Huyết Chiến Đầm Lầy
Gió đêm rít gào qua những rặng cây khô khốc của vùng biên giới phía Nam, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và vị ẩm ướt, thối rữa đặc trưng của Đầm lầy độc. Dưới màn sương mù xám xịt dâng cao từ các khe đá, chiếc Xe Lăn Gỗ Mun của Thẩm Thanh Ngôn nghiêng lệch hẳn sang một bên. Bánh xe bên trái, vốn đã vỡ nát hoàn toàn nẹp gỗ sau đòn đấm tàn bạo của Thiết Nhạc trong tiệc bái sư, giờ đây chỉ được cố định tạm thời bằng những thanh nẹp gỗ lim thô sơ và quấn chặt nhiều vòng vải bạt đen. Mỗi khi trục xe lăn chuyển động, nó lại phát ra tiếng "lộc cộc, lộc cộc" nặng nề, khô khốc trên nền đất bùn nhão nhoét.
Thanh Ngôn ngồi yên trên xe, đại bào đen thêu họa tiết u minh rộng thùng thình phủ kín đôi chân tàn phế giả vờ. Dưới lớp mặt nạ huyền thiết lạnh lùng che nửa khuôn mặt, đôi mắt anh sắc bén như chim ưng đêm, lặng lẽ quan sát trận địa. Cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn bên hông xe, các thớ cơ bại liệt và tê dại do cấm thuật tự phế kinh mạch vẫn đang nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương. Đan điền của anh lúc này là một chiến trường hỗn loạn: cơn lạnh giá thấu xương của mật độc Thệ Thủy Đan đang cuộn trào, va chạm dữ dội với luồng tà khí nóng rát của độc U Minh Cát mà anh buộc phải uống trong tiệc rượu.
Anh thò bàn tay phải vào ngực áo, chạm vào chiếc hộp gỗ nhỏ chứa viên Thiết Huyết Hoàn mà thương nhân Tiền Hữu Tài vừa dâng lên từ chuyến hàng muối lậu. Không để hai vị đàn chủ Thần Sa và Thiết Nhạc đang đứng cảnh giác hai bên phát hiện, Thanh Ngôn lướt nhanh ngón tay, lấy viên thuốc đỏ sẫm bỏ vào miệng nuốt chửng. Đầu lưỡi anh hoàn toàn tê dại, không một chút cảm giác – độc tính của Thệ Thủy Đan ngấm sâu vào phế vị đã tước đi vị giác của anh từ lâu. Nhưng ngay khi viên thuốc trôi xuống cổ họng, một luồng nội lực Quy Nguyên cương mãnh, nóng bỏng như lửa đốt lập tức bùng nổ, chảy dọc theo sống lưng, tạm thời áp chế cơn lạnh buốt và tịnh hóa luồng khí độc đang tàn phá kinh mạch của anh.
"Giáo chủ," Thần Sa bước lên một bước, cây thiết thương nặng tám mươi cân rèn từ sắt nguội biên thùy cắm mạnh xuống đất bùn. Cổ tay phải của gã vẫn còn quấn băng vải đen rỉ máu sau lần bị Thanh Ngôn dùng Ám Kình Xuyên Thấu chấn vỡ khớp xương, nhưng ánh mắt nhìn về phía xe lăn chỉ còn sự phục tùng tuyệt đối. "Hơn vạn quân của Huyết Ma từ phân đàn phía Tây đã vượt qua ranh giới đầm lầy. Chúng cậy thế sương mù độc dày đặc, đang dùng bộ pháp khinh công lướt trên mặt nước để áp sát sườn đồi của chúng ta."
Bên cạnh gã, Thiết Nhạc – gã khổng lồ mình đồng da sắt của Hậu Đàn – cũng gầm nhẹ một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn đen bóng dưới chiếc áo ba lỗ vải thô căng phồng lên đầy sát khí. "Lũ phản loạn phân đàn phía Tây dám coi thường Giáo chủ tàn phế. Đêm nay, Thiết Nhạc ta nguyện dùng thân xác này làm lá chắn, nghiền nát đầu lâu của Huyết Ma!"
