Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Thiết Thương Đoạt Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít lên qua những khe đá nứt nẻ của cổng trấn Hắc Phong, cuốn theo cát bụi vàng đục và mùi muối lậu mặn chát nồng nặc trong không khí. Nhạc Vô Song khẽ hạ thấp mũi kiếm Thanh Vân, nhưng luồng kiếm ý lạnh lẽo như sương tuyết vẫn lơ lửng giữa khoảng không mười trượng, khóa chặt lấy chiếc Xe Lăn Gỗ Mun của Thẩm Thanh Ngôn. Bản thân cô đang dằn vặt trước lời đề nghị đàm phán đầy mâu thuẫn của kẻ mang mặt nạ sắt trước mặt. Một ma đầu tàn bạo khát máu, kẻ mà cả giang hồ chính đạo thề phải trừ khử, lại đang đứng ra bảo vệ mạng sống cho bách tính nghèo khổ và cảnh báo cô về ván cờ mượn đao giết người của triều đình.


Nhưng cục diện đối địch ngoài sáng chưa kịp hạ nhiệt thì sát cơ thực sự đã bùng nổ từ ngay phía sau lưng Thanh Ngôn.


"Giáo chủ! Ngài nói ba ngày để điều tra? Nực cười!"


Tiền Đàn Chủ Thần Sa bước lên một bước lớn, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ đổ bóng đen sẫm xuống chiếc xe lăn gỗ mun. Cây thiết thương nặng tám mươi cân rèn từ sắt nguội biên thùy nện mạnh xuống nền đá hộc, phát ra một tiếng "ầm" trầm đục khiến cát bụi xung quanh nảy lên. Đôi mắt gã đỏ ngầu đầy oán hận, cơ bắp cuồn cuộn dưới tấm giáp sắt rỉ sét căng phồng lên như muốn nổ tung. Gã đã chịu đựng sự kìm hãm của chiếc U Minh Lệnh suốt ba ngày qua, lòng kiêu hãnh của một nhất lưu đao thương thủ Tiền Đàn đã bị chà đạp đến mức cực hạn.


"Tiền Đàn của ta có hàng vạn thiết thương thủ, chưa bao giờ phải cúi đầu trước một lũ kiếm khách non nớt của Thanh Vân Phái!" Thần Sa gầm lên, giọng nói như sấm sét rền vang khắp cổng trấn, át cả tiếng gió rít. Gã chỉ mũi thương đen nhám, bén nhọn thẳng vào ngực Thanh Ngôn. "Ngài bế quan ba năm, giờ trở ra lại biến thành một kẻ nhát gan, nhu nhược đến thế sao? Nếu ngài thực sự là Mục Thiên Cơ oai chấn thiên hạ năm xưa, hãy đỡ một thương này của thuộc hạ! Nếu ngài không đỡ nổi... chiếc ghế Giáo chủ này nên nhường cho người có sức mạnh thống lĩnh vạn chúng giáo đồ!"


Lời khiêu khích phản nghịch vừa thốt ra, không khí xung quanh lập tức đông cứng lại. Hàng trăm giáo chúng Tiền Đàn phía sau xôn xao, những mũi thiết thương bắt đầu dao động. Lục Vô Kỵ đứng cách đó vài bước, đôi mắt hí thâm độc khẽ híp lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thỏa mãn vô cùng kín đáo. Hắn đã giật dây Thần Sa từ lâu, chỉ chờ cơ hội này để ép kẻ ngồi xe lăn phải lộ sơ hở tàn phế giả hoặc bị đâm chết ngay tại trận trước mặt quần hùng.


Mục Vạn Niên phẫn nộ tuốt trường kiếm lớn, khí kình Tiên Thiên sơ kỳ bộc phát dữ dội: "Thần Sa! Ngươi muốn tạo phản sao? Có bổn tọa ở đây, kẻ nào dám phạm thượng Giáo chủ?"


