Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Dạ Ma Đột Kích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm của vùng sườn núi phía Nam lạnh buốt như kim châm, luồn lách qua những hàng cột đá đen của phủ đệ Tả Hộ Pháp Lục Vô Kỵ. Tiếng bánh xe bên trái của chiếc Xe Lăn Gỗ Mun nghiêng lệch phát ra âm thanh "lộc cộc" nặng nề, khô khốc trên nền đá hộc. Tấm nẹp gỗ lim mà Thẩm Hoài Bắc gia cố tạm thời đã vỡ vụn sau cú va chạm cố ý ở cổng chính, khiến chiếc xe nặng hơn hai trăm cân cứ mỗi vòng lăn lại nghiêng hẳn sang một bên, kéo lê một vệt dầu đen lẫn máu độc sẫm tối sền sệt.


Phía sau xe, thị nữ câm A Mai vẫn lặng lẽ đẩy xe với một nhịp điệu đều đặn đến đáng sợ. Đôi bàn tay mảnh mai của cô ghì chặt vào tay vịn gỗ mun, từng thớ cơ căng lên dưới lớp áo vải thô màu xám để giữ cho thân hình Thanh Ngôn không bị đổ gục.


Trên xà nhà cao vút, tối tăm của hành lang, Thanh Ngôn cảm nhận được một luồng sát khí mỏng manh nhưng sắc lạnh như băng. Ảnh Sát – mật thám cao cấp của triều đình – vẫn đang lơ lửng như một bóng ma, đôi mắt vô cảm như tượng đá nhìn chằm chằm vào chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ đang đặt trên đùi anh. Vết mẻ cực nhỏ trên nan quạt, dấu vết của luồng chỉ kình Quy Nguyên phóng ra từ xa để cứu Diệp Phi Yến lúc trước, là một manh mối vật lý chí mạng. Chỉ cần Ảnh Sát phát hiện ra quỹ đạo kình lực của vết mẻ đó không thuộc về tà công âm hàn của Mục Thiên Cơ, thân phận gián điệp hai mang của anh sẽ lập tức bị phơi bày.


Thanh Ngôn nhắm mắt, khứu giác siêu phàm của một ngự tiền bổ đầu hoạt động trong bóng tối. Anh ngửi thấy mùi trầm hương đặc trưng của cấm cung bám trên y phục của kẻ trên xà nhà, lẫn với mùi máu độc đen sẫm đang rỉ ra từ trục bánh xe lăn. Lưỡi anh hoàn toàn tê dại, không một chút cảm giác. Độc tính của Thệ Thủy Đan ngấm sâu vào phế vị đã tước đi vị giác của anh từ lâu, khiến anh chỉ có thể cảm nhận thế giới qua những luồng gió, mùi hương và những rung động nhỏ nhất.


"A Mai, đốt hương Hắc Phong Diệp," Thanh Ngôn khàn giọng ra lệnh, giọng nói trầm đục, khàn đặc của Giả Thanh Thuật bóp nghẹt thanh quản vang lên giữa hành lang vắng lặng.


A Mai không đáp, cô lẳng lặng rút một nhúm lá khô từ chiếc túi vải bên hông, châm lửa thả vào lư hương nhỏ treo dưới gầm xe lăn. Mùi hắc nồng nặc, mạnh mẽ của lá Hắc Phong lập tức bốc lên, tỏa ra làn khói xám dày đặc bao phủ lấy chiếc xe, che giấu hoàn toàn mùi máu tanh và mùi dầu đen rỉ ra từ trục bánh. Bóng đen trên xà nhà khẽ dịch chuyển, luồng sát khí mỏng manh thu lại rồi biến mất vào bóng tối sâu thẳm. Ảnh Sát đã tạm thời rút lui, nhưng sự nghi ngờ của hắn vẫn như một lưỡi đao lơ lửng sát cổ họng Thanh Ngôn.


