Nhạc nềnCyber_Noir

Mệnh Lệnh Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ rú lên từng hồi liên tục, xé toạc bầu không khí u uất đang bao trùm khắp Nhà vòm số 2. Ánh đèn vàng ấm áp của phòng trị liệu vụt tắt, thay thế bằng luồng ánh sáng đỏ strobe quay cuồng sát khí, hắt những vệt sáng đỏ rực lên thân xác cơ giáp hắc ám Nemesis đang cắm đầy các sợi cáp sạc dã chiến.


Đăng Khoa vẫn ngồi quỳ sụp trong khoang lái đôi rực đỏ. Lòng bàn tay trái của anh—nơi hằn sâu vết sẹo bỏng sém đen do dòng điện thế cao của sát thủ Bóng Đen để lại—đang bóp chặt lấy cần điều khiển cơ học rỉ sét. Sau gáy anh, 8 sợi cáp quang nơ-ron Neural-Link-9 vẫn găm chặt vào các cổng cắm, rỉ ra thứ dịch nơ-ron màu vàng nhạt hòa lẫn với máu tươi dọc theo cổ áo bay G-Force-Black. Cơn đau từ chiếc Mỏ neo sóng não thế hệ hai trên thái dương nén ngược vào thùy trán như một chiếc ê-tô thủy lực khổng lồ, nhưng tất cả những đớn đau thể xác ấy không thể lấp đầy khoảng trống rỗng kinh hoàng trong tâm trí anh.


Anh đã quên gương mặt mẹ. Gương mặt dịu hiền của bà Nguyễn Thị Mai—mỏ neo nhân tính duy nhất của anh—đã vĩnh viễn biến thành những mảng pixel xám xịt vô hồn để giải phóng băng thông cho hệ thống đồng bộ của Nemesis. Thứ duy nhất giữ anh lại với thế giới thực lúc này là sợi chỉ đỏ may mắn được Bà cô Mười tỉ mẩn thêu thủ công nơi cổ áo bay đang cọ xát vào làn da cổ bỏng rát của anh.


"Khoa! Nghe tôi nói không? Anh phải ngắt kết nối ngay lập tức!"


Giọng nói của Khánh Linh vang lên đầy hoảng loạn qua hệ thống truyền âm nội bộ. Cô lao đến bên bệ điều khiển ngoại vi, đôi bàn tay run rẩy cố gắng thao túng các dòng lệnh nơ-ron để cưỡng bức ngắt kết nối. Nhưng ngay lúc đó, tiếng bước chân rầm rập của cảnh binh hiến binh vang lên từ phía cửa sắt nhà vòm.


Cánh cửa trượt rít lên một tiếng khô khốc. Trung tá Trịnh Sâm bước vào, hoàn hảo và lạnh lùng trong bộ cảnh phục hiến binh đen tuyền không một nếp nhăn. Theo sau gã là bốn lính cảnh sát quân sự vũ trang hạng nặng, súng trường điện từ gác sẵn trên bả vai. Ánh mắt Sâm sắc lẹm như dao cạo quét qua Đăng Khoa đang tàn tạ trong khoang lái, rồi dừng lại trên chiếc hộp nhạc gỗ cũ kỹ đang đặt trên bàn dã chiến.


"Đăng Khoa," giọng Trịnh Sâm trầm và vô cảm, át cả tiếng còi báo động. "Cột mốc số 14 đóng băng dốc đứng đã bị lực lượng tiên phong của Thiết Huy đột phá. Theo báo cáo nhiệt lượng, chúng đang triển khai trận địa pháo nhiệt áp tầm xa để chuẩn bị san phẳng toàn bộ vành đai biên giới phía Bắc."


Gã hiến binh rút ra một tấm thẻ dữ liệu quân sự, ném thẳng lên bàn điều khiển dã chiến của Khánh Linh.


"Ban chỉ huy sư đoàn vừa ban hành mệnh lệnh tuần tra khẩn cấp. Pháo đội hạng trung của Thiếu úy Hoàng Bách sẽ tiến vào Cột mốc số 14 để thiết lập trận địa chặn địch."


"Cái gì?"


Từ góc tối của nhà vòm, Hoàng Bách bước ra, gương mặt vuông chữ điền đầy tàn nhang đỏ gay vì phẫn nộ. Anh nắm chặt nắm đấm, gầm lên: "Trung tá! Cột mốc số 14 là điểm cao nhất trên rặng núi đá biên giới, gió lốc cấp 10 và tầm nhìn bằng không. Đưa pháo tự hành hạng nặng lên đó giữa bão tuyết cấp 12 chẳng khác nào biến chúng tôi thành bia làm mồi nhử trinh sát nhiệt cho pháo binh Thiết Huy! Đây là một mệnh lệnh tự sát!"


