Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Hình Đường Nổi Sóng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất của U Minh Giáo Tổng Đàn không giống như bóng đêm thông thường. Nó đặc quánh, nồng nặc mùi gỉ sắt, mùi lưu huỳnh từ những mạch lửa ngầm rỉ ra từ kẽ đá, và trên hết là mùi máu tanh đã khô qua nhiều năm tháng.


“Lộc cộc... lộc cộc...”


Tiếng bánh xe gỗ mun nặng nề lăn trên nền đá hộc gồ ghề vang lên đều đặn, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của lối đi dẫn xuống Thiết Ngục. Chiếc bánh xe bên trái của Xe Lăn Gỗ Mun, vốn bị vỡ nẹp gỗ hoàn toàn sau đòn đánh của Thiết Nhạc dưới đầm lầy độc, nay chỉ được quấn tạm bằng những thanh nẹp gỗ lim thô sơ và dải vải bạt đen. Mỗi vòng quay của nó đều khiến thân xe nghiêng lệch sang một bên, phát ra những tiếng động trầm đục, nặng nề như một lời cảnh báo từ cõi u minh.


Thẩm Thanh Ngôn ngồi yên trên xe. Dưới lớp đại bào rộng thùng thình thêu họa tiết u minh cổ, cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn vô lực. Kinh mạch tay trái bại liệt rách nát sau cấm thuật tự phế vẫn đang nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương, lạnh lẽo như có băng tuyết đang ngưng tụ trong tủy xương. Ở bả vai phải, vết thương cũ do lực ném chiếc quạt sắt cứu Lâm Phong đêm qua lại rách nhẹ, râm ran đau nhức dưới lớp băng vải.


Trong lồng ngực anh, luồng tà khí nóng rát của độc U Minh Cát vẫn đang âm thầm xung đột với cơn lạnh giá thấu xương của mật độc Thệ Thủy Đan. Đầu lưỡi anh hoàn toàn tê dại, lạnh ngắt. Từ lâu, anh đã vĩnh viễn mất đi vị giác, nhưng khứu giác siêu phàm của một cựu ngự tiền bổ đầu Thiết Huyết Ty vẫn nhận diện rõ ràng mùi ẩm mốc, mùi da thịt cháy sém và tiếng rên rỉ yếu ớt vọng ra từ sâu trong Thiết Ngục.


*Vương Lâm. Tên giáo chúng tuần tra trẻ tuổi đó đang phải chịu hình phạt thay ta.*


Lý trí của một người chấp pháp chính trực gầm lên trong đầu Thanh Ngôn. Đêm qua, chính Vương Lâm là kẻ đã mật báo cho anh về việc Lâm Phong bị Hình Đường vây bắt. Cũng chính Vương Lâm là người đã âm thầm lờ đi hướng chạy trốn của tiểu kiếm khách chính đạo theo sự chỉ thị ngầm của anh. Nhưng Hình Thiết – lão già chấp pháp tàn bạo của Hình Đường – đã phát hiện ra sự biến mất của tù nhân. Với vành tai phải còn bám vệt máu độc đen sẫm rỉ ra từ kim châm độc của Bách Độc Trâm, Hình Thiết đã nổi điên. Lão không thể lập tức chỉ tội Giáo chủ, nên đã trút toàn bộ sự phẫn nộ lên đầu Vương Lâm.


Càng đi sâu xuống Thiết Ngục, không khí càng trở nên nóng bức và ngột ngạt do mạch lửa ngầm Hỏa Lò chạy sát bên dưới. Những sợi xích sắt khổng lồ rỉ sét treo lơ lửng từ trần đá cao vút rít lên từng hồi ghê rợn mỗi khi có luồng gió nóng thổi qua.


Tại trung tâm của Thiết Ngục, một đống lửa than đỏ rực đang cháy bập bùng, soi rõ bóng dáng một thân hình gầy gò đang bị treo lơ lửng trên xích sắt. Đó là Vương Lâm. Y phục tuần vệ màu đen của gã đã rách nát tả tơi, loang lổ những vệt máu tươi đỏ rực chảy dài xuống đôi chân trần. Chiếc xương ống chân trái của gã đã bị bẻ gãy lệch sang một bên một cách tàn bạo, xương trắng đâm lồi qua lớp da thịt đỏ hỏn, rỉ máu không ngừng.


