Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Đột Nhập Lục Phủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm núi Hắc Phong lạnh buốt như kim châm, luồn qua từng kẽ ngói vỡ của phủ đệ Tả Hộ Pháp Lục Vô Kỵ. Trên mái nhà cao vút, Diệp Phi Yến dán chặt thân mình mảnh mai vào lớp ngói xám lạnh ngắt, hơi thở cô gái nhỏ nhẹ đến mức gần như tan biến vào tiếng gió rít gào của vùng biên thùy hoang dã. Trong tay cô, bức mật thư làm bằng lụa mỏng màu vàng nhạt – thứ cô vừa trộm được từ ô đá bí mật sau bức tranh phong cảnh – đang tỏa ra một mùi mực tàu trộn lẫn với mùi da gấu cũ kỹ. Dưới ánh trăng mờ đục bị mây mù che khuất, dấu ấn ký hình rồng khuyết góc đỏ rực của Tể tướng Tần Hoài Viễn hiện lên như một vệt máu tươi lấp lánh, một bằng chứng tàn khốc chứng minh kẻ đứng đầu triều đình đang ngầm cấu kết với Ma giáo để mượn đao giết người, âm mưu diệt môn toàn bộ giới võ lâm trung nguyên.


Nhưng Diệp Phi Yến không có thời gian để bàng hoàng thêm nữa.


"Rầm... rầm... rầm..."


Tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền đá hộc bên ngoài hành lang thư phòng vang lên dồn dập. Tiếng kim loại va chạm lách cách rùng rợn của những sợi xích sắt khóa người bôi độc rít lên từng nhịp sắc lạnh. Đó là Hình Thiết, Trưởng lão Hình Đường của U Minh Giáo, một kẻ tàn bạo nổi tiếng với những đòn tra tấn dã man và bộ pháp U Minh Trảo tàn độc. Lục Vô Kỵ đã bị mua chuộc, và Hình Thiết chính là con chó săn đắc lực nhất của hắn trong cuộc thanh trừng nội bộ này.


"Kiểm tra kỹ cho ta!" Giọng nói khàn khàn, lạnh lùng của Hình Thiết vang lên ngay sát cánh cửa gỗ hờ hững của thư phòng. "Tả Hộ Pháp có lệnh, đêm nay có kẻ lén lút xuống núi, tiệm rèn của Thẩm Hoài Bắc đã có biến động. Thư phòng này chứa đựng cơ mật của giáo môn, tuyệt đối không được để một con ruồi lọt vào!"


Diệp Phi Yến nín thở, đôi mắt phượng sắc sảo đảo nhanh qua căn phòng tối tăm. Nền nhà được lát bằng những viên gạch đá đen bóng loáng có khắc họa tiết chim nhạn bay lượn – hệ thống bẫy cơ quan gạch áp lực ngầm của phái Hậu Đàn mà Thẩm Thanh Ngôn đã cảnh báo. Chỉ cần cô đặt chân xuống một viên gạch sai lệch, hàng vạn mũi kim độc từ vách tường sẽ bắn ra găm thẳng vào da thịt. Cô đang lơ lửng bám trên chiếc giá sách bằng gỗ lim dày dặn, hai chân co sát đùi, tay trái bám chặt vào mép gỗ xù xì, tay phải siết chặt bức mật chỉ nhét vào ngực áo bó sát.


Cánh cửa gỗ thư phòng khẽ chuyển động, ánh đuốc đỏ rực từ bên ngoài bắt đầu rọi vào nền gạch đá đen bóng loáng qua khe hở.


Đúng lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ phía cổng chính của phủ đệ Tả Hộ Pháp đột ngột vang lên một tiếng động lớn chấn động trời đất.


"ẦM!"


Đó là tiếng gỗ mun nặng nề va đập cực mạnh vào cột đá chịu lực của cổng chính, kèm theo tiếng hét khàn đặc, thâm trầm nhưng mang theo một luồng ám kình âm hàn tối thượng của tàn bản U Minh Thần Công chấn động thẳng vào màng nhĩ toàn bộ lính gác:


"Lũ nô tài hèn hạ! Các ngươi dám bày binh bố trận cản đường bổn tọa sao?"


