Đột Phá Đỉnh Gió Buốt
Tiếng rít xé gió từ hướng ngược lại đột ngột vang lên, xé toạc màn bão tuyết đang gầm rú quanh Cột mốc số 14.
Đó không phải là tiếng đạn rít của khẩu súng bắn tỉa điện từ mà Trung úy Fritz vừa sử dụng. Âm thanh ấy trầm hơn, mang theo tần số dao động từ trường cực cao, khiến toàn bộ các tấm kim loại trên thân xe cơ giáp Nemesis run lên bần bật. Trên màn hình phụ vốn đã nhấp nháy đầy sọc nhiễu xám, một dải tần số vô tuyến dã chiến lạ hoắc đột ngột chen ngang, đè bẹp cả giọng nói của Hoàng Bách.
"Khoa... Đừng đến... Con bé Elsa... nó gài bẫy... Thung lũng Sét... pháo tự hành của tớ bị khóa..."
Giọng của Hoàng Bách đứt quãng giữa những tiếng rè rè của bão từ. Ngay sau đó, một giọng nữ lạnh lùng, kiêu kỳ nhưng sắc lẹm như băng tuyết biên thùy vang lên, chiếm lĩnh hoàn toàn băng thông truyền tin:
"Gửi phi công của chiếc cơ giáp đen. Ta là Thiếu úy Elsa thuộc Quân đoàn thiết giáp Thiết Lang. Bạn của ngươi và tiểu đội tuần tra của hắn đang nằm trong tầm ngắm của mạng lưới mìn từ trường Thung lũng Sét. Nếu trong vòng hai mươi phút nữa ngươi không xuất hiện, ta sẽ kích hoạt luồng điện thế cực đại nung chảy toàn bộ pháo đội của hắn thành sắt vụn. Đừng cố gắng đi đường vòng, bão tuyết sẽ chôn vùi các ngươi trước khi kịp nhìn thấy lối vào thung lũng."
Tín hiệu phụt tắt. Fritz đã rút lui âm thầm vào bóng tối của rặng núi đá sau phát bắn hỏng thứ ba, nhường lại sân khấu cho cái bẫy chết người mà Elsa đã giăng sẵn.
Trong buồng lái đôi rực đỏ ánh sáng cảnh báo, Đăng Khoa nghiến chặt răng. Vết rách da gáy rỉ dịch nơ-ron và máu tươi đang bám dính lấy cổ áo bay G-Force-Black, mỗi lần anh cử động đầu, sợi chỉ đỏ may mắn khâu trong cổ áo—kỷ vật thầm lặng của Bà cô Mười—lại cọ sát vào vết thương, mang đến một cơn đau rát buốt. Con mắt phải hằn đỏ không thể tự co giãn đồng tử của anh đang nhói lên từng đợt dưới kính lọc bức xạ. Lòng bàn tay trái với vết bỏng sém đen do dòng điện thế cao đêm trước co rút kịch liệt, khiến anh phải dùng hết sức bình sinh mới giữ được cần điều khiển cơ học.
"Khoa! Cậu nghe thấy không? Đừng nghe lời con mụ điên đó!" Giọng Bách lại vang lên một lần nữa trước khi bị nhiễu từ nuốt chửng hoàn toàn. "Thung lũng Sét là tử địa..."
Để tiếp cận Thung lũng Sét và giải cứu tiểu đội của Hoàng Bách trong vòng mười lăm phút, con đường duy nhất không bị bẫy từ trường của Elsa chặn đứng là băng qua Đỉnh Gió Buốt—ngọn núi cao nhất vùng biên giới phía Bắc với độ cao hơn bốn nghìn mét so với mực nước biển.
Nhưng đó là một vùng cấm địa tự nhiên. Nhiệt độ hiện tại trên đỉnh núi đã tụt xuống dưới -52 độ C, kèm theo bão tuyết cấp 12 vĩnh cửu. Hệ thống tản nhiệt lỏng của cơ giáp thông thường sẽ bị đóng băng ngay lập tức nếu tiến vào vùng khí hậu cực hạn này, khóa chặt các khớp cơ học và biến siêu chiến giáp thành một cái quan tài bằng thép đúc.
