Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Thệ Thủy Hàn Cốt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Cấm địa Hắc Phong đậm đặc như một hũ mực đặc bị đổ tràn ra khắp sườn núi phía Tây. Gió lạnh rít gào qua những khe đá hẹp, mang theo mùi trứng thối nồng nặc của lưu huỳnh từ những đầm lầy độc đang sôi sùng sục. Dưới bãi bùn đen nhớp nháp, tiếng lạo xạo của hàng vạn vảy rắn ma sát trên nền đá lạnh mỗi lúc một dồn dập. Bầy rắn độc từ Vạn Xà Cốc, bị thu hút bởi mùi máu tươi tanh nồng của ba tên tuần vệ Ma giáo vừa bị tiêu diệt, đang bò đến như một làn sóng đen ngòm, trườn qua những thân cây mục nát.


Thẩm Thanh Ngôn đứng bên cạnh chiếc Xe Lăn Gỗ Mun, một tay vịn chặt vào tay vịn bằng sắt nguội, lồng ngực co thắt dữ dội. Cấm thuật tự phế kinh mạch tay trái từ tiệc bái sư trước đó đã để lại những vết rách sâu trong hệ thống khí huyết của anh, giờ đây lại bị cưỡng ép vận động khinh công tàn ảnh cường độ cao để diệt khẩu Mã Hùng, khiến đan điền của anh như một lò lửa bị dội nước lạnh, khói độc bốc lên nghi ngút.


Nhưng đáng sợ hơn cả là cảm giác lạnh buốt thấu xương đang bắt đầu lan tỏa từ tim ra khắp các đầu ngón tay. Mật độc Thệ Thủy Đan của triều đình đang phát tác sớm hơn dự kiến. Cơn lạnh giá tột cùng này không phải cái lạnh của sương tuyết phương Bắc, mà là một luồng hàn khí tà môn gặm nhấm từng thớ thịt, đông cứng dòng máu đỏ và phong tỏa hoàn toàn năm phần mười nội lực Quy Nguyên còn lại trong cơ thể anh.


“Khục...”


Thanh Ngôn ho khẽ, một vệt máu nhạt rỉ ra từ kẽ Mặt Nạ Huyền Thiết, nhanh chóng đông cứng lại thành một hạt băng nhỏ màu đỏ sẫm dưới cằm. Anh nhìn xuống chiếc bánh xe bên trái của xe lăn. Vết nứt do đao của Quỷ Ảnh chém lúc trước, sau khi bị kẹt sâu dưới bùn lầy độc, giờ đã rạn rộng ra gần một thốn. Chiếc xe lăn nặng hai trăm cân nghiêng hẳn sang một bên, bất động.


Nếu không rời khỏi đây trước khi bầy rắn độc bao vây hoàn toàn, hoặc nếu để đội cận vệ của Thôi Phong phát hiện ra vị Giáo chủ tàn phế đang đứng bằng hai chân giữa cấm địa, cái đầu của anh sẽ bị bêu trên cổng tổng đàn ngay ngày mai.


Thanh Ngôn mím chặt môi, ánh mắt lạnh lùng sắc bén như chim ưng trong đêm tối. Anh thò tay vào vạt áo bào rộng thùng thình, lấy ra chiếc túi da Đường Môn vừa tịch thu được từ xác của Mã Hùng, nhét sâu vào đai lưng giáp da bên trong. Anh không thể bỏ lại chiếc Xe Lăn Gỗ Mun này – đây là vật bảo mệnh, là công cụ ngụy trang duy nhất giúp anh đóng vai Mục Thiên Cơ.


Nén cơn đau nhói ở đan điền, Thanh Ngôn vận luồng nội lực Quy Nguyên nhu hòa còn sót lại xuống lòng bàn chân. Anh sử dụng Quy Tắc Ẩn Tích Thiết Huyết Ty, bước đi nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, không để lại bất kỳ tiếng động hay dấu chân nào trên mặt bùn lầy. Anh khom người, dùng cánh tay phải khỏe mạnh dứt khoát nhấc bổng chiếc xe lăn nặng hai trăm cân ra khỏi vũng bùn lầy độc. Tiếng bùn hút rít lên một cách nhớp nháp rồi im bặt.


