Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Sóng Gió Hắc Phong Trấn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của ngày thứ ba chưa kịp xuyên qua lớp sương mù dày đặc của núi Hắc Phong thì tiếng chuông đồng từ đỉnh núi đã vang lên dồn dập, phá vỡ sự tĩnh mịch lạnh lẽo của tổng đàn U Minh Giáo.


Trong tẩm điện tối tăm, Thẩm Thanh Ngôn ngồi yên trên chiếc Xe Lăn Gỗ Mun. Lớp đại bào màu đen rộng thùng thình phủ xuống chân anh, che giấu hoàn toàn sự mệt mỏi tột cùng của một cơ thể vừa trải qua cuộc thoát hiểm ngoạn mục dưới lòng đất. Dưới gầm giường ngủ, trong một ngăn hộc ngầm được khoét sâu vào vách đá mà anh đã phát hiện nhờ Nhãn Quang Phá Cơ Quan, cuốn U Minh Thần Công Tàn Bản và cuốn Nhật Ký Của Mục Thiên Cơ đã được giấu kín.


A Mai lặng lẽ đứng bên cạnh, đôi bàn tay gầy gò khéo léo bưng một chén thuốc bắc nóng hổi dâng lên. Khói thuốc bốc lên nghi ngút, mang theo mùi đắng ngắt đặc trưng. Thanh Ngôn đưa tay phải nhận lấy chén thuốc, khẽ nhấp một ngụm nhỏ. Đầu lưỡi anh hoàn toàn tê dại, không thể cảm nhận được bất kỳ mùi vị nào. Độc tính của Thệ Thủy Đan ngấm sâu vào phế vị đã tước đi vị giác của anh từ lâu, nhưng khứu giác siêu phàm của một bổ đầu Thiết Huyết Ty vẫn nhận diện được luồng khí lạnh của dược thảo hoãn độc bốc lên. Anh khẽ đặt chén thuốc xuống bàn gỗ mun, giọng nói khàn đặc thâm trầm phát ra nhờ Giả Thanh Thuật:


"Lại có chuyện gì ngoài kia?"


A Mai không thể phát ra tiếng động. Cô chỉ khẽ cúi đầu, đôi mắt phượng sắc sảo lay động nhẹ, rồi dùng đôi bàn tay mảnh mai ra hiệu liên tục. Đôi tay cô vẽ nên những đường kiếm thẳng đứng lẫm liệt, rồi lại chỉ xuống phía dưới chân núi, nơi tọa lạc của Hắc Phong Trấn.


*Thanh Vân Phái chính đạo đã kéo đến phong tỏa cổng trấn dưới núi. Nhạc Vô Song đang dẫn đầu kiếm trận.*


Thanh Ngôn khẽ nheo mắt dưới lớp Mặt Nạ Huyền Thiết che nửa khuôn mặt. Cơn đau nhói từ kinh mạch tay trái bị rạn nứt do cấm thuật tự phế lại bắt đầu âm ỉ bò dọc bả vai. Anh biết, thời gian của mình không còn nhiều. Việc phong tỏa kinh tế này chính là một đòn hiểm độc của chính đạo nhắm vào huyết mạch tài chính lớn nhất của Ma giáo – Muối Lậu Hắc Phong. Nếu con đường vận chuyển muối bị cắt đứt hoàn toàn, vạn chúng giáo chúng dưới núi sẽ nổi loạn, và Lục Vô Kỵ sẽ có cái cớ hoàn hảo để phế truất một "Giáo chủ tàn phế" không thể bảo vệ giáo chúng.


“Ầm!”


Cánh cửa tẩm điện đột ngột bị đẩy mạnh ra. Tả Hộ Pháp Lục Vô Kỵ bước vào với dáng vẻ vội vã nhưng đôi mắt hí thâm độc lại ẩn chứa một tia đắc ý không thể che giấu. Theo sau hắn là Tiền Đàn Chủ Thần Sa, gã khổng lồ vạm vỡ tay cầm cây thiết thương nặng tám mươi cân, khí thế hung hãn hừng hực sát khí.


