Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Huyền Thiết Mật Đạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù của đỉnh Hắc Phong rốt cuộc cũng không thể lọt vào hầm ngầm của Quán trọ Phong Trần, nhưng cái lạnh lẽo của lòng đất thì lại thấm qua từng thớ đá rêu phong, bám chặt lấy da thịt Thẩm Thanh Ngôn.


Anh ngồi yên trên chiếc Xe Lăn Gỗ Mun, hai chân buông thõng giả vờ bại liệt hoàn toàn dưới lớp đại bào rộng thùng thình. Bàn tay phải của anh khẽ siết lấy nửa lọ Băng Phách Lộ màu xanh ngọc còn sót lại, cảm giác tê dại nơi đầu ngón tay vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Anh khẽ cắn môi. Một vệt máu rỉ ra nơi khóe miệng, nhưng anh không hề cảm nhận được vị tanh nồng của huyết dịch hay vị đắng chát của thảo dược nữa. Độc tính Thệ Thủy Đan ngấm sâu vào phế vị đã tước đoạt vị giác của anh vĩnh viễn. Giờ đây, khoang miệng anh chỉ là một khoảng trống rỗng, vô vị và lạnh ngắt.


“Thanh Ngôn, đệ phải cẩn thận.” Giọng nói trầm thấp của Lục Vân Sơn vẫn còn văng vẳng bên tai anh trước khi anh lướt vào bóng tối của mật đạo. “Trần Hùng đang siết chặt thuốc giải, mà Lục Vô Kỵ thì đã chuẩn bị sẵn độc chất U Minh Cát cho tiệc bái sư. Nếu không tìm được tàn bản công pháp trong mật thất ngầm để tự điều hòa kinh mạch, đệ không sống nổi qua mười ngày nữa đâu.”


Thanh Ngôn hít một hơi sâu, nén cơn đau nhói đang âm ỉ bò dọc cột sống. Anh thò tay vào ngực áo, chạm vào tấm da dê thô ráp của bức Sơ Đồ Mật Đạo Hắc Phong – di vật duy nhất mà nghĩa phụ Thẩm Hoài Nam để lại trước khi qua đời. Bức bản đồ này được vẽ bằng mực vô hình, chỉ khi hơ nhẹ trên lửa ấm mới hiện rõ những đường lạch ngầm chằng chịt dẫn thẳng vào lòng đất của tổng đàn Ma giáo.


Chiếc xe lăn gỗ mun khẽ chuyển động. Bánh xe bên trái, vốn bị nứt sâu sau trận chiến ở đầm lầy độc và được quấn tạm bằng dải vải bạt đen, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng “lộc cộc” nhẹ mỗi khi lăn qua những viên đá gồ ghề. Thanh Ngôn phải vận dụng ba phần mười nội lực Quy Nguyên nhu hòa còn sót lại, truyền nhẹ xuống trục bánh xe để giảm thiểu tiếng động. Mỗi vòng quay của bánh xe là một lần anh phải tiêu hao luồng khí kình quý giá đang dùng để phong tỏa độc tố Thệ Thủy Đan ở đan điền. Mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán, thấm vào lớp keo dán của Mặt Nạ Huyền Thiết, gây ra một cảm giác rát bỏng như kim châm.


Sau gần nửa canh giờ di chuyển trong đường hầm tối tăm ẩm ướt, Thanh Ngôn rốt cuộc cũng tiếp cận được lối vào ngầm của U Minh Điện. Lối vào này nằm ngay phía sau bàn thờ tổ sư Ma giáo, được che đậy bằng một bức tường đá dày có khớp xoay cơ quan.


