U Minh Tàn Bản
Tiếng xích sắt va đập dồn dập rít lên trong khe đá, cánh cửa huyền thiết khổng lồ trước mặt Thẩm Thanh Ngôn đột ngột dừng lại nửa chừng, trong khi luồng chướng khí độc ngầm bắt đầu rò rỉ dữ dội từ các khe hở sàn nhà.
Trong bóng tối ngột ngạt của lòng đất sâu ba mươi trượng, không khí lạnh ngắt bỗng chốc đặc quánh lại bởi mùi lưu huỳnh nồng nặc và thứ mùi tanh nồng của chất độc ngầm tích tụ trăm năm. Thanh Ngôn ngồi trên chiếc Xe Lăn Gỗ Mun, cơ thể anh cứng đờ dưới lớp đại bào rộng thùng thình. Cơn lạnh buốt thấu xương từ mật độc Thệ Thủy Đan ở đan điền lại bắt đầu âm ỉ lan tỏa, đông cứng từng thớ thịt và làm giảm đi tốc độ luân chuyển của ba phần mười nội lực Quy Nguyên ít ỏi còn sót lại. Anh khẽ cắn chặt răng để ngăn những tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra khỏi cổ họng. Vị giác của anh đã hoàn toàn biến mất từ lâu; khoang miệng giờ đây chỉ là một khoảng trống lạnh lẽo, không thể cảm nhận được mùi vị của chướng khí độc đang tràn ngập xung quanh, nhưng khứu giác siêu phàm của một ngự tiền bổ đầu vẫn cảnh báo anh về mối hiểm họa chết người đang cận kề.
“Rầm rập... rầm rập...”
Tiếng đá tảng tự sập ngoài hành lang mỗi lúc một lớn. Rung chấn từ vụ sạt lở đá ngầm – hệ quả từ những nhát đao cương mãnh mà anh đã sử dụng ở đầm lầy độc sườn núi phía Tây trước đó – đang truyền thẳng xuống hệ thống gạch áp lực ngầm. Những viên gạch đá lát nền bắt đầu nứt vỡ, đè nặng lên các lò xo cơ quan bên dưới, kích hoạt toàn bộ hệ thống bẫy rập tự động phòng thủ của mật thất.
Thanh Ngôn nhắm mắt, tập trung tinh thần tối đa. Nhãn Quang Phá Cơ Quan – kỹ năng phân tích cấu trúc vật lý của bổ khoái Thiết Huyết Ty – lập tức được kích hoạt trong tâm trí anh. Dưới ánh sáng chập chờn, mờ ảo của luồng lân quang rỉ ra từ vách đá, anh quét nhanh qua hệ thống xích sắt khổng lồ đang căng cứng bên hông cửa huyền thiết.
*Bánh răng truyền lực ở góc phải phía trên đang chịu áp lực quá tải từ tảng đá sụt lở bên ngoài. Nếu ta không lập tức giải tỏa lực căng của sợi xích chủ, cánh cửa huyền thiết này sẽ sập xuống hoàn toàn, giam cầm ta vĩnh viễn dưới nấm mồ sắt nguội này.*
Anh không thể đứng dậy. Tuyệt đối không được đứng dậy di chuyển trước mặt bất kỳ vết tích cơ quan nào, bởi mọi vết chân hay dấu tích khinh công thực tế tại hiện trường đều có thể bị Hình Đường của Hình Thiết phát hiện ra sau đó. Thanh Ngôn vận ba phần mười nội lực Quy Nguyên nhu hòa còn lại, truyền thẳng qua lòng bàn tay phải vào chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ nặng hai mươi cân. Anh vung nhẹ quạt sắt, xòe các nan quạt bén nhọn như dao cạo ra, rồi dùng xảo lực ném mạnh chiếc quạt chéo góc bốn mươi lăm độ thẳng vào khe hở của bánh răng truyền lực đang rít lên.
“Keng! Xoảng!”
Chiếc quạt sắt va chạm cực mạnh vào trục bánh răng chịu lực yếu nhất. Lực chấn động từ ám kình Quy Nguyên tuy mỏng manh nhưng vô cùng chuẩn xác, chém đứt khớp khóa an toàn của bánh răng phụ. Sợi xích sắt chủ lập tức chùng xuống nửa thốn, làm giảm lực kéo tự động của bẫy sập. Cánh cửa huyền thiết khổng lồ đang rơi xuống bỗng khựng lại trong vòng ba hơi thở.
