Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Thử Độc Chi Ca

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bánh xe gỗ mun lộc cộc nhịp nhàng mà nặng nề vang lên trên những phiến đá hộc lát dọc hành lang dẫn vào tẩm điện Mục Thiên Cơ. Sau đêm huyết chiến tại Đầm lầy độc, chiếc xe lăn – phương tiện bảo mệnh và ngụy trang duy nhất của Thẩm Thanh Ngôn – đã bị tàn phá nghiêm trọng. Bánh xe bên trái, vốn bị nứt sâu từ trận chiến với Quỷ Ảnh, nay sau đòn đấm ngàn cân của Thiết Nhạc đã vỡ nát hoàn toàn nẹp gỗ. A Mai đã phải dùng những thanh gỗ lim thô sơ nẹp tạm, quấn chặt bằng nhiều vòng vải bạt đen dày để giữ cho chiếc xe không bị sụp đổ hoàn toàn. Cứ mỗi vòng lăn, chiếc xe nặng hơn hai trăm cân lại nghiêng lệch hẳn sang một bên, phát ra những tiếng kêu khô khốc, cô độc giữa màn đêm tịch mịch của núi Hắc Phong.


Thanh Ngôn ngồi yên trên xe, chiếc đại bào thêu họa tiết u minh rộng thùng thình rủ xuống che khuất đôi chân bất động giả vờ. Dưới lớp mặt nạ huyền thiết lạnh lùng che nửa khuôn mặt phải, đôi mắt anh mệt mỏi nhưng sắc bén vô cùng. Cánh tay trái bại liệt hoàn toàn – cái giá tàn khốc của cấm thuật tự phế kinh mạch để qua mắt Lục Vô Kỵ – đang nhói lên từng cơn buốt nhói thấu xương. Đan điền của anh lúc này là một chiến trường hỗn loạn. Luồng dược lực cương mãnh của viên Thiết Huyết Hoàn mà anh vừa nuốt chửng dưới đầm lầy tuy giúp anh bộc phát thần uy U Minh Chỉ để đánh bại Huyết Ma, nhưng giờ đây đang bắt đầu phản phệ tàn độc. Luồng khí nóng bỏng như lửa đốt của đao pháp chính tông đang xung đột dữ dội với luồng tà khí âm hàn của U Minh Thần Công, khiến phế vị anh nóng rát, lồng ngực co thắt liên tục.


Anh khẽ ho một tiếng, một vệt máu nhạt rỉ ra dưới cằm nhưng lập tức được anh dùng tay phải lau sạch. Lưỡi anh hoàn toàn tê dại, không một chút cảm giác. Độc tính của Thệ Thủy Đan ngấm sâu vào phế vị đã tước đi vị giác của anh từ lâu, khiến anh không thể nếm được vị tanh nồng của máu, chỉ có thể cảm nhận thế giới qua khứu giác siêu phàm và những luồng gió lạnh rít qua khe cửa.


Phía sau lưng xe, thị nữ câm A Mai lẳng lặng đẩy xe tiến vào tẩm điện. Gương mặt cô gái mảnh mai nhợt nhạt dưới ánh trăng nhạt, đôi mắt phượng sắc sảo đầy vẻ lo âu nhưng câm lặng tuyệt đối. Mùi hương Hắc Phong Diệp cháy nồng nặc bốc lên từ chiếc lư hương nhỏ treo dưới gầm xe, tỏa ra làn khói xám dày đặc để che giấu mùi máu độc và mùi dầu đen rỉ ra từ trục bánh xe bị hỏng.


Khi cánh cửa gỗ nặng nề của tẩm điện khép lại, không gian trở nên tối tăm và ngột ngạt. Chỉ có vài ngọn nến chập chờn trên bục đá tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, vẽ nên những chiếc bóng dài ngoằn ngoèo trên bức tường đá lạnh lẽo. Thanh Ngôn khẽ thở ra một hơi dài, giọng nói khàn đặc, thâm trầm phát ra nhờ Giả Thanh Thuật bóp nghẹt thanh quản:


"A Mai, lui ra ngoài cảnh giác. Đêm nay Lục Vô Kỵ đại bại quân sự ở sườn Tây, hắn chắc chắn sẽ không cam lòng."


A Mai không đáp, cô chỉ khẽ cúi đầu, đôi bàn tay mảnh mai ra hiệu nhanh nhẹn thể hiện sự vâng lời, rồi chuẩn bị lui ra ngoài. Nhưng ngay khi cô vừa quay người, ánh mắt sắc sảo của cô đột ngột khựng lại.


Trên chiếc bàn gỗ mun đen bóng ở giữa phòng, nơi vốn trống không khi họ rời đi, nay đã đặt sẵn một chiếc lọ sứ nhỏ màu xanh sẫm cổ kính. Chiếc lọ không hề có nhãn mác, nhưng dưới ánh nến, chất men sứ phản chiếu một luồng sáng xanh lạnh lẽo như mắt rắn.


