Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Hồng Môn Dạ Yến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

U Minh Điện chìm trong bóng tối ma mị của hàng ngàn ngọn nến sáp đen bốc khói mờ ảo. Những dải lụa màu tím thẫm treo dọc theo các hàng cột đá huyền thiết khổng lồ khẽ lay động dưới làn gió bấc rít gào qua khe cửa sổ. Tiệc bái sư chúc mừng Giáo chủ bế quan trở ra được tổ chức rầm rộ, nhưng không khí bên trong điện không hề có nửa điểm vui mừng, ngược lại ngập tràn sát khí thầm lặng rùng rợn.


Dưới đại sảnh, giáo chúng Tiền Đàn và Hậu Đàn ngồi phân chia hai bên rõ rệt. Thần Sa ngồi ở vị trí đầu bàn Tiền Đàn, cổ tay phải quấn băng gạc trắng sẫm màu máu, ánh mắt phức tạp cúi gầm xuống nền đá hộc, không nói một lời. Sự thất bại thảm hại dưới tay vị Giáo chủ tàn phế trưa nay đã bẻ gãy hoàn toàn lòng kiêu hãnh của gã. Ngồi bên hữu ngai vàng, Hữu Hộ Pháp Mục Vạn Niên sắc mặt trang nghiêm, nhưng đôi mày rậm nhíu chặt, bàn tay gân guốc không ngừng vuốt ve chuôi trường kiếm lớn, ánh mắt đầy lo lắng cảnh giác đảo quanh.


Trái ngược với vẻ trầm mặc đó, Tả Hộ Pháp Lục Vô Kỵ ngồi bên tả ngai vàng lại tỏ ra vô cùng phong nhã. Hắn mặc chiếc trường bào đen thêu họa tiết u minh bằng chỉ bạc lộng lẫy, gương mặt dài sắc sảo nở nụ cười kín đáo, đôi mắt hí thâm độc khẽ nheo lại khi nhìn về phía chiếc Xe Lăn Gỗ Mun đang ngự trên bục đá cao nhất.


Thẩm Thanh Ngôn ngồi yên trên chiếc xe lăn gỗ mun nặng nề. Chiếc bánh xe bên trái bị nứt sâu sau trận chiến đầm lầy độc, dù đã được quấn chặt cố định tạm thời bằng dải vải bạt đen, vẫn hơi nghiêng hẳn sang một bên khiến tư thế ngồi của anh có phần bất ổn. Dưới lớp đại bào rộng thùng thình thêu họa tiết cổ quái, cánh tay trái của anh bại liệt hoàn toàn, kinh mạch rạn nứt đau nhói dữ dội do cấm thuật tự phế từ trước. Tay phải anh khép hờ chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ nặng hai mươi cân đặt trên đùi.


Trong đan điền, mật độc Thệ Thủy Đan của triều đình đang phát tác chậm, tỏa ra một luồng hàn khí tà môn lạnh buốt thấu xương gặm nhấm khí huyết, phong tỏa hoàn toàn bảy phần mười nội lực Đỉnh Phong Quy Nguyên của anh. Lưỡi đao gia truyền Thiết Huyết Đao và bức mật chỉ lụa mỏng Đường Môn tịch thu từ Mã Hùng đang được anh giấu kín trong đai lưng giáp da bên trong. Thanh Ngôn nhắm mắt, nén cơn đau thắt nơi lồng ngực. Miệng anh tê dại, không thể cảm nhận được bất kỳ mùi vị nào của thức ăn bày biện trên bàn tiệc gấm. Độc tính ngấm sâu đã tước đi vị giác của anh từ lâu, nhưng khứu giác siêu phàm của một ngự tiền bổ đầu vẫn giúp anh nhận diện được từng luồng khí tức lạ trong không gian mờ ảo.


"Giáo chủ thần uy vô song, bẻ gãy thiết thương của Thần Sa, chấn nhiếp quần hùng! Thật là đại hỷ của U Minh Giáo chúng ta!"


