Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tự Phế Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng gió kình lộng lên từ nắm đấm của Thiết Nhạc rít qua không khí, xé toác một vạt áo bào đen thêu họa tiết u minh của Thẩm Thanh Ngôn. Sát khí cuồn cuộn tựa như một bức tường đá đổ sụp xuống chiếc xe lăn gỗ mun đang nghiêng lệch. Dưới đại sảnh U Minh Điện, hàng ngàn ánh mắt của giáo chúng dán chặt vào bục đá cao nhất, nín thở chờ đợi cái chết của một kẻ tàn phế, hoặc một sự thức tỉnh kinh thiên động địa.


Trong đan điền của Thanh Ngôn, kịch độc U Minh Cát từ chén rượu vừa cạn đang bùng lên như một lò than rực lửa, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Cùng lúc đó, mật độc Thệ Thủy Đan của triều đình lại như một tảng băng nghìn năm, phóng ra những luồng hàn khí thấu xương chạy dọc sống lưng, cố gắng đóng băng toàn bộ dòng khí huyết Quy Nguyên của anh. Hai luồng nóng lạnh giao tranh dữ dội, khiến cổ họng anh nghẹn ứ, một ngụm máu tanh hôi dâng lên tận răng môi nhưng bị anh cưỡng ép nuốt ngược vào trong. Khứu giác nhạy bén ngửi thấy mùi máu tanh nồng lẫn vị đắng ngắt của độc dược, nhưng đầu lưỡi anh hoàn toàn tê dại. Anh đã vĩnh viễn mất đi vị giác từ lâu, giờ đây chỉ còn lại sự đau đớn thể xác tột cùng gặm nhấm tinh thần.


*Nếu ta vận nội lực Quy Nguyên để chống đỡ quyền này, Lục Vô Kỵ sẽ lập tức nhận ra ta không hề tàn phế. Hơn thế nữa, tà độc U Minh Cát sẽ theo dòng khí kình lan tràn, xé rách toàn bộ kinh mạch của ta vĩnh viễn. Ta bắt buộc phải giả phế, phế một cách chân thực nhất.*


Nắm đấm sắt gai của Thiết Nhạc chỉ còn cách ngực anh nửa thước. Thân hình hộ pháp của gã khổng lồ che khuất hoàn toàn ánh nến chập chờn, bóng tối bao trùm lấy chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết che nửa khuôn mặt của Thanh Ngôn.


Trong khoảnh khắc sinh tử tíc tắc, Thanh Ngôn đưa ra một quyết định điên cuồng. Anh âm thầm vận dụng cấm thuật Tự Phế Kinh Mạch. Đây là cấm thuật tự hủy cực kỳ tàn khốc của Thiết Huyết Ty, đòi hỏi người luyện phải dùng một tia kình lực nghịch chuyển cực nhanh, tự đâm thẳng vào các huyệt đạo hiểm yếu để làm đứt gãy tạm thời các mối liên kết kinh mạch, triệt tiêu hoàn toàn màng bảo hộ nội khí tự nhiên của cơ thể.


"Phựt... Phựt..."


Hai tiếng động trầm đục vang lên bên trong cơ thể Thanh Ngôn mà chỉ mình anh nghe thấy. Kinh mạch tay trái của anh rạn nứt dữ dội, những sợi khí kình tự vệ vỡ vụn thành trăm mảnh, mang lại cơn đau đớn thấu xương tủy khiến toàn thân anh co rút mạnh. Đồng thời, anh vận dụng Bế Khí Thuật, phong tỏa hoàn toàn huyệt bế khí sau gáy, khiến nhịp tim và mạch đập tụt dốc không phanh, trở nên yếu ớt, lạnh ngắt như một cái xác không hồn.


"Bùm!!!"