Thanh Ngôn cũng đã nhận ra sự hiện diện của chiếc lọ. Khứu giác siêu phàm của một ngự tiền bổ đầu lập tức hoạt động. Anh ngửi thấy một mùi hương cực kỳ quen thuộc bám quanh chiếc bàn – mùi trầm hương ngự dụng đặc trưng của hoàng cung triều đình, thứ mùi hương chỉ có những mật thám cao cấp của Thiết Huyết Ty hoặc cấm vệ quân của Trần Hùng mới được sử dụng.


Ảnh Sát đã đến. Kẻ sát thủ ẩn danh của Tể tướng Tần Hoài Viễn đã lén đột nhập vào tẩm điện của anh trong lúc anh đang huyết chiến ngoài đầm lầy.


Thanh Ngôn vận nội lực điều khiển bánh xe lăn lộc cộc tiến lại gần chiếc bàn. Anh dùng ngón tay phải thon dài nhấc chiếc lọ sứ lên. Chiếc lọ lạnh ngắt. Đây chính là nguồn giải dược tạm thời của mật độc Thệ Thủy Đan mà Trần Hùng cấp phát mỗi ba mươi ngày để khống chế sinh mệnh của anh. Nhưng kỳ hạn uống thuốc giải vẫn còn năm ngày nữa mới tới. Tại sao Trần Hùng lại phái Ảnh Sát mang thuốc đến sớm như vậy?


A Mai bước lại gần, đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào chiếc lọ sứ với sự nghi ngờ tột độ. Là con gái của một tội thần triều đình từng bị giam cầm, cô quá hiểu sự xảo quyệt và tàn bạo của những kẻ nắm giữ luật pháp cấm cung. Cô giật lấy chiếc lọ từ tay Thanh Ngôn, lắc nhẹ, rồi ghé sát mũi ngửi.


Mùi đắng ngắt đặc trưng của thuốc giải Thệ Thủy Đan vẫn có đó, nhưng ẩn sâu dưới lớp mùi thảo dược lạnh giá ấy, cô ngửi thấy một mùi tanh nhẹ, rất mỏng, tựa như mùi rêu mục dưới đáy giếng hoang lâu ngày. Đó là mùi của một loại độc dược mãn tính cực kỳ hiểm độc – thứ độc chất dùng để tàn phá kinh mạch từ bên trong một cách thầm lặng mà không để lại dấu vết bên ngoài.


A Mai biến sắc. Cô nhìn Thanh Ngôn, lắc đầu liên tục đầy hoảng sợ, đôi tay ra hiệu khẩn cấp:


*Thuốc này có độc! Triều đình muốn ám hại ngài!*


Thanh Ngôn nheo mắt dưới lớp mặt nạ sắt. Anh hiểu ý cô. Trần Hùng và Tần Hoài Viễn đang mất kiên nhẫn. Cuộc vây quét Thanh Vân Phái chính đạo tiến triển quá chậm do sự trì hoãn và dàn dựng trận chiến giả của anh. Chúng muốn dùng loại độc mãn tính này để ép anh vào đường cùng, bắt anh phải nhanh chóng ra tay sát hại chính đạo để đổi lấy thuốc giải thực sự, hoặc là chấp nhận để chất độc ăn mòn kinh mạch cho đến chết.


Nhưng Thanh Ngôn đã mất đi vị giác hoàn toàn. Nếu anh tự mình uống chén thuốc này, anh sẽ không thể nhận biết được độc tính đã ngấm vào cơ thể cho đến khi quá muộn.


A Mai nhìn vị Giáo chủ giả ngồi trên xe lăn – người duy nhất trong cái hang quỷ Ma giáo này đối xử với cô như một con người, người duy nhất hứa sẽ dùng mạng sống để cứu gia đình cô khỏi ngục tối. Một quyết định điên cuồng bùng lên trong tâm trí cô gái câm lặng. Trước khi Thanh Ngôn kịp ngăn cản, cô đã lướt nhanh ngón tay, mở nút lọ sứ, nhỏ một giọt nước thuốc màu xanh sẫm lên đầu ngón tay mình rồi đặt nhanh vào đầu lưỡi.


"A Mai! Dừng tay!" Thanh Ngôn biến sắc, thét lên bằng giọng nói thật đầy lo lắng.


Nhưng đã quá muộn.


Chỉ trong một tích tắc, giọt nước thuốc vừa chạm vào đầu lưỡi A Mai đã biến thành một luồng hỏa độc tàn bạo xộc thẳng xuống cổ họng cô. Gương mặt thanh tú của cô gái câm lập tức biến dạng vì đau đớn tột cùng. Đôi mắt cô trợn trừng, hai tay bấu chặt lấy cổ họng như muốn xé toác thực quản. Cô ngã gục xuống nền đá lạnh lẽo ngay bên cạnh bánh xe lăn nghiêng lệch.


