Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tuyết Liên Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết gào rít như hàng vạn con dã thú đói mồi đang vây hãm đỉnh núi Hắc Phong. Bên ngoài khe cửa sổ gỗ của tẩm điện Mục Thiên Cơ, từng bông tuyết nặng trĩu đập liên hồi vào vách đá, phát ra những tiếng kêu phần phật khô khốc. Trong phòng, ánh nến chập chờn chỉ còn lại một đốm sáng nhỏ nhoi, yếu ớt chiếu lên gương mặt nhợt nhạt, không chút huyết sắc của thị nữ câm A Mai đang nằm hôn mê sâu trên giường gấm.


Thẩm Thanh Ngôn lẳng lặn đứng dậy từ chiếc xe lăn gỗ mun nghiêng lệch. Khi không có tai mắt của Lục Vô Kỵ hay Ảnh Sát rình rập, anh mới có thể tạm thời thoát khỏi cái vỏ bọc tàn phế giả tạo. Nhưng cái giá phải trả để duy trì sự ngụy trang ấy quá tàn khốc. Cánh tay trái của anh buông thõng, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi cảm giác. Cấm thuật tự phế kinh mạch trong tiệc bái sư trước đó đã bẻ gãy hoàn toàn các đường vận khí ở tay trái, để lại những cơn đau buốt nhói thấu xương tủy mỗi khi gió lạnh tràn về.


Không chỉ vậy, Thanh Ngôn khẽ nâng bàn tay phải lên dưới ánh nến. Kẽ ngón tay anh bám một vệt xám nhạt, râm ran đau nhức. Đêm nay, khi anh chạm tay vào vai A Mai để châm cứu khống độc, một phần nhỏ độc chất mãn tính rỉ ra từ da cô đã âm thầm thấm qua kẽ tay anh, ngấm nhẹ vào kinh mạch tay phải. Thể chất của anh lúc này đã chạm đến giới hạn cực hạn của sự chịu đựng: đan điền vừa bị hỏa độc của U Minh Cát tàn phá phế vị, vừa bị hàn khí của mật độc Thệ Thủy Đan đóng băng khí huyết, nay lại thêm độc mãn tính triều đình gặm nhấm tay phải. Lưỡi anh tê dại hoàn toàn, vĩnh viễn mất đi vị giác từ lâu, khiến anh không thể nếm được mùi vị của cái chết đang cận kề, chỉ có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc và mùi gỗ mục lạnh lẽo trong phòng.


“Khục...”


Thanh Ngôn ho khẽ một tiếng, một vệt máu nhạt rỉ ra dưới Mặt Nạ Huyền Thiết. Anh dùng tay phải lau sạch vệt máu, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía giường gấm. Ảnh Sát đã ra hạn định ba ngày để anh dâng đầu Nhạc Vô Song. Nếu không có thuốc giải thật, cả anh, A Mai và nghĩa muội Thẩm Dao Cơ ở kinh thành đều sẽ phải chết thảm khốc.


Anh nhớ lại lời thì thầm của lão thần y Tống Từ Phong trước khi lão lén rời điện: “Kinh mạch của ngươi đã rạn nứt hoàn toàn do cưỡng ép vận Thiết Huyết Hoàn dưới đầm lầy độc. Cách duy nhất để thanh lọc tà khí phản phệ của U Minh Thần Công Tàn Bản và làm dịu cơn nóng lạnh giao tranh trong đan điền là hái bằng được đóa Tuyết Liên Hoa mọc trên vách đá dựng đứng sườn phía Bắc núi tuyết. Nhưng nơi đó thuộc Cấm địa Hắc Phong, quanh năm tuyết phủ, sương mù độc lưu huỳnh ăn mòn phổi. Thể trạng của ngươi lúc này mà đi... mười phần thì có đến chín phần chết.”


“Chín phần chết, vẫn còn một phần sống.” Thanh Ngôn khàn giọng tự nhủ.