Giọng nói khàn đặc như hai tảng đá thô ráp mài vào nhau dưới đáy vực sâu, mang theo uy quyền tuyệt đối của Giáo chủ Mục Thiên Cơ được phát ra nhờ Giả Thanh Thuật bóp nghẹt thanh quản.


Tại cổng chính, Thẩm Thanh Ngôn ngồi yên trên chiếc Xe Lăn Gỗ Mun nặng hơn hai trăm cân. Cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn dưới lớp đại bào rộng thùng thình thêu họa tiết cổ quái, kinh mạch tay trái bại liệt rách nát do cấm thuật tự phế vẫn âm ỉ co rút đau đớn thấu xương. Nhưng tay phải anh đang nắm chặt chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ nặng hai mươi cân, gõ mạnh xuống tay vịn gỗ mun.


Chiếc bánh xe bên trái của xe lăn, vốn bị nắm đấm thép của Thiết Nhạc đánh vỡ nát tại tiệc bái sư và được Thẩm Hoài Bắc quấn tạm bằng nẹp gỗ và vải bạt đen, giờ đã bị Thanh Ngôn cố tình vận nội lực Quy Nguyên điều khiển đâm thẳng vào cột đá chịu lực. Nhát đâm cố ý này khiến chiếc nẹp gỗ lim vỡ vụn, bánh xe nghiêng hẳn sang một bên sườn đá, phát ra tiếng lộc cộc chói tai và tạo nên một hiện trường va chạm hỗn loạn rầm rộ.


Thị nữ câm A Mai đứng phía sau xe lăn, sắc mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt phượng vô cùng bình tĩnh. Cô khéo léo dùng thân mình mảnh mai che chắn góc khuất, giả vờ gào khóc bằng những tiếng ú ớ hốt hoảng, tay ra hiệu khẩn cấp để thu hút toàn bộ sự chú ý của quân lính tuần phòng.


"Giáo... Giáo chủ?" Thôi Phong, Đội trưởng cận vệ U Minh Điện đang tuần tra vòng ngoài, lập tức biến sắc mặt khi nhìn thấy chiếc xe lăn nghiêng lệch của Giáo chủ đâm vào cột đá phủ Tả Hộ Pháp. Hắn vội vã quỳ sụp xuống đất, mồ hôi lạnh thấm đẫm giáp sắt: "Thuộc hạ đáng chết! Thuộc hạ không biết Giáo chủ tuần du ban đêm!"


"Cút!" Thanh Ngôn thét lên bằng Giả Thanh Thuật, tiếng thét mang theo luồng tà khí âm hàn chấn bay chiếc đèn lồng treo ngoài cổng phủ rơi xuống đất bùng cháy. "Lục Vô Kỵ tự ý điều động Hình Đường vệ binh xuống núi, bỏ mặc an nguy của tổng đàn! Bổn tọa đến đây để hỏi tội hắn, các ngươi dám dùng cột đá cản đường xe của bổn tọa?"


Tiếng động lớn và uy thế đáng sợ của Giáo chủ tại cổng chính lập tức khiến Hình Thiết đang đứng trước cửa thư phòng giật mình biến sắc. Gã trưởng lão chấp pháp tàn nhẫn này tuy bị Lục Vô Kỵ mua chuộc, nhưng trước thần uy tối cao của chiếc U Minh Lệnh bài cổ và giọng nói khàn đặc đầy sát khí của Mục Thiên Cơ, gã không dám lơ là.


"Tất cả dồn về cổng chính hộ giá Giáo chủ!" Hình Thiết hét lớn, vẫy tay ra hiệu cho đội vệ binh xích sắt đang chuẩn bị đẩy cửa thư phòng lập tức quay gót chạy nhanh về phía cổng chính phủ đệ.


Trong thư phòng tối tăm, Diệp Phi Yến chớp lấy thời cơ ngàn vàng khi vệ binh vừa quay đầu. Cô không chạm chân xuống nền gạch bẫy cơ quan, mà dùng khinh công yến tử phi lướt nhẹ từ giá sách này sang giá sách khác, thân hình dẻo dai uốn cong như một dải lụa đen, phóng thẳng ra ngoài cửa sổ gỗ vừa hé mở.