Anh dừng xe lăn trong bóng tối, áp tai vào vách đá lạnh ngắt để lắng nghe tiếng động bên ngoài. Thính Phong Biện Vị – kỹ năng thính giác cực hạn giúp anh nhận biết được cả tiếng gió rít qua khe cửa và nhịp thở của đội cận vệ tuần tra ngoài điện. Tiếng bước chân nặng nề của thị vệ Thôi Phong đã đi xa dần về phía hành lang phía Đông. U Minh Điện lúc nửa đêm tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng nến sáp cháy khè khè và mùi hương trầm tà môn tỏa ra nồng nặc.


Thanh Ngôn khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc của tổ mẫu Tần Thị trên ngón trỏ tay trái – nơi giấu viên thuốc hoãn độc cuối cùng – rồi đưa tay phải nhấn vào một viên gạch nhô ra bên hông bệ thờ.


“Rắc.”


Một tiếng động cực nhỏ vang lên, bức tường đá khẽ nứt ra một khe hẹp vừa đủ để chiếc xe lăn gỗ mun lách qua. Thanh Ngôn lướt nhanh vào trong điện, bức tường đá lập tức khép lại phía sau lưng anh như chưa từng tồn tại. Anh ngồi yên trên xe lăn, đưa mắt quét nhanh qua ngôi điện chính nguy nga nhưng u tối. Ánh nến chập chờn chiếu lên chiếc ghế giáo chủ bằng đá đen khổng lồ đặt ở trung tâm điện, tỏa ra một luồng sát khí thâm trầm.


Theo chỉ dẫn của Sơ Đồ Mật Đạo Hắc Phong, lối xuống Mật thất Huyền Thiết nằm sâu ba mươi trượng dưới lòng đất U Minh Điện. Để mở được cửa sập ngầm, anh bắt buộc phải xoay đúng khớp khóa cơ quan bằng chiếc U Minh Lệnh bài ngay tại bàn thờ tổ sư.


Thanh Ngôn đẩy xe lăn tiếp cận bệ thờ bằng đá đen. Dưới ánh nến ghostly xanh lục, những dòng chữ khắc cổ tự của các thế hệ giáo chủ hiện ra như những con giun bò ngoằn ngoèo. Anh rút chiếc U Minh Lệnh bài bằng xương thú cổ từ trong vạt áo, đặt chính xác vào một hốc lõm hình vầng trăng khuyết phía dưới bệ thờ, rồi xoay ngược chiều kim đồng hồ nửa vòng.


“Ầm... rầm...”


Một tiếng động trầm đục vang lên từ lòng đất. Tấm đá lát nền phía sau ngai vàng từ từ trượt sang một bên, để lộ ra một lối cầu thang dốc đứng, tối tăm hun hút dẫn xuống lòng đất sâu. Luồng khí lạnh ngắt, nồng nặc mùi rỉ sắt và chướng khí ngầm xộc thẳng vào mặt Thanh Ngôn, khiến anh phải khẽ ho khan một tiếng.


Anh đẩy xe lăn tiến sát mép cầu thang. Nhưng ngay khi bánh xe bọc vải bạt vừa chuẩn bị lăn xuống bậc đá đầu tiên, một bóng người vạm vỡ, mặc giáp sắt thô của vệ binh tổng đàn đột ngột bước ra từ bóng tối của cây cột đá lớn cạnh lối đi. Đó là Lục Hùng – thủ vệ mật thất Huyền Thiết.


“Kẻ nào dám đột nhập cấm địa ban đêm?”


Lục Hùng quát lớn, giọng nói thô lỗ vang dội trong ngôi điện trống trải. Gã vung thanh thiết thương nặng trịch lên, mũi thương bén nhọn chỉ thẳng vào mặt Thanh Ngôn, đôi mắt lờ đờ vì hơi rượu đột ngột trợn trừng đầy sát khí. Giáp sắt trên người gã va vào nhau phát ra những tiếng kêu két két lạnh lẽo.


