Tuyết Đỏ Trên Tiền Tiêu
Cái lạnh ở Ải Bắc không chỉ đóng băng da thịt, nó gặm nhấm vào tận tủy xương, biến mọi hơi thở thành những làn khói trắng đục như linh hồn đang rã đám.
Nằm sâu dưới lớp tuyết dày ba mét của biên giới phía Bắc, Trạm tiền tiêu số 9 hiện lên như một cái hộp thép rỉ sét khổng lồ, chìm lặng trong bóng tối vĩnh cửu. Nơi đây là lá chắn đầu tiên của Liên Bang Phương Nam, một tiền đồn cô độc đối mặt trực diện với hỏa lực cơ giới tàn bạo của Đế Quốc Thiết Huy. Gió bão cấp 10 rít gào qua những rặng núi đá sắc nhọn, quật liên hồi vào lớp vỏ thép đúc sần sùi của căn cứ, tạo nên những tiếng co giãn kim loại ghê rợn như tiếng rên rỉ của một con quái thú đang hấp hối.
Bên trong khoang lái chật hẹp của chiếc Thiết Giáp Tuần Tra (Cấp D) mang mã hiệu "Thiết Mã-04", Đăng Khoa ngồi im lặng như một pho tượng đá. Chàng trai mười chín tuổi gầy gò, mặc bộ quân phục biên phòng xám tro sờn cũ bám đầy bụi dầu mỡ. Dọc gáy anh, các cổng cắm kết nối thần kinh rỗng tuếch lạnh ngắt, chưa hề được cắm sợi cáp quang nào. Con mắt phải của Khoa thỉnh thoảng lại nhói đau, một luồng điện nhẹ hằn đỏ võng mạc như một di chứng u tối từ đêm thảm sát mười năm trước tại thị trấn Vĩnh An. Anh siết chặt hai bàn tay thô ráp dính đầy vết dầu máy, cố gắng xua đi cái lạnh đang đông cứng các khớp ngón tay.
"Khoa, nhai miếng lương khô này đi. Cứ đực mặt ra thế thì đóng băng trước khi địch tới mất."
Giọng nói ấm áp, mang theo tiếng nhai nhóp nhép vang lên qua tần số vô tuyến nội bộ. Ngô Quốc Khánh, người bạn thân thiết kề vai chiến đấu cùng Khoa trong chiến hào, đang lái chiếc Thiết Giáp Tuần Tra bên cạnh. Qua lớp kính buồng lái mờ sương tuyết, Khoa có thể thấy bóng dáng Khánh đang loay hoay bẻ đôi phong lương khô sấy, nước da bánh mật rạng rỡ của cậu ấy vẫn giữ được nét lạc quan hiếm hoi nơi biên thùy này. Trên cổ Khánh, chiếc bùa bình an bằng vải đỏ thêu chỉ vàng đung đưa theo từng nhịp rung lắc của động cơ diesel-điện.
Khoa đón lấy khẩu phần qua khe hở của khoang bảo trì thủy lực, giọng lầm lì dã chiến:
"Ăn ít thôi, Khánh. Nguồn nhu yếu phẩm dã chiến của trạm sắp cạn rồi. Chuyến xe tiếp tế của Ba Đờn đáng lẽ phải đến từ hai ngày trước, nhưng bão từ mạnh quá, chắc lại bị kẹt ở đường đèo."
"Lo gì chứ!" Khánh cười xòa, nụ cười lộ chiếc răng khểnh hiền lành. "Tớ nghe nói sau đợt tuần tra này, nếu giữ vững được Cột mốc số 14, sư đoàn sẽ cho chúng ta nghỉ phép mười ngày. Tớ sẽ giải ngũ, về quê trồng lúa, cưới cô vợ nhỏ bên bờ sông. Lúc đó, tớ sẽ gửi cho cậu cả hòm gạo thơm dẻo nhất biên cương."
Khoa khẽ mỉm cười, nhưng ánh mắt anh ngay lập tức đanh lại khi nhìn vào màn hình radar quét vòng ngoài. Những dòng tín hiệu màu xanh lục nhấp nháy liên tục, nhưng sóng bão từ quá mạnh khiến các đường quét bị nhiễu loạn, méo mó như những nét vẽ nguệch ngoạc của một kẻ điên. Trạm tiền tiêu số 9 này chỉ được trang bị những cỗ máy Thiết Giáp Tuần Tra đời cũ, chạy bằng động cơ diesel thô sơ, giáp mỏng và hỏa lực chỉ gồm một khẩu súng máy liên thanh cỡ nòng trung bình. Chúng chỉ là những con tốt thí mạng, làm bia đỡ đạn vòng ngoài để cảnh báo sớm cho bộ chỉ huy sư đoàn phía sau.
