Hạt Giống Niềm Tin
Gió bão sườn Bắc rít lên từng hồi điên cuồng, quất những mảng tuyết lạnh buốt vào lớp Mặt Nạ Huyền Thiết đang che nửa khuôn mặt của Thẩm Thanh Ngôn. Đứng trên bờ đá tuyết lộng gió của đỉnh núi sườn phía Bắc thuộc Cấm địa Hắc Phong, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Luồng dược lực nhu hòa nhưng lạnh giá cực hạn của Tuyết Liên Hoa hòa cùng nửa lọ Băng Phách Lộ đang cuộn trào trong đan điền, chậm rãi tịnh hóa tà khí phản phệ của U Minh Thần Công Tàn Bản và làm dịu đi cơn rát bỏng tột cùng của độc chất U Minh Cát. Năm phần mười nội lực Quy Nguyên thực tế đã được khôi phục tạm thời, chảy tràn qua các kinh mạch khô cạn, mang lại cho anh một luồng sức mạnh ấm áp hiếm hoi giữa đêm đông lạnh giá.
Nhưng đầu lưỡi anh vẫn hoàn toàn tê dại, lạnh ngắt. Độc tính gặm nhấm phế vị của mật độc Thệ Thủy Đan đã tước đi vị giác của anh từ lâu, khiến anh không thể nếm được mùi vị tinh khiết của đóa sen tuyết quý hiếm, chỉ có thể ngửi thấy mùi lưu huỳnh hăng hắc bốc lên từ các khe đá đóng băng.
“KENG... KENG... KENG...”
Tiếng xích sắt nặng nề va đập vào vách đá rùng rợn dội lại từ hang đá tối tăm phía sườn dốc tuyết. Tiếng kêu cứu thất thanh, non nớt của thiếu niên chính đạo bị xé rách bởi tiếng gió tuyết rít gào, kéo Thanh Ngôn ra khỏi trạng thái điều tức. Anh siết chặt chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ nặng hai mươi cân trong tay phải – nan quạt sắt vẫn còn vết mẻ nhẹ bám vệt máu độc đen sẫm từ trận chiến với Thần Sa trước đó.
*Là Lâm Phong. Thiếu niên chính đạo của Thanh Vân Phái đang bị Hình Đường vây bắt.*
Lý trí của một ngự tiền bổ đầu Thiết Huyết Ty gầm lên trong đầu Thanh Ngôn. Anh không thể để lộ việc mình có thể đứng dậy khinh công khỏe mạnh trước mặt thuộc hạ Ma giáo. Nếu anh cứ thế này lao vào cứu người, thân phận giả danh Giáo chủ tàn phế Mục Thiên Cơ sẽ lập tức sụp đổ vỡ vụn. Anh bắt buộc phải dùng đến chiếc xe lăn gỗ mun để giữ vững ngụy trang.
Thanh Ngôn vận dụng Tàn Ảnh Bộ, thân hình lướt đi nhẹ nhàng như một tàn ảnh xám nhạt mờ ảo giữa bão tuyết sườn Bắc, nhanh chóng quay trở lại tẩm điện Mục Thiên Cơ qua lối mật đạo ngầm của nghĩa phụ Thẩm Hoài Nam. Lối đi ngầm rạn nứt nhẹ do chấn động đá sập trước đó bốc lên mùi gỗ mục ẩm ướt. Anh lách qua cửa sập ngầm dưới nền giường gấm, kiểm tra nhanh thị nữ câm A Mai vẫn đang hôn mê sâu dưới làn khói Hắc Phong Diệp tỏa hương hắc nhẹ che giấu mùi máu độc.