Thanh Ngôn không hề nao núng. Hai chân anh vẫn buông thõng bất động trên chỗ để chân của xe lăn, nhưng bàn tay phải đã âm thầm giấu ba cây ngân châm độc sau gáy Mặt Nạ Huyền Thiết. Trong đầu anh lập tức hiện ra các phương án chiến thuật: *Nếu ta dùng đao pháp Thiết Huyết hoặc ám kình Quy Nguyên để điểm huyệt hay giết chết Lục Hùng lúc này, Lục Vô Kỵ và Hình Đường của Hình Thiết sẽ lập tức phát hiện ra nội gián trong tổng đàn. Một thủ vệ chết hoặc bất tỉnh tại cửa mật thất đồng nghĩa với việc toàn bộ lối đi ngầm sẽ bị phong tỏa vĩnh viễn. Ta cần một con đường lui an toàn cho những lần ra vào sau này. Lục Hùng tham tiền nhưng nhát gan, dùng tiền mua chuộc sẽ hiệu quả hơn bạo lực.*


Nghĩ đến đây, Thanh Ngôn khẽ nghiêng đầu. Anh vận dụng Giả Thanh Thuật, dùng ngón tay bấm nhẹ vào huyệt thanh quản để kích thích dây thanh âm, phát ra giọng nói khàn đặc, thâm trầm nhưng mang theo một luồng ám kình âm hàn đầy uy nghiêm răn đe của cựu giáo chủ Mục Thiên Cơ:


“Lục Hùng... Ngươi ngay cả bổn tọa cũng không nhận ra sao?”


Giọng nói khàn đặc như tiếng hai tảng đá thô ráp mài vào nhau dưới đáy vực sâu vang lên, khiến Lục Hùng rùng mình một cái. Gã nhìn thấy chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết đen nhám che nửa khuôn mặt và chiếc xe lăn gỗ mun đặc trưng của Giáo chủ, mũi thương trong tay khẽ run rẩy hạ xuống nửa tấc. Nhưng sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi giáo luật vẫn hiện rõ trên gương mặt thô kệch đầy râu ria của gã:


“Giáo... Giáo chủ? Ngài... ngài không phải đang bế quan trị thương trong tẩm điện sao? Tả Hộ Pháp Lục đại nhân đã có nghiêm lệnh, bất kỳ ai tự ý vào mật thất Huyền Thiết ban đêm mà không có thủ chỉ viết tay của ngài ấy... đều bị coi là mưu phản.”


Lục Hùng cố lấy can đảm nâng mũi thương lên một chút, nhưng đôi chân gã đã bắt đầu run rẩy trước khí thế áp đảo của người ngồi trên xe lăn. Gã nhát gan trước uy quyền lớn, nhưng lại sợ Lục Vô Kỵ trừng phạt tàn bạo hơn.


“Tả Hộ Pháp?” Thanh Ngôn cười lạnh một tiếng, tiếng cười khàn đặc đầy mỉa mai vang vọng trong lòng đất tối tăm. “Từ khi nào giáo quy của U Minh Giáo lại do Tả Hộ Pháp quyết định? Hay là ngươi nghĩ chiếc U Minh Lệnh bài trong tay bổn tọa đã không còn hiệu lực?”


Anh giơ cao chiếc lệnh bài bằng xương thú cổ khắc chữ U Minh đỏ rực trước mặt Lục Hùng. Ánh nến xanh lục chiếu lên chữ khắc phát ra một luồng sáng mờ ảo đầy đe dọa. Lục Hùng lập tức quỳ sụp xuống đất, đầu thiết thương chạm mạnh vào nền đá phát ra tiếng kêu “keng” lớn:


“Thuộc hạ đáng chết! Thuộc hạ không dám chống lệnh Giáo chủ! Nhưng... nhưng nếu Tả Hộ Pháp phát hiện thuộc hạ tự ý mở cửa cấm địa, Hình Đường sẽ lột da thuộc hạ mất...”