“Giáo chủ!” Lục Vô Kỵ chắp tay hờ hững, giọng nói âm trầm vang lên. “Chính đạo Thanh Vân Phái do nữ hiệp Nhạc Vô Song dẫn đầu đã vây ráp Hắc Phong Trấn, chặn đứng toàn bộ các xe vận chuyển muối lậu của chúng ta. Thần Sa chủ quản Tiền Đàn đang vô cùng phẫn nộ, giáo chúng đàn dưới đều đòi xuống núi thảm sát bách tính để trả đũa. Bản tọa nghĩ, Giáo chủ bế quan đã lâu, nay chính là lúc ngài phải hạ lệnh xuất quân, dùng huyết sát để chấn hưng oai nghiêm của U Minh Giáo!”


Thần Sa bước lên một bước, cây thiết thương nện mạnh xuống nền đá phát ra tiếng động rùng rợn: “Giáo chủ! Tiền Đàn của ta đã nghẹn họng suốt ba ngày qua. Bọn chính đạo chó má kia chỉ có vài trăm tên kiếm khách trẻ tuổi. Chỉ cần ngài gật đầu, ta sẽ dẫn thiết thương thủ xuống núi, băm vằm bọn chúng thành muôn mảnh!”


Thanh Ngôn ngồi yên trên xe lăn, bàn tay phải khẽ khép chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ nặng hai mươi cân lại, gõ nhẹ lên tay vịn gỗ mun. Tiếng gõ “cộc... cộc...” đều đặn vang lên giữa sảnh điện yên ắng, kỳ lạ thay lại át đi cả sát khí hừng hực của Thần Sa. Anh vận dụng Giả Thanh Thuật, dùng âm kình khàn đặc răn đe:


“Ngu xuẩn.”


Hai chữ ngắn ngủi phát ra lạnh ngắt như băng tuyết biên thùy, khiến Lục Vô Kỵ khẽ giật mình, còn Thần Sa thì mặt đỏ tía tai vì tức giận.


“Giáo chủ nói vậy là ý gì?” Thần Sa gầm lên, bàn tay siết chặt chuôi thương. “Bọn chúng chặn đường muối lậu, tức là muốn dồn chúng ta vào đường chết! Chẳng lẽ Giáo chủ ngồi xe lăn quá lâu, đến dũng khí chiến đấu cũng bị đông cứng rồi sao?”


“Thần Sa! Ngươi to gan!” Hữu Hộ Pháp Mục Vạn Niên từ ngoài sảnh điện bước vào, lớn tiếng quát quát. Ông đứng chắn trước xe lăn của Thanh Ngôn, uy nghiêm lẫm liệt nhìn chằm chằm vào Tiền Đàn Chủ. Lòng Tin Của Mục Vạn Niên dành cho đứa con rơi của cựu giáo chủ là tuyệt đối, ông không cho phép bất kỳ ai phạm thượng.


Thanh Ngôn khẽ giơ tay phải lên, ra hiệu cho Mục Vạn Niên lui lại. Anh nhìn thẳng vào Lục Vô Kỵ, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng xuyên qua khe hở của mặt nạ sắt:


“Thanh Vân Phái đột ngột vây ráp trấn, phong tỏa đường muối nhưng không hề tấn công lên núi. Nhạc Vô Song kiêu hãnh nhưng không phải kẻ điên. Cô ta đang muốn ép bổn tọa xuất đầu lộ diện. Lục Vô Kỵ, ngươi vội vã muốn bổn tọa hạ lệnh tàn sát đệ tử chính đạo, chẳng lẽ ngươi chưa nghĩ tới việc triều đình của Trần Hùng tướng quân đang đóng quân ngoài biên thùy, chỉ chờ hai bên chúng ta lưỡng bại câu thương để mượn đao giết người sao?”


