Đêm Lạnh U Minh
Hơi nóng từ chén thuốc độc bốc lên lờ lững giữa không trung U Minh Điện, ngưng tụ thành một làn khói xám nhạt mang theo mùi đắng ngắt đặc trưng của nhân sâm và hoàng kỳ. Nhưng lẩn khuất sâu bên trong thứ mùi thảo dược nồng đậm ấy, khứu giác siêu phàm của một ngự tiền bổ đầu đã lập tức nhận diện ra một vị tanh nồng nhạt, lạnh lẽo đến ghê người của U Minh Cát.
Khoảng cách giữa Thẩm Thanh Ngôn và chén thuốc chỉ chưa đầy một thốn. Đôi mắt đen láy của A Mai, thị nữ câm cận vệ, bất động như mặt hồ đóng băng mùa đông, nhưng ẩn sâu dưới hàng mi dài kia là một sự dò xét tàn nhẫn và kiên nhẫn tột cùng. Cô vẫn dâng cao chiếc khay đồng thau, dồn ép chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết của anh vào một góc chết của sự lựa chọn.
Thanh Ngôn biết, chỉ cần một cái nhấc tay không tự nhiên của cánh tay trái đang giả vờ bại liệt, hay một nhịp thở hỗn loạn bộc lộ nội kình chính tông của Thiết Huyết Ty, thân phận gián điệp hai mang của anh sẽ tan tành mây khói ngay tại chỗ. Lục Vô Kỵ đang nấp sau bức rèm quyền lực kia để chờ đợi một sơ hở nhỏ nhất của anh.
Anh vận một luồng nội lực Quy Nguyên cực kỳ nhu hòa, không để lộ một tia khí kình nào ra ngoài da thịt, truyền thẳng qua đùi xuống hệ thống trục bánh của chiếc Xe Lăn Gỗ Mun. Chiếc xe lăn nặng hơn hai trăm cân được rèn từ gỗ mun đen ngàn năm bọc sắt nguội bởi Lão Thiết khẽ dịch chuyển lùi lại nửa thốn một cách tự nhiên. Tiếng bánh xe bọc da thú giảm âm hoàn toàn câm lặng trên nền đá đen bóng loáng, nhưng khoảng cách giữa anh và chén thuốc độc lập tức được nới rộng một cách khéo léo.
Anh nâng tay phải lên, khẽ khép chiếc Thiết Quạt nặng hai mươi cân lại, gõ nhẹ lên tay vịn gỗ mun, phát ra tiếng ho khàn đặc, thâm trầm đầy uy nghiêm răn đe nhờ Giả Thanh Thuật:
"Để xuống đó."
Giọng nói của anh như tiếng hai tảng đá thô ráp mài vào nhau dưới đáy vực sâu, mang theo một luồng ám kình âm hàn mỏng manh từ tàn bản U Minh Thần Công chấn động nhẹ vào màng nhĩ của A Mai.
"Khí huyết bổn座 đang nghịch chuyển, chưa thể nạp hàn dược. Ngươi muốn bổn座 uống thuốc... hay muốn bổn座 mạng vong sớm hơn để Lục Vô Kỵ dễ dàng bước lên ngai vàng này?"
A Mai khựng lại một nhịp. Đôi mắt cô gái câm hiện lên một tia dao động nhỏ trước sự uy nghiêm lạnh lùng của Giáo chủ giả. Cô cúi đầu thật thấp theo quy củ môn phái, lẳng lặng đặt chén thuốc lên chiếc bàn gỗ mun bên cạnh xe lăn, rồi khom người lui ra ngoài cửa điện tối tăm, biến mất vào màn sương mù đang bao phủ đỉnh núi Hắc Phong.
Khi cánh cửa gỗ nặng nề rít lên một tiếng khô khốc rồi khép chặt, Thẩm Thanh Ngôn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Anh nhìn chén thuốc bốc khói độc kia, lẳng lặng đẩy xe lăn lại gần chiếc giường gỗ mun trong tẩm điện riêng tư – Mật thất Mục Thiên Cơ.
Anh nhấn một khớp khóa ngầm dưới thành giường, để lộ một khe hở nhỏ dẫn thẳng xuống hệ thống lọc than hoạt tính và vôi sống mà anh đã bí mật lắp đặt dưới nền đất. Thanh Ngôn đổ chén thuốc độc chứa U Minh Cát vào đó. Tiếng xèo xèo nhỏ vang lên rồi tắt lịm, độc chất hoàn toàn bị trung hòa không để lại bất kỳ mùi vị hay dấu vết nào trong phòng ngủ.
Cơn đau rát bỏng từ lớp keo dán dịch dung bám chặt vào da mặt bên phải khiến anh khẽ nhíu mày. Kinh mạch tay trái bị rạn nứt nhẹ do cấm thuật tự phế từ trước vẫn âm ỉ đau nhức như có hàng vạn mũi kim đâm vào. Độc tính của Thệ Thủy Đan trong đan điền lạnh giá như một tảng băng ngầm, nhắc nhở anh rằng thời hạn ba mươi ngày của triều đình đang ngắn lại từng ngày. Anh cần phải sống sót qua đêm nay.
