Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Hồ Lạnh Ngưng Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong tẩm điện Mục Thiên Cơ đặc quánh như mực, chỉ có ánh nến leo lét từ chiếc đèn đồng rỉ sét đặt nơi góc phòng tỏa ra những vệt sáng vàng vọt, chập chờn trên những bức tường đá xám lạnh.


Thẩm Thanh Ngôn gục nửa người trên chiếc Xe Lăn Gỗ Mun. Chiếc bánh xe bên trái bị nắm đấm sắt gai của Thiết Nhạc đánh vỡ nát hoàn toàn từ bữa tiệc bái sư, giờ đây nghiêng lệch hẳn sang một bên, khiến tư thế của anh trông vô cùng thảm hại. Cánh tay trái của anh buông thõng, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi tri giác. Đó là cái giá tàn khốc của cấm thuật Tự Phế Kinh Mạch mà anh buộc phải thi triển để vượt qua cuộc sờ mạch kiểm tra của Tả Hộ Pháp Lục Vô Kỵ. Từng thớ thịt, từng sợi gân nơi tay trái như bị vạn cây kim thép đâm thấu, đau đớn âm ỉ nhưng không thể nhúc nhích.


"Khục..."


Một ngụm máu đen sẫm lại rỉ ra từ dưới kẽ Mặt Nạ Huyền Thiết. Thanh Ngôn không lau, bởi anh biết vị giác của mình đã hoàn toàn mất đi từ lâu do độc tính Thệ Thủy Đan ngấm sâu vào phế vị. Anh chỉ ngửi thấy mùi tanh nồng của máu và vị đắng ngắt, nóng rát của kịch độc U Minh Cát đang cuộn trào trong lồng ngực. Luồng tà khí âm hàn của tàn bản U Minh Thần Công mà anh cưỡng ép vận hành để đánh bại Thiết Nhạc đang xung đột dữ dội với mật độc triều đình, biến đan điền của anh thành một chiến trường nóng lạnh giao tranh tàn khốc.


"Lão già, nếu ngươi còn không ra tay, ngự tiền bổ đầu của Thiết Huyết Ty sẽ biến thành một cái xác khô ngay tại tổng đàn Ma giáo này đấy."


Thanh Ngôn khàn giọng nói, âm thanh phát ra thâm trầm, khàn đặc nhờ Giả Thanh Thuật bóp nghẹt thanh quản.


Từ sau bức rèm che bằng lụa đen rách nát, một bóng người còng rạp chậm rãi bước ra. Đó là Tống Từ Phong, cựu y sĩ ẩn dật của U Minh Giáo. Lão già mặc chiếc áo bào xám bẩn thỉu bốc mùi thuốc nam nồng nặc, râu tóc bạc phơ xơ xác, đôi bàn tay run rẩy gầy guốc như cành củi khô cầm theo một hộp kim châm bằng huyền thiết.


Lão liếc nhìn vệt máu đen trên nền đá, rồi nhìn cánh tay trái bại liệt của Thanh Ngôn, khịt mũi đầy cộc cằn:


"Ngươi tự tìm cái chết. Cấm thuật tự phế kinh mạch của triều đình kết hợp với Bế Khí Thuật... Ngươi dám dùng cả mạng sống để diễn kịch trước mặt Lục Vô Kỵ. Nếu không phải ta dùng Huyền Châm Đoạt Mệnh giữ lại một tia phế khí, đan điền của ngươi đã nổ tung từ hai canh giờ trước rồi."


Lão già bước tới, thô bạo chộp lấy cổ tay phải của Thanh Ngôn, ba ngón tay run rẩy đặt lên thốn khẩu. Sắc mặt Tống Từ Phong ngày càng trầm trọng, lão buông tay, thở dài:


"Độc tính U Minh Cát Đường Môn cực nóng, mật độc Thệ Thủy Đan lại cực lạnh. Hai luồng khí kình này đang thiêu đốt và đóng băng kinh mạch của ngươi cùng một lúc. Thuốc hoãn độc Băng Phách Lộ trong Nhẫn Bạc Tần Thị của ngươi chỉ có thể làm dịu tạm thời, nhưng lúc này nếu uống vào, dược tính sẽ xung đột với tà công phản phệ, khiến ngươi lập tức tẩu hỏa nhập ma."