Nhưng Hình Thiết là một nhất lưu cao thủ dạn dày sương gió, giác quan của gã nhạy bén vô cùng. Ngay khi bước chân gã vừa chạm thềm hành lang đá hướng về cổng chính, tai gã khẽ lay động nhẹ. Gã nghe thấy tiếng gió rít cực loãng qua khe cửa sổ thư phòng vừa bị gió tuyết thổi tung.


"Có kẻ đột nhập!" Hình Thiết gầm lên, thân hình gầy gò mặc áo bào đen chấp pháp đột ngột xoay ngược lại 180 độ nhanh như một con chim ưng vồ mồi. Gã phóng thẳng về phía thư phòng, bàn tay phải siết chặt sợi xích sắt lớn có móc câu bôi chất độc tê liệt giắt bên hông.


"Ầm!"


Cánh cửa thư phòng bị Hình Thiết dùng kình lực đánh vỡ vụn thành nhiều mảnh gỗ bay tứ tung. Dưới ánh trăng mờ nhạt hắt qua cửa sổ, gã nhìn thấy một bóng đen mảnh mai đang lướt khinh công bay vút lên mái nhà đối diện.


"Tặc nhân hèn hạ! Dám trộm cơ mật phủ Tả Hộ Pháp!" Hình Thiết rít lên qua kẽ răng, vung tay phóng mạnh sợi xích sắt lớn. Sợi xích sắt nặng hàng chục cân quay tròn tốc độ cao trong không khí, tạo ra những âm thanh rít gió rùng rợn, đầu móc câu bén nhọn bôi chất độc tê liệt xanh sẫm bay vút đi như một luồng xà độc nhắm thẳng vào bắp chân của Diệp Phi Yến.


Diệp Phi Yến đang lơ lửng trên không trung giữa hai mái nhà, không có điểm tựa để né tránh. Cảm nhận được luồng sát khí tàn bạo đang áp sát sau lưng, cô cắn răng, xoay người giữa hư không, rút cặp đoản đao bằng bạc mỏng dắt sát đùi ra vung mạnh chiêu Phi Yến Trảm chém thẳng vào đầu móc câu xích sắt.


"KENG!"


Một tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên giữa màn đêm gió tuyết. Lực ám kình âm hàn từ U Minh Tâm Pháp thâm hậu của Hình Thiết truyền qua sợi xích sắt chấn động kịch liệt vào cánh tay Diệp Phi Yến. Đôi đoản đao bạc của cô suýt chút nữa bị chấn bay khỏi tay, kinh mạch cánh tay tê dại hoàn toàn. Thân hình mảnh mai của cô bị đánh bật ngược trở lại, ngã nhào xuống mái ngói xám của phủ đệ, trượt dài vài thước làm vỡ nát hàng chục viên ngói rơi xuống đất kêu loảng xoảng.


"Khục..." Diệp Phi Yến ho khẽ, một vệt máu tươi rỉ ra nơi khóe môi dưới chiếc khăn lụa đen. Cô muốn vận khinh công chạy trốn nhưng lực xích sắt của Hình Thiết đã khóa chặt mọi hướng rút lui của cô trên mái nhà.


"Chạy đi đâu!" Hình Thiết cười lạnh tàn nhẫn, gã lướt khinh công đáp xuống mái nhà đối diện, tay giật mạnh sợi xích sắt chuẩn bị quấn chặt lấy cổ họng Diệp Phi Yến để bắt sống.


Từ phía cổng chính, Thẩm Thanh Ngôn ngồi trên chiếc xe lăn nghiêng lệch đã quan sát thấy toàn bộ cảnh tượng nguy kịch trên mái nhà qua kẽ hở của bức tường đá phủ đệ. Anh biết rõ, nếu Diệp Phi Yến bị bắt giữ cùng bức mật thư phản quốc của Tần Hoài Viễn, không chỉ tính mạng của cô gái tội nghiệp bị đe dọa, mà toàn bộ ván cờ gián điệp hai mang của anh cũng sẽ sụp đổ hoàn toàn trong đêm nay.


