Máu Nhuộm Đầm Lầy
Cộc! Cộc! Cộc!
Tiếng gõ cửa gỗ nặng nề của tẩm điện rít lên giữa đêm tĩnh mịch, kéo theo một luồng sát khí vô hình tràn qua khe cửa. Thôi Phong – Đội trưởng đội cận vệ U Minh Điện – đứng ngoài hành lang đá, tay nắm chặt chuôi đao, giọng nói đầy vẻ nghi ngờ nhưng vẫn cố giữ lễ nghi giáo luật:
“Giáo chủ! Thuộc hạ nghe thấy tiếng cơ quan nổ súng trong tẩm điện! Có động tĩnh lạ, thuộc hạ xin vào hộ giá!”
Bên trong tẩm điện, Thẩm Thanh Ngôn vẫn ngồi bất động trên chiếc Xe Lăn Gỗ Mun. Cách chân anh chưa đầy một thước, xác chết của thủ lĩnh sát thủ Quỷ Ảnh đang nằm sấp trên nền đá lạnh ngắt, máu độc màu tím đen rỉ ra từ ba vết kim châm ở cổ họng, bốc lên một mùi tanh hôi nhàn nhạt. Chiếc bánh xe bên trái bị đoản đao của Quỷ Ảnh chém nứt một đường sâu, khẽ phát ra tiếng rên rỉ khô khốc dưới sức nặng của thân thể anh.
Nếu Thôi Phong đẩy cửa bước vào lúc này, ván cờ gián điệp hai mang của Thiết Huyết Ty sẽ lập tức vỡ vụn.
Thanh Ngôn nhắm mắt, nén cơn đau rách kinh mạch ở tay trái do cấm thuật tự phế từ trước. Anh vận dụng Giả Thanh Thuật, dùng kim châm kích thích nhẹ vào thanh quản, phát ra tiếng ho khàn đặc, thâm trầm nhưng mang theo một luồng ám kình âm hàn từ tàn bản U Minh Thần Công chấn động thẳng vào màng nhĩ kẻ ngoài cửa:
“Cút!”
Tiếng thét khàn đặc như hai tảng đá thô ráp mài vào nhau dưới đáy vực sâu, lạnh lẽo và đầy sát cơ:
“Bổn tọa đang đến kỳ hạn xung mạch, tà khí phản phệ dữ dội. Kẻ nào dám bước qua thềm cửa nửa bước, bổn tọa sẽ khiến hắn vạn đao phân thây, hồn phi phách tán! Ngươi muốn hộ giá... hay muốn nhân cơ hội này dò xét bổn tọa?”
Lời nói vừa dứt, một luồng kình lực mỏng manh nhưng sắc bén như dao cạo phóng ra qua khe cửa, chém đứt đôi dải lụa đỏ treo ngoài hành lang hành lễ. Thôi Phong đứng ngoài cửa rùng mình một cái, mồ hôi lạnh lập tức thấm đẫm tấm giáp sắt sau lưng. Hắn biết rõ tính khí tàn bạo, đa nghi của cựu giáo chủ Mục Thiên Cơ khi bế quan. Hắn vội vàng quỳ sụp xuống, đầu chạm vào nền đá lạnh lẽo, giọng nói run rẩy:
“Thuộc hạ đáng chết! Thuộc hạ không dám! Thuộc hạ sẽ lập tức dẫn đội cận vệ tuần tra vòng ngoài tẩm điện, tuyệt đối không để bất kỳ kẻ nào làm phiền Giáo chủ tịnh dưỡng!”
Tiếng xích sắt va đập dồn dập vang lên rồi nhỏ dần, Thôi Phong dẫn đội tuần vệ vội vã rút lui ra xa.
Khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Thẩm Thanh Ngôn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt dưới lớp Mặt Nạ Huyền Thiết vẫn lạnh lùng sắc bén. Anh biết mình không có nhiều thời gian. Xác của Quỷ Ảnh nằm đây là một quả bom nổ chậm. Lục Vô Kỵ phái sát thủ đến ám sát, nếu không thấy Quỷ Ảnh trở về báo cáo, hắn sẽ càng nghi ngờ và điên cuồng thử thách hơn. Anh phải phi tang xác chết này ngay trong đêm nay.