Lục Vô Kỵ bất ngờ đứng dậy, cất giọng lọt tai nhưng thâm hiểm rợn người vang dội khắp điện đá. Hắn cầm một chén rượu bằng đồng thau chạm khắc hình đầu quỷ cổ quái, đích thân bước lên các bậc thềm đá cao, tiến sát chiếc xe lăn của Thanh Ngôn. Chén rượu đồng thau bốc lên một làn sương mỏng nhạt, tỏa ra một mùi đắng ngắt, lạnh lẽo vô cùng kín đáo.


Khứu giác của Thanh Ngôn lập tức run lên. Mùi đắng ngắt xen lẫn lạnh lẽo hắc nhẹ này... chính là độc chất tà môn U Minh Cát!


Bức mật chỉ lụa mỏng Đường Môn giấu trong người anh đã ghi rõ: Lục Vô Kỵ lén mua loại độc này từ Đường Tiểu Bảo để hạ độc thủ Giáo chủ mới. U Minh Cát là loại độc ăn mòn kinh mạch cực nhanh, nếu người có võ công uống phải mà vận nội lực phản kháng, độc tính sẽ bám theo dòng khí kình xé rách toàn bộ kinh mạch đan điền, khiến nạn nhân biến thành phế nhân thực sự hoặc ho ra máu chết tàn khốc trong vòng nửa canh giờ. Còn nếu là một phế nhân thực sự uống vào, độc tính sẽ đông cứng khí huyết khiến tim ngừng đập lập tức.


Lục Vô Kỵ dâng chén rượu đồng sát mặt Thanh Ngôn, nụ cười thâm độc hiện rõ trên khóe mắt hí: "Chén rượu này bôi tà độc... à không, chứa ngự tửu lạnh giá ngàn năm của tổng đàn, do chính tay thuộc hạ ủ dưới hầm băng sườn phía Bắc núi Hắc Phong. Kính mong Giáo chủ uống cạn chén rượu bái sư chúc mừng này trước mặt vạn chúng giáo chúng, nhận lấy tấm lòng thành trung tuyệt đối của thuộc hạ!"


Không khí trong U Minh Điện lập tức đông cứng lại. Hàng ngàn giáo chúng tuần phòng nín thở dõi theo. Đây không đơn thuần là một chén rượu chúc mừng, mà là một ván cờ chính trị sinh tử bộc phát sát cơ ngoài sáng.


Thanh Ngôn vận dụng Giả Thanh Thuật, dùng kim châm kích thích nhẹ vào thanh quản, phát ra tiếng ho khàn đặc, thâm trầm đầy uy nghiêm răn đe từ sau lớp Mặt Nạ Huyền Thiết:


"Lục Hộ Pháp có lòng. Nhưng bổn tọa vừa mới xuất quan xung mạch, đan điền tà kình còn chưa điều hòa ổn định, không tiện dùng rượu mạnh lạnh giá lúc này. Hãy để xuống đó, bổn tọa sẽ dùng sau."


"Giáo chủ từ chối sao?" Lục Vô Kỵ khẽ mỉm cười, giọng nói lập tức lạnh đi vài phần, cố tình nói lớn để toàn điện cùng nghe thấy. "Giáo quy U Minh Giáo có lệ: Tiệc bái sư chúc mừng, Giáo chủ nếu không uống cạn chén rượu của Hộ Pháp dâng lên trước mặt giáo chúng, tức là không nhận lòng thành, khinh thường vạn chúng giáo đồ phân đàn phía Nam! Hay là... thân thể Giáo chủ có điều gì bất tiện, hoặc giả... ngài không dám uống chén rượu của thuộc hạ dâng lên?"


Lời dồn ép hiểm độc vừa thốt ra, giáo chúng Tiền Đàn và Hậu Đàn lập tức xôn xao dao động. Những mũi thiết thương và giáp sắt va đập rầm rập rợn người.