"Mục Hộ Pháp, lui xuống."


Một giọng nói khàn đặc, thâm trầm rít qua kẽ răng của Thẩm Thanh Ngôn. Anh dùng Giả Thanh Thuật kích thích nhẹ vào thanh quản, tạo ra âm thanh khàn đục như tiếng hai tảng đá thô ráp mài vào nhau dưới đáy vực sâu, lạnh lẽo và đầy uy áp tối cao. Tiếng nói không lớn nhưng mang theo một luồng nội lực Quy Nguyên mỏng manh chấn động nhẹ vào màng nhĩ của tất cả những kẻ có mặt, khiến Mục Vạn Niên khựng lại, còn giáo chúng xung quanh bất giác rùng mình.


Thanh Ngôn ngồi yên trên chiếc Xe Lăn Gỗ Mun nặng nề. Bánh xe bên trái bị nứt sâu sau trận chiến ở đầm lầy độc, được quấn tạm bằng dải vải bạt đen, hơi nghiêng hẳn sang một bên. Anh khẽ nâng tay phải lên, ngón tay thon dài thò ra khỏi ống đại bào rộng thùng thình, cầm chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ nặng hai mươi cân gõ nhẹ lên tay vịn gỗ mun. Tiếng "cộc... cộc..." đều đặn vang lên, kỳ lạ thay lại át đi cả sát khí hừng hực của cây thiết thương tám mươi cân.


Anh không nhìn mũi thương đang chỉ vào ngực mình, mà hướng ánh mắt sắc lẹm như chim ưng xuyên qua khe hở của Mặt Nạ Huyền Thiết, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Thần Sa. Anh sử dụng Thuật Ly Gián Tâm Lý, giọng nói khàn đặc phát ra đầy mỉa mai:


"Thần Sa, ngươi tự hào là dũng tướng đệ nhất của Tiền Đàn, nhưng đầu óc lại ngu muội như đất sét dưới chân núi. Ngươi có biết vì sao Tả Hộ Pháp Lục Vô Kỵ cứ luôn miệng ép ngươi xuống núi thảm sát chính đạo không?"


Thần Sa khựng lại một nhịp, đôi mày rậm nhíu chặt: "Ngài nói cái gì?"


"Hắn muốn ngươi làm quân cờ dò đường, dùng mạng sống của thiết thương thủ Tiền Đàn để thử kiếm khí của Thanh Vân Phái." Thanh Ngôn cười lạnh, tiếng cười khàn đục chứa đầy sự khinh bỉ. "Triều đình của Trần Hùng tướng quân đang đóng quân ngoài biên thùy, chỉ chờ hai bên chúng ta lưỡng bại câu thương để mượn đao giết người. Khi ngươi và Nhạc Vô Song huyết chiến đẫm máu, tổn hao binh lực, ai sẽ là kẻ ngồi mát ăn bát vàng bước lên chiếc ghế Giáo chủ này? Ngươi dâng mạng sống của anh em Tiền Đàn để làm bàn đạp cho dã tâm của kẻ khác, vậy mà còn tự đắc cho là dũng cảm?"


Lời phân tích sắc bén như lưỡi đao mổ xẻ tâm lý của Thanh Ngôn lập tức gieo một hạt giống nghi kỵ cực lớn vào lòng giáo chúng Tiền Đàn. Những ánh mắt nghi ngờ lập tức đổ dồn về phía Lục Vô Kỵ. Thần Sa sắc mặt biến đổi liên tục, từ đỏ tía sang tái nhợt. Gã bất giác quay đầu nhìn Lục Vô Kỵ, lòng tin vốn có bắt đầu lung lay dữ dội.