Khi chiếc xe lăn lộc cộc trở về tẩm điện tối tăm, Tiền Hữu Tài – thương nhân buôn muối lậu trung thành với dòng họ Thẩm năm xưa – đã đứng chờ sẵn trong bóng tối sườn điện. Sắc mặt ông béo tốt thường ngày giờ đây tái nhợt dưới ánh nến chập chờn, đôi bàn tay đeo đầy nhẫn ngọc run rẩy bám vào mép bàn gỗ.


"Giáo chủ..." Tiền Hữu Tài quỳ sụp xuống, giọng nói run rẩy thì thầm: "Chuyến hàng muối lậu Hắc Phong đêm nay... có biến. Huyết Ma của phân đàn phía Tây đã cấu kết với Lục Vô Kỵ. Hắn biết chuyến hàng này có giấu Thiết Huyết Hoàn và đan dược bồi bổ do phó bổ đầu Lục Vân Sơn lén gửi từ kinh thành cho ngài. Hắn đã phái sát thủ Dạ Ma phục kích đoàn xe tại Bình nguyên Hoang Dã nhằm triệt hạ huyết mạch tài chính và cướp đoạt dược liệu cứu mạng của ngài."


Thanh Ngôn khẽ nheo mắt dưới lớp Mặt Nạ Huyền Thiết. Kinh mạch tay trái bại liệt, rách nát do cấm thuật tự phế lại nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Đan điền anh lạnh buốt do độc Thệ Thủy Đan đang đếm ngược thời gian phát tác, phối hợp với cơn nóng rát âm ỉ của độc U Minh Cát cuộn trào trong lồng ngực. Nếu chuyến hàng muối lậu bị cướp, anh không chỉ mất đi nguồn tài chính để duy trì giáo chúng trung thành, mà viên Thiết Huyết Hoàn – thứ duy nhất giúp anh bồi bổ nội lực Quy Nguyên để sống sót qua các đợt thử thách tiếp theo – cũng sẽ rơi vào tay kẻ thù.


"Điều động Tiền Đàn," Thanh Ngôn gõ nhẹ chiếc Thiết Quạt xuống tay vịn xe lăn, phát ra âm thanh thâm trầm lạnh lẽo: "Bổn tọa sẽ đích thân giám sát chuyến hàng đêm nay."


Nửa canh giờ sau, dưới màn sương mù dày đặc của Bình nguyên Hoang Dã, đoàn xe buôn muối lậu của Tiền Hữu Tài lặng lẽ di chuyển qua những trảng cỏ thấp. Những chiếc xe ngựa gia cố bằng gỗ mun đen nặng nề, bánh xe bọc da thú di chuyển không tiếng động trong đêm tối. Đi tiên phong là đội thiết thương thủ tinh nhuệ của Tiền Đàn, dẫn đầu bởi Tiền Đàn Chủ Thần Sa.


Thần Sa cưỡi một thớt hắc mã, tay cầm cây thiết thương nặng tám mươi cân rèn từ sắt nguội biên thùy. Cổ tay phải của hắn vẫn còn sưng tấy đen sẫm sau lần bị Thanh Ngôn dùng Ám Kình Xuyên Thấu chấn vỡ khớp xương trước đó, nhưng ánh mắt hắn nhìn về phía chiếc xe lăn của Giáo chủ ngồi giữa đội hình đã không còn vẻ ngạo mạn, bất tuân, mà chỉ còn sự kính sợ và phục tùng tuyệt đối.


Thanh Ngôn ngồi yên trên xe lăn gỗ mun nghiêng lệch, chiếc áo bào đen rộng thùng thình phủ kín đôi chân tàn phế. A Mai lặng lẽ đẩy xe đi sát bên hông đoàn xe ngựa. Sương mù trên bình nguyên ngày một dày, che khuất tầm nhìn quá ba thước.


Đột nhiên, tiếng cú đêm kêu rúc liên tục trên những ngọn cây tùng già ven đường bỗng im bặt. Gió trên bình nguyên đổi hướng, mang theo một luồng hơi ẩm lạnh lẽo và mùi tanh nhạt của sắt gỉ.