*"Ha ha ha! Ngươi muốn tự sát sao, thằng nhóc?"* Tiếng cười nhạo báng của AI Victor vang lên réo rắt trong não bộ Khoa, gặm nhấm vào thùy trán đang rạn nứt của anh. *"Đỉnh Gió Buốt? Ngay cả bản thể bằng xương bằng thịt của ta năm xưa cũng không dám lái cơ giáp băng qua đó trong đêm bão tuyết. Ngươi nghĩ đôi chân tàn phế kia của ngươi sẽ giúp ngươi vượt qua cái lạnh của địa ngục sao? Hãy giao thùy trán cho ta... Ta sẽ giúp ngươi bay qua ngọn núi đó!"*
"Câm miệng!" Khoa gầm lên trong đầu. Anh vận dụng Kỹ thuật Thở Cơ Khí, hít sâu bằng mũi, giữ hơi trong lồng ngực đang bị nén chặt bởi áp lực gia tốc, rồi thở ra thật chậm để ghìm nhịp tim đang vọt lên 170 nhịp/phút xuống. Chiếc Mỏ neo sóng não thế hệ hai trên thái dương anh phát ra tiếng bíp dồn dập, những tia sáng xanh lam nhạt nhấp nháy liên tục, cố gắng dập tắt cơn bạo loạn nơ-ron do Victor kích kích.
Khoa đẩy cần gạt tiến lên phía trước. Động cơ hạt nhân cổ đại của Nemesis gầm rú, xả ra những luồng khí thải nóng hổi màu xanh lam nhạt dưới sườn núi. Chiếc cơ giáp màu đen khổng lồ bắt đầu bước đi, hướng thẳng lên vách đá dựng đứng của Đỉnh Gió Buốt.
Càng lên cao, sức mạnh của thiên nhiên Ải Bắc càng thể hiện sự tàn khốc tuyệt đối. Gió lốc cấp 10 quật liên tục vào các tấm giáp vai rách nát của Nemesis, tạo ra những tiếng rít gào chói tai hệt như tiếng khóc than của những linh hồn đã tử nạn tại thị trấn Vĩnh An mười năm trước. Những bông tuyết cứng như đá dăm găm thẳng vào kính buồng lái, để lại những vệt xước chằng chịt.
"Cảnh báo! Nhiệt độ ngoại vi: -52 độ C. Áp suất dầu thủy lực Polaris-40 bắt đầu giảm mạnh do hiện tượng keo hóa chất lỏng. Khớp gối chân trái đóng băng cục bộ!" Giọng nói máy móc của Nemesis vang lên dồn dập.
Khoa cảm nhận được sự kháng cự từ hệ thống điều khiển thần kinh. Đôi chân tàn phế của anh không thể cảm giác được bàn đạp, nhưng qua liên kết nơ-ron trực tiếp, anh có thể thấy rõ khớp gối chân trái của Nemesis đang đông cứng lại dưới lớp băng dày. Mỗi bước đi của cỗ máy nặng hàng chục tấn trở nên nặng nề và lệch nhịp.
*Phải tăng tốc độ tản nhiệt... Không, nếu tăng hệ thống sưởi thông thường, các khối pin nén Chronos-Mini sẽ cạn kiệt trước khi kịp đến thung lũng.*
Khoa nhớ lại lời Đỗ Gia Bảo—chàng kỹ sư tản nhiệt mập mạp của đội kỹ thuật—từng huênh hoang trong nhà vòm bảo trì: *"Cơ cấu tản nhiệt của Nemesis là đồ cổ đại, nhóc ạ. Nhưng nó có một điểm hay: các tấm giáp hông và giáp vai có thể xoay góc 15 độ. Nếu mày bẻ góc tấm giáp đón đúng hướng gió lốc, mày có thể tạo ra một dòng khí lưu tuần hoàn, giữ nhiệt lượng của lò phản ứng hạt nhân ở lại quanh các khớp cơ học thay vì để gió tuyết thổi bay."*
Khoa áp dụng Kỹ năng Thích Ứng Bão Tuyết. Anh dùng bàn tay phải điều khiển các khớp nối ngoại vi, chủ động điều chỉnh trọng tâm cơ giáp thấp xuống, đồng thời thay đổi góc nghiêng của các tấm giáp vai và giáp hông để lướt đi mượt mà ngược chiều gió lốc. Gió tuyết quật vào thân xe bị bẻ hướng, tạo thành một màng khí động học bảo vệ xung quanh khung xương Nemesis.