Thanh Ngôn lạnh lùng nhìn gã thủ vệ đang run rẩy dưới chân mình. Anh biết thời cơ đã chín muồi để tung ra đòn quyết định. Bàn tay phải của anh thò vào vạt áo bào rộng, lấy ra một túi gấm nặng trịch, ném thẳng xuống nền đá trước mặt Lục Hùng.


“Bộp.”


Chiếc túi gấm mở ra, để lộ ra những xấp Ngân Phiếu Thông Bảo màu xanh sẫm của triều đình phát hành, có mệnh giá lên tới năm trăm lượng bạc. Đó là quỹ hoạt động mật của Thiết Huyết Ty cấp phát cho anh, giờ đây lại trở thành vũ khí kinh tế hiệu quả nhất để mua chuộc lòng tham của kẻ thủ vệ.


“Năm trăm lượng ngân phiếu này đủ để ngươi mua một điền trang lớn ở ngoại ô kinh thành, sống sung sướng nửa đời còn lại.” Giọng nói khàn đặc của Thanh Ngôn vang lên đầy cám dỗ. “Đêm nay bổn tọa vào mật thất để điều hòa tà khí phản phệ, không muốn bất kỳ ai biết chuyện. Ngươi cầm lấy số tiền này, lẳng lặng ngó lơ cho xe lăn đi qua. Nếu có kẻ hỏi đến, ngươi chỉ cần nói đêm nay gió lớn thổi mở cửa sập, ngươi không thấy bất kỳ ai.”


Lục Hùng lóa mắt trước xấp ngân phiếu dày cộp. Đôi mắt lờ đờ thèm tiền của gã dán chặt vào túi gấm, lòng tham tột cùng lập tức đè bẹp nỗi sợ hãi giáo luật của Lục Vô Kỵ. Gã nhanh như chớp vồ lấy túi gấm giấu vào trong giáp sắt, cúi đầu sát đất, giọng nói run rẩy vì phấn khích:


“Giáo chủ anh minh! Thuộc hạ... thuộc hạ đêm nay uống rượu say quá hóa mù, không thấy bất kỳ ai bước vào cấm địa cả. Xin Giáo chủ cứ tự nhiên bế quan điều tức.”


Gã lẳng lặng đứng dậy, vác thiết thương thối lui vào góc tối của cây cột đá, giả vờ nhắm mắt ngủ gật, hoàn toàn ngó lơ lối đi ngầm.


Thanh Ngôn khẽ thở ra một hơi dài trong lòng. Anh đã tiêu hao năm trăm lượng ngân phiếu của bổ ty, nhưng đổi lại, anh đã mua đứt được một mắt xích yếu nhất trong hệ thống phòng thủ của Ma giáo, giữ vững được đường lui cho những lần đột nhập sau này. Anh vận nội lực truyền xuống bánh xe, chiếc xe lăn gỗ mun lướt nhanh xuống những bậc đá dốc đứng, chìm vào bóng tối sâu thẳm của mật đạo dẫn xuống Mật thất Huyền Thiết.


Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt và lạnh lẽo thấu xương. Những bức tường đá hai bên lối đi dần được thay thế bằng những tấm vách huyền thiết cực dày, xám xịt và bám đầy rỉ sét nghìn năm. Đây chính là công trình kiên cố được xây dựng từ thời cựu giáo chủ Mục Thiên Cơ để cất giấu những bí mật tối cao của Ma giáo.


Sau khi vượt qua ba mươi trượng dốc đá, Thanh Ngôn dừng xe lăn trước một cánh cửa huyền thiết khổng lồ chặn đứng lối đi. Cánh cửa nặng hàng vạn cân, không hề có tay nắm hay khe khóa thông thường, mà bề mặt được bao phủ bởi một hệ thống cơ quan trận pháp bằng đá và sắt phức tạp.