Lục Vô Kỵ chấn động tâm lý, đôi mắt thâm độc lóe lên tia hoảng loạn nhưng nhanh chóng được che đậy bằng vẻ lạnh lùng. Hắn bước lên một bước, lớn tiếng quát: "Thần Sa! Đừng nghe lời mê hoặc của kẻ tàn phế! Hắn đang muốn dùng lời nói ly gián để che giấu sự bất lực của mình! Hắn không dám nhận một thương của ngươi vì hắn biết mình không còn nội lực!"


"Câm mồm!" Thần Sa gầm lên, dã tính và sự nhục nhã bị đẩy lên đỉnh điểm lấn át cả lý trí. Gã nhìn chằm chằm vào Thanh Ngôn, cây thiết thương nặng trịch rung lên bần bật phát ra tiếng rít gió dữ dội. "Giáo chủ! Cho dù ngài có nói trời nói đất, giang hồ này vẫn dùng võ học để định đoạt! Đỡ một thương này của ta, nếu không, hãy cút khỏi chiếc xe lăn đó!"


"Vút!!!"


Không đợi Thanh Ngôn trả lời, Thần Sa vung thiết thương nặng đâm thẳng vào ngực anh.


Mũi thương đen nhám mang theo lực đập phá cương mãnh vô song, xé toác không khí tạo ra một luồng kình lực đen nhạt sắc bén rít gào thẳng trung lộ. Nhất lưu cao thủ thương pháp đỉnh phong bộc phát toàn lực, một đòn này có thể đâm thủng cả tấm khiên sắt dày ba thốn.


Thẩm Thanh Ngôn ngồi yên trên xe lăn, bất động như một tượng đá. Anh nín thở, khứu giác siêu phàm nhận diện được mùi sắt nguội lạnh lẽo đang áp sát cổ họng. Trong đan điền, độc tính Thệ Thủy Đan đang gặm nhấm kinh mạch gây ra một cơn lạnh buốt thấu xương, kìm hãm dòng khí kình Quy Nguyên chỉ cho phép anh vận dụng tối đa ba phần mười lực lượng. Hơn nữa, kinh mạch tay trái bị rạn nứt do cấm thuật tự phế đang co rút đau đớn, hoàn toàn bất lực dưới lớp đại bào.


Anh chỉ còn một tay phải lành lặn và chiếc Thiết Quạt nặng hai mươi cân.


Khi mũi thương chỉ còn cách ngực áo ba tấc, Thanh Ngôn đột ngột hành động. Anh không dùng nội lực cương đối cương để chống đỡ sức mạnh tám mươi cân của cây thương. Bàn tay phải xòe mạnh chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ, các nan quạt bằng sắt chìm đáy biển sắc bén như dao cạo xòe ra tạo thành một vòng cung đen nhám.


"Keng!!!"


Thanh Ngôn không đỡ thẳng, mà nghiêng quạt một góc ba mươi độ, trượt dọc theo thân thương của Thần Sa. Anh vận dụng kỹ thuật nương lực cực hạn, mượn chính kình lực dũng mãnh của đối thủ để gạt mũi thương lệch sang bên sườn phải nửa thốn. Mũi thương sượt qua vai áo bào đen của anh, rạch một đường dài xé rách vải gấm, nhưng không hề chạm vào da thịt. Luồng kình lực cương mãnh của cú đâm hụt dội xuống nền đá phía sau xe lăn, chém nứt đôi một tảng đá hộc.


Thần Sa biến sắc vì kinh ngạc, không ngờ đòn đâm toàn lực của mình lại bị hóa giải nhẹ nhàng như gió thổi lá rụng. Gã lập tức xoay chuyển cổ tay, thu thương cực nhanh và bắt đầu quay tròn cây thiết thương nặng tám mươi cân tốc độ cao.


"Cuồng Phong Thiết Thương!!!"


Thân thương quay tròn tạo ra một bức tường gió cát dữ dội, thương ảnh bao phủ diện rộng mười trượng xung quanh chiếc xe lăn. Những luồng khí kình đen nhám bắn ra liên tục, tạo thành một chiếc lồng sắt vô hình siết chặt không gian di chuyển của Thanh Ngôn. Đá sỏi dưới đất bị cuốn bay lên, đập rào rào vào khung gỗ mun của xe lăn.