Sát khí bộc phát.


"Phập! Phập!"


Hai tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía đầu đoàn xe. Hai tiêu phu đi tiền trạm của Tiền Hữu Tài đột ngột đổ gục xuống bãi cỏ mà không kịp phát ra một tiếng kêu cứu. Cổ họng họ bị cứa đứt bởi những sợi tơ độc mỏng dính, glitter sắc bén trong sương mù. Máu tươi phun ra nhuộm đỏ những bao muối lậu xếp trên xe.


"Có phục kích! Dàn trận thiết thương!" Thần Sa gầm lên, vung mạnh cây thiết thương nặng tám mươi cân ra lệnh cho thiết thương thủ Tiền Đàn lập tức bao vây bảo vệ đoàn xe. Nhưng màn sương mù quá dày, quân lính Ma giáo chỉ có thể nghe thấy tiếng gió rít lạo xạo quanh các bụi rậm mà không xác định được vị trí kẻ thù.


Từ trong bóng tối của sườn đồi hoang dã, một luồng kình lực mỏng manh, nhanh như chớp phóng thẳng về phía xe lăn của Thanh Ngôn. Đó là Dạ Ma – sát thủ tàng ảnh chuyên nghiệp của phân đàn phía Tây. Thân hình gầy gò của hắn ẩn hiện như một bóng ma trong sương mù, di chuyển không để lại một tiếng động hay dấu chân trên cỏ tuyết. Hắn vung cặp đoản đao màu đen không phản quang bôi độc mãn tính, phóng thẳng một luồng tơ độc ăn mòn nội lực về phía cổ họng Giáo chủ giả.


Thần Sa gầm lên một tiếng, thúc ngựa lao tới, vung thiết thương đâm mạnh thẳng vào bóng đen đang lướt tới. Nhưng Dạ Ma quá nhanh nhẹn và linh hoạt. Thân hình hắn uốn cong giữa hư không như một dải lụa đen, né tránh mũi thương nặng nề của Thần Sa một cách dễ dàng. Cây thiết thương nặng tám mươi cân đâm hụt vào khoảng không, cắm mạnh xuống đất đá phát ra tiếng nổ trầm đục, tạo ra một sơ hở phòng thủ sườn lớn do trọng lượng thương quá nặng.


Dạ Ma chớp thời cơ, lướt khinh công áp sát hông ngựa của Thần Sa, đoản đao vung lên tạo ra những làn đao ảnh màu đen nhám sắc lẹm nhắm thẳng vào cổ họng gã đàn chủ.


"Nhắm mắt lại!"


Một tiếng quát khàn đặc, thâm trầm đầy uy áp của Giả Thanh Thuật vang lên từ chiếc xe lăn gỗ mun.


Thanh Ngôn ngồi yên trên xe, hai mắt nhắm nghiền. Anh kích hoạt *Thính Phong Biện Vị* đến cực hạn. Trong tâm trí anh, tiếng gió rít gào, tiếng ngựa hí hỗn loạn và tiếng bước chân của quân lính đều bị lọc bỏ hoàn toàn. Anh chỉ tập trung cảm nhận luồng dịch chuyển cực nhỏ của không khí và tiếng rít gió cực loãng phát ra từ bộ pháp khinh công của Dạ Ma.


*Tây Bắc, ba trượng, tầm thấp!*


"Tây Bắc, ba trượng, tầm thấp! Quét ngang!" Thanh Ngôn truyền âm nhập mật chỉ điểm tọa độ chính xác cho Thần Sa.


Thần Sa không một chút lưỡng lự, gã nhắm mắt, vận toàn bộ Thiết Giáp Khí Công vào hai cánh tay, vung mạnh cây thiết thương nặng tám mươi cân quét ngang một vòng tròn tuyệt mỹ sườn núi.