Đột ngột, một tiếng rít xé gió chói tai vang lên từ tầng mây đen kịt phía trên rặng núi đá. Tiếng rít lớn đến mức nó lấn át cả tiếng gầm rú của bão tuyết.
*UỲNH!!!*
Một quả pháo nhiệt áp dội xuống cách vành đai phòng ngự phía Tây chỉ năm trăm mét. Sóng xung kích kinh hoàng hất văng hàng vạn tấn tuyết trắng lên không trung, biến chúng thành một cơn mưa lửa đỏ rực nung chảy mặt đất đóng băng. Sức ép từ vụ nổ truyền qua mặt đất, chấn động mạnh đến mức chiếc Thiết Mã-04 của Khoa bị trượt dài trên mặt băng trơn trượt.
"Cảnh báo! Quỹ đạo đạn pháo nhiệt áp tầm cao!"
Tiếng còi báo động đỏ rực rút lên chói tai trong khoang lái. Màn hình radar quét của trạm số 9 lập tức bị lấp đầy bởi hàng chục vệt đỏ chết chóc đang lao xuống từ khí quyển.
"Toàn đội chú ý! Di chuyển thấp trọng tâm! Né tránh sóng xung kích!" Khoa gào lên qua vô tuyến dã chiến, đôi bàn tay nhanh nhẹn giật cần gạt cơ học, ép hệ thống thủy lực chân của Thiết Mã-04 khuỵu xuống sát mặt đất, giảm thiểu tối đa diện tích tiếp xúc với luồng nhiệt áp.
Từ đài quan sát phía trên, Đại úy Đỗ Mạnh gầm lên qua hệ thống phát loa dã chiến:
"Đế Quốc Thiết Huy oanh tạc rải thảm! Lữ đoàn oanh tạc đường không của Đại tá Guderian! Toàn bộ pháo đội biên phòng lập tức vào vị trí phản công!"
Nhưng mọi nỗ lực phòng thủ dã chiến đều trở nên quá muộn màng và bất lực. Loạt pháo nhiệt áp thứ hai dội xuống trực diện vào hàng rào thép gai phòng ngự vòng ngoài. Lớp thép chịu lực dày nửa mét bị nung chảy dẻo quánh chỉ trong một tích tắc. Nhiệt độ cực đại biến tuyết trắng xung quanh thành những vũng bùn nóng chảy bỏng rát, bốc khói nghi ngút. Các khẩu pháo phòng thủ tự động vừa mới ngóc nòng lên đã bị trinh sát nhiệt của địch khóa chặt vị trí và dập tắt bằng những phát bắn chuẩn xác tầm siêu xa.
"Khánh! Mau dựng lều tuyết dã chiến che chắn cho thiết bị truyền tin! Chúng ta phải giữ liên lạc với Bộ chỉ huy Sư đoàn bằng mọi giá!" Khoa hét lớn, mắt phải anh nhói lên một cơn đau dữ dội khi nhìn thấy luồng ánh sáng đỏ rực từ các vụ nổ liên tục hắt vào buồng lái.
Ngô Quốc Khánh không chần chừ, cậu điều khiển chiếc Thiết Giáp Tuần Tra của mình lết qua màn lửa đạn, dùng cánh tay cơ khí kéo những tấm bạt chống từ trường bọc chì để che chắn cho giếng tiếp liệu vô tuyến dã chiến dưới hào ngầm.
Nhưng ngay khi Khánh vừa hoàn thành mối buộc cuối cùng, màn bão tuyết phía trước đột ngột bị rách toạc. Ba bóng ma cơ giới khổng lồ bước ra từ làn khói pháo đen kịt. Đó là những chiếc cơ giáp tiên phong của Quân đoàn thiết giáp Thiết Lang thuộc Đế Quốc Thiết Huy. Chúng cao hơn sáu mét, vỏ giáp mạ titan đen xám không hề phản xạ ánh sáng, trang bị những khẩu pháo nhiệt nung chảy gắn trên vai và vuốt thép thủy lực rực cháy nhiệt áp dã chiến.