Anh đặt chiếc xe lăn lên một tảng đá khô ráo, nhanh chóng xé một dải vải bạt đen từ bao giấu xác của Quỷ Ảnh, quấn chặt nhiều vòng quanh vết nứt của bánh xe bên trái để cố định tạm thời. Xong xuôi, anh ngồi trở lại xe, hai chân buông thõng giả vờ bại liệt, tay phải truyền nhẹ một luồng kình lực xuống trục bánh xe.


Chiếc xe lăn lướt đi trong sương mù lưu huỳnh, hướng thẳng về phía lối đi bí mật của Lối Thoát Mật Đạo Vô Danh. Phía sau anh, bầy rắn độc tràn đến, nuốt chửng những vệt máu tươi còn sót lại trên bãi bùn, dọn sạch hoàn toàn hiện trường vụ thảm sát như một sự sắp đặt hoàn hảo của số phận.


***


Canh năm, ranh giới giữa đêm tối và bình minh mờ mịt sương mù.


Tại bìa rừng Hắc Phong hiểm trở, Quán trọ Phong Trần hiện ra như một bóng ma rách nát dưới ánh trăng tàn. Ngôi quán trọ xộc xệch, mái lá dốc ngược bám đầy rêu phong này vốn là dịch trạm liên lạc bí mật của Thiết Huyết Ty vùng biên thùy.


Thẩm Thanh Ngôn dùng khinh công tàn ảnh lướt qua những trạm gác vòng ngoài của Ma giáo dưới chân núi, rũ bỏ chiếc đại bào thêu họa tiết u minh bẩn thỉu và chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết giấu vào một hốc đá mật. Giờ đây, anh mặc bộ thường phục xám rách nát của một bổ khoái Thiết Huyết Ty, gương mặt thật nhợt nhạt, cắt không ra máu do độc tính Thệ Thủy Đan tàn phá. Anh lảo đảo đẩy cánh cửa gỗ ngầm dưới nền đất của quán trọ bước vào.


Bên trong căn hầm tối tăm ngập tràn mùi rượu mạnh và thuốc nam, một bóng người cao ráo, mặc quan phục bổ khoái sẫm màu gọn gàng đang đứng nghiêm nghị bên bàn gỗ. Đó là Lục Vân Sơn – Phó bổ đầu Thiết Huyết Ty, huynh đệ vào sinh ra tử duy nhất biết rõ thân phận gián điệp của anh.


“Thanh Ngôn!”


Lục Vân Sơn bước vội lên, đỡ lấy bả vai lạnh ngắt của Thanh Ngôn khi anh đổ sụp xuống chiếc ghế gỗ. Sắc mặt Vân Sơn biến đổi kinh hoàng khi chạm vào da thịt của huynh đệ mình:


“Cơ thể đệ... tại sao lại lạnh như băng thế này? Thệ Thủy Đan bộc phát sớm rồi sao? Thời hạn ba mươi ngày vẫn chưa tới cơ mà!”


Thanh Ngôn không thể trả lời. Hàm răng anh va vào nhau lập cập, hơi thở thoát ra khỏi khóe môi hóa thành những làn sương trắng buốt. Hàn khí tà môn của Thệ Thủy Đan đang đóng băng hoàn toàn các kinh mạch chính ở ngực, khiến tim anh đập chậm lại một cách đáng sợ, mỗi nhịp đập đều mang theo cơn đau nhói như bị vạn kim châm đâm thấu phủ tạng. Đây chính là Thệ Thủy Độc Phát – cực hình khống chế sinh mạng tàn bạo nhất của triều đình dành cho các bổ đầu Thiết Huyết Ty.


“Đừng động... vào ta...” Thanh Ngôn thều thào, giọng nói run rẩy.