Nắm đấm nặng nề chứa đầy kình lực Thiết Sa Quyền của Thiết Nhạc nện thẳng vào lồng ngực Thanh Ngôn. Cú va chạm vật lý tàn bạo không có nội kình bảo hộ chấn động mạnh vào xương sườn, đẩy chiếc Xe Lăn Gỗ Mun lùi mạnh về phía sau. Chiếc bánh xe bên trái vốn đã bị nứt sâu sau trận chiến đầm lầy, nay chịu lực chấn động cực đại, phát ra một tiếng "rắc" khô khốc, vỡ toác một mảng lớn dưới lớp vải bạt đen quấn tạm, khiến chiếc xe nghiêng hẳn sang một bên sườn đá.


"Phụt!"


Thanh Ngôn ho dữ dội, một vệt máu đen sẫm phun mạnh ra từ dưới kẽ Mặt Nạ Huyền Thiết, nhuộm đỏ cả một khoảng vạt áo bào thêu chỉ bạc. Luồng máu độc U Minh Cát bị lực quyền chấn động ép ra ngoài, đen đặc và bốc mùi tanh hôi rợn người trên nền đá điện. Thân hình anh rũ xuống trên tay vịn xe lăn, đầu ngoẹo sang một bên, hơi thở mỏng manh như sợi chỉ trước gió bão.


"Giáo chủ!" Mục Vạn Niên kinh hoàng hét lên, trường kiếm trong tay tuốt bao nửa chừng, khí kình tím nhạt bùng lên dữ dội. Ông định xông lên nhưng bị hàng chục thiết thương thủ của Hậu Đàn đứng chặn trước thềm đá.


Lục Vô Kỵ hai mắt sáng rực lên một tia đắc ý tột cùng. Hắn sải bước thật nhanh lên các bậc thềm đá, gạt Thiết Nhạc sang một bên, giả vờ hốt hoảng cúi xuống đỡ lấy bả vai Thanh Ngôn: "Giáo chủ! Ngài làm sao vậy? Thiết Nhạc thô lỗ, đáng tội vạn lần! Để thuộc hạ kiểm tra kinh mạch cho ngài!"


Bàn tay gầy guốc, lạnh lẽo của Lục Vô Kỵ lập tức chộp lấy cổ tay trái của Thanh Ngôn. Hắn vận một luồng ám kình âm hàn từ U Minh Huyết Sát Công, thâm nhập thẳng vào huyệt thốn khẩu của anh để dò xét.


Nhưng ngay khi luồng kình lực của Lục Vô Kỵ tiến vào, hắn chỉ cảm nhận được một sự trống rỗng hoàn toàn. Kinh mạch tay trái của đối thủ rách nát, lạnh ngắt như băng tuyết, không hề có nửa điểm nội kình phản kháng. Mạch đập yếu ớt đến mức ba hơi thở mới có một nhịp nhẹ, đan điền hoàn toàn đóng băng và rệu rã. Đây rõ ràng là cơ thể của một phế nhân thực sự đang cận kề cái chết do tà độc phản phệ và ngoại lực chấn động tàn phá.


Lục Vô Kỵ biến sắc, trong lòng dâng lên sự thất vọng xen lẫn kinh ngạc. *Hắn thực sự là kẻ tàn phế! Không có một chút nội kình bảo hộ nào. Chén rượu độc U Minh Cát và quyền của Thiết Nhạc đã hoàn toàn phế bỏ chút tàn lực cuối cùng của hắn. Ta đã lo lắng quá nhiều rồi.*


Nhưng ngay khi Lục Vô Kỵ vừa định buông tay để tuyên bố sự phế thải của Giáo chủ trước giáo chúng, một biến số bất ngờ xảy ra.


Bàn tay phải vốn đang buông thõng của Thanh Ngôn đột ngột chuyển động. Dù cơ thể đang chết lâm sàng do Bế Khí Thuật, ý chí sắt đá của một ngự tiền bổ đầu vẫn giúp anh giữ lại một tia thần trí tỉnh táo cuối cùng. Anh vận dụng một chút ám kình âm hàn tàn dư của U Minh Thần Công vừa ngộ được dưới mật thất, truyền thẳng vào chiếc Thiết Quạt Mục Thiên Cơ nặng hai mươi cân đang đặt trên đùi.