Không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng, Thanh Ngôn dùng hai ngón tay trái điểm mạnh vào đùi để kích thích khí huyết, đồng thời truyền nội lực xuống trục bánh xe lăn. Chiếc xe lăn gỗ mun, dù bánh bên trái bị nứt sâu và đang quấn tạm bằng dải vải bạt đen bám đầy bùn đất, vẫn lướt đi một cách thần tốc dưới lực đẩy Quy Nguyên nhu hòa. Anh lách người cùng chiếc xe nặng nề qua khe hẹp chưa đầy hai gang tay của cánh cửa huyền thiết ngay trước khi hệ thống xích sắt đứt đoạn hoàn toàn.
“Ầm!!!”
Cánh cửa huyền thiết nặng hàng vạn cân sập mạnh xuống nền đá, chặn đứng hoàn toàn lối ra vào phía sau lưng anh. Tiếng động trầm đục vang dội khắp không gian ngầm, kéo theo một trận mưa bụi đá đổ ập xuống ngoài hành lang. Bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy Thanh Ngôn. Anh đã lọt vào bên trong trung tâm của Mật thất Huyền Thiết.
Anh ngồi yên trong bóng tối tĩnh mịch, lắng nghe nhịp thở của chính mình. Sau gần mười hơi thở, anh rút chiếc nhẫn bạc của tổ mẫu Tần Thị ra, khẽ xoay mặt nhẫn để lấy viên thuốc hoãn độc Thệ Thủy Đan, nuốt khan vào cổ họng lạnh ngắt. Viên thuốc ngấm xuống, tạm thời làm dịu đi cơn lạnh giá đang đông cứng kinh mạch đan điền, giúp anh hồi phục lại một phần kình lực.
Thanh Ngôn đưa tay lên Mặt Nạ Huyền Thiết, khẽ gõ nhẹ vào cơ quan sau tai để đảm bảo lớp da giả dịch dung không bị bong tróc do mồ hôi lạnh. Sau đó, anh lấy ra một mồi lửa nhỏ từ trong vạt áo bào rộng, thổi nhẹ. Ánh lửa cam nhạt bùng lên, xua đi bóng tối dày đặc và chiếu sáng căn mật thất ngầm.
Không gian bên trong mật thất rộng khoảng mười trượng, được xây dựng hoàn toàn bằng những tấm vách sắt nguội cực dày bám đầy rỉ sét màu đỏ sẫm. Ở chính giữa mật thất, đặt trên một bệ đá đen hình bát quái, là một chiếc quan tài sắt khổng lồ – Quan tài huyền thiết của cựu giáo chủ Mục Thiên Cơ. Xung quanh bệ đá là những vũng nước khoáng Thạch Nhũ Vạn Năm nhỏ giọt từ trần đá xuống, phát ra những tiếng “tỏng... tỏng...” đều đặn và lạnh lẽo.
Thanh Ngôn đẩy chiếc xe lăn gỗ mun tiến sát bệ đá. Tiếng bánh xe nứt nẻ phát ra những âm thanh “lộc cộc” nhẹ dưới lòng đất ẩm ướt. Anh dừng xe trước chiếc quan tài sắt, ánh mắt sắc lẹm của một bổ đầu ngự tiền quan sát kỹ lưỡng nắp quan tài. Trên nắp quan tài bám một lớp bụi mỏng màu xám tro, nhưng nếu nhìn kỹ dưới ánh lửa, anh nhận ra có một lớp bột mịn màu tím sẫm bám chặt vào các khe hở của hoa văn chạm khắc.
*Mùi hương này... dù không có vị giác, khứu giác của ta vẫn nhận diện được luồng khí độc tà môn của vùng Hắc Phong. Đây chính là U Minh Cát – thứ độc thảo đầm lầy cực độc chỉ mọc ở phía Tây, có khả năng ăn mòn kinh mạch và nội khí của cao thủ ngưng khí. Tại sao trên nắp quan tài của cựu giáo chủ lại bám đầy thứ bột độc này?*
Nghi ngờ dâng cao, Thanh Ngôn dùng chiếc U Minh Lệnh bài bằng xương thú cổ để xoay khớp khóa cơ quan ở đầu quan tài. Tiếng bánh răng sắt rỉ sét chuyển động khô khốc rít lên trong không gian kín. Anh vận ám kình Quy Nguyên vào lòng bàn tay phải, đẩy mạnh nắp quan tài sắt nguội nặng nề sang một bên.