"Địch đột kích cận chiến!"
Một chiếc cơ giáp Thiết Huy vung khẩu pháo nhiệt nã thẳng vào hàng rào phòng ngự phụ. Luồng lửa siêu nóng nung chảy hoàn toàn tấm chắn thép cuối cùng của trạm số 9.
Từ phía bên kia chiến hào, Trung úy Trịnh Thế Anh - sĩ quan tuần tra kỳ cựu của trạm - lái chiếc Thiết Giáp Tuần Tra của mình lao ra bảo vệ lối vào hầm ngầm. Thế Anh là một người lính gầy gò, mắt cận thị đeo kính dày cộp sau lớp mũ bảo hộ, nhưng lúc này ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm cảm tử. Anh kích hoạt xích kiếm nhiệt năng dã chiến, thanh kiếm rít lên chói tai khi cọ xát vào vuốt thép thủy lực của cơ giáp địch.
"Khoa! Khánh! Rút lui vào hầm ngầm! Mau lên!" Thế Anh hét lên qua vô tuyến, hai tay anh ghì chặt cần điều khiển khi chiếc cơ giáp tuần tra mỏng manh của anh bị sức mạnh vượt trội của kẻ thù đẩy lùi từng mét trên mặt băng.
Khoa nghiến răng, cố gắng xoay nòng pháo tự động tầm trung của Thiết Mã-04, khóa mục tiêu vào khớp gối của chiếc cơ giáp Thiết Huy đang áp chế Thế Anh. Anh bóp cò.
*ĐOÀNH! ĐOÀNH! ĐOÀNH!*
Những phát đạn pháo xuyên giáp cỡ nhỏ găm vào chân cơ giáp địch, bắn ra những tia lửa cơ học xanh lét. Nhưng bão tuyết cấp 10 quá mạnh kết hợp với luồng nhiệt áp đối lưu đã làm lệch quỹ đạo đường đạn, khiến các phát bắn chỉ gây ra những vết xước vô hại trên lớp giáp mạ titan dày của đối phương.
"Vô dụng thôi, nhóc con biên phòng!"
Tần số truyền tin dã chiến đột ngột bị can thiệp bởi một giọng nói kiêu ngạo, tàn nhẫn của phi công Thiết Huy. Chiếc cơ giáp địch không hề thèm né tránh loạt đạn của Khoa. Nó xoay người, thực hiện một đòn Phản Đòn Động Năng cực mạnh bằng tấm giáp vai dày bọc thép hợp kim.
Cú va chạm kinh hoàng phát ra tiếng thép va đập chói tai, hất văng chiếc cơ giáp của Thế Anh vào chân tường thành bằng bê tông cốt thép phía sau. Bức tường chịu lực vốn đã bị pháo nhiệt áp nung nứt vỡ lập tức sụp đổ hoàn toàn. Hàng vạn tấn bê tông đóng băng và dầm thép đổ sụp xuống, đè bẹp và chôn vùi nửa thân dưới của chiếc Thiết Giáp Tuần Tra của Thế Anh dưới đống đổ nát hoang tàn.
"Anh Thế Anh!" Khánh gào lên, định lái cơ giáp lao đến cứu viện.
"Đứng lại, Khánh! Đừng qua đó!" Khoa hét lớn khi nhìn thấy pháo hiệu oanh tạc tiếp theo của Đại tá Guderian đã khóa chặt tọa độ trạm tiền tiêu số 9. Một luồng sáng laser màu đỏ sậm từ trên trời cao đang rọi thẳng vào đống đổ nát nơi Thế Anh đang bị kẹt.
Giữa tiếng còi báo động gầm rú liên hồi và màn tuyết đỏ rực lửa đạn, phòng tuyến vòng ngoài của trạm tiền tiêu số 9 chính thức vỡ vụn hoàn toàn. Khoa nhìn qua kính buồng lái, con mắt phải hằn đỏ của anh co thắt dữ dội khi thấy bóng đen của loạt đạn pháo nhiệt áp tiếp theo đang xé rách màn đêm lao thẳng xuống đầu họ, đe dọa san phẳng mọi sự sống còn sót lại nơi tiền tiêu lạnh giá này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!