"Có cách nào không?" Thanh Ngôn nén cơn đau rát bỏng ở ngực, hỏi lạnh lùng.


"Đỉnh núi tuyết sườn phía Bắc có một nơi gọi là Hồ Băng Phách." Tống Từ Phong thu hồi hộp châm, giọng trầm xuống. "Nước hồ ở đó lạnh thấu xương, đóng băng quanh năm. Ngươi phải lén đến đó ngâm mình dưới dòng nước lạnh để làm dịu cơn nóng rát của U Minh Cát, dùng cái lạnh tự nhiên của đất trời áp chế tà độc phản phệ, bảo toàn mạng sống qua đêm nay. Nhưng hãy nhớ, tay trái của ngươi đã phế vĩnh viễn, nếu ngâm quá lâu, hàn khí hồ băng sẽ đông cứng hoàn toàn dòng máu còn lại, biến ngươi thành một phế nhân thực sự."


Đúng lúc đó, cánh cửa tẩm điện khẽ động. Thị nữ câm A Mai bước vào, trên tay bưng một chậu nước ấm và băng gạc sạch. Khuôn mặt cô nhợt nhạt, mảnh mai, đôi mắt phượng sắc sảo lay động đầy lo lắng khi nhìn thấy vết máu đen dưới sàn. Cô lẳng lặng quỳ xuống bên cạnh chiếc xe lăn nghiêng lệch, bắt đầu dùng khăn ấm lau sạch vệt máu trên cằm Thanh Ngôn một cách chu đáo, thầm lặng.


Thanh Ngôn nhìn cô gái câm. Anh biết rõ Thân Phận Thật Của A Mai – cô thực chất là con gái của một tội thần triều đình bị Lục Vô Kỵ khống chế gia đình để gài vào làm mật thám bên cạnh Giáo chủ. Nhưng suốt thời gian qua, sự chu đáo và câm lặng của cô luôn là một dấu hỏi lớn đối với anh. Liệu cô có thực sự trung thành với Lục Vô Kỵ, hay chỉ là một quân cờ tội nghiệp trong ván cờ sinh tử này?


"A Mai, chuẩn bị xe." Thanh Ngôn ra lệnh bằng Giả Thanh Thuật khàn đặc. "Ta cần lên núi phía Bắc dạo chơi."


A Mai khẽ giật mình, ngước mắt nhìn anh đầy kinh ngạc, rồi nhìn xuống chiếc bánh xe bên trái bị vỡ nát. Cô lẳng lặng đứng dậy, đi ra góc phòng lấy một dải vải bạt đen dày và vài thanh gỗ lim nhỏ. Bằng những động tác khéo léo và nhanh nhẹn, cô dùng gỗ nẹp chặt phần trục gãy, quấn nhiều vòng vải bạt đen xung quanh để cố định tạm thời bánh xe lăn. Chiếc xe tuy vẫn nghiêng nhưng đã có thể lăn đi mà không phát ra tiếng động lớn.


Nửa canh giờ sau, dưới sự dẫn đường âm thầm của bóng đêm sương mù bao phủ núi Hắc Phong, A Mai lặng lẽ đẩy chiếc Xe Lăn Gỗ Mun của Thanh Ngôn đi theo con đường mòn hiểm trở dẫn lên sườn phía Bắc. Tống Từ Phong không đi theo, lão ở lại tẩm điện để ngụy trang bệnh trạng và đánh lạc hướng tai mắt tuần tra của Hình Đường.


Gió tuyết biên thùy rít gào qua các khe đá vách núi dựng đứng, thổi bay vạt đại bào đen của Thanh Ngôn. Hàn khí thấu xương tràn vào phổi khiến anh ho khan liên tục, nhưng trong lồng ngực, cơn nóng rát của độc U Minh Cát vẫn như một ngọn lửa ngầm âm ỉ thiêu đốt.