Thanh Ngôn lướt mắt nhìn quanh tẩm điện tối tăm. Anh khom người, dùng một tay lành lặn lôi từ gầm giường ra một tấm vải bạt đen dày vốn dùng để che bụi. Anh bọc kín xác chết của Quỷ Ảnh lại, dùng dây thừng buộc chặt vào phía sau chiếc Xe Lăn Gỗ Mun, giấu hoàn toàn dưới vạt áo bào đại bào đen rộng thùng thình thêu họa tiết u minh của mình.
Bánh xe bên trái bị nứt khẽ nghiêng đi, nhưng Thanh Ngôn vẫn giữ thăng bằng hoàn hảo nhờ luồng nội lực Quy Nguyên điều khiển trục xe. Anh đẩy xe lăn tiếp cận bức tường đá phía sau giường ngủ. Ở đó, anh gạt nhẹ một viên gạch nhô ra, kích hoạt cơ quan của Lối Thoát Mật Đạo Vô Danh – đường hầm cổ xưa dẫn thẳng từ tẩm điện ra sườn núi phía Tây mà nghĩa phụ Thẩm Hoài Nam đã vẽ lại trong sơ đồ da dê.
Cánh cửa đá ngầm mở ra không tiếng động. Thanh Ngôn đẩy xe lăn bước vào bóng tối sâu thẳm của lòng đất, hướng về phía Đầm lầy độc.
***
Đầm lầy độc nằm sâu trong Cấm địa Hắc Phong, là một vùng đất chết chóc quanh năm sương mù lưu huỳnh bao phủ. Những thân cây mục nát, khẳng khiu trồi lên từ bãi bùn đen nhớp nháp như những cánh tay quỷ đòi mạng. Không khí ở đây đặc quánh mùi trứng thối nồng nặc của lưu huỳnh, có thể ăn mòn kim loại và tàn phá phế vị của người bình thường chỉ trong vài canh giờ.
Thanh Ngôn đẩy xe lăn lướt đi trên con đường mòn gồ ghề đầy đá hộc. Sương mù lưu huỳnh vàng vọt bám vào chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết của anh, ngưng tụ thành những giọt nước độc lạnh ngắt.
Anh chọn địa điểm này vì tính chất đặc thù của nó: bùn lầy độc sâu hoắm và sương mù lưu huỳnh cực mạnh sẽ nhanh chóng phân hủy xác chết của Quỷ Ảnh, xóa sạch mọi mùi máu tanh và dấu vết ám kình của Thiết Huyết Ty. Đây là quy tắc dọn dẹp hiện trường kinh điển của Thiết Huyết Ty mà anh đã thuộc lòng.
“Két... Rắc...”
Tiếng động khô khốc vang lên từ bánh xe bên trái. Vết nứt do đao của Quỷ Ảnh chém lúc trước gặp phải địa hình đá hộc gồ ghề đã rạn rộng hơn. Thanh Ngôn nhíu mày, anh cố gắng vận nội lực giảm bớt lực đè xuống bánh xe hỏng, nhưng bùn lầy ẩm ướt dưới chân núi quá lún.
“Ai đó? Đứng lại!”
Một tiếng quát lớn bùng nổ từ phía sau rặng cây mục nát.
Ánh đuốc flickering màu đỏ quét qua màn sương mù lưu huỳnh dày đặc, rọi thẳng vào bóng dáng ngồi xe lăn của Thanh Ngôn. Ba tên giáo chúng tuần tra của Ma giáo thuộc phân đàn phía Nam – địa bàn kiểm soát của Lục Vô Kỵ – bước ra từ bóng tối. Kẻ đi đầu là một tuần vệ tên Mã Hùng, tay cầm thiết thương, sắc mặt đầy nghi ngờ khi nhìn thấy một kẻ mặc đại bào Giáo chủ xuất hiện ở cấm địa vào canh tư đêm lạnh.
“Giáo chủ? Sao ngài lại ở đây?” Mã Hùng tiến lên một bước, ánh mắt hắn lướt qua chiếc xe lăn và dừng lại ở phần vạt áo bào đen phía sau đang phồng lên một cách bất thường do giấu xác Quỷ Ảnh. “Tả Hộ Pháp có lệnh phong tỏa biên giới phía Tây, nghiêm cấm bất kỳ ai ra vào cấm địa ban đêm. Giáo chủ bế quan trị thương, sao lại một mình xuống núi?”
Thanh Ngôn ngồi yên trên xe, tay trái bại liệt đặt hờ trên đùi, tay phải siết chặt chiếc Thiết Quạt nặng hai mươi cân dưới vạt áo. Anh vận Giả Thanh Thuật, giọng nói khàn đặc đầy uy nghiêm răn đe:
“Bổn tọa đi đâu, từ khi nào phải báo cáo với một tên tuần vệ đàn dưới như ngươi? Lục Vô Kỵ dạy thuộc hạ quy củ phản nghịch như vậy sao?”