"Khục... khục..."


A Mai co giật dữ dội trên mặt đất. Bọt mép màu trắng lẫn vệt máu đen sẫm tràn ra từ khóe miệng cô. Chất độc mãn tính bộc phát tàn độc, đông cứng dòng máu đỏ và ăn mòn phế vị của cô gái không có võ công phòng thân chỉ trong vài hơi thở. Cơ thể mảnh mai của cô run rẩy kịch liệt, các khớp xương co rút đau đớn thấu xương.


Thanh Ngôn hoảng hốt. Không màng đến việc ngụy trang tàn phế, anh lập tức slide người xuống khỏi chiếc xe lăn gỗ mun, quỳ sụp xuống bên cạnh thân hình đang co giật của A Mai. Anh nâng đầu cô lên, đặt bàn tay phải áp chặt vào lưng cô, vận hành luồng nội lực Quy Nguyên cương mãnh để ép độc chất ra ngoài.


Nhưng ngay khi luồng khí kình của anh vừa chạm vào kinh mạch của A Mai, anh lập tức giật mình rụt tay lại. Medical lý học từ cuốn sổ tay của mẫu thân và những lời chỉ dạy của Tống Từ Phong vang lên trong đầu anh: *Độc chất mãn tính triều đình mang tính nhiệt hỏa cực đoan, nếu dùng tà công âm hàn của U Minh Thần Công hay nội lực cương mãnh của Thiết Huyết để cưỡng ép vận công, hai luồng khí kình xung đột sẽ lập tức làm vỡ nát lục phủ ngũ tạng của người không có võ công vĩnh viễn.*


Anh không thể dùng nội lực để cứu cô. Nếu tiếp tục vận công, anh sẽ gián tiếp giết chết cô gái tội nghiệp này.


"A Mai! Giữ vững thần trí!" Thanh Ngôn nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.


Anh nhanh tay thò vào túi da giắt bên hông xe lăn, rút ra bộ ngân châm bạc gồm ba cây châm dài lấp lánh dưới ánh nến. Đây là lúc anh phải dùng đến *Châm Cứu Khống Độc* – kỹ thuật châm cứu khẩn cấp mà anh đã khổ luyện trong bóng tối tẩm điện.


Với nhãn quang sắc bén và sự tập trung tinh thần tột cùng, Thanh Ngôn xác định chính xác ba tử huyệt sau gáy của A Mai: *Phong Phủ*, *Á Môn*, và *Thiên Trụ*. Trong bóng tối nhập nhạng, bàn tay phải của anh di chuyển nhanh như chớp giật, đâm sâu ba cây ngân châm vào ba huyệt đạo sau gáy cô gái câm.


"UỲNH!"


Ba cây châm bạc rung lên nhè nhẹ dưới lực châm cứu chính xác. Đầu châm ngay lập tức chuyển sang màu đen sẫm rùng rợn do hút độc tố từ dòng máu đang chảy ngược lên não bộ. Cơ thể co giật của A Mai dần dần dịu lại, hơi thở của cô trở nên nông và đứt quãng, nhưng dòng máu độc tạm thời bị đóng băng phong tỏa quanh vùng phế vị, ngăn không cho chất độc xâm nhập vào tim.


Cứu sống được cô khỏi cái chết lập tức, nhưng Thanh Ngôn biết, phế vị của cô đã bị tổn hại vô cùng nặng nề. Cô đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu, mạch đập yếu ớt như sợi chỉ mỏng manh trước gió bão.


"Một màn kịch chủ tớ tình thâm thật là cảm động."


Một giọng nói lạnh lùng, vô cảm như tiếng kim loại va chạm đột ngột vang lên từ phía sau bức rèm lụa đen rách nát của tẩm điện.


Thanh Ngôn giật mình quay đầu lại. Từ trong bóng tối sâu thẳm sau rèm, một bóng người gầy gò chậm rãi bước ra. Kẻ đó mặc bộ dạ hành y màu xám đen không hề phản chiếu ánh sáng nến, khuôn mặt che kín sau chiếc mặt nạ huyền thiết lạnh lùng. Lưng hắn đeo cặp đoản đao màu đen mỏng dính sát hông.


Mật thám Ảnh Sát.


Hắn đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt vô cảm nhìn xuống Thanh Ngôn đang quỳ dưới đất bên cạnh cô gái câm. Sát khí mỏng manh nhưng sắc bén như dao cạo tỏa ra từ người hắn, làm chao đảo những ngọn nến trong phòng.