Anh chậm rãi đẩy chiếc Xe Lăn Gỗ Mun bị vỡ nẹp bánh trái vào sâu trong góc tối dưới gầm giường ngủ, che đậy kỹ lưỡng bằng một tấm vải bạt đen để tránh bị phát hiện. Sau đó, anh lách người qua lối thoát của mật đạo ngầm dưới nền giường gấm – con đường thoát hiểm bí mật mà nghĩa phụ Thẩm Hoài Nam để lại. Con đường này dẫn thẳng ra ngoài tổng đàn Ma giáo, thông đến chân vách núi tuyết sườn phía Bắc mà không phải đi qua các trạm gác tuần tra của Tiền Đàn.


Khi bước chân ra khỏi lối thoát mật đạo, cái lạnh của sương tuyết biên thùy lập tức ập vào mặt Thanh Ngôn như những nhát dao cắt thịt. Cấm địa Hắc Phong sườn phía Bắc hiện ra trước mắt anh là một màu trắng xóa rợn ngợp, hiểm trở vô cùng. Những hàng cây tùng cổ thụ bị tuyết phủ dày đóng băng cứng ngắc như những bức tượng đá xám xịt. Sương mù lưu huỳnh mỏng manh bay lảng vảng trong gió bão, tỏa ra mùi hôi nồng đặc trưng, sẵn sàng ăn mòn phổi của bất kỳ kẻ nào không mang theo phòng hộ.


Thanh Ngôn ngậm chặt một petal lá cây Hắc Phong Diệp khô trong miệng để khử mùi và lọc bớt khí độc lưu huỳnh. Anh ngước mắt nhìn lên vách đá dựng đứng sườn phía Bắc. Vách đá cao hơn trăm trượng, thẳng đứng như một bức tường thành bằng băng ngọc khổng lồ, trơn trượt và lộng gió gào rít.


Anh bắt đầu leo.


Kinh mạch tay trái bại liệt hoàn toàn, anh buộc phải dùng tay phải làm lực bám chính. Những ngón tay phải của anh, vốn đang bị cứng đờ nhẹ do độc mãn tính thấm qua da, bấm chặt vào những kẽ đá phủ đầy băng tuyết lạnh giá. Mỗi lần bám đá, cơn đau buốt thấu xương từ khớp vai trái bại liệt lại giật mạnh lên đại não, khiến anh hoa mắt chóng mặt.


Anh vận dụng Tàn Ảnh Bộ – bộ pháp khinh công thực chiến tinh diệu của Thiết Huyết Ty. Thân hình anh lướt nhẹ, tạo ra hai tàn ảnh xám nhạt mờ ảo trong đêm bão tuyết, mượn lực từ những mỏm đá nhô ra để đẩy cơ thể lên cao. Gió bão thổi mạnh liên tục, từng luồng gió rít gào như muốn thổi bay tấm thân gầy gò của anh xuống vực sâu thăm thẳm.


“Rắc!”


Một tiếng động khô khốc đột ngột vang lên dưới chân Thanh Ngôn. Một mảng đá tuyết lớn bị sạt lở do không chịu nổi lực đạp khinh công của anh.


Cả cơ thể anh mất thăng bằng, rơi tự do ba trượng giữa không trung lộng gió.


Dưới chân là vực sâu vạn trượng không đáy, đá nhọn lởm chởm. Trong khoảnh khắc sinh tử tíc tắc ấy, bản năng của một ngự tiền bổ đầu đã cứu mạng anh. Thanh Ngôn định đưa tay trái ra bám đá để cứu thăng bằng, nhưng kinh mạch tự phế bị rách đau nhói dữ dội, hoàn toàn không có một chút lực lượng nào phản hồi.


“Không được dùng tay trái!” lý trí anh gầm lên.


Thanh Ngôn nghiêng người giữa không trung, vận hành luồng nội lực Quy Nguyên tàn dư chạy dọc kinh mạch chân, cưỡng ép chuyển hướng cơ thể bằng Tàn Ảnh Bộ. Anh vung tay phải bám chặt lấy một cành tùng già khô cứng, phủ đầy băng tuyết nhô ra từ kẽ đá vách núi.


“UỲNH!”