Trịnh Sâm không hề biến sắc. Gã chỉnh lại chiếc găng tay da đen, lạnh lùng đáp: "Đây là mệnh lệnh thời chiến trực tiếp từ Bộ chỉ huy. Nếu pháo đội của cậu không di chuyển để thu hút hỏa lực địch, toàn bộ cứ điểm dã chiến này sẽ bị pháo nhiệt áp của Thiết Huy san phẳng trong vòng hai tiếng nữa. Hoặc là cậu xuất kích, hoặc là tôi sẽ khép toàn bộ pháo đội vào tội đào ngũ trước làn đạn."


Sự tàn nhẫn và cứng nhắc của hệ thống hiến binh bóp nghẹt lồng ngực những người lính chiến trường. Hoàng Bách nghiến răng đến mức khóe miệng rỉ máu. Anh nhìn sang Khoa, người bạn thân chí cốt từ thời học viện đang ngồi liệt trên ghế lái Nemesis với con mắt phải hằn đỏ rực sáng dưới lớp kính lọc bức xạ màu đỏ. Bách hiểu rằng, gã hiến binh này đang dùng mạng sống của anh để ép Khoa phải khuất phục.


"Tôi chấp nhận nhiệm vụ," Hoàng Bách nói, giọng anh run lên nhưng kiên định tột cùng. Anh quay lưng bước đi, không muốn Khoa nhìn thấy sự bất lực của mình. "Tôi sẽ lái chiếc pháo tự hành đầu tiên dẫn đầu tiểu đội. Lính biên phòng không phải lũ hèn nhát."


"Bách! Đứng lại!" Khoa khàn giọng gọi, nhưng bả vai trái đau nhức và đôi chân liệt khiến anh không thể tự đứng dậy khỏi ghế lái.


Trong bóng tối sâu thẳm của tâm trí, tiếng cười của AI Victor bỗng vang lên réo rắt, tàn nhẫn hệt như tiếng xích sắt kéo lê trên nền đá lạnh: *"Ngươi thấy chưa, nhóc con? Gã hiến binh đó muốn bạn thân của ngươi phải chết để thử thách lòng trung thành của ngươi đấy. Ha ha ha! Sự hy sinh của đồng đội luôn là thứ gia vị tuyệt vời nhất của chiến tranh. Hãy cầu xin ta đi... Giao thùy trán cho ta, ta sẽ giúp ngươi bắn nát đầu gã hiến binh đó!"*


*"Câm mồm!"* Khoa gầm lên trong ý thức, vận dụng Kỹ thuật Thở Cơ Khí để kìm hãm nhịp tim đang vọt lên 150 nhịp/phút. Anh không được phép để Victor lợi dụng sự phẫn nộ này để chiếm quyền kiểm soát.


Khoa nhìn thẳng vào Trịnh Sâm, giọng anh lạnh lùng như băng tuyết ngoài biên ải: "Tôi sẽ đi. Nemesis sẽ bọc lót tầm xa cho pháo đội của Hoàng Bách tại Cột mốc số 14."


Trịnh Sâm nở một nụ cười nửa miệng đầy thỏa mãn. Gã chìa ra một tờ cam kết điện tử: "Rất tốt. Nhưng để vận hành cơ giáp cấm này ngoài vành đai an toàn, cậu phải ký vào giấy cam kết chịu hoàn toàn trách nhiệm thần kinh dã chiến. Nếu chỉ số đồng bộ của cậu vượt quá giới hạn an toàn hoặc có dấu hiệu bị AI chiếm hồn, hệ thống tự động của vòng cổ định vị hiến binh sẽ phóng điện tiêu hủy não bộ của cậu ngay lập tức. Khánh Linh sẽ không được phép can thiệp từ xa."


"Tôi ký," Khoa không thèm nhìn tờ giấy, dùng ngón tay phải nhấn mạnh vào bảng quét sinh trắc học.


"Khoa! Anh điên rồi! Thiết bị mỏ neo sóng não thế hệ hai của anh đang bị nứt nhiệt nhẹ sau ca thử nghiệm vừa rồi!" Khánh Linh lao đến bám lấy thành buồng lái, đôi mắt cô ngập tràn nước mắt xót xa. "Bão từ ngoài kia đang tăng cường độ, nếu mất liên lạc vô tuyến, tôi không thể điều chỉnh tần số mỏ neo để cứu anh đâu!"


"Tôi phải cứu Bách, Linh," Khoa thì thầm, bàn tay trái bỏng sém của anh nhẹ nhàng gỡ những ngón tay của cô ra khỏi thành thép. "Nếu tôi biến thành một cỗ máy không linh hồn, hãy dùng chiếc hộp nhạc gỗ này để đánh thức tôi."


Anh nhét chiếc hộp nhạc gỗ cũ kỹ vào sâu trong ngực áo bay G-Force-Black, ngay sát sợi chỉ đỏ may mắn của mẹ.