Lục Vô Kỵ nghe nhắc đến tên Trần Hùng, đôi mắt hí khẽ co rụt lại một thốn. Hắn cười lạnh: “Giáo chủ lo xa quá rồi. Nhưng nếu ngài không ra mặt, lòng quân sẽ loạn. Con đường muối lậu bị cắt đứt, lấy gì nuôi sống vạn chúng giáo đồ?”


“Bổn tọa sẽ đích thân xuống núi.” Thanh Ngôn thâm trầm thốt lên. “Chuẩn bị xe lăn. Bổn tọa muốn xem, nữ hiệp kiệt xuất của Thanh Vân Phái có bản lĩnh gì mà dám chặn đường sinh nhai của U Minh Giáo.”


Lục Vô Kỵ khẽ cúi đầu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thâm hiểm. Hắn tính toán rằng, một kẻ tàn phế ngồi xe lăn như Mục Thiên Cơ khi xuống núi đối mặt với kiếm trận sắc bén của Nhạc Vô Song chắc chắn sẽ lộ sơ hở hoặc bị kiếm khí chém chết. Đây chính là cơ hội ngàn vàng để hắn danh chính ngôn thuận lên ngôi Giáo chủ.


***


Dưới chân núi Hắc Phong, không khí tại Hắc Phong Trấn ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Cổng trấn nhỏ hoang vu vốn là nơi giao thương hỗn tạp giờ đây bị bao phủ bởi một màu trắng tinh khiết của kiếm bào Thanh Vân Phái.


Hàng chục đệ tử nội môn của chính đạo đứng dàn trận thành một kiếm trận hình cánh cung kiên cố, phong tỏa hoàn toàn lối ra vào duy nhất của con đường muối lậu. Ở chính giữa trận thế, Nhạc Vô Song đứng hiên ngang dưới gió lộng. Cô mặc một chiếc kiếm bào trắng viền xanh lam nhạt, mái tóc buộc cao bằng dải lụa xanh bay phấp phới trong gió ngàn. Gương mặt cô thanh tú, cao ngạo nhưng đôi mắt phượng lại lạnh lùng sắc bén như sương tuyết. Tay cô đặt trên chuôi thanh Thanh Vân Kiếm – thanh cổ kiếm mỏng như cánh ve đang phát ra những tiếng rít thanh tao tựa tiếng gió ngàn rít qua khe đá.


Bách tính nghèo khổ và các thương nhân lậu trong trấn đứng dạt sang hai bên đường, run rẩy sợ hãi trước sát khí vô hình của kiếm trận. Họ sống nương tựa vào mỏ muối lậu của Ma giáo, nay con đường bị phong tỏa, nạn đói nghèo và bạo lực giang hồ đang rình rập đổ ập xuống đầu họ.


“Két... két... lộc cộc...”


Tiếng bánh xe gỗ nghiến trên sỏi đá vang lên từ phía con đường mòn dẫn xuống núi.


Đoàn người Ma giáo lầm lũi tiến xuống. Đi đầu là Tiền Đàn Chủ Thần Sa dẫn theo hàng trăm thiết thương thủ đằng đằng sát khí. Nhưng tiêu điểm của mọi ánh nhìn lại đổ dồn vào chiếc Xe Lăn Gỗ Mun nặng nề đi ở giữa. Chiếc xe lăn nặng hơn hai trăm cân bọc sắt nguội, bánh xe bên trái bị nứt sâu sau trận chiến ở đầm lầy độc và đang được quấn tạm bằng dải vải bạt đen, phát ra những tiếng “lộc cộc” nhẹ đầy nặng nề.


Thẩm Thanh Ngôn ngồi yên trên xe, mặt đeo Mặt Nạ Huyền Thiết nửa bên lạnh ngắt, tay phải cầm chiếc Thiết Quạt khép hờ đặt trên đùi. Thị nữ câm A Mai lặng lẽ đẩy xe phía sau, đôi mắt liên tục quan sát xung quanh đề phòng các đợt bắn lén.