Anh lôi chiếc Xe Lăn Gỗ Mun đang giấu kín dưới gầm giường ngủ ra. Chiếc bánh xe bên trái bị vỡ nẹp gỗ hoàn toàn sau đòn đấm nặng của Thiết Nhạc, vẫn đang được quấn tạm bằng nẹp gỗ lim và dải vải bạt đen thô sơ. Thanh Ngôn ngồi sụp xuống xe lăn, cánh tay trái bại liệt hoàn toàn – cái giá tàn khốc của cấm thuật tự phế kinh mạch – buông thõng vô lực dưới lớp đại bào đen thêu họa tiết u minh cổ. Anh vận một luồng Quy Nguyên nội lực nhu hòa truyền xuống bánh xe, đẩy chiếc xe lăn nặng nề lướt ngược trở lại lối mật đạo ngầm ra sườn núi tuyết.
Chiếc xe lăn di chuyển lộc cộc đầy nặng nề trên nền đá tuyết gồ ghề của sườn Bắc. Thanh Ngôn phải dùng nội lực nâng nhẹ khung xe để giảm bớt tiếng động của bánh xe vỡ nẹp gỗ quấn vải bạt đen, hướng thẳng về phía hang đá tối tăm.
Tại hang đá sườn dốc tuyết, một cảnh tượng tàn bạo đang diễn ra.
Lâm Phong – tiểu kiếm khách mười sáu tuổi của Thanh Vân Phái – đang lảo đảo bám chặt vào vách đá đóng băng. Kiếm bào màu lam nhạt của cậu đã rách nát tả tơi, loang lổ những vệt máu tươi đỏ rực đông cứng lại dưới cái lạnh biên thùy. Khuôn mặt non nớt của thiếu niên đầy những vết bầm tím, môi run rẩy vì lạnh và sợ hãi, nhưng đôi mắt sáng ngời vẫn siết chặt thanh kiếm thép thường môn phái cấp phát, hướng về phía trước đầy vẻ bướng bỉnh, bất khuất.
Bao vây quanh cậu là bốn tuần vệ Hình Đường mặc áo bào đen gọn gàng, tay lăm lăm những sợi xích sắt lớn có móc câu sắc nhọn bôi chất độc tê liệt. Đứng đầu bọn chúng là Hình Thiết – Trưởng lão Hình Đường của U Minh Giáo. Lão già gầy guộc, nghiêm nghị như tượng đá, khoác chiếc đại bào chấp pháp màu đen thẫm bốc mùi máu tanh nồng. Đôi mắt lão híp lại đầy vẻ tàn nhẫn, bàn tay khô héo quấn chặt một sợi xích sắt gai rỉ sét đang rít lên từng nhịp ghê rợn trên nền tuyết.
“Tiểu tử Thanh Vân Phái hèn nhát,” Hình Thiết lên tiếng, giọng nói rỉ sét như tiếng kim loại cọ xát vào nhau. “Ngươi dám lén lút xâm nhập cấm địa Hắc Phong để dò la tuyến đường muối lậu của giáo môn. Hôm nay, Hình Đường ta sẽ dùng xích sắt móc câu bẻ gãy từng khớp xương của ngươi, xem kiếm pháp lấy tĩnh chế động của Thanh Vân Phái chịu được mấy roi hình phạt!”
“Lũ ma đầu tà phái tàn bạo!” Lâm Phong quát lớn, giọng nói non nớt run rẩy nhưng đầy khí tiết chính đạo. “Sư tỷ Nhạc Vô Song của ta sẽ dẫn đầu kiếm trận tiêu diệt sạch các ngươi! Thà ta tự sát chứ quyết không chịu nhục dưới xích sắt của Hình Đường!”
“Muốn chết? Thần y của ta chưa cho phép, ngươi không có quyền chết!” Hình Thiết cười gằn, vung mạnh sợi xích sắt gai rít gió, móc câu sắc nhọn hướng thẳng vào bả vai Lâm Phong nhằm khóa chặt kinh mạch của thiếu niên.
“DỪNG TAY!”