Cơ thể nặng nề của anh đập mạnh vào vách đá cứng ngắc. Cú va đập tàn bạo làm rách vết thương cũ ở vai phải, máu đỏ nhạt rỉ ra bám vào thớ vải đại bào đen rồi lập tức đông cứng lại dưới cái lạnh âm độ. Thanh Ngôn nén cơn đau rát tột cùng ở ngực, ho ra một vạt máu nhạt nhòa trong gió tuyết. Anh treo mình lơ lửng trên cành tùng già, hơi thở dốc dập dồn, lồng ngực co thắt liên tục do tà độc phản phệ.


Anh nhắm mắt lại, điều hòa dòng khí huyết đang đóng băng trong đan điền. Sau khi cơn đau dịu bớt, anh dùng tay phải tiếp tục leo lên.


Sau nửa canh giờ chiến đấu cực hạn với thiên nhiên hiểm trở, Thanh Ngôn cuối cùng cũng tiếp cận được một kẽ đá dựng đứng gần đỉnh núi tuyết. Giữa màn đêm trắng xóa, một đóa Tuyết Liên Hoa đang khẽ lay động trong gió bão. Đóa hoa sen tuyết to bằng bàn tay, các cánh hoa mỏng như ngọc phát ra một luồng sương lạnh màu xanh lam nhạt, lấp lánh như một viên ngọc quý tự nhiên.


Thanh Ngôn mừng rỡ. Anh vươn tay phải bấm chặt vào kẽ đá sát đóa hoa, cẩn thận dùng ngón tay bóc tách phần rễ Tuyết Liên Hoa ra khỏi lớp băng dày rồi bỏ nhanh vào chiếc hộp ngọc nhỏ giấu trong ngực áo.


Không chần chừ, anh lén rút lọ Băng Phách Lộ màu xanh ngọc chỉ còn lại nửa lọ dịch thuốc lạnh giá từ trong người ra. Anh ngắt một cánh hoa tuyết liên vừa hái, thả vào trong lọ thuốc dịch. Dược lực lạnh buốt của Tuyết Liên Hoa gặp Băng Phách Lộ lập tức hòa tan, tạo ra một luồng khói xanh lam nhạt mát rượi bốc lên.


Thanh Ngôn ngửa cổ uống cạn nửa lọ thuốc dịch kết hợp này.


Một luồng dược lực lạnh giá cực hạn nhưng vô cùng nhu hòa lập tức tràn xuống cổ họng anh, xộc thẳng vào đan điền đang nóng bỏng hỏa độc. Luồng khí lạnh mát rượi này đi đến đâu, những vết rạn nứt trong kinh mạch của anh được xoa dịu đến đó. Tà khí tích tụ do luyện U Minh Thần Công Tàn Bản bị thanh lọc mạnh mẽ, nhường chỗ cho luồng nội lực Quy Nguyên dồi dào bắt đầu hồi phục dần dần. Anh cảm nhận được năm phần mười công lực thực tế của mình đã tạm thời khôi phục mà không bị tà công phản phệ tàn phá.


Thanh Ngôn thở ra một hơi dài, luồng hơi thở không còn vệt máu độc đen sẫm, sắc mặt anh dưới lớp Mặt Nạ Huyền Thiết cũng đã bớt đi vẻ nhợt nhạt cắt không ra máu.


Anh ngồi xếp bằng trên một phiến đá phẳng lộng gió trên đỉnh núi tuyết, chuẩn bị vận khí điều hòa hoàn toàn dòng máu lạnh giá thấu xương. Nhưng ngay khi anh vừa nhắm mắt, một âm thanh lạ lùng đột ngột cắt ngang tiếng gió tuyết rít gào.


“KENG... KENG... KENG...”


Đó là tiếng xích sắt nặng nề va đập vào vách đá rùng rợn, kèm theo những tiếng bước chân hỗn loạn chạy trốn trên tuyết dày.


“Cứu mạng... Có ai không... Cứu mạng...”


Một tiếng kêu cứu thất thanh, non nớt nhưng đầy vẻ tuyệt vọng của một thiếu niên vang lên từ phía một hang đá tối tăm khuất sau sườn dốc tuyết gần đó. Giọng nói mang theo kiếm kình chính tông mỏng manh nhưng đang bị xé rách dữ dội bởi sát khí Ma giáo tàn bạo đang truy đuổi sát nút phía sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!