“Két... két...”
Nắp quan tài trượt ra, để lộ ra khoảng không tối tăm bên trong. Thanh Ngôn đưa mồi lửa sát vào miệng quan tài. Dưới ánh lửa bập bùng, anh bàng hoàng nhìn thấy một thi thể khô héo, mặc đại bào giáo chủ thêu họa tiết u minh lộng lẫy nhưng đã rách nát. Đó chính là cựu giáo chủ Mục Thiên Cơ.
Thanh Ngôn không hề sợ hãi trước xác chết. Anh cúi người xuống, dùng nhãn quang sắc bén của một bổ khoái điều tra án mạng để khám nghiệm tử thi. Thi thể đã khô héo hoàn toàn, nhưng toàn bộ hệ thống xương cốt lộ ra dưới lớp áo rách đều có một màu bầm đen kỳ lạ, đặc biệt là xung quanh vùng xương cổ, xương sống và các khớp xương sườn.
Anh dùng một chiếc kẹp tre nhỏ từ trong túi dụng cụ giấu dưới gầm xe lăn, khẽ gạt nhẹ lớp áo bào rách ở vùng ngực thi thể. Xương ức của Mục Thiên Cơ bị nứt vỡ nhẹ, nhưng không có dấu vết của ngoại thương do đao kiếm chính tông gây ra. Ngược lại, những vết bầm đen trên xương cốt hoàn toàn trùng khớp với triệu chứng bị ăn mòn kinh mạch âm thầm của độc chất U Minh Cát.
*Chân tướng là đây! Cái Chết Của Mục Thiên Cơ không phải do tẩu hỏa nhập ma hay bạo bệnh như toàn thể giáo chúng Ma giáo hằng tin tưởng. Ông ta thực chất đã bị đầu độc chết từ ba tháng trước. Vết bầm đen trên xương cốt chứng minh độc tính U Minh Cát đã được bỏ vào thức ăn hoặc chén thuốc của ông ta trong suốt một thời gian dài, ăn mòn dần nội lực Tiên Thiên cho đến khi ông ta hoàn toàn kiệt quệ và tử vong. Kẻ duy nhất có khả năng tiếp cận và hạ độc thủ thầm lặng này mà không bị phát hiện... chỉ có thể là Tả Hộ Pháp Lục Vô Kỵ! Hắn đã giết cựu giáo chủ để chuẩn bị cho âm mưu đoạt quyền vị, nhưng lại dùng bí thuật ngụy trang bế quan để che mắt Hữu Hộ Pháp Mục Vạn Niên.*
Thanh Ngôn hít một hơi lạnh. Khám phá này là một bằng chứng thép vô giá. Nếu anh có thể vạch trần chân tướng Cái Chết Của Mục Thiên Cơ trước toàn thể giáo chúng và Mục Vạn Niên, uy tín chính trị của Lục Vô Kỵ sẽ hoàn toàn sụp đổ vỡ vụn, giúp anh dễ dàng cô lập và tiêu diệt thế lực phản loạn của hắn tại Phân đàn phía Nam.
Anh tiếp tục lục lọi dưới đáy quan tài sắt nguội, bên dưới thi thể khô héo của cựu giáo chủ. Bàn tay phải của anh chạm vào một vật thể cứng bằng da thú rách nát và một cuốn sổ nhỏ bound bằng lụa mỏng bám đầy bụi đất.
Anh lấy hai vật phẩm đó ra đặt lên đùi. Vật thứ nhất là một cuốn sách da rách nát cổ xưa, trên bìa có khắc bốn chữ cổ bằng mực tím sẫm: U Minh Thần Công Tàn Bản. Vật thứ hai là một cuốn sổ tay nhỏ bám đầy vết ố vàng: Nhật Ký Của Mục Thiên Cơ.