Một tiếng thét khàn đặc, thâm trầm đầy uy nghiêm răn đe đột ngột vang lên từ màn sương tuyết trắng xóa. Tiếng thét mang theo một luồng ám kình âm hàn từ Giả Thanh Thuật bóp nghẹt thanh quản, chấn động mạnh mẽ vào màng nhĩ của bốn tuần vệ Hình Đường khiến chúng lảo đảo lùi lại hai bước, sợi xích sắt trên tay Hình Thiết cũng bị chấn lệch quỹ đạo, đập mạnh vào vách đá bắn ra những tia lửa xanh lét.
Từ trong bóng tối của bão bùng gió tuyết, chiếc Xe Lăn Gỗ Mun nghiêng lệch lướt ra. Thanh Ngôn ngồi trên xe, khuôn mặt che giấu hoàn toàn sau chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết lạnh lùng vô cảm. Tay phải anh khép hờ chiếc Thiết Quạt mẻ nhẹ nan quạt đặt trên đùi, tay trái buông thõng bại liệt thấu xương. Khí thế thâm trầm, uy áp tối cao của một vị Giáo chủ Ma giáo bao trùm lấy toàn bộ hang đá.
Hình Thiết giật mình quay đầu lại, nhận ra chiếc xe lăn gỗ mun quen thuộc. Lão già chấp pháp khẽ khom người hành lễ, nhưng đôi mắt ranh mãnh của lão lập tức lóe lên một tia tráo trở, hoài nghi dã tâm. Lão biết Giáo chủ vừa trải qua cuộc tự phế kinh mạch trong tiệc bái sư và đang bị tà độc tàn phá phế vị.
“Hình Thiết bái kiến Giáo chủ bệ hạ,” lão già chấp pháp khàn giọng nói, tay vẫn nắm chặt sợi xích sắt. “Giáo chủ bế quan lâu ngày, e là không biết quy củ giáo môn. Đứa trẻ chính đạo này lén lút dòm ngó tuyến đường muối lậu Hắc Phong – huyết mạch kinh tế của giáo chúng. Theo giáo quy Hình Đường, kẻ nào xâm phạm đều phải bị xích sắt phân thây tại chỗ để răn đe quần hùng. Giáo chủ đột ngột xuất hiện ngăn cản chấp pháp, là có ý gì?”
Thanh Ngôn không hề đổi sắc mặt dưới lớp mặt nạ sắt. Anh vận dụng Giả Thanh Thuật phát ra tiếng ho khàn đặc đầy sát khí:
“Khục... Hình Thiết, ngươi chấp chưởng Hình Đường, hay bổn tọa chấp chưởng giáo môn?” Giọng nói của anh lạnh lẽo như băng tuyết biên thùy. “Đứa trẻ này là đệ tử nội môn của Thanh Vân Phái, sư đệ nhỏ tuổi của Nhạc Vô Song. Ngươi giết hắn lúc này chỉ giải tỏa được cơn giận thô thiển của Hình Đường, nhưng lại làm mất đi một quân cờ vô giá.”
Hình Thiết nheo mắt hoài nghi, tiến lên nửa bước đầy vẻ khiêu khích:
“Quân cờ? Một tên nhị lưu tiểu tử thì có ích gì cho giáo môn?”
“Bổn tọa muốn giữ mạng hắn để làm mồi nhử câu con cá lớn Nhạc Vô Song và liên minh chính đạo vào bẫy phục kích Trận Pháp Ngũ Hành tại phân đàn phía Nam.” Thanh Ngôn giơ cao chiếc U Minh Lệnh bằng xương thú cổ khắc chữ U Minh đỏ rực phát sáng dưới ánh lửa bão tuyết. “U Minh Lệnh bài tối cao ở đây, mệnh lệnh của bổn tọa bắt buộc toàn bộ giáo chúng dưới quyền phải phục tùng. Ngươi dám chống lệnh, muốn tự ý phá hỏng đại kế tiêu diệt chính đạo của bổn tọa sao?”
