Sát Cơ Từ Phản Đồ
Sương đêm Hắc Phong Trấn đặc quánh như cháo loãng, lẫn trong cái lạnh buốt của những hạt mưa tuyết lấm tấm rơi từ đỉnh sườn phía Bắc. Dưới chân núi, thị trấn biên thùy hoang vu này im lìm như một bãi tha ma khổng lồ, chỉ có tiếng gió rít qua những khe ngói vỡ và tiếng chó sủa ma âm u vọng lại từ đầm lầy phía Tây.
Trong bóng tối của con hẻm nhỏ dẫn lối vào phố rèn, một tiếng động trầm đục, bất quy tắc khẽ vang lên.
"Thịch... lộc cộc... thịch... lộc cộc..."
Đó là tiếng chiếc Xe Lăn Gỗ Mun của Thẩm Thanh Ngôn. Bánh xe bên trái, vốn bị nắm đấm thép của Thiết Nhạc đánh vỡ nát tại tiệc bái sư, nay chỉ được quấn tạm bằng những thanh gỗ lim nhỏ và dải vải bạt đen dày để cố định. Mỗi lần lăn qua những viên đá hộc gồ ghề bám đầy rêu ướt, chiếc xe nặng hơn hai trăm cân lại nghiêng hẳn sang một bên, khiến tư thế ngồi của Thanh Ngôn trở nên lệch vẹo đầy khó khăn.
Thị nữ câm A Mai lẳng lặng bám chặt hai tay vào tay vịn phía sau, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể để giữ thăng bằng cho chiếc xe. Hơi thở của cô gái mảnh mai phả ra làn sương trắng nhạt, đôi mắt phượng sắc sảo không ngừng cảnh giác quét qua những mái nhà tối tăm xung quanh. Sau cuộc ngâm mình dưới Hồ Băng Phách và màn đối chất sinh tử đêm qua, sự trung thành của cô dành cho vị "Giáo chủ giả" này đã được trui rèn thành một sợi xích sắt không thể lay chuyển. Cô biết rõ, dưới lớp Mặt Nạ Huyền Thiết lạnh lùng kia không phải là ma đầu Mục Thiên Cơ, mà là ngự tiền bổ đầu Thẩm Thanh Ngôn của Thiết Huyết Ty – người duy nhất hứa sẽ cứu gia đình cô khỏi ngục tối của Ma giáo.
Thanh Ngôn ngồi yên trên xe, cánh tay trái buông thõng hoàn toàn dưới lớp đại bào rộng thùng thình. Cơn đau từ kinh mạch bị rách nát do cấm thuật tự phế vẫn âm ỉ bò dọc từ khớp vai xuống tận đầu ngón tay, buốt nhức như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm xương tủy. Anh không thể nhúc nhích nổi một ngón tay trái. Trong khi đó, ở đan điền, luồng hàn khí lạnh buốt của mật độc Thệ Thủy Đan đang cuộn trào, kìm hãm hoàn toàn nội lực Quy Nguyên của anh, chỉ cho phép anh vận dụng tối đa hai phần mười công lực thực tế để tránh việc dòng máu độc bộc phát đông cứng tim phổi.
Nhưng nỗi đau thể xác lúc này không đáng sợ bằng tin tức mà A Mai vừa mật báo bằng ký hiệu tay trên đỉnh núi tuyết.
Triệu Vô Cực đã phản bội.
Gã phó bổ đầu âm trầm, kẻ từng là đồng nghiệp kề vai sát cánh với Thanh Ngôn tại Thiết Huyết Ty, nay đã đào tẩu sang đầu quân cho Tả Hộ Pháp Lục Vô Kỵ. Triệu Vô Cực nắm giữ danh sách mật của các bổ khoái đang ẩn mình trong giang hồ. Đáng sợ hơn, hắn biết rõ thói quen chiến đấu của Thanh Ngôn – từ bộ pháp di chuyển tầm ngắn đến thói quen cầm đao bằng tay phải mỗi khi xuất chiêu Thiết Huyết Tam Đoạn Trảm. Nếu Lục Vô Kỵ có được danh sách này và đối chiếu với những nghi ngờ sẵn có về "Giáo chủ tàn phế", thân phận gián điệp hai mang của Thanh Ngôn sẽ lập tức bị phơi bày trước vạn chúng giáo chúng.