Khi họ vượt qua vách đá dựng đứng cuối cùng, một hồ nước phẳng lặng như gương, lấp lánh dưới ánh trăng mờ hiện ra trước mắt. Đó chính là Hồ Băng Phách. Mặt hồ không hề đóng băng hoàn toàn, nhưng làn nước xanh thẳm bốc lên những luồng sương lạnh buốt giá, tỏa ra sát khí lạnh lẽo rùng rợn khiến cỏ cây xung quanh đều phủ một lớp sương muối trắng xóa.


"Để ta tự xuống." Thanh Ngôn khàn giọng ra lệnh.


A Mai dừng xe bên bờ đá phẳng. Cô lẳng lặng giúp anh cởi bỏ lớp đại bào đen bên ngoài, để lộ thân hình săn chắc nhưng đầy những vết sẹo dạn dày sương gió của một bổ đầu thực chiến. Trên bả vai trái của anh, một vết bầm đen sẫm rùng rợn chạy dọc xuống cánh tay bại liệt – dấu vết của đòn tự phế kinh mạch tàn khốc. Và đặc biệt, ngay dưới gáy anh, lộ ra một vết bớt đỏ hình vầng trăng khuyết sắc nét, lấp lánh dưới ánh trăng lạnh.


A Mai nhìn thấy vết bớt đỏ đó, đôi mắt phượng khẽ co rút lại đầy kinh ngạc, nhưng cô nhanh chóng cúi đầu che giấu cảm xúc, lùi lại đứng bên cạnh chiếc bàn gỗ nhỏ đặt y phục và Nhẫn Bạc Tần Thị của anh.


Thanh Ngôn dùng một tay phải còn lành lặn, nương lực trượt người rời khỏi xe lăn, chậm rãi chìm mình xuống làn nước lạnh buốt của Hồ Băng Phách.


"Ầm..."


Ngay khi làn nước ngập đến ngực, Thanh Ngôn suýt chút nữa đã hét lên vì đau đớn. Cái lạnh thấu xương của hồ băng lập tức thâm nhập vào da thịt, đông cứng dòng máu đỏ. Nhưng kỳ diệu thay, cơn nóng rát tột cùng trong phế vị do kịch độc U Minh Cát gây ra bắt đầu dịu đi rõ rệt. Hai luồng kình lực nóng lạnh va chạm dữ dội dưới làn nước xanh thẳm, tạo ra những luồng khí trắng bốc lên nghi ngút quanh người anh.


Thanh Ngôn nhắm mắt, vận hành tàn bản U Minh Thần Công theo các kinh mạch nghịch chuyển để điều hòa dòng khí huyết đang đóng băng. Anh chìm sâu vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, cố gắng phục hồi một phần nội lực Quy Nguyên bị kìm hãm.


Nhưng sự nhạy bén của một ngự tiền bổ đầu chưa bao giờ mất đi.


Trong tiếng gió tuyết rít gào, tai anh khẽ lay động. Giác quan thính giác nhạy bén phát hiện ra một tiếng động cực nhỏ bên bờ đá – tiếng ma sát rất khẽ của vải lụa thô.


Thanh Ngôn khẽ hé mắt dưới làn sương mù mờ ảo. Qua màn sương lạnh, anh nhìn thấy bóng dáng gầy gò của A Mai đang đứng bên bờ đá phẳng. Cô không đứng gác như thường lệ, mà đang lén lút đưa tay về phía chiếc bàn gỗ nhỏ, nơi đặt chiếc Nhẫn Bạc Tần Thị gia truyền của anh.


Bàn tay mảnh mai của cô gái câm nhẹ nhàng cầm lấy chiếc nhẫn bạc cũ kỹ. Ngón tay cô khéo léo xoay nhẹ mặt nhẫn theo khớp khóa cơ quan ngầm mà tổ mẫu để lại.


*Cô ta đang tìm mẫu thuốc hoãn độc Thệ Thủy Đan để dâng cho Lục Vô Kỵ!*


Sát khí lập tức bùng lên trong mắt Thanh Ngôn. Anh định vận một luồng ám kình U Minh Thần Công để chấn lui cô từ xa, nhưng ngay khi ý niệm vừa khởi động, kinh mạch tay trái bị tự phế bộc phát một cơn đau nhói tột cùng như bị xé toác.