Anh bắt buộc phải ra tay giải vây khẩn cấp.


Nhưng anh không thể rút Thiết Huyết Đao, cũng không thể đứng dậy di chuyển khỏe mạnh trước mặt Thôi Phong và hàng chục cận vệ đang quỳ sụp xung quanh xe lăn. Anh phải dùng một sát chiêu tà môn từ xa mà không để lại bất kỳ dấu vết võ học bổ khoái nào.


Thanh Ngôn nén cơn đau buốt nhói từ kinh mạch tay trái bại liệt, bàn tay phải siết chặt chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ nặng hai mươi cân. Anh dùng lưỡi quạt sắt mỏng làm điểm tựa chịu lực, khẽ tì mạnh xuống tay vịn xe lăn gỗ mun để giữ thăng bằng tuyệt đối cho cơ thể đang bị nghiêng lệch.


Trong đan điền, luồng nội lực Quy Nguyên mỏng manh chỉ tương đương hai phần mười công lực thực tế được anh âm thầm vận hành nghịch chuyển theo các nét vẽ kinh mạch khuyết thiếu của tàn bản U Minh Thần Công. Luồng khí kình âm hàn lạnh buốt chạy dọc theo sống lưng truyền thẳng ra ngón tay trỏ phải đang khép hờ dưới lớp đại bào đen.


Anh nhắm mắt, dùng Thính Phong Biện Vị để xác định chính xác vị trí khớp nối chịu lực yếu nhất của sợi xích sắt đang bay trên mái nhà.


"Vút!"


Một luồng chỉ lực mỏng manh, sắc lẹm như cánh ve tỏa ra làn sương màu tím nhạt lạnh giá được Thanh Ngôn âm thầm phóng ra từ đầu ngón tay trỏ phải qua khe tay áo đại bào rộng thùng thình.


Đó là U Minh Chỉ – sát chiêu tà môn tối thượng của Ma giáo.


Luồng chỉ lực âm hàn xé toác màn sương đêm gió tuyết, bay vút đi không tiếng động với tốc độ cực nhanh, bắn trúng chính xác vào chốt khóa cơ quan xoay tròn nối giữa đầu móc câu và sợi xích sắt nặng của Hình Thiết.


"XOẢNG!"


Một tiếng nổ kim loại giòn giã vang lên giữa hư không mái nhà. Đầu móc câu bôi độc của sợi xích sắt đột ngột bị luồng chỉ lực âm hàn xuyên thấu chấn gãy khớp nối cơ quan, vỡ vụn thành hàng chục mảnh sắt nhỏ bay tung tóe găm vào mái ngói. Sợi xích sắt nặng nề mất đi đầu móc lực, mất đà rủ xuống đập mạnh vào vai Hình Thiết khiến gã lảo đảo suýt ngã quỵ xuống mái nhà.


"Cái gì? Cao thủ phương nào dám ngầm phá hoại chấp pháp của Hình Đường?" Hình Thiết biến sắc mặt, gã cầm sợi xích sắt cụt đầu nhìn chằm chằm vào khoảng không tối tăm xung quanh đầy kinh hoàng. Luồng chỉ lực âm hàn vừa rồi quá thâm trầm, lạnh buốt thấu xương, chấn gãy xích sắt huyền thiết của gã chỉ trong một kích mà không hề để lại bất kỳ tiếng động hay hơi thở nội lực rõ rệt nào.


Diệp Phi Yến chớp lấy thời cơ ngàn vàng khi Hình Thiết đang hoang mang dao động. Cô nén đau đớn, vận dụng Linh Diệu Bộ Pháp tối ưu hóa tốc độ cơ thể, dùng khinh công Yến Tử Phi lướt nhẹ qua ba mái nhà đối diện, thân hình biến mất hoàn toàn vào màn sương đêm dày đặc của rừng sương mù độc sườn núi phía Nam.


"Đáng chết!" Hình Thiết giậm chân phẫn nộ trên mái nhà, nhưng gã không dám đuổi theo sâu vào rừng sương độc ban đêm khi không có thiết bị bảo hộ.