Thanh Ngôn dùng Giả Thanh Thuật, vận luồng nội lực vừa được Thiết Huyết Hoàn bồi bổ để kích thích thanh quản, phát ra giọng nói khàn đặc, thâm trầm đầy uy áp răn đe: "Bày trận Ngũ Hành. Thiết Nhạc đi tiên phong làm khiên chắn, Thần Sa dẫn thiết thương thủ phục kích hai bên sườn cát lún. Không có lệnh của bổn tọa, kẻ nào tự ý xuất kích sẽ bị vạn đao phân thây."
"Tuân lệnh!" Hai vị đàn chủ đồng loạt quỳ sụp xuống, lòng kính sợ tăng lên gấp bội trước khí thế áp đảo của Giáo chủ.
Từ phía lòng đầm lầy tối tăm, một tiếng tù và rít lên trầm đục, xé toác màn đêm tĩnh mịch. Sương mù xám xịt bỗng nhiên cuộn trào dữ dội, và từ trong bóng tối, hàng trăm bóng người mặc trường bào đỏ máu xộc xệch lao ra như những bóng ma. Dẫn đầu là Đàn chủ Huyết Ma, mái tóc xõa tự do hung hãn bay phấp phới dưới gió độc. Gã cầm thanh đao lớn có răng cưa bôi độc mãn tính, gương mặt dữ tợn đầy vẻ cuồng chiến.
"Mục Thiên Cơ! Một kẻ tàn phế ngồi xe lăn như ngươi không xứng đáng ngồi trên ngai vàng U Minh Giáo! Đêm nay, phân đàn phía Tây sẽ san phẳng biên giới phía Nam này!" Huyết Ma gầm lên oai phong lẫm liệt, vung mạnh thanh đao lớn ra lệnh: "Phóng tên độc!"
"VÚT! VÚT! VÚT!"
Hàng loạt mũi tên bôi độc U Minh Cát từ phía đầm lầy bắn ra như mưa, xé gió lao thẳng về phía chiếc xe lăn của Thanh Ngôn. Độc chất U Minh Cát mọc từ đầm lầy độc tỏa ra một làn khói màu tím nhạt gây ảo giác mạnh, ăn mòn nội lực của bất kỳ kẻ nào hít phải.
"Hộ giá!" Thiết Nhạc gầm lên như sấm dội. Gã khổng lồ bước lên ba bước, đứng sừng sững như một bức tường sắt ngay trước xe lăn của Thanh Ngôn. Gã vận hành *Kim Cương Bất Hoại Ngoại Công* đến cực hạn. Làn da đen bóng của gã lập tức chuyển sang màu đồng thau gân guốc nổi cuồn cuộn.
"BENG! BENG! BENG!"
Mưa tên độc bắn trúng cơ thể Thiết Nhạc phát ra những tiếng va chạm kim loại chói tai. Nhờ ngạnh công hộ thể cứng như đá, những mũi tên sắc bén bôi độc chỉ có thể để lại những vết xước trắng nhạt trên da thịt gã rồi rơi rụng xuống bùn lầy, hoàn toàn không thể làm rách da hay khiến gã chảy một giọt máu. Thiết Nhạc đứng vững vàng, hai tay đan chéo đỡ đòn, làm lá chắn vật lý tuyệt đối bảo vệ an toàn cho Giáo chủ phía sau.
"Tiền Đàn xuất kích! Dồn chúng xuống bùn lún!" Thần Sa nắm bắt thời cơ, vung cây thiết thương nặng tám mươi cân dẫn đầu đội thiết thương thủ tinh nhuệ lao ra từ hai bên sườn đồi.
Trận chiến giáp lá cà bùng nổ tàn khốc giữa đầm lầy độc. Thần Sa dùng *Cuồng Phong Thiết Thương*, quay tròn cây thương lớn tạo ra một vòng xoáy khí kình cương mãnh, thổi bay màn sương độc và gạt phăng mọi binh khí của kẻ thù. Các thiết thương thủ phối hợp nhịp nhàng theo Trận Pháp Ngũ Hành Ma Giáo, dùng những mũi thương dài đâm liên tiếp, đẩy lùi quân của Huyết Ma xuống những hố bùn lầy sâu hoắm phía Tây.