“CHÁT! CHÁT!”


Tiếng roi da bôi độc quất mạnh vào da thịt vang lên chói tai. Hình Thiết đứng trước cột đá, bàn tay khô héo như vỏ cây già đang vung chiếc roi da rỉ máu độc màu xanh lục của U Minh Cát. Vành tai phải của lão vẫn quấn một dải băng vải trắng đã thấm máu đen độc tố. Khuôn mặt lão gân guốc, vô cảm như tượng đá, đôi mắt hí lóe lên sát khí tàn nhẫn cực hạn.


“Nói! Kẻ nào đã lén mở khóa Thiết Ngục thả tên tiểu tử Thanh Vân Phái?” Hình Thiết gầm lên, giọng nói rỉ sét như tiếng hai tấm sắt cọ xát. “Một tên tam lưu tuần vệ như ngươi, nếu không có kẻ chống lưng phía sau chỉ thị, làm sao dám tự ý thả phản đồ? Có phải là người của U Minh Điện?”


Vương Lâm ngửa đầu ra sau, bọt mép lẫn máu tươi trào ra từ khóe miệng. Dù đau đớn đến mức cơ thể co giật liên tục trên xích sắt, gã vẫn nghiến răng, dùng chút tàn lực cuối cùng để nhổ một búng máu đen về phía Hình Thiết:


“Nhổ vào!... Ta... ta làm hỏng việc... Chết thì chết... Giáo quy Hình Đường... không có điều nào bắt ta phải chịu tội vu khống Giáo chủ!”


“Ngoan cố!” Hình Thiết nổi giận lôi đình, vung roi định quất thẳng vào khuôn mặt của Vương Lâm để hủy hoại dung nhan gã.


“DỪNG TAY!”


Một tiếng thét khàn đặc, thâm trầm nhưng mang theo một luồng ám kình Quy Nguyên cực mạnh đột ngột vang dội khắp bốn bức tường đá của Thiết Ngục. Luồng chỉ lực vô hình từ tiếng thét bóp nghẹt thanh quản chấn động mạnh mẽ vào không khí, đánh bạt chiếc roi da bôi độc của Hình Thiết lệch sang một bên, cắm phập vào đống than hồng bắn ra hàng vạn tia lửa đỏ.


Chiếc Xe Lăn Gỗ Mun nghiêng lệch chậm rãi lướt ra khỏi màn sương khói lưu huỳnh. Thẩm Thanh Ngôn ngồi trên xe, khuôn mặt che giấu hoàn toàn sau chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết lạnh lùng vô cảm. Tay phải anh cầm chiếc U Minh Lệnh bài bằng xương thú cổ khắc chữ U Minh đỏ rực phát sáng rực rỡ, tỏa ra uy áp tối cao của một vị Giáo chủ Ma giáo.


“Hình Thiết, bổn tọa chưa chết, Hình Đường của ngươi đã muốn tự lập môn hộ, tự ý hành hình cận vệ của bổn tọa sao?” Thanh Ngôn dùng Giả Thanh Thuật thốt ra giọng nói khàn đặc đầy sát khí.


Hình Thiết giật mình quay lại, vành tai bị thương nhói lên một cơn đau buốt do độc tố tê liệt kích thích. Lão khẽ khom người hành lễ, nhưng đôi mắt híp đầy tráo trở của lão không hề có nửa điểm kính sợ. Lão biết rõ Giáo chủ tàn phế tay trái và đang bị tà độc tàn phá phế vị.


“Giáo chủ bệ hạ vạn tuế,” Hình Thiết khàn giọng nói, giọng điệu cứng nhắc đầy khiêu khích pháp lý. “Hình Đường chấp pháp theo giáo quy lâu đời của cựu giáo chủ Mục Thiên Cơ. Vương Lâm lén thả phản đồ chính đạo Lâm Phong, phạm vào tội mưu phản giáo môn. Thuộc hạ bắt giữ và tra tấn hắn tại Thiết Ngục là đúng quy củ. Giáo chủ vì một tên tuần vệ hèn mọn mà tự thân xuống ngục tối ẩm ướt này, e là không hợp thân phận tàn phế của ngài?”