Tuyệt kỹ *Cuồng Phong Thiết Thương* được kích hoạt. Luồng thương kình cương mãnh dũng mãnh tạo ra một vòng xoáy cát bụi dữ tợn, sức gió mạnh mẽ từ cú quét thương xé toác màn sương mù dày đặc trong phạm vi ba trượng, phá vỡ hoàn toàn thế ẩn nấp tàng hình của Dạ Ma.


Dạ Ma đang lướt khinh công giữa chừng thì bị luồng thương phong cực mạnh đập trúng lồng ngực. Thân hình hắn bị đánh bật ra khỏi bóng tối, lảo đảo lùi lại ba bước trên bãi cỏ ẩm ướt.


Biết mình đã bại lộ, Dạ Ma lập tức đổi chiến thuật. Hắn vung tay phóng liên hoàn sáu cây đoản đao bôi độc mãn tính tầm ngắn nhắm thẳng vào tim Thần Sa để phản công nhanh.


Thần Sa tiếp tục quay tròn cây thiết thương lớn tốc độ cao trước ngực, tạo ra một bức tường thương gió kiên cố cản phá hoàn toàn loạt đoản đao bắn tới. Những tiếng "keng keng" chói tai vang lên liên tiếp, lửa điện bắn tung tóe trong đêm tối.


Ngay khi loạt đoản đao vừa bị cản phá, Thần Sa nương theo đà quay của thương, dồn toàn lực đập mạnh đầu thiết thương nặng trịch xuống chân trái của Dạ Ma đang bị kẹt giữa hai tảng đá hộc chịu lực.


"RẮC!"


Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên đau đớn. Chân trái của Dạ Ma bị sức nặng của cây thiết thương tám mươi cân đập nát hoàn toàn khớp gối. Hắn rú lên một tiếng thảm thiết, quỵ xuống bãi cỏ, máu độc đen sẫm rỉ ra nhuộm đen cả vạt áo dạ hành.


Tuy nhiên, Dạ Ma là một sát thủ dạn dày sương gió. Dù bị gãy chân đau đớn tột cùng, hắn vẫn cắn răng vung tay ném mạnh một quả khói độc U Minh Cát xuống đất bùng cháy dữ dội. Làn khói độc màu tím nhạt tỏa ra nồng nặc, che khuất hoàn toàn tầm nhìn và gây ảo giác mạnh.


Trong màn khói độc, tiếng cười khàn rách, lạnh lẽo của Dạ Ma vang vọng khắp bình nguyên hoang dã:


"Mục Thiên Cơ... Ngươi bảo vệ được chuyến hàng này... nhưng không bảo vệ được biên giới phía Nam đâu! Huyết Ma đại nhân đã liên thủ với Lục Vô Kỵ... ba ngày nữa, phân đàn phía Tây sẽ xua quân đánh chiếm toàn bộ biên giới phía Nam của ngươi! Hãy chuẩn bị quan tài sắt cho giáo chúng của ngươi đi!"


Tiếng cười tắt dần trong màn sương mù dày đặc. Dạ Ma đã dùng khinh công tàn ảnh lướt đi trốn thoát vào rừng sâu, để lại một bầu không khí im lặng đến rùng rợn và một tối hậu thư chiến tranh tàn khốc.


Thần Sa thu thương đứng panting dưới gió lộng, cổ tay phải sưng tấy đen sẫm run rẩy dữ dội do phải chịu lực phản phệ nặng nề của cây thương nặng. Tiền Hữu Tài vội vã chạy đến bên chiếc xe lăn gỗ mun của Thanh Ngôn, dâng lên một chiếc hộp gỗ nhỏ giấu dưới đáy bao muối lậu:


"Giáo chủ... đan dược bồi bổ Thiết Huyết Hoàn vẫn an toàn. Nhưng lời cảnh cáo của Dạ Ma..."


Thanh Ngôn siết chặt chiếc Thiết Quạt mẻ nhẹ trong tay phải, ánh mắt thâm trầm lướt qua màn sương mù mịt mù hướng thẳng về phía biên giới phía Nam đang rùng rập sát khí chiến tranh sắp bùng nổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!