Mã Hùng khựng lại trước uy áp thâm trầm của Giáo chủ, nhưng sự nghi ngờ trong mắt hắn không hề giảm đi. Hắn liếc mắt ra hiệu cho hai tên lính phía sau. Một tên lén lút đưa tay ra sau lưng, chuẩn bị rút pháo hiệu cầu cứu dắt bên hông. Mã Hùng tiến sát thêm nửa bước, mũi thiết thương chĩa xuống đất nhưng cơ thể đã vận kình lực phòng thủ:
“Thuộc hạ không dám phản nghịch. Nhưng quy củ của phân đàn phía Nam rất nghiêm ngặt. Phía sau xe lăn của Giáo chủ dường như đang giấu vật gì? Xin Giáo chủ cho thuộc hạ kiểm tra, để tránh có nội gián triều đình đột nhập tẩm điện mang theo vật cấm.”
Nói xong, Mã Hùng vung tay, ra lệnh cho hai tên lính áp sát hai bên xe lăn.
Thanh Ngôn biết, ván bài đã lật. Ba tên tuần vệ này là tai mắt của Lục Vô Kỵ, nếu để chúng phát hiện ra xác Quỷ Ảnh hoặc bắn pháo hiệu cầu cứu, toàn bộ đại quân phân đàn phía Nam dưới núi sẽ vây hãm anh lập tức. Anh bắt buộc phải giết sạch chúng để diệt khẩu.
“Két!”
Thanh Ngôn lén vận nội lực đẩy xe lăn lùi lại để tránh mũi thương, nhưng bánh xe bên trái bị nứt sâu đã lún ngập vào bãi bùn lầy độc nhớp nháp. Chiếc xe lăn nặng hai trăm cân hoàn toàn bị kẹt cứng, không thể di chuyển.
“Giáo chủ! Ngài đang trốn tránh điều gì?” Mã Hùng quát lớn, nhận ra sự bất thường. Hắn vung thiết thương đâm thẳng vào tấm vải bạt đen phía sau xe lăn.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Thẩm Thanh Ngôn đưa ra quyết định chiến thuật điên cuồng. Anh không thể ngồi yên trên xe chờ chết.
Anh đạp mạnh chân phải xuống chỗ để chân bằng sắt nguội của xe lăn, mượn lực đẩy thân thể vút lên không trung. Anh đã phá vỡ quy tắc ngồi xe lăn để sinh tồn!
“Cái gì? Ngài không bị liệt?” Mã Hùng kinh hoàng hét lên khi thấy vị “Giáo chủ tàn phế” đột ngột rời xe lướt đi như một bóng ma.
Thanh Ngôn không trả lời. Anh vận hành nội khí chạy dọc kinh mạch chân, bộc phát Tàn Ảnh Bộ tốc độ cao. Giữa màn sương mù lưu huỳnh dày đặc của Cấm địa Hắc Phong, thân hình anh di chuyển cực nhanh, phân tách thành hai tàn ảnh giả lướt đi hai hướng trái phải, đánh lừa hoàn toàn thị giác của ba tên tuần vệ.
“Bắn pháo hiệu! Hắn là giả!” Mã Hùng điên cuồng hét lên, vung thiết thương quét ngang để xua tan sương mù.
Tên lính phía sau vội vàng rút ống pháo hiệu ra khỏi đai lưng, chuẩn bị giật dây khóa lửa.
Nhưng Thanh Ngôn không để hắn có cơ hội đó. Anh vận dụng Quy Tắc Ẩn Tích Thiết Huyết Ty – bộ pháp khinh công lướt nhẹ như cánh ve, chân đạp lên mặt nước đầm lầy độc mà không để lại bất kỳ gợn sóng hay dấu chân nào trên bùn lầy nhớp nháp. Anh hoàn toàn hòa lẫn hơi thở và mùi cơ thể vào làn sương mù lưu huỳnh nồng nặc.
Vút!
Một tàn ảnh giả của anh lướt qua trước mặt tên lính cầm pháo hiệu, khiến hắn vung đao chém hụt vào khoảng không. Đúng lúc đó, thân ảnh thật của Thanh Ngôn đã áp sát từ góc tối phía sau lưng hắn.