Nhạc Vô Song nhìn thấy chiếc xe lăn xuất hiện, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại. Cô bước lên một bước, thanh Thanh Vân Kiếm trong bao khẽ rung lên nhè nhẹ:


“Mục Thiên Cơ! Ngươi rốt cuộc cũng chịu vác cái thân xác tàn phế xuống núi rồi sao?”


Thanh Ngôn không vội trả lời. Anh vận dụng nội lực Quy Nguyên nhu hòa truyền xuống bánh xe để xe dừng lại cách kiếm trận của chính đạo khoảng mười trượng. Khoảng cách này vừa đủ an toàn để tránh một đợt đột kích nhanh tầm gần, nhưng cũng đủ gần để anh quan sát kỹ lưỡng kiếm ý của Nhạc Vô Song.


Lục Vô Kỵ đứng bên cạnh, khẽ thì thầm bằng giọng nói đầy kích động: “Giáo chủ, con ranh kia dám sỉ nhục ngài trước mặt giáo chúng. Tại sao ngài chưa hạ lệnh cho Tiền Đàn xuất kích? Hay là... cái quạt sắt của ngài đã không còn cầm nổi nữa rồi?”


Thanh Ngôn phớt lờ lời khích tướng của Lục Vô Kỵ. Anh dùng Giả Thanh Thuật, phát ra giọng nói khàn đặc, thâm trầm vang dội khắp cổng trấn:


“Nhạc Vô Song. Thanh Vân Phái các người hằng ngày mở miệng nói lời chính nghĩa, bảo vệ bách tính. Nay ngươi dẫn quân phong tỏa con đường muối lậu, khiến hàng vạn dân nghèo trong Hắc Phong Trấn này không có muối ăn, thương nhân phá sản, lưu dân chết đói đầy đường ngoại ô. Đây chính là cái gọi là ‘đạo nghĩa’ của danh môn chính phái các người sao?”


Lời nói của Thanh Ngôn đâm thẳng vào mệnh đề đạo đức của chính đạo, khiến các đệ tử Thanh Vân Phái đứng phía sau Nhạc Vô Song khẽ xôn xao dao động dạn dày sương gió.


Nhạc Vô Song sắc mặt không đổi, cô kiêu hãnh nâng cao cằm, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên: “Mục Thiên Cơ, ngươi bớt dùng những lời lẽ xảo quyệt đó để mị dân. U Minh Giáo các người bắt giữ đệ tử Lâm Phong của ta không lý do, tàn sát bách tính vô tội ở đầm lầy độc sườn Tây. Ta phong tỏa đường muối này là để ép ngươi phải giao trả Lâm Phong và đền nợ máu cho những vong linh đã khuất! Nếu hôm nay ngươi không giao người, Thanh Vân Kiếm của ta sẽ chém nát chiếc xe lăn này của ngươi!”


“Rút kiếm!” Nhạc Vô Song thét lớn.


“Xoảng!!!”


Thanh Vân Kiếm mỏng như cánh ve đột ngột tuốt ra khỏi bao. Một luồng kiếm kình màu lam nhạt sắc lẹm bộc phát dữ dội từ lưỡi kiếm, phát ra tiếng rít thanh tao tựa gió ngàn rít qua khe đá. Nhạc Vô Song vung kiếm chéo góc, một đạo kiếm khí sắc bén xé toác mặt đất, chém thẳng về phía trước, dừng lại sát sườn bánh xe bên trái của Thanh Ngôn, rạch một đường sâu hoắm trên nền đá cứng.


Sát khí cực đoan của chính đạo kiếm pháp đè nặng lên không gian, khiến Thần Sa gầm lên dữ dội: “Giáo chủ! Ả ranh này dám ra tay trước! Tiền Đàn nghe lệnh, xông lên giết sạch bọn chúng!”


“Dừng tay!”