"Thẩm bổ đầu," Ảnh Sát bước lên một bước, tiếng bước chân hoàn toàn câm lặng nhờ khinh công tàn ảnh đỉnh cao. "Tướng quân Trần Hùng rất không hài lòng với tiến độ của ngươi. Ngươi ngồi trên chiếc xe lăn này quá lâu, đến mức quên mất mình là một con chó săn của Thiết Huyết Ty rồi sao?"


Thanh Ngôn chậm rãi đứng dậy, nhưng anh không rời khỏi khu vực xe lăn, tay phải vẫn nắm chặt chiếc Thiết Quạt mẻ nhẹ nan quạt đặt trên đùi để phòng thủ cận chiến. Anh dùng Giả Thanh Thuật phát ra giọng nói khàn đặc đầy sát khí:


"Ảnh Sát, ngươi dám tự ý tráo đổi thuốc giải Thệ Thủy Đan bằng độc mãn tính? Trần Hùng muốn giết bổn tọa sao?"


"Giết ngươi?" Ảnh Sát cười lạnh, âm thanh trầm đục phát ra sau mặt nạ sắt. "Nếu muốn giết ngươi, tướng quân đã không gửi lọ thuốc này đến. Đây chỉ là một lời nhắc nhở nhỏ. Loại độc mãn tính này sẽ gặm nhấm kinh mạch của ngươi từng ngày. Nếu thiếu thuốc giải thật, trong vòng ba ngày, đan điền của ngươi sẽ đóng băng hoàn toàn, biến ngươi thành một kẻ tàn phế thực sự."


Hắn tiến sát lại gần chiếc bàn gỗ mun, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, gieo rắc áp lực chính trị tàn bạo:


"Trần Hùng ra hạn định cho ngươi: Ba ngày. Ngươi phải dẫn quân Ma giáo tiêu diệt tiền đồn của Thanh Vân Phái, dâng đầu của Nhạc Vô Song lên cho tướng quân. Nếu không, không chỉ ngươi và con bé câm này phải chết thảm khốc, mà nghĩa muội Thẩm Dao Cơ của ngươi ở kinh thành cũng sẽ lập tức bị tru di tam tộc bằng độc hình."


Thanh Ngôn siết chặt chiếc Thiết Quạt trong tay phải đến mức các khớp ngón tay kêu răng rắc. Lồng ngực anh phập phồng, nội lực Quy Nguyên cuộn trào dữ dội. Anh khao khát vung quạt sắt chém rách cổ họng kẻ mật thám tàn bạo trước mặt này ngay lập tức để giải tỏa cơn giận dữ tột cùng.


Nhưng lý trí sắc bén của một ngự tiền bổ đầu đã ngăn anh lại.


*Ta không thể ra tay lúc này. Nếu Ảnh Sát chết tại đây, Trần Hùng sẽ lập tức cắt đứt hoàn toàn nguồn giải dược Thệ Thủy Đan. A Mai đang hôn mê sâu sẽ không bao giờ có cơ hội sống sót, và tính mạng của Dao Cơ ở kinh thành sẽ bị đe dọa lập tức. Ta bắt buộc phải nhẫn nhục.*


Thanh Ngôn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để tịnh hóa sát khí trong lòng. Khi mở mắt ra, ánh mắt anh đã trở lại vẻ lạnh lùng, thâm trầm của Giáo chủ Ma giáo. Anh dùng Giả Thanh Thuật quát lớn:


"Cút về báo cáo với Trần Hùng. Bổn tọa sẽ làm theo giao ước. Nhưng nếu Dao Cơ mất một sợi tóc, bổn tọa sẽ dẫn vạn chúng giáo đồ U Minh Giáo san phẳng đại doanh cấm vệ quân biên thùy của hắn!"


Ảnh Sát nhìn Thanh Ngôn đầy dò xét, rồi khẽ hừ lạnh một tiếng. Thân hình hắn khẽ dịch chuyển, hóa thành một tàn ảnh xám nhạt biến mất vào bóng tối sau xà nhà cao vút, không để lại một tiếng động nhỏ.


Tẩm điện trở lại vẻ tĩnh mịch lạnh lẽo. Thanh Ngôn quỳ xuống bên cạnh A Mai, nhìn gương mặt nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt của cô gái câm lặng đã hy sinh mạng sống để bảo vệ mình.


Cơn đau rách kinh mạch từ đan điền lại bùng lên dữ dội do thiếu thuốc giải thật và phản phệ tà công của Thiết Huyết Hoàn. Thời gian của anh chỉ còn lại ba ngày. Để cứu sống A Mai và tự cứu mạng mình, anh cần một nguồn dược lực cực mạnh để điều hòa dòng khí huyết đang đóng băng.


*Tuyết Liên Hoa trên đỉnh núi tuyết sườn phía Bắc... Ta bắt buộc phải mạo hiểm leo vách đá dựng đứng của Cấm địa Hắc Phong trong đêm bão tuyết này.*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!