"Lục Vô Kỵ đã phái người xuống núi điều tra gia thế của ta." Thanh Ngôn thầm nghĩ, bàn tay phải siết chặt chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ nặng hai mươi cân đặt trên đùi. "Mục tiêu đầu tiên của chúng chắc chắn là tiệm rèn dưới chân núi. Chú họ Thẩm Hoài Bắc đang gặp nguy hiểm."
Tiệm rèn của Thẩm Hoài Bắc là trạm liên lạc bí mật duy nhất của Thẩm Gia Trang còn sót lại tại Hắc Phong Trấn. Nơi đó không chỉ chứa đựng những bí mật về dòng họ ngự sử Thẩm Vô Song bị oan sai năm xưa, mà còn là nơi chú họ âm thầm rèn đúc vũ khí phòng thân cho anh. Nếu tiệm rèn bị lục soát, toàn bộ ván cờ của Thanh Ngôn sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Khi chiếc xe lăn chỉ còn cách góc phố rèn ba mươi trượng, khứu giác siêu phàm của một bổ đầu dạn dày sương gió của Thanh Ngôn đột ngột hoạt động. Anh ngửi thấy mùi than đá nóng hổi quen thuộc, nhưng lẫn trong đó là mùi dầu mỡ bôi trên xích sắt và mùi máu tươi cực loãng bốc lên từ hướng gió sườn Tây.
Có mai phục.
Thanh Ngôn đưa tay phải ra hiệu khẩn cấp cho A Mai dừng xe lại dưới bóng tối của một bức tường đổ nát. Anh nhắm mắt, vận dụng kỹ năng Thính Phong Biện Vị để lắng nghe luồng gió rít qua hẻm nhỏ.
Trong tiếng mưa tuyết rơi lộp bộp trên những tấm mái ngói vỡ, có tiếng thở cực nhẹ, đều đặn của ít nhất mười cao thủ đang ẩn nấp trên các mái nhà xung quanh tiệm rèn. Tiếng kim loại va chạm khẽ khàng của xích sắt khóa người bôi độc – vũ khí đặc trưng của Hình Đường Ma giáo do Hình Thiết quản lý – vang lên lách cách trong đêm tối.
Mật thám của Lục Vô Kỵ đã bao vây tiệm rèn của Thẩm Hoài Bắc.
Bên trong tiệm rèn, ánh lửa lò than đỏ rực hắt ra qua khe cửa gỗ hở, chiếu sáng một bóng người vạm vỡ đang đứng bên đe sắt. Tiếng búa quai nện xuống sắt nóng vang lên đều đặn:
"Xoảng... xoảng... xoảng..."
Thanh Ngôn nheo mắt dưới lớp mặt nạ sắt. Nhịp búa của chú họ không hề bình thường. Đó là nhịp búa gõ ba tiếng ngắn, một tiếng dài – mật mã báo động nguy hiểm của Thẩm Gia Trang năm xưa. Thẩm Hoài Bắc đã phát hiện ra mật thám bao vây bên ngoài, ông đang cố ý dùng tiếng búa rèn để cảnh báo Thanh Ngôn không được tiến lại gần.
"Chúng muốn bắt sống chú họ để tra khảo." Thanh Ngôn thầm nghĩ, đầu óc xoay chuyển cực nhanh để tìm kiếm một phương án đối phó.
Anh không thể trực tiếp rút Thiết Huyết Đao ra chém giết toán mật thám này. Đao pháp cương mãnh của Thiết Huyết Ty quá đặc trưng, chỉ cần một nhát đao chém ra để lại dấu vết thực địa, Triệu Vô Cực sẽ lập tức nhận diện được đao ý của anh. Hơn nữa, với thể trạng suy kiệt hiện tại, việc cưỡng ép vận công Quy Nguyên quá mức sẽ khiến mật độc Thệ Thủy Đan đông cứng khí hải của anh ngay lập tức.
Phải dùng mưu trí và sự phối hợp ngầm.
Thanh Ngôn quay sang A Mai, dùng ám hiệu tay ra lệnh nhanh chóng: "Tìm Diệp Phi Yến. Cô ấy đang ẩn náu trong lò rèn ngầm dưới hầm lò. Bảo cô ấy chuẩn bị khinh công đột nhập."
A Mai gật đầu hiểu ý. Thân hình mảnh mai của cô gái câm khẽ lướt đi trong bóng tối như một bóng ma, biến mất vào con hẻm ngầm dẫn lối xuống hầm lò rèn phía sau phố.