Dưới cổng chính phủ đệ, Thanh Ngôn khẽ thở hắt ra một hơi dài, bàn tay phải từ từ thu lại dưới lớp đại bào rộng thùng thình. Lưỡi Thiết Quạt Mục Thiên Cơ nặng hai mươi cân tì trên tay vịn xe lăn khẽ phát ra tiếng rạn nứt cực nhỏ, nan quạt sắt mỏng bị mẻ nhẹ một vệt do phải chịu đựng lực phản phệ của luồng chỉ lực Quy Nguyên vừa phóng ra.


Trong lồng ngực anh, cơn nóng rát dữ dội của kịch độc U Minh Cát phản phệ kinh mạch lại cuộn trào, khiến anh phải nén cơn ho khan rát bỏng, âm thầm nuốt ngược vệt máu tươi vừa rỉ ra nơi khóe môi vào trong cổ họng tê dại không mùi vị.


Anh dùng Giả Thanh Thuật phát ra tiếng cười khàn đặc, thâm trầm đầy uy nghiêm răn đe để áp chế hoàn toàn sự hoài nghi của Thôi Phong và quân lính xung quanh:


"Lục Vô Kỵ đâu? Bổn tọa đã đến tận phủ của hắn, mà hắn vẫn dám bế quan trốn tránh bổn tọa sao?"


Thôi Phong run rẩy cúi đầu dập trán xuống đất: "Giáo chủ bớt giận! Tả Hộ Pháp hiện đang bận điều phối mỏ muối lậu dưới chân núi để đối phó với Thanh Vân Phái, không có mặt tại phủ đệ tối nay! Thuộc hạ sẽ lập tức phái người truyền tin báo cho Tả Hộ Pháp về diện kiến Giáo chủ!"


"Hừ, lũ vô dụng." Thanh Ngôn hừ lạnh, khẽ vẫy tay ra hiệu cho A Mai đẩy chiếc xe lăn gỗ mun bị nghiêng lệch, bánh xe vỡ nẹp gỗ phát ra tiếng lộc cộc nặng nề quay gót trở lại con đường dốc dẫn về tẩm điện.


Cuộc đột nhập trộm mật thư của Diệp Phi Yến đã thành công mỹ mãn. Bức mật chỉ phản quốc của Tần Hoài Viễn đã nằm trong tay cô gái câm dũng cảm, một quân cờ ẩn quan trọng giúp Thanh Ngôn lật ngược thế cờ chính trị trước Lục Vô Kỵ ở các tập sau.


Nhưng ngay khi chiếc xe lăn vừa lướt qua bức tường đá tối tăm của hành lang phủ đệ để hướng về tẩm điện, khứu giác siêu phàm của một ngự tiền bổ đầu của Thanh Ngôn đột ngột hoạt động trở lại.


Anh ngửi thấy mùi máu tươi cực loãng bôi độc mãn tính và mùi hương trầm quen thuộc của triều đình bốc lên từ hướng gió phía sau lưng.


Thanh Ngôn không quay đầu lại, nhưng nhãn quang sắc bén của anh khẽ lướt nhanh qua kẽ hở của chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết che nửa khuôn mặt.


Dưới ánh trăng mờ nhạt hắt qua mái hiên đá của hành lang phủ đệ, anh phát hiện một bóng đen gầy gò mặc dạ hành y đen xám, mặt che mặt nạ huyền thiết đang âm thầm quan sát đường di chuyển nghiêng lệch của chiếc xe lăn gỗ mun từ trên xà nhà cao vút.


Đó là Ảnh Sát – mật thám triều đình cao cấp do Tể tướng Tần Hoài Viễn phái đến để giám sát tiến độ nhiệm vụ gián điệp của anh.


Ánh mắt lạnh lùng, vô cảm như tượng đá của Ảnh Sát nhìn chằm chằm vào vết mẻ nhẹ trên chiếc Thiết Quạt của Thanh Ngôn và vết nứt bánh xe lăn gỗ mun rỉ ra máu độc đen sẫm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!