"Khục!"


Một ngụm máu nhạt phun ra dưới nước. Sự cưỡng ép vận công thất bại khiến anh chịu phản phệ dữ dội.


Không thể dùng nội lực, Thanh Ngôn quyết định dùng võ học thực chiến cận chiến. Anh nín thở, vận dụng khinh công tàn ảnh Tàn Ảnh Bộ lướt nhẹ trên mặt nước buốt giá không tiếng động, thân hình wet đẫm nước bay vút lên bờ đá như một bóng ma trong đêm lạnh.


"Vút!"


Trước khi A Mai kịp nhận ra sự biến động, một bàn tay phải cứng như gọng kìm sắt đã chộp chặt lấy cổ tay mảnh mai của cô từ phía sau, bẻ ngược ra sau lưng. Chiếc nhẫn bạc rơi khỏi tay cô, lăn lóc trên bờ đá.


"Ưm..."


A Mai không thể phát ra tiếng động lớn, chỉ có một tiếng rên rỉ nghẹn ngào nghẹt thở thoát ra từ cổ họng. Thân hình gầy gò của cô bị Thanh Ngôn khống chế hoàn toàn, ép chặt vào lồng ngực ướt đẫm lạnh ngắt của anh. Cô hoảng loạn vùng vẫy, nhưng lực tay phải của một bổ đầu Đỉnh Phong Quy Nguyên dù suy kiệt vẫn đủ để khóa chặt mọi khớp xương của cô gái không có võ công lớn.


Thanh Ngôn cúi đầu sát tai cô, dùng Giả Thanh Thuật phát ra giọng nói khàn đặc, thâm trầm đầy sát cơ răn đe của Mục Thiên Cơ:


"Ngươi đang tìm thứ này sao? Mật thám của Lục Vô Kỵ... Ngươi cho rằng bổn tọa tàn phế thực sự, nên muốn lấy mẫu thuốc giải của triều đình để dâng công cho chủ tử của ngươi?"


A Mai hoàn toàn bất động. Đôi mắt phượng sắc sảo của cô mở to đầy kinh hoàng, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ướt đẫm nước của Thanh Ngôn dưới ánh trăng. Cơ thể cô run rẩy dữ dội, không phải vì lạnh, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng trước sát khí đang bao trùm lấy mình. Cô không thể nói, chỉ có thể dùng ánh mắt hoảng loạn van xin, nước mắt lã chã rơi xuống bờ đá lạnh.


Thanh Ngôn ngửi thấy mùi hương thảo dược bám trên tay cô – đó là mùi của Hắc Phong Diệp và U Minh Cát mà cô đã dùng để lau vết thương cho anh lúc trước. Khứu giác nhạy bén của anh lập tức nhận ra cô không hề bôi độc mới vào nhẫn, mà chỉ đang run rẩy kiểm tra khoang chứa rỗng.


Anh khẽ nheo mắt, giọng nói khàn đặc dịu xuống một tông nhưng vẫn đầy uy áp:


"Ngươi không có sát ý thực sự... Lục Vô Kỵ lấy gì khống chế ngươi? Gia đình ngươi đang bị hắn giam giữ tại ngục tối của Phân đàn phía Nam đúng không? Thân phận thật của ngươi... là con gái của tội thần triều đình Diệp gia năm xưa bị oan sai."


A Mai chấn động kịch liệt. Cô ngừng vùng vẫy, đôi mắt phượng trợn tròn nhìn anh như nhìn một vị thần thông suốt mọi bí mật trên thế gian. Cô gái câm từ từ gục đầu xuống, hai vai run lên bần bật, những tiếng khóc nghẹn ngào câm lặng đau đớn thoát ra từ lồng ngực gầy yếu.