Thanh Ngôn ngồi yên trên xe lăn nghiêng lệch, bàn tay phải khẽ luồn xuống dưới gầm xe, chạm vào hệ thống khay chứa cơ quan tự vệ của chiếc Xe Lăn Gỗ Mun. Mặc dù cơ quan Bách Độc Trâm đã cạn kiệt kim châm sau trận chiến ở đầm lầy độc, nhưng anh vẫn còn ba cây ngân châm độc giấu sau gáy Mặt Nạ Huyền Thiết và chiếc Thiết Quạt nặng hai mươi cân làm hộ mệnh.
Anh vận một luồng nội lực Quy Nguyên mỏng manh chỉ tương đương hai phần mười công lực, truyền thẳng xuống bánh xe lăn bên phải còn nguyên vẹn. Chiếc xe lăn khẽ chuyển động lùi sâu vào bóng tối của bức tường đổ nạt, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của những kẻ đang ẩn nấp trên mái nhà.
Trên mái nhà tiệm rèn, một gã mật thám Ma giáo mặc y phục dạ hành đen xám khẽ dịch chuyển thân mình. Hắn siết chặt thanh đoản đao bôi chất độc tê liệt, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ hờ hững của tiệm rèn. Hắn chính là một trong những sát thủ dưới quyền Hình Thiết, được Lục Vô Kỵ phái xuống để giám sát cuộc lục soát.
"Thống lĩnh, lão thợ rèn này vẫn gõ búa liên tục, không có vẻ gì là muốn bỏ trốn." Một gã mật thám khác khẽ thì thầm bên tai hắn.
"Chờ hiệu lệnh của Tả Hộ Pháp." Gã thống lĩnh lạnh lùng đáp. "Triệu Vô Cực nói lão già này là người họ Thẩm duy nhất còn sống ở trấn này. Chỉ cần bắt được lão, chúng ta sẽ có bằng chứng vạch trần kẻ ngồi trên xe lăn kia."
Đúng lúc đó, một tiếng động lạ vang lên phía đối diện con phố rèn.
"Cạch!"
Đó là tiếng một mảnh ngói vỡ rơi xuống nền đá hộc ẩm ướt ở con hẻm phía đối diện. Tiếng động tuy nhỏ nhưng trong đêm tĩnh mịch, nó lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ toán mật thám đang căng thẳng bao vây.
"Có kẻ đột nhập!" Gã thống lĩnh khẽ rít lên qua kẽ răng, vẫy tay ra hiệu cho ba gã thuộc hạ lướt khinh công sang phía hẻm đối diện để kiểm tra.
Thực chất, tiếng ngói vỡ đó chính là do Thanh Ngôn tạo ra. Anh đã dùng ngón tay phải búng một mảnh sắt vụn nhỏ chứa ám kình Quy Nguyên nhu hòa, đánh trúng vào mái ngói đối diện để đánh lạc hướng địch quân.
Ngay khi ba gã mật thám vừa lướt đi, bên trong tiệm rèn, Thẩm Hoài Bắc lập tức nhận ra cơ hội. Tiếng búa quai của ông đột ngột thay đổi nhịp điệu. Ông vận dụng ngoại gia lực lượng cực mạnh của một nhị lưu cao thủ, nện một nhát búa nặng hàng trăm cân thẳng xuống khối thép rực đỏ trên đe sắt.
"OÀNG!"
Tiếng nổ chấn động như sấm sét giữa đêm đông vang lên từ lò rèn. Nhát búa cực mạnh đập tan khối sắt nóng, tạo ra một cơn mưa tàn lửa đỏ rực, sáng lóa bay vút ra ngoài qua các khe cửa hở và cửa sổ gỗ. Khói lò rèn than đá nồng hắc, dày đặc lập tức phun ra cuồn cuộn như một đám mây đen khổng lồ, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của toàn bộ khu phố rèn trong vòng mười trượng.
"Khói lò dày quá! Bảo vệ lối ra!" Gã thống lĩnh mật thám hét lên, cố gắng dùng tay áo che mũi trước làn khói hắc nồng nặc ăn mòn mắt.
Dưới sự che chở hoàn hảo của đám khói than đen kịt và tiếng búa rèn dập thép rầm rập, chiếc Xe Lăn Gỗ Mun của Thanh Ngôn lướt đi cực nhanh không tiếng động nhờ Huyền Thiết Bộ Pháp điều khiển trục bánh. Anh băng qua thềm cửa sau của tiệm rèn, trượt thẳng xuống lối đi dốc tối tăm dẫn xuống lò rèn ngầm dưới lòng đất sườn núi.