Chú Tư Sơn im lặng bước đến bên hông Nemesis. Ông không nói lời thừa thãi, chỉ lẳng lặng dùng cờ-lê lực nạp 3 khối pin nén Chronos-Mini dự phòng cuối cùng—nguồn tài nguyên năng lượng khan hiếm nhất của nhà vòm—vào khoang chứa năng lượng ngoại vi của cơ giáp.


"Ba khối pin này chỉ đủ cho mày duy trì hỏa lực trong vòng ba mươi phút dưới thời tiết cực lạnh," chú Tư Sơn nói, giọng trầm buồn dưới lớp râu quai nón rậm rạp. "Đừng lãng phí năng lượng vào những đòn đánh vô nghĩa, nhóc con. Hãy sống sót trở về để tao còn sửa chân cho mày."


Nắp buồng lái đôi của Nemesis từ từ hạ xuống, khóa chặt Khoa vào khoảng không gian tối tăm rực đỏ ánh sáng nơ-ron. Tám sợi cáp Neural-Link-9 găm chặt vào gáy anh rít lên, truyền dẫn dòng xung điện thùy trán rực cháy. Chỉ số đồng bộ hiển thị trên màn hình chính: 52% — ngưỡng Đồng bộ Chiến thuật chính thức được kích hoạt.


UỲNH!


Cánh cửa thép khổng lồ của Nhà vòm số 2 mở ra, bão tuyết cấp 12 lập tức tràn vào gầm rú dữ dội. Nemesis bước ra khỏi nhà vòm, bóng dáng khổng lồ màu đen tuyền chìm ngập vào màn đêm đóng băng vĩnh cửu của Ải Bắc.


Nhiệt độ ngoài trời tụt dốc xuống -42 độ C. Gió lốc cấp 10 rít gào qua các khe núi đá sắc nhọn, quật liên tục vào các tấm giáp vai chắp vá của siêu cơ giáp. Khoa nghiến răng, kích hoạt kỹ năng Thích Ứng Bão Tuyết. Anh điều chỉnh trọng tâm Nemesis thấp xuống, thay đổi góc nghiêng của các tấm giáp vai để lướt đi mượt mà ngược chiều gió lốc, tránh để cơ cấu chân trái đang yếu bị thổi bay xuống vực sâu không đáy hai bên đường đèo.


Để tiết kiệm năng lượng hạt nhân và tránh bị trinh sát nhiệt của Thiết Huy phát hiện, Khoa đưa ra một phán đoán chiến thuật táo bạo: anh tắt toàn bộ hệ thống cảm biến chủ động và radar tầm xa, chấp nhận di chuyển mù công nghệ dã ngoại, chỉ dựa vào việc đọc địa hình vật lý và cảm nhận lực cản của gió truyền qua lớp giáp thép. Quyết định này khiến Nemesis tiêu tốn tới 30% năng lượng hạt nhân dự trữ chỉ để di chuyển vượt qua đường đèo dốc đứng của Khe hở Quỷ hướng về Cột mốc số 14.


Qua màn hình liên lạc mờ sương, Khoa có thể thấy bóng dáng chiếc xe pháo tự hành hạng nặng của Hoàng Bách đang lết đi nặng nề trên mặt tuyết đóng băng phía trước, cố gắng leo lên điểm cao của cột mốc. Bão tuyết quá dày đặc khiến hệ thống liên lạc vô tuyến của Khánh Linh từ căn cứ hoàn toàn bị bẻ gãy, chỉ còn lại những tiếng rè rè chói tai của bão từ biên giới.


Nemesis cuối cùng cũng tiến vào vành đai phòng ngự của Cột mốc số 14. Xung quanh anh, những vách đá dựng đứng đóng băng im lìm một cách đáng sợ dưới màn đêm đen kịt. Không có tiếng súng, không có tín hiệu nhiệt của địch.


Nhưng ngay khi Nemesis vừa đặt chân lên một tảng đá bằng phẳng sát cột mốc thép, màn hình cảm biến quang học của buồng lái đôi đột ngột nhấp nháy liên tục những vệt sáng đỏ rực rỡ.


*BÍP! BÍP! BÍP!*


Một âm thanh cảnh báo nơ-ron rít lên chói tai trong đại não Khoa. Đó không phải là cảnh báo thời tiết hay quá tải nhiệt.


Trên võng mạc mắt phải của anh, một đường lưới định vị màu đỏ sậm xuất hiện, khóa chặt vào tọa độ sau gáy của Nemesis—nơi 8 cổng cắm cáp quang nơ-ron đang rỉ máu. Khẩu súng bắn tỉa điện từ tầm siêu xa của xạ thủ Trung úy Fritz đang ẩn nấp trên đỉnh vách đá đóng băng phía trên đã hoàn tất việc khóa mục tiêu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!