Hình Thiết nhìn chằm chằm vào chiếc U Minh Lệnh bài màu đỏ rực rỡ, cơ mặt lão giật giật đầy phẫn nộ. Nhưng lão già tráo trở này đã bị Lục Vô Kỵ mua chuộc từ lâu, lão cố tình nhắc đến Tả Hộ Pháp để ép chế quyền lực Giáo chủ:
“Giáo chủ bệ hạ mưu lược thâm sâu, thuộc hạ vô cùng kính phục. Nhưng Tả Hộ Pháp Lục Vô Kỵ đã có mật lệnh viết tay gửi riêng cho Hình Đường: phàm là người của chính đạo lọt vào cấm địa núi Hắc Phong đều phải giết không tha để giữ kín bí mật muối lậu. Nếu Giáo chủ không có lệnh viết tay của Tả Hộ Pháp đồng ý thả người, Hình Đường chúng ta giữ đúng giáo quy, khó lòng tuân mệnh!”
Sự phản trắc trắng trợn của Hình Thiết lộ rõ. Lão đang mượn uy thế của Lục Vô Kỵ để công khai thách thức quyền lực của vị Giáo chủ tàn phế ngồi xe lăn.
Lâm Phong đứng bên vách đá nghe thấy mình bị dùng làm mồi nhử để hại sư tỷ Nhạc Vô Song, lòng đầy phẫn uất. Thiếu niên chính đạo thà chết không chịu nhục, vung thanh kiếm thép thường định tự đâm vào cổ họng tự sát vinh quang.
“Sư tỷ... Lâm Phong tuyệt không làm gánh nặng cho tỷ!” thiếu niên hét lên.
*Không được để thiếu niên này chết!*
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thanh Ngôn nén cơn đau rách kinh mạch ở bả vai phải. Anh dùng tay phải vận nội lực Quy Nguyên cương mãnh vừa khôi phục, vung mạnh chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ nặng hai mươi cân ném xoáy cực nhanh xé gió lao đi.
“KENG!”
Chiếc quạt sắt mẻ nhẹ nan quạt va chạm cực mạnh vào lưỡi kiếm thép thường của Lâm Phong ngay sát cổ họng thiếu niên, lực chấn động cực mạnh đánh bật thanh kiếm văng ra xa cắm sâu vào tuyết dày, tước vũ khí cứu mạng cậu một cách ngoạn mục. Nan quạt sắt xoay tròn một vòng giữa không trung rồi bay ngược trở lại lòng bàn tay phải của Thanh Ngôn.
Hình Thiết thấy Giáo chủ giả bộc phát lực cánh tay mạnh mẽ, đôi mắt lão co rụt lại đầy kinh hãi, nhưng lão lập tức ra hiệu cho bốn tuần vệ xông lên dùng xích sắt bắt giữ Lâm Phong.
“Giáo chủ đã tàn phế tay trái, tà lực suy kiệt!” Hình Thiết hét lên đầy tráo trở. “Bắt lấy tên tiểu tử chính đạo đó cho ta!”
Thanh Ngôn nhắm mắt, bàn tay phải bấm chặt vào tay vịn bên phải của chiếc xe lăn gỗ mun. Anh kích hoạt cơ quan Bách Độc Trâm lắp đặt ngầm dưới gầm xe lăn mà Lão Thiết vừa nâng cấp cơ quan ẩn từ trước.
“HƯU!”
Một tiếng rít xé gió chói tai vang lên từ gầm xe lăn gỗ mun. Một cây kim châm độc nhỏ màu đen sẫm bắn ra với tốc độ kinh hoàng, mang theo luồng khí kình Quy Nguyên sắc bén.
Cây kim độc bắn sạt qua vành tai phải của Hình Thiết chỉ trong sợi tóc, mang theo một vệt máu đỏ tươi rỉ ra trên tai lão, rồi cắm sâu ngập tận chuôi vào vách đá đóng băng cứng ngắt phía sau lão.