“Quy củ?” Thanh Ngôn cười gằn, tiếng cười khàn đặc như hai tảng đá mài vào nhau dưới đáy vực sâu. “Vương Lâm là người của U Minh Điện, do bổn tọa trực tiếp cai quản. Hình Đường muốn bắt người của bổn tọa, tại sao không có lệnh chỉ của bổn tọa? Hay là... Hình Đường của ngươi chỉ nghe lệnh của Tả Hộ Pháp?”


“Giáo chủ nói đúng lắm. Hình Đường không nghe lệnh của bổn tọa, nhưng phải nghe lệnh của giáo quy môn phái!”


Từ trong bóng tối của một hành lang đá bên sườn Thiết Ngục, một bóng người chậm rãi bước ra. Lục Vô Kỵ mặc chiếc trường bào màu đen thêu họa tiết u minh bằng chỉ bạc lộng lẫy, mái tóc búi gọn gàng bằng trâm ngọc, tay cầm cặp đoản kiếm bằng sắt lạnh khép hờ trong ống tay áo rộng. Gương mặt dài sắc sảo của hắn nở một nụ cười thâm độc, đôi mắt hí sắc lạnh như rắn độc nhìn chằm chằm vào chiếc xe lăn nghiêng lệch của Thanh Ngôn.


“Lục Vô Kỵ bái kiến Giáo chủ bệ hạ,” Tả Hộ Pháp khẽ chắp tay, khí chất Tiên thiên cảnh giới sơ kỳ tỏa ra áp đảo hoàn toàn không khí nóng bức của ngục tối. “Vương Lâm thả phản đồ chính đạo là sự thật mười mươi. Hình Đường trưởng lão vì muốn bảo vệ an ninh cho tổng đàn nên mới phải hành động khẩn cấp. Giáo chủ ngài bế quan lâu ngày, đan điền lại bị tà độc tàn phá, e là tinh thần không còn minh mẫn để phân biệt chính tà? Bổn tọa đề nghị, Giáo chủ nên giao lại quyền chấp pháp của Hình Đường và chiếc U Minh Lệnh bài cho bổn tọa quản lý, để ngài yên tâm tĩnh dưỡng phế nhân.”


Sự ép chế chính trị của Lục Vô Kỵ lộ rõ trắng trợn. Hắn đang mượn vụ án Vương Lâm để công khai tước đoạt quyền lực tối cao cuối cùng của Giáo chủ giả ngay trước mặt các vệ binh Hình Đường.


Thanh Ngôn nhắm mắt, nén cơn đau buốt thấu xương đang bò dọc từ cánh tay trái bại liệt lên tận cổ gáy. Anh biết mình đang bị dồn vào góc chết pháp lý. Nếu anh dùng võ lực Quy Nguyên để chấn lui Lục Vô Kỵ lúc này, những sợi xích sắt cơ quan treo chằng chịt trên trần Thiết Ngục – vốn được thiết kế để khóa chặt mọi hướng di chuyển của xe lăn – sẽ lập tức sập xuống vây hãm anh vĩnh viễn. Hơn nữa, vận công mạnh mẽ sẽ kích hoạt độc tính Thệ Thủy Đan đóng băng kinh mạch của anh ngay lập tức.


*Ta bắt buộc phải dùng mưu kế ly gián để bẻ gãy liên minh giữa Lục Vô Kỵ và Hình Thiết.*


Thanh Ngôn mở mắt, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng dưới lớp mặt nạ sắt nhìn thẳng vào Hình Thiết. Anh khẽ gõ nhẹ chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ mẻ nhẹ nan quạt lên tay vịn xe lăn gỗ mun, phát ra tiếng ho khàn đặc:


“Khục... Hình Thiết, ngươi trung thành với giáo quy môn phái, hay trung thành với những hòm vàng lậu của Huyết Ma ngoài biên giới phía Tây?”


Câu nói vừa dứt, toàn bộ Thiết Ngục lập tức rơi vào một trạng thái tĩnh mịch đến đáng sợ.


Hình Thiết biến sắc mặt hoàn toàn, dải băng vải trên vành tai bị thương của lão khẽ giật mạnh. Lão già chấp pháp tàn bạo lập tức run rẩy, đôi mắt hí trợn trừng đầy hoang mang sợ hãi:


“Giáo chủ... ngài ngậm máu phun người! Hình Đường ta chấp pháp vô tư, làm gì có chuyện nhận tiền lậu của phản loạn phía Tây?”