Anh vung cánh tay phải khỏe mạnh lên, năm ngón tay cứng như móc sắt nắm chặt lấy đỉnh đầu và cằm của tên lính, vận ám kình dứt khoát vặn mạnh một góc chín mươi độ.
“Rắc!”
Tiếng xương cổ gãy giòn giã vang lên giữa tiếng gió rít. Tên lính trợn trừng mắt, cơ thể mềm nhũn đổ sụp xuống bãi bùn lầy không kịp phát ra một tiếng kêu cứu. Ống pháo hiệu chưa kịp kích hoạt rơi thẳng xuống dòng nước độc đen ngòm, bị bùn lầy nuốt chửng.
“Tiểu Lý!” Mã Hùng gầm lên phẫn nộ. Hắn và tên lính còn lại hoảng loạn thối lui, đứng tựa lưng vào nhau. Hai cây thiết thương nặng trích quay tròn liên tục trước mặt tạo thành một bức tường gió thương sát khí, ngăn chặn mọi đường ám khí tấn công tầm gần của Thanh Ngôn.
“Ngươi là kẻ nào? Ngự tiền bổ đầu của Thiết Huyết Ty đúng không?” Mã Hùng hét lớn, cố gắng dùng âm thanh để thu hút tuần tra vòng ngoài. “Đao pháp và bộ pháp ẩn tích của ngươi không phải của Ma giáo!”
Thanh Ngôn ẩn mình trong sương mù độc, hơi thở hoàn toàn câm lặng. Lồng ngực anh đau nhói như có hàng vạn mảnh băng cào xé – độc tính của Thệ Thủy Đan đang phản ứng dữ dội trước việc anh cưỡng ép vận động khinh công cường độ cao. Mỗi nhịp thở của anh đều mang theo mùi máu tanh nóng rát dâng lên cổ họng, nhưng anh buộc phải nén lại.
Anh biết nếu kéo dài trận đấu này quá nửa nén nhang, sương mù lưu huỳnh sẽ ăn mòn phế vị của anh, và tiếng động sẽ thu hút thêm truy binh.
Anh quan sát kỹ bức tường gió thương của hai đối thủ. Thần Sa của Tiền Đàn đã dạy chúng thương pháp rất vững chắc, nhưng địa hình đầm lầy trơn trượt chính là sơ hở chí mạng của chúng. Trọng lượng của hai cây thiết thương nặng tám mươi cân khiến chân chúng bị lún sâu xuống bùn lầy độc sau mỗi vòng quay.
“Chân của chúng đã bị cố định!” Thanh Ngôn suy luận chiến thuật lập tức.
Anh vận nội lực Quy Nguyên lên mức tối đa năm phần mười cho phép. Thân hình anh lướt đi tốc độ cao tạo ra hai tàn ảnh giả áp sát trực diện từ phía trước, đánh lừa hướng gạt thương của Mã Hùng.
“Chết đi!” Mã Hùng gầm lên, đâm mạnh thiết thương thẳng vào ngực tàn ảnh giả của anh.
Mũi thương xuyên qua làn khói tím nhạt không để lại vệt máu. Thân ảnh thật của Thanh Ngôn đã dùng khinh công tàn ảnh lướt nhẹ không để lại dấu chân trên bùn lầy độc, tiếp cận góc chết phía sau lưng tên lính còn lại.
Anh vung quạt sắt Thiết Quạt nặng hai mươi cân xòe rộng nan quạt sắc bén như dao cạo, chém mạnh một đường chéo góc nhắm thẳng vào gân kheo chân sau của tên lính.
“Xoẹt! Á!”
Tiếng hét thảm thiết của tên lính vang lên nửa chừng rồi tắt lịm khi Thanh Ngôn bồi thêm một nhát quạt sắt cắt đứt cổ họng hắn. Thân hình gã khổng lồ ngã sấp xuống đầm lầy, máu đỏ loang ra nhuộm đỏ một khoảng nước bùn.
Chỉ còn lại một mình Mã Hùng.
Hắn đứng trơ trọi giữa bãi bùn lầy độc, thiết thương trong tay run rẩy dữ dội trước bóng đen lẫm liệt đeo mặt nạ sắt đang đứng trước mặt. Hắn nhận ra vị “Giáo chủ” này có võ công thực sự đáng sợ và tàn nhẫn không kém gì ma đầu thực sự.
“Ngươi... ngươi không phải Mục Thiên Cơ...” Mã Hùng run rẩy thối lui, chân lún sâu xuống bùn lầy độc đến đầu gối, không thể di chuyển.