Nhưng Lục Vân Sơn vì quá lo lắng cho tính mạng của huynh đệ, lập tức ngồi xếp bằng sau lưng anh, vận hành luồng nội lực Thiết Huyết Cương Khí cương mãnh dồi dào truyền thẳng vào hai huyệt đạo bả vai của Thanh Ngôn, cố gắng dùng nhiệt lượng chính tông để ép độc tố ra ngoài.


“Không được! Vân Sơn, dừng tay!” Thanh Ngôn hét lên nửa chừng, nhưng đã quá muộn.


Ngay khi luồng Thiết Huyết Cương Khí nóng rực chạm vào dòng máu độc Thệ Thủy Đan, hai luồng kình lực hoàn toàn xung đột dữ dội trong đan điền của anh. Hàn khí bị kích thích, bùng lên mạnh mẽ hơn, xé toác các màng bảo vệ kinh mạch phụ. Thanh Ngôn hộc ra một ngụm máu đen sẫm ngay trên mặt bàn gỗ, cơ thể co giật dữ dội, suýt chút nữa ngất đi.


Lục Vân Sơn hoảng hốt thu tay về, sắc mặt tái nhợt:


“Tại sao... tại sao nội lực chính tông lại không thể áp chế được chất độc này?”


“Thệ Thủy Đan... lấy hàn khí làm gốc...” Thanh Ngôn grít chặt răng chịu đựng cơn đau rách kinh mạch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. “Cương khí của huynh... chỉ khiến độc tính... phát tán nhanh hơn. Mau... đưa kim châm cho ta!”


Lục Vân Sơn vội vàng lục lọi trong hộp gỗ trên bàn, lấy ra ba cây ngân châm bạc dài mỏng dâng lên.


Thanh Ngôn dùng ngón tay run rẩy của bàn tay phải khỏe mạnh, nén cơn đau thấu xương ở tay trái bại liệt, chính xác đâm sâu ba cây ngân châm vào ba tử huyệt sau gáy. Đây là kỹ thuật Châm Cứu Khống Độc mà lão y sĩ Tống Từ Phong đã âm thầm chỉ dạy cho anh để bảo mệnh trong các tình huống ngặt nghèo.


Ba cây châm bạc vừa cắm vào, khẽ rung lên nhè nhẹ dưới tác động của nội lực Quy Nguyên tàn dư. Đầu châm nhanh chóng chuyển sang màu đen sẫm do hút độc tố từ dòng máu ngược dòng. Cơn lạnh buốt đóng băng kinh mạch ở lồng ngực Thanh Ngôn lập tức chậm lại, hơi thở của anh dần ổn định hơn, dù sắc mặt vẫn xám xịt như người chết.


Lục Vân Sơn nhanh chóng lấy ra một lọ sứ nhỏ màu xanh ngọc từ trong ngực áo, đổ ra một muỗng dịch thuốc màu lam nhạt lạnh giá tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của tuyết liên. Đó là Băng Phách Lộ – loại hàn dược cực hiếm dùng để lấy độc trị độc, làm dịu cơn rát bỏng kinh mạch do Thệ Thủy Đan gây ra.


“Mau uống đi, Thanh Ngôn! Đây là lọ Băng Phách Lộ cuối cùng ta lén trộm được từ kho dược riêng của Trần Hùng trước khi rời kinh thành.”


Thanh Ngôn đón lấy muỗng thuốc, nuốt cạn không một chút do dự.


Dịch thuốc lạnh giá trôi xuống cổ họng, clashing dữ dội với cơn nóng rát của các kinh mạch bị tổn thương. Trong khoảnh khắc đó, Thanh Ngôn khựng lại. Anh không cảm nhận được bất kỳ mùi vị nào – không có vị đắng ngắt của dược thảo, không có vị ngọt dịu của tuyết liên, chỉ có một cảm giác tê dại, trống rỗng hoàn toàn trong khoang miệng.