Mục Vạn Niên phẫn nộ đứng dậy, trường kiếm bên hông rền rĩ khí kình: "Lục Vô Kỵ! Giáo chủ vừa mới bộc phát tà kình chấn vỡ khớp tay Thần Sa trưa nay, kinh mạch cần tịnh dưỡng! Ngươi dùng giáo luật ép buộc Giáo chủ uống rượu mạnh lúc này, chẳng lẽ có dã tâm gì khác?"


"Mục Hộ Pháp nói đùa rồi." Lục Vô Kỵ liếc nhìn Mục Vạn Niên đầy khinh bỉ. "Ta chỉ tuân thủ quy củ lâu năm của cựu giáo chủ để lại. Nếu Giáo chủ không uống chén rượu này, làm sao chứng minh được ngài vẫn giữ vững thần uy Ma giáo, làm sao khiến vạn chúng giáo chúng dưới núi tâm phục khẩu phục?"


Thanh Ngôn ngồi yên trên xe lăn, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn chằm chằm vào chén rượu đồng bốc khói nhạt. Anh hiểu rõ tình thế lúc này. Lục Vô Kỵ đang dùng giáo luật và sự nghi ngờ của quần hùng để dồn anh vào góc chết hoàn toàn. Nếu anh từ chối uống rượu, Lục Vô Kỵ sẽ lấy cớ đó để khép tội anh giả mạo Giáo chủ hoặc nhát gan hèn nhát, lập tức hiệu lệnh cho Hậu Đàn Vệ vây sát lập tức. Mà nếu anh uống chén rượu chứa độc U Minh Cát này, anh bắt buộc phải chịu đựng sự tàn phá tàn khốc của chất độc lên kinh mạch đang suy kiệt.


*Ta không thể từ chối. Chỉ có nhẫn nhục chịu độc lúc này mới giữ vững được vỏ bọc để tiếp tục ván cờ gián điệp hai mang.* Thanh Ngôn thầm nghĩ, bàn tay phải siết chặt chiếc quạt sắt.


Anh khẽ cúi đầu, bàn tay phải nâng lên nhận lấy chén rượu đồng thau lạnh ngắt từ tay Lục Vô Kỵ. Dưới ống tay áo đại bào rộng thùng thình che khuất ánh sáng, Thanh Ngôn khéo léo xoay nhẹ mặt chiếc Nhẫn Bạc Tần Thị đeo ở ngón trỏ tay trái. Khoang nhỏ bí mật của chiếc nhẫn mở ra, anh lén nhúng ngón tay trỏ vào lòng chén rượu. Đầu kim bạc cực nhỏ tích hợp dưới mặt nhẫn tiếp xúc với chất lỏng, lập tức chuyển sang màu đen sẫm rùng rợn.


Đúng là độc chất U Minh Cát! Không sai lệch nửa điểm.


Thanh Ngôn đưa chén rượu lên miệng, ngửa đầu uống cạn trước sự chứng kiến của hàng ngàn cặp mắt trong điện.


Do mất vị giác hoàn toàn, anh không cảm nhận được vị đắng chát hay mùi rượu mạnh, chỉ thấy một dòng chất lỏng lạnh ngắt trôi tuột xuống cổ họng. Nhưng ngay khi dòng rượu độc ngấm vào phế vị, một cơn rát bỏng tột cùng đột ngột bùng nổ dữ dội.


"Ư... khục..."


Thanh Ngôn nén một tiếng rên rỉ đau đớn trong cổ họng, sắc mặt dưới Mặt Nạ Huyền Thiết lập tức trắng bệch, mồ hôi lạnh rỉ ra ướt đẫm hai bên thái dương. Chất độc U Minh Cát bắt đầu ngấm sâu vào dòng máu, ăn mòn màng bảo vệ nội khí, xung đột trực diện với hàn khí của mật độc Thệ Thủy Đan đang kìm hãm đan điền. Hai luồng kịch độc nóng lạnh giao tranh tàn phá phế vị tột cùng, khiến anh đau đớn như bị vạn đao băm nát cơ thể từ bên trong.