Tuy nhiên, địa hình Đầm lầy độc cực kỳ hiểm trở. Một mảng bùn lầy bất ngờ sụt lún dưới chân đội hình Tiền Đàn. Mười thiết thương thủ dũng mãnh của Thần Sa bị lún sâu xuống bùn độc, bùn lầy ăn mòn giáp sắt và da thịt họ trong tích tắc, tiếng gào thét thảm thiết vang lên rồi lịm tắt dưới dòng nước bùn sủi bọt khí độc. Bản thân Thần Sa định dùng thương nặng đập thẳng vào đầu Huyết Ma, nhưng thớt hắc mã của gã bị sụt chân xuống bùn lún, khiến gã mất đà suýt chút nữa rơi xuống vũng cát độc U Minh Cát.
"Lũ ngu xuẩn! Chết đi!" Huyết Ma cười lớn điên cuồng, vung thanh đao răng cưa chém đứt đầu thớt hắc mã của Thần Sa, rồi mượn lực nhảy vọt lên giữa không trung. Gã vận hành tà công tàn bạo, thân hình nhuốm màu đỏ máu lướt nhanh trên mặt nước bùn lầy, hướng thẳng về phía chiếc xe lăn của Thanh Ngôn.
"Mục Thiên Cơ! Nhận cái chết của ngươi đi!"
Thanh đao răng cưa khổng lồ bôi độc mãn tính mang theo kình lực dũng mãnh chém xuống đầu Thanh Ngôn với tốc độ kinh hoàng. Luồng gió đao rít gào thổi bay những dải vải bạt đen quấn quanh bánh xe lăn gỗ mun.
Thanh Ngôn vẫn ngồi yên bất động trên chiếc xe lăn nghiêng lệch, gương mặt sau lớp mặt nạ huyền thiết không một chút dao động. Anh khẽ nâng tay phải cầm chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ lên, nhưng không dùng xảo lực đỡ đao, mà nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu đầy dã tâm của Huyết Ma, vận dụng Giả Thanh Thuật phát ra tiếng cười khàn rách, thâm trầm vang dội khắp đầm lầy:
"Huyết Ma! Ngươi nghĩ Lục Vô Kỵ thực sự muốn chia đất phong đàn phía Nam này cho ngươi sao? Ngươi chỉ là con cờ thí mạng để hắn mượn đao giết bổn tọa mà thôi!"
Giọng nói khàn đặc mang theo ám kình thâm hậu chấn động thẳng vào màng nhĩ Huyết Ma, khiến gã giật mình kinh biến. Nhát đao chém xuống bỗng khựng lại nửa chừng giữa hư không.
"Ngươi nói cái gì?" Huyết Ma nghiến răng, ánh mắt hiện lên vẻ nghi kỵ.
Thanh Ngôn chậm rãi gõ nhẹ chiếc quạt sắt xuống tay vịn xe lăn gỗ mun, thản nhiên nói tiếp bằng giọng nói đầy mưu kế ly gián tâm lý: "Bức thư mật của Lục Vô Kỵ gửi cho phản đồ triều đình đã bị bổn tọa tịch thu dưới mật thất ngầm. Hắn hứa dâng cho ngươi ba quận phía Nam, nhưng thực chất đã phái Hình Thiết dẫn vệ binh Hình Đường mật phục sẵn ở sườn núi phía Tây. Chỉ cần ngươi và bổn tọa lưỡng bại câu thương đêm nay, hắn sẽ lập tức ra lệnh phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ phân đàn phía Tây của ngươi dưới chân núi, nhổ cỏ tận gốc để tự mình lên ngôi Giáo chủ!"
Thanh Ngôn trích dẫn chính xác từng chi tiết về địa điểm mật phục tại sườn núi phía Tây và mật mã liên lạc bằng khói đỏ mà Lục Vô Kỵ đã thỏa thuận – những thông tin mà anh đã điều tra được từ trước.
Lòng tin của Huyết Ma hoàn toàn sụp đổ. Sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi bị phản bội bùng nổ dữ dội trong tâm trí gã. Gã nhận ra mình đã bị Lục Vô Kỵ bán đứng làm bia đỡ đạn. Sát khí và kình lực trên thanh đao răng cưa lập tức tiêu tán hơn nửa, bộ pháp lướt trên bùn của gã trở nên hỗn loạn, loạng choạng mất thăng bằng.