Hình Thiết đông cứng người lập tức. Lão cảm nhận được luồng khí lạnh buốt của chất độc tê liệt bám trên cây kim đang làm tê dại một phần da tai lão. Nếu đường kim lệch đi nửa thốn, đan điền hoặc cổ họng của lão đã bị xuyên thủng vĩnh viễn.
“Lần sau, kim độc sẽ cắm thẳng vào đan điền của ngươi, Hình Thiết!” Thanh Ngôn dùng Giả Thanh Thuật thốt ra giọng nói khàn đặc lạnh ngắt, sát khí áp đảo vạn quân tỏa ra từ chiếc mặt nạ sắt đen. “Bổn tọa thả hắn đi làm mồi nhử. Kẻ nào dám cản bước, bổn tọa sẽ dùng Bách Độc Trâm tiễn hắn về với u minh vĩnh viễn! CÚT!”
Hình Thiết run rẩy hoảng sợ trước uy lực tối cao của chiếc U Minh Lệnh và cơ quan ám khí chí mạng gầm xe lăn. Lão biết mình không thể đấu lại ám khí tầm ngắn của Giáo chủ khi đang bị uy hiếp trực diện. Lão già chấp pháp đành ôm vành tai rỉ máu đen nhẹ do độc tố bám qua da, ra lệnh cho bốn tuần vệ thu xích sắt lại đầy hậm hực:
“Thu quân! Chúng ta rút!”
Bốn tuần vệ Hình Đường vội vã thu xích sắt, lùi lại theo hướng Hình Thiết biến mất vào màn sương tuyết sườn núi phía Tây.
Lâm Phong đứng bám vách đá, bàng hoàng nhìn vị Giáo chủ Ma giáo tàn phế đeo mặt nạ sắt đen ngồi trên chiếc xe lăn gỗ mun nghiêng lệch. Thiếu niên chính đạo không thể hiểu nổi tại sao đệ nhất ma đầu tàn bạo của Ma giáo lại ra tay cứu mạng mình khỏi xích sắt Hình Đường, dù miệng lão nói dùng cậu làm mồi nhử.
Thanh Ngôn không quay đầu lại, dùng Giả Thanh Thuật khàn đặc ra lệnh lạnh lùng:
“Nhặt kiếm của ngươi lên, cút khỏi núi Hắc Phong lập tức trước khi bổn tọa đổi ý dùng xích sắt bẻ gãy chân ngươi!”
Lâm Phong vội vã nhặt thanh kiếm thép thường bám tuyết lên, ánh mắt nhìn bóng lưng Giáo chủ đầy vẻ bàng hoàng, nghi hoặc nhưng ẩn chứa một tia biết ơn thầm lặng – hạt giống niềm tin đầu tiên giữa Thanh Ngôn và thế hệ trẻ chính đạo đã được gieo trồng thầm lặng giữa bão tuyết sườn Bắc.
Thiếu niên khom người nhảy xuống sườn dốc tuyết chạy trốn nhanh nhẹn bằng Truy Phong Bộ, biến mất vào màn đêm đen xóa.
Khi tiếng bước chân của Lâm Phong hoàn toàn biến mất, Thanh Ngôn nén đau thương thể xác dữ dội gục xuống tay vịn xe lăn gỗ mun. Kinh mạch tay trái bại liệt hoàn toàn nhói lên từng cơn buốt nhói dữ dội, vết rách vai phải bám máu đông cứng lại nhức nhối do lực ném quạt nặng nề.
Nhưng đáng sợ hơn cả là ánh mắt đầy oán hận, phẫn nộ của Hình Thiết trước khi rút lui. Lão già chấp pháp tráo trở chắc chắn sẽ lập tức báo cáo việc Giáo chủ dùng U Minh Lệnh thiên vị, thả phản đồ chính đạo lên Tả Hộ Pháp Lục Vô Kỵ đêm nay.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!