Thanh Ngôn đưa mắt quan sát kỹ lưỡng nền gạch phía trước cánh cửa. Nhãn Quang Phá Cơ Quan – kỹ năng phân tích cấu trúc vật lý của bổ khoái – lập tức hoạt động. Trong bóng tối lờ mờ, đôi mắt sắc bén của anh nhận ra những đường nứt nẻ rất mỏng dọc theo các thớ đá lát nền. Những viên gạch đá ở đây trông có vẻ bình thường, nhưng thực chất là hệ thống áp lực ngầm. Nếu đi sai bước chân hoặc để bánh xe lăn đè lên những viên gạch chịu lực yếu, cơ quan phóng đá tảng đè bẹp và hầm chông sắt độc bên dưới sẽ lập tức kích hoạt, nghiền nát kẻ xâm nhập thành tro bụi.


Anh nâng Sơ Đồ Mật Đạo Hắc Phong lên, đối chiếu những ký hiệu mật vẽ tay của nghĩa phụ với địa hình thực tế.


“Viên gạch thứ ba bên phải... viên thứ năm bên trái chịu lực ba mươi cân...” Thanh Ngôn thầm tính toán trong đầu.


Anh vận nội lực Quy Nguyên điều khiển trục bánh xe lăn di chuyển một cách cực kỳ khéo léo. Chiếc xe lăn gỗ mun nặng hai trăm cân lướt đi theo một đường zic-zắc kỳ lạ, bánh xe chỉ đè lên những viên gạch đá an toàn đã được xác định. Mỗi lần bánh xe lăn qua một vị trí nhạy cảm, Thanh Ngôn lại nghe thấy những tiếng “cạch... rắc...” rất nhỏ của các bánh răng cơ quan chuyển động ngầm dưới lòng đất, nhưng hệ thống bẫy rập không hề bị kích hoạt.


Rốt cuộc, anh cũng tiếp cận được bệ đá trung tâm ngay sát cửa huyền thiết. Trên bệ đá đặt một bàn thờ tổ sư Ma giáo nhỏ bằng sắt lạnh. Ở giữa bàn thờ là một ổ khóa cơ quan có hình dạng năm cạnh Ngũ Hành.


Thanh Ngôn lấy chiếc U Minh Lệnh bài ra, đặt vào tâm ổ khóa. Anh xoay nhẹ lệnh bài theo các hướng tương ứng với các quẻ dịch trên sơ đồ da dê: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Mỗi lần xoay đúng hướng, cánh cửa huyền thiết khổng lồ lại phát ra một tiếng “ầm... ầm...” trầm đục, chấn động cả vách đá xung quanh.


“Rắc... rắc... két...”


Khi khớp khóa cuối cùng được mở ra, cánh cửa sập bằng huyền thiết từ từ hé mở một khe hẹp khoảng hai gang tay, tỏa ra một luồng khí lạnh buốt thấu xương và mùi ẩm mốc nghìn năm từ bên trong mật thất ngầm. Thanh Ngôn khẽ mỉm cười dưới lớp mặt nạ sắt. Cơ duyên tàn bản U Minh Thần Công để tự cứu mạng đang ở ngay trước mắt anh.


Nhưng ngay khi anh vừa vận lực chuẩn bị đẩy xe lăn lách qua khe cửa huyền thiết vừa hé mở, một thanh âm sắc lạnh bất ngờ xé toác sự tĩnh mịch của lòng đất.


“Clack... clack... két...”


Tiếng động lớn của một hệ thống cơ quan tự động bị kích hoạt đột ngột vang lên từ phía hành lang ngoài mật thất – nơi Lục Hùng đang gác cửa. Đó không phải là tiếng bước chân của con người, mà là tiếng xích sắt va đập và tiếng đá tảng chuyển động rầm rập của một bẫy rập phòng thủ diện rộng vừa bị một trọng lượng lạ đè lên!


Thanh Ngôn chấn động tâm thần. Ai đó đã đột nhập vào lối đi ngầm, hoặc Lục Hùng đã phản bội kích hoạt bẫy rập để vây hãm anh dưới hầm sâu!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!