Lối vào hầm lò rèn ngầm lập tức sập xuống bằng một tấm cửa sắt dày bọc đá hộc do Thẩm Hoài Bắc giật dây xích cơ quan từ bên trên. Tiếng búa quai của chú họ vẫn vang lên rầm rập đều đặn bên trên sàn đất để che giấu hoàn toàn sự biến mất của xe lăn.
"Xoảng... xoảng... xoảng..."
Dưới hầm lò rèn ngầm, nhiệt độ lập tức tăng cao nóng rực, đối lập hoàn toàn với cái lạnh buốt của bão tuyết bên ngoài. Mùi lưu huỳnh, mùi quặng sắt nóng chảy bốc lên nồng nặc từ mạch lửa ngầm dưới đáy hang đá. Ánh lửa đỏ lòe lòe hắt lên những bức tường đá bám đầy muội than đen kịt.
Thanh Ngôn dừng xe lăn bên cạnh một bể chứa nước lạnh dùng để tôi thép. Gương mặt anh nhợt nhạt dưới lớp mặt nạ sắt, hơi thở dốc dập dồn dập do cơn đau rách kinh mạch lại bộc phát sau khi vận công di chuyển xe nhanh.
Từ trong bóng tối của những bao tải chứa quặng sắt lạnh nghìn năm, một bóng người mảnh mai, quyến rũ nhẹ nhàng đáp xuống đất không hề phát ra một tiếng động nhỏ.
Đó là Diệp Phi Yến.
Nữ tặc mặc bộ dạ hành y bó sát màu đen thêu họa tiết chim yến nhỏ, khuôn mặt thanh tú che nửa bên bằng chiếc khăn lụa mỏng, đôi mắt phượng lấp lánh vẻ kiêu kỳ nhưng chứa đựng sự kính sợ sâu sắc dành cho người ngồi trên xe lăn. Cô chính là người đã bị Thanh Ngôn bắt giữ khi đột nhập tẩm điện trước đây, nhưng được anh tha mạng và cảm hóa để làm việc nghĩa.
"Giáo chủ... à không, bổ đầu Thẩm." Diệp Phi Yến khẽ cúi đầu chào, giọng nói nhỏ nhẹ thanh tao vang lên trong lòng hang đá nóng rực. "Triệu Vô Cực thực sự đã dâng danh sách mật cho Lục Vô Kỵ. Tôi vừa dò la được, danh sách đó hiện đang được cất giữ trong thư phòng riêng của Lục phủ dưới sự canh gác nghiêm ngặt của Hình Đường vệ binh."
Thanh Ngôn khẽ nâng tay phải lên, gõ nhẹ nan quạt sắt xuống tay vịn xe lăn, phát ra giọng nói khàn đặc thâm trầm của Giả Thanh Thuật:
"Triệu Vô Cực là kẻ vô cùng cẩn trọng và đa nghi. Hắn biết rõ các phương thức liên lạc mật của Thiết Huyết Ty. Nếu hắn kiểm tra danh sách và đối chiếu với thói quen của ta, ván cờ này sẽ vỡ vụn. Ta bắt buộc phải lấy được danh sách đó trước khi hắn kịp trình lên cho Lục Vô Kỵ xem xét kỹ lưỡng."
"Nhưng phủ đệ của Tả Hộ Pháp canh phòng cẩn mật như một pháo đài sắt." Diệp Phi Yến cau mày lo lắng. "Hình Thiết đã bố trí hàng trăm vệ binh xích sắt tuần tra quanh phòng ngủ và thư phòng 24/24. Một mình tôi đột nhập... e là khó lòng thoát thân nếu bị phát hiện."
Thanh Ngôn đưa mắt nhìn về phía bể nước tôi thép bốc hơi nghi ngút, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng dưới lớp mặt nạ huyền thiết:
"Lục Vô Kỵ là kẻ dã tâm bừng hực nhưng vô cùng đa nghi. Hắn nhận danh sách mật từ Triệu Vô Cực nhưng chắc chắn chưa hoàn toàn tin tưởng một kẻ phản đồ triều đình đào tẩu. Hắn sẽ giữ danh sách đó trong mật thất riêng để tự mình kiểm chứng. Ta đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch đánh lạc hướng bên ngoài để nới lỏng phòng thủ của phủ đệ."