Độc tính của Thệ Thủy Đan ngấm sâu vào phế vị đã lấy đi vị giác của anh vĩnh viễn. Cái giá tích lũy của việc làm gián điệp hai mang đang gặm nhấm cơ thể anh từng ngày, biến anh thành một phế nhân thực sự dưới lớp vỏ bọc Giáo chủ Ma giáo.


“Thế nào rồi?” Lục Vân Sơn lo lắng hỏi, mắt chăm chú nhìn sắc mặt huynh đệ.


“Áp chế được rồi...” Thanh Ngôn thầm lặng thở ra một hơi dài, giọng nói trầm mặc sâu sắc. “Nhưng Băng Phách Lộ chỉ có tác dụng tạm thời. Thệ Thủy Đan không có thuốc giải hoàn toàn, triều đình chỉ dùng giải dược tạm thời để biến chúng ta thành những con chó săn trung thành suốt đời.”


Anh ngước mắt nhìn Lục Vân Sơn, ánh mắt ẩn chứa nỗi dằn vặt tột cùng:


“Trần Hùng nói sao? Hắn có gửi thuốc giải cho kỳ hạn ba mươi ngày tới không?”


Lục Vân Sơn cúi đầu, bàn tay nắm chặt chuôi thanh Huyền Thiết Đao găm bên hông phát ra tiếng kêu két két. Gương mặt góc cạnh cương nghị của gã bổ đầu lộ rõ vẻ bất lực và phẫn nộ:


“Trần Hùng đang siết chặt nguồn thuốc giải. Hắn nói... đệ đã trì hoãn quá lâu ở biên giới sườn Nam. Hắn yêu cầu đệ phải lập tức dẹp loạn phân đàn phía Nam của U Minh Giáo, tiêu diệt hoàn toàn thế lực của Lục Vô Kỵ và dâng đầu của Nhạc Vô Song trong vòng ba mươi ngày tới. Nếu không... hắn sẽ cắt đứt hoàn toàn nguồn giải dược tạm thời, và nghĩa muội Thẩm Dao Cơ của đệ ở kinh thành sẽ bị đưa vào thiên lao tru di tam tộc.”


Thanh Ngôn nhắm mắt lại. Lồng ngực anh thắt chặt, không phải vì độc phát, mà vì sự tàn bạo lạnh lùng của triều đình phong kiến. Chúng giam lỏng em gái nuôi của anh, bắt anh phải đóng vai ma đầu tàn sát chính đạo giang hồ, rồi lại dùng sinh mạng của anh để làm quân cờ thí mạng trong ván bài diệt võ lâm.


“Dẹp loạn phân đàn phía Nam...” Thanh Ngôn lẩm bẩm, nụ cười cay đắng hiện trên môi. “Lục Vô Kỵ nắm giữ binh lực mạnh nhất Ma giáo dưới núi, canh phòng cẩn mật như một pháo đài sắt. Hơn nữa, Nhạc Vô Song của Thanh Vân Phái liên tục vây ráp ngoài biên giới. Trần Hùng muốn ta mượn đao giết người, kích động hai phe chính tà tàn sát lẫn nhau để triều đình ngư ông đắc lợi.”


“Thanh Ngôn, đệ định làm thế nào?” Lục Vân Sơn khẩn thiết hỏi. “Nếu đệ không ra tay, độc tính phát tác quá ba ngày quá hạn sẽ khiến kinh mạch hoại tử vĩnh viễn, thần tiên cũng không cứu nổi!”


Thanh Ngôn không trả lời ngay. Anh thò tay vào đai lưng, lôi chiếc túi da Đường Môn thu được từ người Mã Hùng đặt lên bàn gỗ. Anh dùng ngón tay phải gạt nhẹ chiếc khóa cơ quan hình vầng trăng khuyết ôm lấy kim châm rỉ máu. Chiếc khóa phát ra tiếng lạch cạch nhỏ rồi mở ra, để lộ một bức mật chỉ bằng lụa mỏng bên trong.