Thanh Ngôn khẽ mở cuốn U Minh Thần Công Tàn Bản ra. Dưới ánh lửa mồi, những hình vẽ kinh mạch người phức tạp hiện ra với các đường chỉ dẫn khí kình chạy ngược dọc theo các kinh mạch phụ một cách tàn bạo. Đây chính là tà môn nội công tối thượng của Ma giáo, lấy việc nghịch chuyển dòng khí huyết qua các huyệt đạo hiểm làm gốc để tạo ra ám kình âm hàn cực mạnh.
*Nguyên lý nghịch chuyển kinh mạch này...* Đầu óc Thanh Ngôn hoạt động dồn dập. Anh phân tích các nét vẽ khuyết thiếu trong tàn bản. *Mật độc Thệ Thủy Đan của triều đình đang đông cứng kinh mạch đan điền của ta bằng hàn khí lạnh giá thấu xương, phong tỏa dòng nội lực Quy Nguyên chính tông. Nếu ta vận hành nội lực theo phương pháp tà môn này, dùng ám kình âm hàn của tà công để đóng băng tạm thời dòng máu độc, liệu có thể ngăn chặn độc tính phát tác sớm và giải phóng công lực bị kìm hãm hay không?*
Quyết định mạo hiểm nảy sinh trong lòng bổ đầu chính trực. Anh biết việc tu luyện tà công Ma giáo là một cấm kỵ tột cùng đối với một người chấp pháp triều đình, nhưng trong tình thế ngặt nghèo thiếu thuốc giải hiện tại, đây là con đường sống duy nhất của anh.
Thanh Ngôn ngồi xếp bằng ngay trên chiếc xe lăn gỗ mun, nhắm mắt lại. Anh vận hành một luồng nội lực Quy Nguyên mỏng manh, bắt đầu dẫn dắt nó đi ngược lại dòng tuần hoàn thông thường, lách qua các kinh mạch phụ theo hình vẽ của tàn bản công pháp.
Luồng khí kình vừa đi qua huyệt đạo đầu tiên sau gáy, một cảm giác nóng rát tột cùng bỗng chốc bùng nổ dữ dội ở phế vị. Nó nóng bỏng như thể anh vừa nuốt phải một hòn than cháy đỏ, hoàn toàn xung đột với cái lạnh thấu xương của mật độc Thệ Thủy Đan đang nằm sâu trong đan điền.
“Khục!!!”
Thanh Ngôn ho dữ dội, một ngụm máu đen sẫm phun mạnh ra sàn đá mật thất lạnh ngắt. Kinh mạch tay trái của anh co rút đau đớn thấu xương, luồng khí kình Quy Nguyên lập tức bị đánh bật ngược trở lại đan điền, chấn động mạnh vào lục phủ ngũ tạng khiến anh suýt ngất đi. Kinh mạch tay trái vốn bị tổn thương từ cuộc thử thách tự phế trước đó giờ đây lại bị rách nhẹ thêm một đường do cưỡng ép vận hành tà công khuyết thiếu khi chưa thích ứng.
Anh thở dốc, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm áo bào đen.
*Không thể nôn nóng được. Tàn bản này bị thiếu hụt một số khớp nối kinh mạch quan trọng ở vùng ngực. Nếu ta cưỡng ép vận hành toàn bộ chu thiên tà công lúc này, kinh mạch toàn thân sẽ rạn nứt hoàn toàn vĩnh viễn. Ta chỉ có thể dùng ám kình âm hàn này ở mức độ cực nhỏ để làm dịu cơn nóng rát phế vị và phong tỏa dòng máu độc tạm thời trong vòng ba chiêu thức cận chiến mà thôi.*
Thanh Ngôn lau vệt máu đen trên khóe miệng, tạm thời cất cuốn U Minh Thần Công Tàn Bản vào đai lưng giáp da bên trong người. Anh tiếp tục mở cuốn Nhật Ký Của Mục Thiên Cơ ra để tìm kiếm các manh mối ngụy trang sinh hoạt hàng ngày.
Cuốn nhật ký ghi chép chi tiết thói quen ăn uống, cách xưng hô uy nghiêm đối với từng đại hộ pháp và cả những bí mật phòng the thầm kín của cựu giáo chủ. Những thông tin này vô cùng quý giá, giúp anh tránh được toàn bộ các bẫy nghi ngờ thói quen sinh hoạt của Lục Vô Kỵ và Hình Thiết trong tương lai.