***
Đêm càng về sâu, núi Hắc Phong càng trở nên lạnh lẽo dữ dội. Gió rít gào qua các khe đá dựng đứng, va đập vào vách đá của tẩm điện tạo nên những tiếng hú ghê rợn như tiếng gào khóc của oan hồn.
Mật thất Mục Thiên Cơ chìm vào sự tịch mịch tuyệt đối. Chỉ có một ngọn nến vàng vọt đặt trên bệ đá tỏa ra những quầng sáng yếu ớt, chập chờn trước những luồng gió lạnh lùa qua khe cửa sổ gỗ rách nát.
Thẩm Thanh Ngôn ngồi bất động trên chiếc Xe Lăn Gỗ Mun, nhắm chặt hai mắt dưới lớp Mặt Nạ Huyền Thiết. Anh đang vận dụng "Thính Phong Biện Vị" – kỹ năng giác quan đặc thù được truyền dạy bởi Lão Bổ Đầu Tần năm xưa. Khi bóng tối bao trùm và đôi mắt không thể nhìn rõ, thính giác chính là vũ khí bảo mệnh duy nhất của một bổ khoái đi đêm.
"Gió không biết nói dối..." Lời dạy của sư phụ vang lên trong tâm trí anh. Mỗi luồng gió lùa vào phòng đều mang theo một tần số, một quỹ đạo riêng. Nếu có một vật thể di chuyển, quỹ đạo của gió sẽ bị nén lại, tiếng rít của gió sẽ bị đứt quãng.
Sột sạt.
Một tiếng động cực nhỏ, mỏng như cánh ve sầu lướt qua lá rụng, vang lên từ phía mái ngói của tẩm điện. Tiếng động ấy biến mất ngay lập tức trong tiếng gió rít gào bên ngoài, nhưng tai của Thanh Ngôn khẽ lay động nhẹ.
Kẻ đến có khinh công cực kỳ thâm hậu, di chuyển không tiếng động nhờ U Ảnh Tâm Pháp. Đó chính là Quỷ Ảnh – thủ lĩnh đội ám sát của Lục Vô Kỵ. Hắn đã lén đột nhập vào tẩm điện theo mật lệnh của Tả Hộ Pháp để lấy đầu Giáo chủ giả.
Thanh Ngôn vẫn ngồi yên, tay trái buông thõng giả vờ bại liệt trên tay vịn gỗ mun, tay phải khép hờ chiếc Thiết Quạt. Anh không hề vận nội lực dũng mãnh của Thiết Huyết Đao Pháp, bởi anh biết Ảnh Sát của triều đình hoặc tai mắt của Lục Vô Kỵ có thể đang rình rập ngoài cửa sổ. Anh phải thắng trận chiến này bằng chính những cơ quan ám khí ẩn trên xe lăn và mặt nạ.
Vút!
Một tiếng xé gió cực nhẹ bùng nổ trong bóng tối. Một luồng hắc quang phóng thẳng từ cửa sổ gỗ hướng về phía ngực Thanh Ngôn. Đó là một chiếc đoản đao bôi độc không phản quang của Quỷ Ảnh, di chuyển với tốc độ kinh hoàng.
Nhờ Thính Phong Biện Vị, Thanh Ngôn xác định chính xác quỹ đạo của lưỡi đao độc. Anh không hề rời khỏi xe lăn, chỉ nghiêng đầu một góc chính xác ba mươi độ về phía sau bên phải.
Xoẹt!
Lưỡi đoản đao lạnh ngắt sượt qua mép chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết, cắm phập vào chiếc cột gỗ mun phía sau lưng anh, đuôi đao còn rung lên bần bật phát ra tiếng rít u u.
Chưa kịp để Thanh Ngôn thở dốc, một bóng đen gầy gò ẩn trong bộ y phục dạ hành xám đen đã lướt vào như một bóng ma qua khung cửa sổ. Quỷ Ảnh áp sát với tốc độ kinh người. Năm ngón tay hắn co lại thành trảo, bốc lên một làn khói màu đỏ máu dữ tợn – Huyết Ảnh Trảo. Sát chiêu tàn bạo này nhắm thẳng vào cổ họng Thanh Ngôn, muốn bẻ gãy kinh mạch của anh chỉ trong một lực vặn xoắn cận chiến.
Thanh Ngôn nén cơn đau rạn nứt kinh mạch ở vai trái, tay phải vung chiếc Thiết Quạt nặng hai mươi cân lên đỡ đòn.
Keng!
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên trong không gian chật hẹp của mật thất. Lực trảo tàn bạo của Quỷ Ảnh chấn động mạnh vào quạt sắt, truyền một luồng ám kình âm hàn dữ dội thẳng vào cánh tay phải của Thanh Ngôn. Kình lực va chạm mạnh mẽ khiến chiếc Xe Lăn Gỗ Mun bị đẩy lùi lại nửa thước, bánh xe bọc da thú ma sát mạnh trên nền đá phát ra tiếng rít trầm đục.