Anh vận dụng ba phần mười nội lực Quy Nguyên nhu hòa còn sót lại, cưỡng ép nghịch chuyển dòng khí kình chạy dọc kinh mạch tay phải, tạm thời đóng băng luồng máu độc ngưng tụ lại ở vùng đan điền để chặn độc phát lập tức.


"Cốp!"


Thanh Ngôn đặt mạnh chén rượu đồng rỗng không xuống bàn gỗ mun trước mặt, tiếng động trầm đục vang lên dứt khoát. Anh dùng Giả Thanh Thuật phát ra tiếng cười khàn đặc, thâm trầm rợn người:


"Rượu tốt! Lòng thành của Lục Hộ Pháp... bổn tọa đã nhận!"


Lục Vô Kỵ khẽ nheo mắt hí, trong lòng vô cùng chấn động. Hắn rõ ràng biết chén rượu có độc U Minh Cát cực mạnh, nhưng vị Giáo chủ tàn phế trước mặt uống cạn mà vẫn ngồi vững vàng, khí chất không hề suy giảm.


*Hắn thực sự có nội lực thâm hậu để áp chế kịch độc Đường Môn sao? Hay hắn chỉ đang giả vờ?* Lục Vô Kỵ thầm nghĩ đầy nghi kỵ.


Hắn không chịu bỏ cuộc, lập tức nháy mắt ra hiệu cho Thiết Nhạc - Hậu Đàn Chủ gã khổng lồ mình đồng da sắt đang ngồi ở bàn tiệc Hậu Đàn.


"Ầm!!!"


Thiết Nhạc nện mạnh bàn tay hộ pháp to lớn xuống chiếc bàn gỗ mun chứa đầy bát đĩa, khiến thức ăn nảy lên tung tóe, phát ra tiếng động rúng động cả U Minh Điện. Gã khổng lồ đứng dậy, thân hình cao lớn bất thường mình đồng da sắt toát ra luồng kình lực Ngạnh Khí Công cương mãnh dữ dội. Hai chiếc vòng sắt dày nặng đeo ở cổ tay gã va đập vào nhau kêu loảng xoảng rợn người. Gã cười ồm ồm, sải bước lớn tiến thẳng lên thềm đá cao, chỉ tay thẳng vào chiếc xe lăn của Thanh Ngôn:


"Giáo chủ thần uy! Thần Sa của Tiền Đàn đã thua dưới tay ngài trưa nay, thuộc hạ vô cùng kính phục! Nhưng Hậu Đàn chúng ta vốn tu luyện Kim Cương Bất Hoại Ngoại Công, chỉ phục kẻ có lực tay mạnh nhất! Hôm nay nhân dịp đại hỷ bái sư yến, thuộc hạ Thiết Nhạc muốn mạn phép thách đấu lực tay trực tiếp với Giáo chủ để kiểm tra xem... thần lực của ngài có thực sự oai chấn thiên hạ như lời đồn, hay chỉ là hư danh tàn phế ngồi xe lăn! Kính mong Giáo chủ... chỉ giáo!"


Lời thách đấu thô lỗ của Thiết Nhạc bộc phát sát cơ trực diện dữ dội. Gã khổng lồ vận kình lực Ngạnh Khí Công lên đỉnh điểm, làn da ngăm đen nổi đầy gân xanh guốc cứng ngạnh như thép nguội, từng bước chân nện xuống thềm đá phát ra tiếng động trầm nặng rùng rợn. Gã tiến sát chiếc xe lăn gỗ mun của Thanh Ngôn, tay phải vạm vỡ giơ cao chuẩn bị giáng đòn thử thách vật lý tàn bạo lên cơ thể đang bị kịch độc tàn phá của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!