Thanh Ngôn bước từng bước chậm rãi trên bùn lầy, tà áo choàng đen thêu họa tiết u minh của anh đã bị bám đầy bùn đất bẩn thỉu. Anh dùng Giả Thanh Thuật phát ra tiếng cười khàn đặc đầy sát khí:
“Bổn tọa là ai, xuống dưới diêm vương ngươi sẽ rõ.”
Mã Hùng gầm lên một tiếng quyết tử, vung thiết thương đâm thẳng vào mặt Thanh Ngôn.
Thanh Ngôn không né tránh. Anh vung tay phải đỡ thẳng mũi thương bằng nan quạt sắt, vận Ám Kình Xuyên Thấu truyền mạnh qua thân thương sắt nguội. Luồng kình lực âm hàn dữ dội chấn động mạnh vào lòng bàn tay Mã Hùng, khiến xương khớp tay hắn rạn nứt phát ra tiếng rắc đau đớn. Thiết thương nặng trịch rơi khỏi tay hắn, cắm thẳng xuống bùn lầy.
Thanh Ngôn áp sát, một tay bóp chặt cổ họng Mã Hùng, nhấc bổng thân hình vạm vỡ của hắn lên khỏi mặt bùn lầy độc, dứt khoát bẻ gãy cổ hắn.
“Rắc!”
Thi thể của Mã Hùng rũ xuống như một bao tải rách.
Thẩm Thanh Ngôn buông tay, để xác chết rơi tõm xuống bãi bùn lầy độc nhớp nháp. Anh đứng im lặng giữa màn sương mù lưu huỳnh dày đặc, lồng ngực co thắt dữ dội. Anh gập người ho ra một ngụm máu nhạt trên tuyết bùn – tà công phản phệ và độc tính Thệ Thủy Đan đang tàn phá cơ thể anh sau trận chiến cưỡng ép vận công.
“Khục...” Anh lau vệt máu trên mép mặt nạ, ánh mắt mệt mỏi nhìn chiếc Xe Lăn Gỗ Mun bị kẹt cứng trong bùn lầy độc phía xa. Chiếc xe bị hỏng nhẹ ở bánh trái, bộ đại bào sang trọng của Giáo chủ đã bị lấm lem bùn đất bẩn thỉu.
Anh nhanh chóng lôi xác Quỷ Ảnh từ sau xe lăn ra, cùng với thi thể của ba tên tuần vệ Ma giáo dồn sâu xuống hố bùn lầy độc sâu hoắm nhất của Cấm địa Hắc Phong. Chỉ trong vòng vài ngày, sương mù lưu huỳnh và bùn độc sẽ ăn mòn hoàn toàn da thịt và xương cốt của chúng, không để lại bất kỳ dấu vết nào cho Lục Vô Kỵ điều tra.
Khi đang dọn dẹp và kiểm tra lại y phục của tên tuần vệ trưởng Mã Hùng để xóa sạch dấu vết Thiết Huyết Ty, ngón tay của Thanh Ngôn bất ngờ chạm phải một vật cứng giấu trong lớp lót áo da thú dày của hắn.
Anh nhíu mày, lôi vật đó ra.
Đó là một bức mật chỉ nhỏ cuộn tròn bằng lụa mỏng bọc trong túi da chống nước. Trên mặt túi da có khắc một ký hiệu ẩn tinh vi bằng mực vô hình – hình một vầng trăng khuyết ôm lấy một cây kim châm nhỏ rỉ máu.
Thanh Ngôn chấn động tâm lý. Anh lập tức nhận diện ra ký hiệu gia huy tối mật này:
“Đường Môn!”
Đường Môn là môn phái ám khí và độc dược nổi tiếng giang hồ, xưa nay luôn giữ thái độ trung lập không tham gia tranh chấp chính tà. Tại sao mật thám tuần vệ của phân đàn phía Nam lại mang theo mật thư có ký hiệu của Đường Môn?
Chưa kịp để anh phân tích sâu hơn, từ phía thung lũng Vạn Xà Cốc hẻo lánh cách đó không xa bỗng vang lên những tiếng lạo xạo dữ dội. Tiếng vảy rắn ma sát trên đá đá và tiếng rít gào của hàng vạn độc trùng bò ra khỏi hang tối.
Mùi máu tươi tanh nồng từ trận chiến vừa rồi đã lan tỏa trong không khí ẩm ướt, bắt đầu thu hút bầy rắn độc khát máu của thung lũng chết chóc tiến về phía đầm lầy độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!