Quỷ Ảnh cười lạnh dưới lớp khăn che mặt đen, móng tay sắc lẹm lướt trên nan quạt sắt, áp sát mặt Thanh Ngôn. Hắn thầm nghĩ Giáo chủ tàn phế thực sự chỉ còn một tay khỏe mạnh, không thể chống đỡ được liên hoàn trảo của hắn.
Không thể kéo dài trận đấu vật lý này, Thanh Ngôn lập tức đưa ra quyết định chiến thuật. Anh dùng ngón tay phải nhấn mạnh vào một nút bấm ẩn tinh vi ở tay vịn bên phải của chiếc Xe Lăn Gỗ Mun.
Cạch! Rắc rắc!
Hệ thống cơ quan dưới gầm xe lập tức kích hoạt. Hộp Bách Độc Trâm ẩn dưới gầm xe bắn ra ba mươi sáu cây kim châm độc phủ diện rộng tầm ngắn phía trước mặt. Mưa kim châm đen nhám xé toác không khí, phát ra những tiếng rít chói tai.
Quỷ Ảnh biến sắc. Hắn không ngờ chiếc xe lăn bằng gỗ mun nặng nề kia lại là một cỗ máy ám khí giết người tàn bạo. Trong khoảng cách chưa đầy ba thước, hắn buộc phải thu trảo, thực hiện một cú lộn nhào cực hạn giữa không trung để tránh né cơn mưa kim độc.
Tuy nhiên, mưa kim quá dày và bất ngờ. Quỷ Ảnh phải vung đoản đao gạt kim châm liên tục. Một tiếng "xoẹt" vang lên kèm theo tia lửa bắn ra, lưỡi đao của Quỷ Ảnh trong lúc chống đỡ đã chém mạnh vào bánh bên trái của chiếc Xe Lăn Gỗ Mun, để lại một vết nứt sâu trên khung gỗ mun bọc sắt nguội.
Quỷ Ảnh đáp xuống góc mật thất, bả vai hắn đã bị một cây kim châm độc sượt qua. Chất độc tê liệt cực mạnh của Đường Môn ngoại chi lập tức ngấm vào kinh mạch khiến thân thủ của hắn chậm đi một nhịp rõ rệt.
Nhận ra mình đã trúng độc và rơi vào thế bí, Quỷ Ảnh gầm lên một tiếng trầm đục đầy tàn bạo. Hắn liều mạng dùng chút nội lực Tiên Thiên sơ kỳ còn lại, đạp mạnh vào tường đá, phóng thẳng người từ trên cao xuống điểm mù phía sau lưng xe lăn của Thanh Ngôn, đoản đao trong tay nhắm thẳng vào đỉnh đầu anh quyết tử.
Thanh Ngôn nhắm mắt, cảm nhận luồng gió sát khí từ trên đỉnh đầu giáng xuống. Anh không thể quay chiếc xe lăn đang bị nứt bánh kịp thời.
Anh nghiêng đầu một góc chính xác ba mươi độ về phía sau bên trái.
Cơ quan bên trong chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết lập tức được kích hoạt nhờ khớp khóa ngầm sau tai. Tiếng "tạch" cực nhỏ vang lên.
Ba cây Kim Châm Đoạt Mệnh bôi chất độc tê liệt cực mạnh phóng ra từ rãnh ngầm của mặt nạ sắt đen ở cự ly chưa đầy hai thước, bắn thẳng vào hướng đỉnh đầu đang lao xuống của đối thủ.
Phập! Phập! Phập!
Ba cây kim vàng mảnh như sợi tóc găm chính xác vào tử huyệt cổ họng của Quỷ Ảnh.
Mắt Quỷ Ảnh trợn trừng đầy kinh hoàng dưới lớp khăn che mặt. Đoản đao trong tay hắn rơi leng keng xuống nền đá đen. Thân hình gầy gò của hắn đổ sụp xuống từ trên không, gục ngay trước thềm cửa gỗ của mật thất. Máu độc đen rỉ ra từ cổ họng nhuộm đen một khoảng thềm đá.
Thanh Ngôn thở dốc, lồng ngực phập phồng dưới lớp đại bào đen thêu họa tiết u minh. Chiếc bánh xe lăn bên trái khẽ phát ra tiếng rạn nứt nhỏ do vết chém của Quỷ Ảnh. Cơn đau từ kinh mạch tay trái lại bùng lên dữ dội do anh phải vận nội lực điều khiển xe lăn né tránh liên tục.
Đúng lúc anh định đẩy xe lăn lại gần để kiểm tra và phi tang xác chết của Quỷ Ảnh, từ hành lang đá bên ngoài U Minh Điện bỗng vang lên tiếng bước chân tuần tra dồn dập, cùng tiếng xích sắt va đập của đội cận vệ do Thôi Phong dẫn đầu đang tiến sát tẩm điện.
"Giáo chủ! Thuộc hạ nghe thấy tiếng cơ quan nổ súng trong tẩm điện! Có động tĩnh lạ, thuộc hạ xin vào hộ giá!" Tiếng gõ cửa gỗ vang lên dồn dập, dồn Thanh Ngôn vào một thế bí mới đầy hiểm họa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!