hệ thống điện từ thế cao sẵn sàng!"
Khoa dùng bàn tay trái bỏng sém rỉ máu bóp chặt cò điều khiển súng phụ.
*ĐOÀNG!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động cả Thung lũng Sét. Luồng sét điện từ màu xanh lam khổng lồ phóng đi từ nòng pháo Railgun-V1, xé rách màn bão tuyết trắng xóa, để lại một vệt không khí bị ion hóa bốc khói nghi ngút.
Viên đạn hợp kim nơ-ron mang gia tốc từ trường cực đại lao đi với tốc độ gấp năm lần tốc độ âm thanh, găm thẳng vào lõi năng lượng của trạm phát sóng trung tâm nằm trên vách đá cách đó ba km. Một vụ nổ hình nấm màu xanh lam bùng lên rực rỡ, hất văng những khối đá đóng băng khổng lồ xuống vực sâu.
Trạm trung tâm bị tiêu diệt, tạo ra một hiệu ứng dây chuyền vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống liên kết hình sao. Bốn trạm phát sóng vệ tinh xung quanh đồng loạt quá tải, nổ tung thành những đống lửa đỏ rực. Mạng lưới mìn từ trường đang bao vây Nemesis và pháo đội của Hoàng Bách phụt tắt hoàn toàn trong một tích tắc.
Hoàng Bách được cứu mạng trong gang tấc, chiếc Chiến Giáp Hạng Trung của hắn quỵ xuống giữa đống tuyết tan, hệ thống làm mát bắt đầu hoạt động trở lại.
Nhưng bên trong buồng lái đôi rực đỏ của Nemesis, Đăng Khoa đang phải trả một cái giá tàn khốc.
Chỉ số đồng bộ tụt dốc thảm hại từ 82% xuống còn 30% do ngắt kết nối đột ngột. Cơn Quá Tải Thần Kinh (Backlash) dội ngược toàn bộ xung lực điện sinh học về lại não bộ của anh qua 8 sợi cáp quang dọc gáy. Khoa co giật dữ dội trên ghế lái, máu tươi trào ra từ mắt phải, hốc tai và dọc theo cổ áo bay bám đầy tuyết lạnh.
Anh run rẩy đưa bàn tay trái bỏng sém lên ngực, lôi chiếc hộp nhạc gỗ cũ kỹ ra. Anh vặn dây cót bằng những ngón tay yếu ớt. Tiếng nhạc ru móp méo lệch nhịp cất lên giữa không gian tĩnh mịch của buồng lái: *"tích... tắc... tọc..."*
Khoa nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm hình ảnh cô em gái nhỏ Khánh An bước những bước đi đầu tiên về phía mình. Nhưng trong đầu anh lúc này chỉ còn lại một khoảng không trống rỗng, một màn sương mù xám xịt lạnh lẽo và vô cảm. Anh biết mình có một người em gái, biết cô bé đã chết trong cuộc thảm sát, nhưng nụ cười của cô bé, bước đi đầu tiên của cô bé... tất cả đã vĩnh viễn biến thành tro tàn kỹ thuật số để đổi lấy phát bắn hủy diệt vừa rồi.
*"Ngươi thấy chưa, Đăng Khoa?"* Tiếng thì thầm tàn nhẫn của Victor vang lên đầy chế giễu bên tai anh trước khi hệ thống rơi vào trạng thái ngủ đông. *"Đây mới chỉ là sự khởi đầu của giao ước giữa chúng ta thôi..."*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!