Thanh Ngôn từ từ buông lỏng cổ tay cô. Anh không đẩy cô ngã, ngược lại cúi xuống nhặt chiếc Nhẫn Bạc Tần Thị lên, đeo lại vào ngón trỏ trái bại liệt của mình. Anh đưa tay vào đai lưng ướt đẫm, lấy ra một lọ sứ nhỏ chứa vài viên Thiết Huyết Hoàn – đan dược bồi bổ huyết khí của Thiết Huyết Ty – đặt vào lòng bàn tay đang run rẩy của cô.


"Ta không phải Mục Thiên Cơ tà ác." Thanh Ngôn thì thầm bên tai cô bằng giọng thật của mình – giọng nói trầm ấm, chính trực của bổ đầu Thẩm Thanh Ngôn. "Ta là ngự tiền bổ đầu của Thiết Huyết Ty. Ta đóng giả làm Giáo chủ để điều tra âm mưu mượn đao giết người của triều đình và bảo vệ những người vô tội ở cả hai phe. Gia đình ngươi bị oan sai... ta biết rõ vụ án của Diệp gia năm xưa. Nếu ngươi giúp ta giữ kín bí mật sinh hoạt trong tẩm điện, ta thề trước vong linh nghĩa phụ Thẩm Hoài Nam... sẽ cứu thoát gia đình ngươi khỏi tay Lục Vô Kỵ và minh oan cho Diệp gia."


Lời nói của Thanh Ngôn như một luồng sấm sét giữa đêm đông, đánh tan hoàn toàn lớp băng giá cô độc trong lòng cô gái câm.


A Mai bàng hoàng nhìn viên đan dược trong tay, rồi nhìn vết bớt đỏ hình vầng trăng khuyết sau gáy anh và ánh mắt kiên định, chính trực không hề có nửa điểm tà ác của một người chấp pháp triều đình.


Cô hiểu ra tất cả. Kẻ ngồi trên chiếc xe lăn gãy nát kia không phải là đệ nhất ma đầu tàn bạo Mục Thiên Cơ, mà là ngọn hải đăng công lý duy nhất đang đi trong đêm tối để bảo vệ bách tính.


"Bịch!"


A Mai quỳ sụp xuống bờ đá lạnh buốt, đầu gối va chạm mạnh vào đá hộc nhưng cô không hề quan tâm. Cô dập đầu sát đất trước mặt Thanh Ngôn, đôi bàn tay gầy gò run rẩy nâng lọ thuốc lên, rồi bắt đầu ra hiệu liên tục bằng những động tác khẩn cấp, dồn dập đầy lo lắng.


Thanh Ngôn khẽ chau mày, chăm chú quan sát đôi bàn tay của cô vẽ nên những ký hiệu mật triều đình và Ma giáo đan xen.


*Lục Vô Kỵ... bí mật... tiếp đón... phản đồ triều đình... mang theo... danh sách mật...*


Tim Thanh Ngôn đập mạnh một nhịp. Anh giữ chặt bả vai cô, gặng hỏi: "Ngươi nói Lục Vô Kỵ vừa bí mật tiếp đón một kẻ phản bội từ triều đình? Hắn mang theo thứ gì?"


A Mai gật đầu lia lịa. Cô dùng ngón tay vẽ một hình chữ nhật trên bờ đá – ký hiệu của một cuốn sổ hoặc danh sách, rồi chỉ vào ngực Thanh Ngôn, tiếp tục vẽ một hình lệnh bài bổ đầu.


*Hắn mang theo danh sách mật chứa toàn bộ thân phận thật của các bổ khoái Thiết Huyết Ty đang làm gián điệp hai mang trong giang hồ. Lục Vô Kỵ sắp dùng danh sách này để vạch trần ngài trước toàn thể giáo chúng Ma giáo!*


Luồng gió lạnh biên thùy thổi mạnh qua đỉnh núi tuyết, cuốn theo những bông tuyết trắng xóa bay mịt mù quanh Hồ Băng Phách. Thanh Ngôn đứng lặng giữa trời đông, chiếc áo bào ướt đẫm lạnh ngắt bám đầy sương giá, nhưng trong lòng anh, một cơn bão táp dữ dội hơn gấp vạn lần đang bắt đầu nổi lên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!