Anh thò tay vào ngực áo bào rộng, lấy ra một chiếc túi da nhỏ bọc kín chống nước bám bùn lầy – đây chính là chiếc túi da chứa bức mật chỉ Đường Môn mà anh đã tịch thu từ Mã Hùng dưới đầm lầy độc sườn núi phía Tây từ trước.
"Bên trong túi da này chứa bằng chứng Lục Vô Kỵ tự ý mua độc chất U Minh Cát từ Đường Tiểu Bảo để hạ độc thủ ta trong tiệc bái sư." Thanh Ngôn lạnh lùng nói. "Ta sẽ dùng Giả Thanh Thuật điều động một toán tuần vệ của tổng đàn tiến hành một cuộc lục soát giả quanh kho muối lậu của phân đàn phía Nam để tạo áp lực chính trị lên Lục Vô Kỵ. Hắn sẽ buộc phải dồn toàn bộ cao thủ Hình Đường ra biên giới để bảo vệ mỏ muối lậu của hắn."
Diệp Phi Yến nghe xong, đôi mắt phượng sáng lên đầy nể phục trước mưu kế ly gián tinh vi của bổ đầu Thẩm:
"Khi cao thủ Hình Đường bị điều đi, phòng thủ thư phòng sẽ xuất hiện sơ hở. Đó chính là lúc tôi ra tay."
"Đúng vậy." Thanh Ngôn gật đầu, giọng nói khàn đặc đầy uy áp răn đe. "Nhưng hãy nhớ kỹ, Triệu Vô Cực biết rõ thói quen di chuyển của ta. Hắn có thể gài bẫy cơ quan ngầm dưới nền gạch thư phòng. Khi đột nhập, tuyệt đối không được chạm chân xuống những viên gạch có khắc họa tiết chim nhạn của phái Hậu Đàn. Đó là bẫy đá sập chí mạng."
"Tôi hiểu." Diệp Phi Yến siết chặt cặp đoản đao mỏng dính sát đùi, khẽ cúi đầu chào Thanh Ngôn. "Tôi sẽ không phụ lòng tin của bổ đầu Thẩm. Gia đình Diệp gia của tôi... vẫn đang trông chờ vào lời hứa minh oan của ngài."
Thân hình mảnh mai của nữ tặc khẽ lướt đi, khinh công yến tử phi nhẹ nhàng giúp cô bay vút lên qua ô thoáng thông khí ngầm của hầm lò, biến mất hoàn toàn vào màn đêm sương mù gió tuyết biên thùy.
Thanh Ngôn ngồi yên trên xe lăn nghiêng lệch dưới hang đá nóng rực. Anh khẽ nhắm mắt, nén cơn đau rát bỏng trong phế vị đang dâng lên do độc U Minh Cát phản phệ kinh mạch đan điền. Anh biết, ván cờ gián điệp hai mang của mình đã bước vào giai đoạn nguy hiểm nhất. Chỉ cần một quân cờ đi sai nước, cái chết không toàn thây dưới tay Lục Vô Kỵ và sự tàn sát tàn bạo của triều đình sẽ giáng xuống toàn bộ bách tính vùng biên thùy này.
***
Nửa canh giờ sau, tại phủ đệ nguy nga nhưng u tối của Tả Hộ Pháp Lục Vô Kỵ nằm ở sườn phía Nam núi Hắc Phong.
Gió tuyết rít gào thổi bay những dải lụa đỏ treo ngoài hành lang hành lễ. Phủ đệ được xây dựng kiên cố bằng đá đen bọc sắt nguội, canh gác nghiêm ngặt bởi hàng trăm vệ binh Hình Đường mặc giáp sắt thô, tay cầm trường thương rảo bước tuần tra liên tục dưới ánh đuốc chập chờn.
Một bóng đen mảnh mai như một chiếc lá rụng mùa thu khẽ lướt qua những mái ngói vỡ bám đầy sương tuyết lạnh giá của gian phòng bên hông. Diệp Phi Yến ẩn mình dưới bóng tối của một cây cột đá lớn, nín thở quan sát đội tuần tra xích sắt vừa đi qua phía dưới hành lang.
"Đúng như bổ đầu Thẩm dự đoán." Cô thầm nghĩ. "Toàn bộ cao thủ Hình Đường đã bị điều động khẩn cấp ra ngoài sườn núi phía Nam do có tin tuần vệ tổng đàn lục soát kho muối lậu. Phòng thủ trong phủ đệ lúc này vô cùng lỏng lẻo."