Thanh Ngôn đột ngột quát lớn. Tiếng quát khàn đặc mang theo một luồng ám kình âm hàn từ tàn bản U Minh Thần Công chấn động thẳng vào màng nhĩ của Thần Sa, khiến gã khổng lồ vấp chân lùi lại nửa bước, lồng ngực tê rần đau nhói.


Thanh Ngôn giơ cao chiếc U Minh Lệnh bài bằng xương thú cổ khắc chữ U Minh đỏ rực lên trước mặt giáo chúng. Ánh sáng đỏ rực từ chữ khắc phản chiếu lên mặt nạ sắt lạnh ngắt của anh đầy uy quyền tối cao:


“U Minh Lệnh ở đây! Kẻ nào dám tự ý xuất quân khi chưa có mệnh lệnh của bổn tọa, bổn tọa sẽ dùng giáo luật phế bỏ võ công, ném vào Vạn Xà Cốc!”


Thần Sa nghiến răng kèn kẹt, nhìn chằm chằm vào chiếc lệnh bài tối cao, dù vô cùng bất mãn nhưng không dám bước lên nửa bước trước uy quyền tối cao của giáo quy môn phái.


Thanh Ngôn quay đầu nhìn thẳng vào Nhạc Vô Song. Dưới lớp mặt nạ, đôi mắt anh ẩn chứa một sự tính toán chiến thuật nhạy bén. Anh biết rõ Nhạc Vô Song thực chất đang điều tra tung tích của đệ tử Lâm Phong – người mà anh đã âm thầm cứu mạng và thả đi trước đó nhưng chưa ai biết ngoài sáng. Nếu hai bên giao chiến đẫm máu lúc này, Trần Hùng và triều đình sẽ lập tức dẫn cấm vệ quân tràn xuống núi tiêu diệt cả hai phe.


“Nhạc Vô Song.” Thanh Ngôn thâm trầm thốt lên, giọng nói khàn đặc mang theo một đề xuất đàm phán sòng phẳng. “Ngươi muốn tìm Lâm Phong, bổn tọa có thể cho người điều tra trong vòng ba ngày. Nhưng ngược lại, ngươi phải rút kiếm trận lui binh ba dặm, mở lại con đường Muối Lậu Hắc Phong cho bách tính sinh nhai. Nếu ngươi cố chấp muốn huyết chiến, bổn tọa dù tàn phế ngồi xe lăn cũng sẵn sàng dùng cả tổng đàn này để chôn cùng Thanh Vân Phái của ngươi. Hãy nghĩ kỹ đi, kẻ đang đứng trong tối cười nhạo chúng ta lúc này... chính là quân đội triều đình ngoài biên giới.”


Lời nói nửa thật nửa giả, vừa đe dọa vừa nhượng bộ của Thanh Ngôn gieo một hạt giống nghi ngờ cực lớn vào lòng Nhạc Vô Song. Cô khẽ hạ thấp mũi kiếm, ánh mắt phượng sắc sảo nhìn chằm chằm vào chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết của ‘Giáo chủ Ma giáo’ đầy hoài nghi.


*Kẻ này... tại sao hành vi lại mâu thuẫn đến thế? Một ma đầu tàn bạo khát máu lại chủ động đề xuất đàm phán để bảo vệ bách tính nghèo và cảnh báo về âm mưu của triều đình?*


Trận chiến đẫm máu tạm thời được trì hoãn, nhưng phong tỏa kinh tế vẫn chưa được giải quyết triệt để. Uy tín quân sự của Ma giáo sụt giảm nhẹ trước giáo chúng do Giáo chủ không chủ động tấn công tàn sát chính đạo. Thần Sa nghiến răng, đứng sau lưng xe lăn với đôi mắt đỏ ngầu đầy oán hận, thầm thề sẽ tự ý dẫn quân Tiền Đàn xuống núi thảm sát bách tính đêm nay để ép Giáo chủ vào thế phải chiến đấu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!