Chiếc bánh xe bên trái bị nứt sâu quấn vải bạt đen của xe lăn phát ra tiếng "lộc cộc... lộc cộc..." nặng nề, mất đi sự cân bằng vốn có. Dưới kiếm kình và bão thương đang áp sát, chiếc xe lăn có nguy cơ bị đập vỡ vụn.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thanh Ngôn không hề hoảng loạn. Anh vận ba phần mười nội lực Quy Nguyên nhu hòa truyền từ lòng bàn tay phải xuống tay vịn gỗ mun, dẫn thẳng xuống hệ thống trục bánh xe.


Anh sử dụng Huyền Thiết Bộ Pháp di chuyển xe lăn tầm ngắn cực nhanh.


Chiếc xe lăn nặng nề bỗng nhiên lướt đi như một bóng ma không tiếng động, xoay tròn ba vòng tại chỗ với quỹ đạo ảo diệu không tưởng. Tiếng bánh xe nứt lộc cộc bị áp chế hoàn toàn bởi lực kình nhu hòa. Chiếc xe lăn lướt qua các kẽ hở mỏng manh của bão thương, để lại hai tàn ảnh giả đánh lừa thị giác của Thần Sa.


"Cái gì?" Thần Sa gầm lên, thương ảnh bị hụt vào khoảng không, bộ pháp gã loạng choạng mất thăng bằng trong tích tắc.


Chính là lúc này!


Thanh Ngôn không để đối thủ kịp thu thương. Anh thúc nội lực truyền xuống bánh xe, đẩy chiếc Xe Lăn Gỗ Mun lướt thẳng tới áp sát thân hình khổng lồ của Thần Sa. Khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn nửa bước chân.


Thanh Ngôn khép mạnh chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ lại, biến nó thành một thanh thước sắt nặng nề. Anh không vung quạt chém, mà dùng đầu quạt gõ nhẹ một nhịp cực kỳ chuẩn xác vào khớp cổ tay phải đang nắm thương của Thần Sa.


Đòn gõ trông nhẹ nhàng như gảy phím đàn, nhưng Thanh Ngôn đã âm thầm truyền Ám Kình Xuyên Thấu.


Luồng nội kình âm hàn, tàn bạo của tàn bản U Minh Thần Công đi xuyên qua lớp giáp sắt thô và bao tay bằng da thú dày dặn của Thần Sa, chấn động trực tiếp vào các khớp xương nhỏ và kinh mạch bên trong cổ tay gã.


"Rắc!!!"


Một tiếng rạn nứt xương cực nhỏ vang lên dưới lớp giáp da.


"A!!!"


Thần Sa rú lên một tiếng đau đớn tột cùng. Toàn bộ kinh mạch cánh tay phải của gã bị luồng ám kình âm hàn đóng băng và xé rách lập tức, các ngón tay co rút dữ dội không còn một chút lực lượng nào.


"Choảng!!!"


Cây thiết thương nặng tám mươi cân tuột khỏi tay gã, rơi mạnh xuống đất, cắm sâu ba tấc vào nền đá hộc cổng trấn, đuôi thương vẫn còn rung lên bần bật phát ra tiếng kêu ong ong rùng rợn.


Thần Sa ôm lấy cổ tay phải đang sưng tấy đen sẫm, mặt cắt không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Gã quỳ sụp một chân xuống đất trước bánh chiếc xe lăn nghiêng lệch của Thanh Ngôn, thân hình khổng lồ run rẩy dữ dội vì đau đớn và sợ hãi tột cùng.


"Giáo chủ... thuộc hạ... thuộc hạ đáng chết..." Thần Sa hổn hển thốt lên, đầu cúi sát đất. Gã biết rõ, nếu vừa rồi Giáo chủ không dùng ám kình chấn vỡ khớp tay mà dùng nan quạt sắc bén chém ngang, cái đầu của gã đã rơi xuống đất từ lâu.