Cô khéo léo dùng một sợi tơ bạc mỏng dắt bên hông, móc vào xà nhà gỗ lim rồi đu người trượt xuống nhẹ nhàng như một con chim yến nhỏ, đáp thẳng xuống thềm cửa sổ gỗ của thư phòng riêng Lục Vô Kỵ.
Bằng những ngón tay dẻo dai và nhạy bén của một đạo tặc hàng đầu giang hồ, Diệp Phi Yến dùng một thanh sắt mỏng cạy nhẹ khớp khóa cơ quan ngầm của cửa sổ. Tiếng "cạch" cực nhỏ vang lên, cánh cửa gỗ hé mở một khe hẹp vừa đủ để thân hình mảnh mai của cô lách vào bên trong.
Thư phòng tối tăm bốc mùi hương trầm và mùi mực tàu nồng nặc. Nền phòng được lát bằng những viên gạch đá đen bóng loáng có khắc họa tiết chim nhạn bay lượn – bẫy cơ quan của phái Hậu Đàn mà Thanh Ngôn đã cảnh báo.
Diệp Phi Yến không hề đặt chân xuống nền gạch. Cô vận dụng khinh công tuyệt đỉnh, dùng tay bám vào các giá sách gỗ lim lớn treo dọc bức tường đá, di chuyển lơ lửng trên không trung để tiếp cận chiếc bàn viết bằng gỗ mun đen của Tả Hộ Pháp.
Trên bàn viết đặt một chiếc hộp sắt nhỏ khóa kỹ bằng cơ quan khóa huyền thiết ba trục.
"Danh sách mật chắc chắn ở trong này." Diệp Phi Yến thầm nghĩ, rút từ trong tay áo ra một cây châm bạc nhỏ bôi dầu trơn để bắt đầu phá khóa cơ quan ngầm.
Tuy nhiên, khi ngón tay cô vừa chạm vào mặt hộp sắt, nhãn quang sắc bén của cô đột ngột phát hiện ra một khe hở rất nhỏ sau bức tranh vẽ phong cảnh núi non treo trên vách đá phía sau bàn viết.
Bức tranh vẽ cảnh núi Hắc Phong lộng gió, nhưng góc dưới bên phải của bức vẽ có vết hằn mỏng của nước thuốc dán da giả bị bong tróc nhẹ – dấu vết của một cơ quan mật thất ngầm vừa được mở ra gần đây.
Sự tò mò và bản năng đạo tặc thôi thúc Diệp Phi Yến di chuyển tiếp cận bức tranh. Cô khẽ dùng đầu ngón tay đẩy nhẹ góc bức tranh sang một bên, để lộ ra một ô đá nhỏ giấu kín sâu nửa thước trong vách tường.
Bên trong ô đá không phải là danh sách mật của bổ khoái Thiết Huyết Ty, mà là một chiếc hộp gỗ sưa nhỏ bọc vải nhung đỏ sang trọng.
Diệp Phi Yến khẽ khàng mở nắp hộp gỗ sưa. Bên trong đặt một bức thư cũ viết bằng mực chu sa đỏ rực trên nền lụa mỏng màu vàng nhạt triều đình cấp phát.
Cô gái câm nín thở, khẽ mở bức thư ra dưới ánh trăng mờ hắt qua khe cửa sổ sổ gỗ.
Ngay khi đôi mắt phượng lướt qua dòng chữ đầu tiên và đặc biệt là dấu ấn ký hình rồng khuyết góc đỏ rực đóng dưới cuối bức thư, tim Diệp Phi Yến như ngừng đập một nhịp kịch liệt.
Đó là ấn ký riêng tư tối cao của Tể tướng Tần Hoài Viễn – kẻ chủ mưu thiết lập Thiết Huyết Ty và là kẻ thù diệt môn dòng họ Thẩm năm xưa.
Bức thư mật chứng minh Tả Hộ Pháp Lục Vô Kỵ thực chất đã ngầm cấu kết với Tể tướng triều đình từ trước để nhận binh khí lậu và độc dược nhằm kích động cuộc chiến tranh tàn sát toàn bộ danh môn chính phái giang hồ.
"Lục Vô Kỵ đang giữ mật thư phản quốc của Tể tướng Tần Hoài Viễn trong mật thất riêng!" Diệp Phi Yến bàng hoàng nghĩ, cơ thể cô run rẩy dữ dội trước chân tướng tàn khốc vừa được phơi bày trong bóng tối thư phòng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!