Nhưng khi Thanh Ngôn lật đến trang cuối cùng của cuốn nhật ký – một trang giấy đã bị xé rách một nửa đầy vội vã – ánh mắt anh bỗng chốc đông cứng lại trước những dòng chữ viết bằng mực đỏ sẫm đã phai màu theo thời gian:
*“...Đứa con rơi ngoài giá thú của ta... giọt máu duy nhất mang dòng máu Mục gia... Ta buộc phải gửi nó cho Thẩm gia trang dưới chân núi để tránh sự truy sát của kẻ thù chính đạo... Nó sinh ra đã mang một vết bớt đỏ hình vầng trăng khuyết rất rõ sau gáy... Nếu sau này ta có mệnh hệ gì, U Minh Lệnh bài và chiếc ngọc khuyết góc sẽ là tín vật để nó trở về nhận lại cha...”*
Thanh Ngôn hoàn toàn sững sờ. Đầu óc anh như có một tiếng sét nổ vang giữa trời quang.
*Vết bớt đỏ hình vầng trăng khuyết sau gáy... Thẩm gia trang... Ngọc khuyết góc...*
Bàn tay phải của anh run rẩy đưa lên sau gáy, chạm vào vết sẹo lồi nhỏ hình vầng trăng khuyết nằm ngay sát chân tóc. Từ nhỏ, nghĩa phụ Thẩm Hoài Nam luôn nói với anh rằng đó là vết sẹo do anh bị ngã vào lò rèn khi mới lên ba. Nhưng giờ đây, miếng ngọc bội khuyết góc – di vật duy nhất của mẫu thân Diệp Tố Tâm để lại mà anh luôn mang theo bên mình – đang nằm im lặng trong ngực áo như một minh chứng tàn khốc cho sự thật.
*Ta... ta thực chất là đứa con rơi ngoài giá thú của Mục Thiên Cơ? Hay đây chỉ là một trò đùa quái ác của số phận khi dòng họ ngự sử Thẩm gia bị oan sai lại nhận nuôi giọt máu của đệ nhất ma đầu giang hồ?*
Nỗi dằn vặt nội tâm dữ dội bùng nổ trong lòng người bổ đầu chính trực. Anh đã dành cả đời để tin vào công lý, luật pháp triều đình và đạo nghĩa chính tông, nay lại phát hiện ra mình mang dòng máu của kẻ đứng đầu Ma giáo tà môn mà anh được phái đi tiêu diệt. Sự giằng xé giữa danh phận chấp pháp và cội nguồn huyết thống khiến anh cảm thấy nghẹt thở tột cùng.
Nhưng Thanh Ngôn nhanh chóng trấn tĩnh lại. Ánh mắt anh khôi phục vẻ lạnh lùng sắc bén của một bổ đầu dạn dày sương gió.
*Dù thân thế thực sự của ta có là gì, Lòng Tin Của Mục Vạn Niên dành cho cựu giáo chủ là tuyệt đối. Vết bớt đỏ sau gáy này chính là quân bài tẩy may mắn nhất giúp ta thuyết phục Hữu Hộ Pháp tin tưởng và bảo vệ ta vô điều kiện trước mọi âm mưu hạ độc thủ của Lục Vô Kỵ. Ta sẽ dùng chính thân phận này để dẹp loạn Ma giáo và lật đổ vương quyền hủ bại đã hại chết cha mẹ ta.*
Đúng lúc Thanh Ngôn chuẩn bị khép cuốn nhật ký lại, một luồng gió lạnh buốt từ các khe hở sàn sắt nguội bỗng thổi mạnh vào mật thất, làm lung lay ngọn lửa mồi trong tay anh.
Một thứ mùi đắng ngắt, lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa cực nhanh trong không khí kín của căn phòng ngầm. Lớp bột mịn màu tím sẫm bám trên nắp quan tài sắt nguội – chất độc U Minh Cát – gặp luồng gió lạnh đã bắt đầu phát tán dữ dội vào không khí, tạo ra một làn sương độc mỏng màu tím nhạt bao vây lấy chiếc xe lăn gỗ mun của anh. Hít phải thứ sương độc này trong không gian kín sẽ gây ra ảo giác mạnh và ăn mòn toàn bộ nội lực Quy Nguyên ít ỏi còn lại của anh trong vòng nửa canh giờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!