Hàng trăm thiết thương thủ Tiền Đàn phía sau đồng loạt im bặt, không khí im lặng đến rùng rợn. Họ nhìn chiếc xe lăn gỗ mun nghiêng lệch, nhìn vị Giáo chủ đeo mặt nạ sắt vẫn ngồi yên tĩnh tại, tay phải khẽ gõ chiếc quạt sắt lên tay vịn như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Sự kính sợ và phục tùng tuyệt đối một lần nữa quy tâm về chiếc U Minh Lệnh.


Nhạc Vô Song đứng ngoài cổng trấn chứng kiến toàn bộ trận chiến cận chiến đỉnh cao, đôi mắt phượng lay động mạnh. Cô kinh ngạc trước kỹ thuật nương lực và ám kình xuyên thấu tinh diệu của Mục Thiên Cơ.


*Kẻ này... ngồi trên xe lăn tàn phế nhưng võ học lại đạt đến cảnh giới hóa cảnh nhu hòa thế này sao?*


Thẩm Thanh Ngôn nén cơn đau nhói dữ dội đang dâng lên từ lồng ngực. Việc cưỡng ép vận tà công để truyền ám kình xuyên thấu vừa rồi đã kích hoạt tà độc phản phệ, lồng ngực anh bỏng rát như lửa đốt, một vệt máu đen sẫm rỉ ra nơi kẽ miệng dưới lớp mặt nạ sắt, nhưng anh đã âm thầm nuốt ngược vào trong, không để lộ một sơ hở nhỏ nhất trước mắt kẻ thù.


Anh hướng ánh mắt lạnh lùng về phía Lục Vô Kỵ đang đứng đờ người ra vì kinh hãi.


"Lục Hộ Pháp." Thanh Ngôn dùng Giả Thanh Thuật thốt lên giọng khàn đặc, thâm trầm đầy sát khí răn đe. "Ngươi còn muốn bổn tọa xuất quân nữa không?"


Lục Vô Kỵ da mặt giật giật liên tục, dã tâm bừng hực bị dập tắt tạm thời bởi sự thần uy của Giáo chủ giả. Hắn biết mình đã thất bại hoàn toàn trong việc mượn đao giết người lần này. Hắn vội vàng chắp tay, cúi đầu che giấu đôi mắt thâm độc:


"Giáo chủ thần uy vô song! Thần Sa phạm thượng đáng phạt. Bản tọa vô cùng kính phục!"


Nhưng ngay khi Thanh Ngôn chuẩn bị ra lệnh rút quân về núi để điều trị kinh mạch đang rạn nứt nghiêm trọng, Lục Vô Kỵ đột ngột ngẩng đầu lên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thâm hiểm chứa đựng một sát cơ vô hình mới:


"Giáo chủ bế quan ba năm nay mới trở ra, lại dùng thần thông dẹp loạn Tiền Đàn, thật là đại hỷ của U Minh Giáo chúng ta! Để chúc mừng Giáo chủ khôi phục thần uy, tối nay bản tọa xin mạn phép lập tiệc bái sư lớn tại U Minh Điện, dâng rượu chúc mừng ngài trước mặt toàn thể giáo chúng và quần hùng giang hồ! Kính mong Giáo chủ... tuyệt đối không từ chối thiện ý của bản tọa!"


Lời mời dự tiệc bái sư của Lục Vô Kỵ vang lên giữa cổng trấn lộng gió, mang theo một luồng sát khí thầm lặng rùng rợn. Chén rượu chúc mừng tối nay... chắc chắn sẽ chứa đựng độc chất tàn bạo U Minh Cát mà Lục Vô Kỵ đã chuẩn bị sẵn để dồn Thanh Ngôn vào cái chết vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!