Nhưng cái lạnh -52 độ C vẫn quá khủng khiếp. Hệ thống tản nhiệt lỏng của chân trái đột ngột báo lỗi đỏ rực trên bảng điều khiển.
"Khớp gối chân trái bị đông cứng hoàn toàn! Hệ thống truyền động thủy lực mất áp lực!"
Nemesis quỵ xuống một gối trên vách đá đóng băng trơn trượt. Cú va chạm cơ học kinh hoàng khiến Khoa bị hất mạnh về phía trước, bả vai trái bị trật khớp chưa lành nhói lên một cơn đau xé thịt. Chiếc hộp nhạc gỗ cũ kỹ trong ngực áo bay bị nén chặt, phát ra tiếng nhạc ru móp méo lệch nhịp *"tích... tắc... tọc..."* qua lớp vải bạt dã chiến.
*"Ngươi thấy chưa?"* Victor lại thì thầm, giọng nói của hắn giờ đây mang theo sự thỏa mãn tàn nhẫn. *"Ngươi sẽ chết đóng băng ở đây, giống như con trai của Lê Hoài Nam mười năm trước. Hãy để ta giúp ngươi kích nổ lò phản ứng!"*
"Không bao giờ!"
Khoa nghiến răng, lòng bàn tay trái bỏng sém siết chặt cần gạt khẩn cấp bên tay trái buồng lái. Anh quyết định thực hiện một chiến thuật cực kỳ mạo hiểm: bẻ khóa giới hạn an toàn của lò phản ứng hạt nhân để tỏa nhiệt cưỡng bức.
Anh giật mạnh cần gạt Xả Áp Khẩn Cấp.
*HÚUUUUU!*
Một tiếng rít kinh hoàng vang lên từ hai bên giáp vai của Nemesis. Luồng hơi nước siêu nóng, mang theo bức xạ hạt nhân rò rỉ từ động cơ cổ đại, được xả thẳng ra ngoài qua các ống dẫn phụ dọc theo chân cơ giáp. Làn khói trắng nóng bỏng bùng lên giữa màn bão tuyết âm độ, bao phủ toàn bộ khớp gối chân trái của Nemesis.
Tiếng băng đá nứt vỡ *"răng rắc"* vang lên giòn giã. Lớp băng dày đóng cứng khớp gối bị nung chảy ngay lập tức dưới nhiệt lượng cưỡng bức. Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc: luồng hơi nóng dội ngược làm rách một phần ống tản nhiệt lỏng bên trong chân trái, phát ra những tia lửa điện chập mạch đỏ rực.
"Cảnh báo! Lò phản ứng hạt nhân tiêu tốn thêm 20% năng lượng dự trữ. Khớp chân trái bị mài mòn cơ học nặng do sốc nhiệt!"
Khoa không quan tâm đến cảnh báo. Anh ép đôi chân cơ khí của Nemesis đứng thẳng dậy. Nhờ màng khí nóng bao phủ và kỹ năng bẻ góc giáp thích ứng, chiếc cơ giáp màu đen khổng lồ bắt đầu lướt đi vùn vụt ngược chiều gió lốc, vượt qua vách đá dựng đứng của Đỉnh Gió Buốt với tốc độ kinh hoàng.
Ánh bình minh đỏ rực của ngày thứ hai hắt lên đỉnh núi đóng băng vĩnh cửu, chiếu rọi bóng dáng Nemesis đang đứng sừng sững trên đỉnh đèo cao nhất biên giới. Dưới chân núi, sương mù từ trường của Thung lũng Sét đang nhấp nháy những luồng điện màu xanh lam nhạt đầy đe dọa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!