Lục Vân Sơn chấn động, cúi đầu nhìn ký hiệu khắc trên túi da:


“Đường Môn? Tại sao đệ lại có vật này?”


“Ta lấy được từ xác của Mã Hùng – thủ lĩnh tuần vệ phân đàn phía Nam dưới trướng Lục Vô Kỵ.” Thanh Ngôn vuốt phẳng bức mật chỉ trên bàn gỗ, ánh mắt thâm trầm. “Đường Môn xưa nay trung lập, nhưng bức mật chỉ này chứng minh Đường Môn ngoại chi, cụ thể là Đường Tiểu Bảo, đang ngầm cấu kết cung cấp một lượng lớn độc chất U Minh Cát cho Lục Vô Kỵ.”


Lục Vân Sơn nhíu mày phân tích:


“Lục Vô Kỵ mua độc dược của Đường Môn để làm gì?”


“Hắn chuẩn bị một âm mưu đầu độc quy mô lớn nhắm vào ta.” Thanh Ngôn chỉ tay vào dòng chữ mật tự trên lụa mỏng. “Hắn nghi ngờ thân phận Giáo chủ tàn phế của ta là giả mạo, nên muốn dùng U Minh Cát – loại độc ăn mòn kinh mạch âm thầm – để hạ độc thủ trong tiệc bái sư sắp tới hòng ép ta phải vận công phản kháng hoặc chết lặng trên xe lăn.”


Anh nhìn Lục Vân Sơn, ánh mắt kiên định bất khuất:


“Ván cờ này, Lục Vô Kỵ muốn dứt điểm ta, Trần Hùng muốn khống chế ta, và Nhạc Vô Song muốn tiêu diệt ta. Ta đứng ở giữa ranh giới chính tà đầy hiểm họa, không thể lùi bước.”


“Nhưng Băng Phách Lộ chỉ còn lại nửa lọ này thôi!” Lục Vân Sơn cầm lọ sứ nhỏ màu xanh ngọc đặt vào tay Thanh Ngôn, giọng nói đầy lo lắng. “Nó chỉ giúp đệ hoãn độc thêm được mười ngày nếu độc tính phát tác sớm. Đệ phải tìm cách lấy được thuốc giải thật từ Trần Hùng, hoặc phải thâm nhập vào mật thất ngầm của Ma giáo để tìm tàn bản công pháp tự cứu mạng!”


Thanh Ngôn siết chặt lọ sứ nhỏ lạnh ngắt trong lòng bàn tay phải. Anh cảm nhận được sức nặng của sinh mệnh đang đếm ngược từng ngày trên vai mình.


“Mười ngày...” Thanh Ngôn đứng dậy, lảo đảo bước về phía cánh cửa ngầm dẫn trở lại mật đạo sườn núi Hắc Phong. Anh đeo chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết trở lại khuôn mặt dịch dung, khí chất bổ đầu chính trực lập tức biến mất, thay thế bằng vẻ thâm trầm, lạnh lẽo đáng sợ của đệ nhất ma đầu Mục Thiên Cơ.


Anh quay đầu lại nhìn Lục Vân Sơn, giọng nói khàn đặc thâm trầm vang lên từ sau rèm mặt nạ sắt:


“Bảo vệ tốt cho bản thân, Vân Sơn. Hãy tiếp tục giám sát động thái của Trần Hùng ở kinh kỳ. Ta sẽ trở lại tổng đàn, chuẩn bị đón nhận tiệc bái sư đầy sát cơ của Lục Vô Kỵ.”


Bóng dáng ngồi xe lăn của anh biến mất vào bóng tối sâu thẳm của mật đạo ngầm, để lại Lục Vân Sơn đứng lặng lẽ bên bàn gỗ dưới ánh nến chập chờn của quán trọ hoang tàn, lòng ngập tràn lo âu cho số phận của người huynh đệ đang cô độc đi trong đêm tối để bảo vệ ánh sáng chính nghĩa thực sự.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!