*Cơ hội đến.*
Thanh Ngôn nhắm mắt, vận chuyển luồng nội lực Quy Nguyên dồi dào vừa được bồi bổ bởi Thiết Huyết Hoàn chạy ngược dọc theo kinh mạch cánh tay phải. Anh nâng ngón tay trỏ phải lên, chỉ thẳng vào lưỡi đao răng cưa của Huyết Ma từ khoảng cách ba bước chân.
Sát chiêu *U Minh Chỉ* được bộc phát.
"VÚT!"
Một tia khí kình mỏng manh nhưng sắc lẹm như lam thạch, tỏa ra làn khói màu tím nhạt lạnh giá bắn ra từ đầu ngón tay Thanh Ngôn. Luồng chỉ lực mang theo ám kình xuyên thấu cực mạnh, xé toác màn sương độc đầm lầy, đánh trúng vào điểm chịu lực yếu nhất trên thân thanh đao răng cưa khổng lồ của Huyết Ma.
"CHOÁNG! KENG!"
Một tiếng nổ kim loại chói tai vang lên rùng rợn. Thanh đao răng cưa bằng sắt tốt của Huyết Ma đột ngột vỡ vụn thành hàng trăm mảnh sắt vụn bay tứ tung dưới bùn lầy độc. Lực chấn động từ chỉ kình thâm hậu truyền thẳng qua chuôi đao, chấn vỡ toàn bộ kinh mạch cánh tay phải của Huyết Ma, khiến gã phun ra một ngụm máu đen tà độc, thân hình vạm vỡ bị đánh bật bay ngược trở lại năm trượng, ngã sụp xuống vũng bùn lầy lún sâu.
"Giáo... Giáo chủ... ngài... ngài không hề bị phế võ công!" Huyết Ma ôm lấy cánh tay phải rách nát, gương mặt dữ tợn giờ đây chỉ còn sự kinh hoàng tột độ khi nhìn về phía chiếc xe lăn gỗ mun.
Toàn bộ giáo chúng phân đàn phía Tây chứng kiến thần uy vô song của Giáo chủ từ xa liền rụng rời tay chân, vứt bỏ binh khí tháo chạy hỗn loạn vào màn sương mù mịt mù của đầm lầy.
Thiết Nhạc và Thần Sa dẫn đầu quân Ma giáo biên giới đồng loạt quỳ sụp xuống đất bùn, reo hò vang dội:
"Giáo chủ thần võ! U Minh thống nhất thiên hạ!"
Trận chiến kết thúc, sương mù độc dần lắng xuống. Huyết Ma nằm thoi thóp dưới bùn lầy, máu đen rỉ ra từ khóe miệng nhuộm đỏ vạt áo gấm đỏ. Khi Thần Sa vung thiết thương định kết liễu mạng sống của gã, Huyết Ma bỗng cười lên điên cuồng, ánh mắt lộ ra vẻ tráo trở tàn bạo cuối cùng. Gã nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ huyền thiết của Thanh Ngôn, rít lên một câu mật báo đầy sát cơ:
"Mục Thiên Cơ... Ngươi thắng trận này... nhưng ngươi sẽ không sống nổi qua đêm nay đâu... Lục Vô Kỵ... hắn đã chuẩn bị một kế hoạch đầu độc thầm lặng ngay trong tẩm điện của ngươi... Chén thuốc hoãn độc Thệ Thủy Đan của ngươi... đã bị tráo đổi... Ngươi trở về... chỉ để làm bạn với thần chết mà thôi!"
Nói xong, Huyết Ma dùng chút tàn lực cuối cùng, kích hoạt một quả khói độc dưới thắt lưng bùng cháy, mượn làn khói dày đặc để tàn quân cứu thoát lướt khinh công trốn chạy vào rừng sâu.
Thanh Ngôn ngồi yên trên chiếc xe lăn nghiêng lệch, tay phải siết chặt chiếc Thiết Quạt mẻ nhẹ nan quạt. Dưới lớp mặt nạ huyền thiết, gương mặt anh đanh lại đầy căng thẳng. Tiếng gió rít lạnh buốt trên Đầm lầy độc mang theo hơi ẩm của tử khí, báo hiệu một hiểm họa đầu độc thầm lặng đang chờ đợi anh ngay trong tẩm điện tối tăm của tổng đàn Ma giáo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!