“Ngậm máu phun người?” Thanh Ngôn cười lạnh, giọng nói thâm trầm uy nghiêm phát ra nhờ Giả Thanh Thuật vang dội khắp ngục tối. “Ngày mười lăm tháng trước, tại tiệm rèn Hỏa Lò dưới chân núi Hắc Phong, một đoàn xe buôn muối lậu của Hắc Phong Tiêu Cục đã vận chuyển ba hòm sắt chứa năm vạn lượng ngân phiếu thông bảo cùng hai mươi bộ giáp sắt nặng của quân triều đình qua trạm gác Hình Đường của ngươi. Kẻ áp tải chuyến hàng đó chính là đại đệ tử của Huyết Ma. Ngươi đã nhận một vạn lượng để lờ đi chuyến hàng vũ khí lậu đó, đúng hay sai?”


Hình Thiết mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo gò má nhăn nheo. Lão không thể ngờ vị Giáo chủ tàn phế ngồi xe lăn suốt ngày bế quan trong tẩm điện tối tăm lại có thể nắm giữ chính xác thời gian, địa điểm và số lượng của một giao dịch tuyệt mật đến thế. (Thực chất, đây là thông tin tình báo do Lão Bản Trương và Cái Bang thu thập được từ trước, được Thanh Ngôn phân tích bằng tư duy của một bổ đầu hình sự lão luyện).


Lục Vô Kỵ nghe đến đây, nụ cười thâm độc trên môi hắn lập tức đông cứng lại. Đôi mắt hí của Tả Hộ Pháp quay sang nhìn Hình Thiết đầy vẻ nghi kỵ sâu sắc. Hắn và Huyết Ma (Đàn chủ phản loạn phía Tây) tuy đều muốn lật đổ Giáo chủ, nhưng hai bên vẫn đang ngầm tranh đoạt quyền kiểm soát các mỏ muối lậu biên thùy. Việc Hình Thiết ngầm nhận tiền lót tay của đối thủ mà không báo cáo là một sự phản bội chí mạng đối với dã tâm của Lục Vô Kỵ.


“Hình Đường trưởng lão, chuyện này là thế nào?” Lục Vô Kỵ khàn giọng hỏi, luồng sát khí Tiên thiên cảnh giới sơ kỳ của hắn lập tức chuyển hướng áp chế lên người Hình Thiết.


“Tả Hộ Pháp... ngài đừng nghe lời ly gián của Giáo chủ!” Hình Thiết hoảng hốt quỳ sụp xuống đất, giọng nói run rẩy bộc lộ sự yếu thế hoàn toàn. “Thuộc hạ... thuộc hạ tuyệt đối trung thành với ngài! Chuyến hàng đó chỉ là... chỉ là thảo dược thông thường!”


“Thảo dược thông thường mà cần dùng đến năm vạn lượng ngân phiếu triều đình sao?” Thanh Ngôn bồi thêm một đòn chí mạng bằng giọng nói khàn đặc đầy uy áp Giáo chủ. “Hình Thiết, ngươi nhận tiền lậu của phản loạn, để giáp sắt nặng lọt vào biên giới đe dọa an nguy của tổng đàn. Theo giáo quy của cựu giáo chủ Mục Thiên Cơ khắc trên vách đá mật thất Huyền Thiết, kẻ nào cấu kết với phản giáo sẽ bị vạn đao phân thây, tru di tam tộc! Ngươi tự mình đi nhận hình phạt, hay muốn bổn tọa dùng U Minh Lệnh điều động Tiền Đàn của Thần Sa xuống san phẳng Hình Đường của ngươi?”


Sự vây hãm pháp lý của Hình Thiết hoàn toàn bị bẻ gãy vỡ vụn trước bằng chứng nhận tiền lậu do Thanh Ngôn tung ra. Lão già chấp pháp tàn bạo giờ đây chỉ biết dập đầu xin tha mạng trên nền đá lạnh ngắt, không còn nửa điểm kiêu ngạo thách thức lúc đầu.