"Xoạch!"


Chiếc quạt sắt mở xòe ra như một cánh chim quỷ trong bóng tối. Thanh Ngôn vung mạnh quạt, nương theo đà nghiêng của chiếc xe lăn bị gãy bánh, quét ngang một đường sắc bén vào hạ sườn của Thiết Nhạc đang đứng đắc ý bên cạnh.


"Bốp!"


Thiết Nhạc hoàn toàn không phòng bị trước một kẻ tưởng như đã chết. Lực quạt sắt nặng hai mươi cân cộng với ám kình xuyên thấu chấn động mạnh vào xương hông gã khổng lồ. Thiết Nhạc đau đớn rú lên một tiếng, thân hình hộ pháp nặng nề mất thăng bằng, ngã sụp xuống nền đá hộc, làm đổ vỡ hàng loạt bàn tiệc xung quanh trong tiếng loảng xoảng hỗn loạn.


Thanh Ngôn ngẩng đầu lên, chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết hơi lệch lộ ra khóe môi rỉ máu đen sẫm. Anh không hề rên rỉ, ngược lại khẽ nhếch môi nở một nụ cười thâm trầm, lạnh lẽo vô cùng đáng sợ đầy sát khí nhìn thẳng vào mắt Lục Vô Kỵ. Giọng nói khàn đặc, thâm trầm phát ra từ thanh quản bị kim châm kích thích:


"Lục Hộ Pháp... thuộc hạ của ngươi quả thực có chút sức mạnh. Nhưng muốn thử thách bổn tọa... thì vẫn còn quá non nớt. Khục..."


Tiếng cười khàn rợn người vang vọng khắp điện đá tối tăm, chấn nhiếp hoàn toàn vạn chúng giáo đồ đang đứng chết lặng. Uy nghiêm đáng sợ của một ma đầu đệ nhất giang hồ vẫn sừng sững tồn tại, dù hắn đang ngồi trên chiếc xe lăn gãy nát.


Lục Vô Kỵ rùng mình, vội vã lùi lại ba bước, cúi đầu chắp tay che giấu sự hoang mang: "Giáo chủ thần uy! Thuộc hạ đáng tội chết! Người đâu, mau đưa Thiết Nhạc xuống trị thương!"


Hắn không dám tiếp tục dồn ép, bởi hắn biết nếu ép quá mức, Mục Vạn Niên và Tiền Đàn vừa thu phục sẽ lập tức nổi loạn huyết chiến ngay tại điện bái sư. Hơn nữa, mạch đập lạnh ngắt của Thanh Ngôn đã chứng minh hắn không còn là mối đe dọa võ lực lâu dài.


"Lui ra... tất cả lui ra cho bổn tọa... khục..." Thanh Ngôn vung quạt sắt ra lệnh, giọng nói yếu ớt dần nhưng vẫn đầy uy quyền không thể chống lại.


Quần hùng Ma giáo cúi đầu, lầm lũi rút lui khỏi U Minh Điện trong sự nghi kỵ và sợ hãi bao trùm. Khi cánh cửa gỗ khổng lồ của điện đá nặng nề khép lại, cắt đứt hoàn toàn những ánh mắt dòm ngó bên ngoài, Thanh Ngôn không thể chịu đựng thêm được nữa.


Anh đổ sụp người về phía trước, hai tay bám chặt lấy tay vịn của chiếc xe lăn gỗ mun nghiêng lệch. Kinh mạch tay trái của anh hoàn toàn đông cứng, lạnh ngắt và mất đi mọi cảm giác, tổn thương vĩnh viễn do cấm thuật tự phế. Dòng máu độc đen sẫm tiếp tục rỉ ra từ khóe môi, rơi lã chã xuống nền đá lạnh lẽo, trong khi bóng tối của tẩm điện bắt đầu nuốt chửng lấy ý thức đang lịm dần của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!