Lục Vô Kỵ hít một hơi sâu, đôi mắt hí của hắn lóe lên một tia quyết đoán lạnh lùng. Hắn nhận thấy quân cờ Hình Thiết đã hoàn toàn bị phế bỏ uy tín chính trị trong ngục tối này. Nếu hắn tiếp tục bảo vệ lão, dã tâm cướp ngôi vị của hắn sẽ bị giáo chúng trung thành nghi ngờ. Hắn tiến lên một bước, lạnh lùng vung tay áo gạt Hình Thiết ra một bên, đổi chiến thuật sang một đòn hiểm độc hơn gấp vạn lần.


“Hình Đường trưởng lão nhận tiền lậu, bổ tọa sẽ tự mình điều tra kỹ lưỡng sau để giữ đúng quy củ giáo môn,” Lục Vô Kỵ khàn giọng nói, ánh mắt hắn dời từ Hình Thiết sang chiếc xe lăn gỗ mun của Thanh Ngôn. “Nhưng Giáo chủ bệ hạ... chuyện của Vương Lâm thả phản đồ vẫn chưa thể xóa bỏ. Hơn thế nữa, bổn tọa vừa nhận được một món quà vô cùng thú vị từ một cố nhân ngoài sáng.”


Từ trong ngực áo đại bào đen, Lục Vô Kỵ chậm rãi rút ra một cuộn giấy da dê mỏng bám bụi xám. Hắn giơ cao cuộn giấy trước mặt Thanh Ngôn, đôi mắt hí nheo lại đầy vẻ đắc ý, tàn nhẫn cực hạn.


“Đây chính là danh sách mật do phản đồ Thiết Huyết Ty Triệu Vô Cực dâng tặng cho bổn tọa tối qua,” Lục Vô Kỵ nói, giọng nói thầm trầm mang theo kình lực áp chế tinh thần tột cùng. “Mật thư ghi chép rất rõ ràng: triều đình đã phái một ngự tiền bổ đầu đắc lực của Thiết Huyết Ty đóng giả làm cựu giáo chủ Mục Thiên Cơ để dẹp loạn nội bộ Ma giáo môn phái. Kẻ đó sở hữu nội lực Đỉnh Phong Quy Nguyên dạn dày sương gió, vai phải có vết sẹo đao kiếm cũ, và đặc biệt... kinh mạch tay trái của hắn bị tổn thương vĩnh viễn rách nát bại liệt do cấm thuật tự phế để giả tàn phế qua mắt bổn tọa.”


Thanh Ngôn dưới lớp Mặt Nạ Huyền Thiết khẽ biến sắc mặt, nhịp tim anh đập mạnh một nhịp dồn dập. (Đây chính là danh sách mật Thiết Huyết Ty mà Triệu Vô Cực đã bán đứng cho Lục Vô Kỵ để đổi lấy vinh hoa phú quý).


Lục Vô Kỵ tiến sát lại gần chiếc xe lăn gỗ mun nghiêng lệch của Thanh Ngôn. Khoảng cách giữa hai bên chỉ còn chưa đầy hai bước chân. Luồng sát khí lạnh buốt của Tiên thiên nhị cảnh từ người Tả Hộ Pháp tỏa ra đè nặng lên khung xe gỗ mun phát ra tiếng rạn nứt nhẹ lách cách.


“Giáo chủ bệ hạ,” Lục Vô Kỵ khẽ mỉm cười đầy thâm độc, bàn tay mỏng manh pale của hắn vươn ra khỏi ống tay áo thêu chỉ bạc hướng thẳng về phía cổ tay trái bại liệt vô lực của Thanh Ngôn. “Để chứng minh ngài thực sự là Mục Thiên Cơ oai chấn thiên hạ năm xưa, chứ không phải là một tên bổ đầu gián điệp hai mang của triều đình... Bổn tọa đề nghị được trực tiếp sờ mạch kiểm tra vết sẹo tay trái và dòng khí huyết đan điền của ngài ngay tại ngục tối này một lần nữa. Ngài chắc chắn... không phản đối chứ?”


Bàn tay thâm độc của Lục Vô Kỵ chỉ còn cách cổ tay trái bại liệt của Thanh Ngôn chưa đầy một thốn. Không khí trong Thiết Ngục nóng bức đột ngột đông cứng lại lạnh ngắt, rình rập một hiểm họa bại lộ thân phận gián điệp hai mang cận kề cái chết vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!