Bóng Ma Hắc Phong
Cơn mưa đêm vùng biên thùy trút xuống mái ngói rách nát của Quán trọ Phong Trần dồn dập như tiếng trống trận. Gió rít gào qua khe cửa, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng núi Hắc Phong hoang vu và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những đầm lầy độc phía sườn Tây.
Trong căn phòng tối tăm ở hậu viện, Thẩm Thanh Ngôn đứng im lặng trước một tấm gương đồng cũ kỹ, mờ tối. Ánh nến vàng vọt chập chờn in bóng thân hình cao ráo, cân đối của một thanh niên hai mươi sáu tuổi. Y phục dạ hành màu xám tro của Thiết Huyết Ty đã được trút bỏ, để lộ những vết sẹo đao kiếm chằng chịt trên bả vai và lồng ngực – minh chứng cho sáu năm lăn lộn sinh tử dưới danh nghĩa ngự tiền bổ đầu đắc lực nhất triều đình. Nhưng giờ đây, tất cả những vinh quang chính trực đó phải bị chôn vùi dưới lớp da giả tàn bạo của một ma đầu.
"Thẩm bổ đầu, thời gian không còn nhiều. Lục Vô Kỵ đã phái người phong tỏa các lối lên núi. Nếu canh ba đêm nay ngài không xuất hiện ở U Minh Điện, chiếc ghế giáo chủ sẽ vĩnh viễn rơi vào tay hắn."
Lão Bản Trương – chủ quán trọ Phong Trần, đồng thời là mật báo viên trung thành của Thiết Huyết Ty – lầm lũi bước vào từ cánh cửa ngầm dưới nền đất. Lão già béo lùn, mặc chiếc áo vải xộc xệch bám đầy dầu mỡ, khom lưng bê một chiếc hộp gỗ mun nặng trịch đặt lên bàn.
Thanh Ngôn không quay đầu lại, giọng nói bình thản nhưng lạnh lẽo như băng: "Lục Vân Sơn đã gửi thư chưa?"
"Phó bổ đầu Lục đã chuyển tin mật từ kinh thành." Lão Bản Trương hạ thấp giọng, đôi mắt hí lém lỉnh đảo quanh phòng đầy cảnh giác. "Tể tướng Tần Hoài Viễn vẫn giam lỏng nghĩa muội Thẩm Dao Cơ của ngài ở ngoại ô. Trần Hùng tướng quân cảnh báo rằng, nếu ngài không uống thuốc hoãn độc Thệ Thủy Đan đúng hạn mỗi ba mươi ngày, hoặc có ý định phản bội nhiệm vụ gián điệp, Dao Cơ sẽ lập tức bị đưa vào đại lao phủ tông nhân. Ngài... không còn đường lui nữa."
Thanh Ngôn siết chặt nắm tay phải. Cơn đau nhức âm ỉ từ đan điền lan ra các kinh mạch – di chứng của mật độc Thệ Thủy Đan đang gặm nhấm cơ thể anh từng ngày. Đúng vậy, anh không còn đường lui. Cha ruột Thẩm Vô Song bị oan sai mà chết, nghĩa phụ Thẩm Hoài Nam bị ám hại, em gái bị làm con tin, bản thân bị khống chế bởi độc dược tàn khốc của triều đình. Nhiệm vụ đóng giả Mục Thiên Cơ – Giáo chủ Ma giáo tàn phế thực chất đã chết từ ba tháng trước – là cơ hội duy nhất để anh sống sót, tìm kiếm thuốc giải và vạch trần ván cờ mượn đao giết người của hoàng gia.
"Bắt đầu đi." Thanh Ngôn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Lão Bản Trương run rẩy mở chiếc hộp gỗ mun. Bên trong là chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết che nửa mặt màu đen xám lạnh lẽo, một lọ keo dán làm từ thảo dược đặc chế, và những chiếc kim châm bạc mỏng dính.
Thuật Dịch Dung của Thiên Diện Nhân là một cấm thuật đau đớn tột cùng. Lão Bản Trương dùng ngón tay thô ráp miết lớp da giả làm từ da người chết và thảo dược lên nửa khuôn mặt bên phải của Thanh Ngôn. Để lớp da giả bám chặt và co giãn tự nhiên theo cơ mặt, lão phải dùng ba chiếc châm bạc cực nhỏ đâm sâu vào các huyệt đạo quanh gò má và thái dương.
Một cơn đau rát bỏng như lửa thiêu lập tức bùng lên. Thanh Ngôn siết chặt cạnh bàn gỗ, các thớ cơ trên người căng cứng, mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng nhưng anh tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ. Đôi mắt anh vẫn giữ vẻ kiên định lạnh lùng như chim ưng trong bóng tối. Sự chịu đựng đau đớn thể xác cực hạn này đã được rèn luyện qua hàng trăm lần thử độc ở Thiết Huyết Ty.
Tiếp theo là Giả Thanh Thuật. Lão Bản Trương cầm một cây châm bạc dài hai thốn, run rẩy đâm nhẹ vào huyệt thanh quản bên cổ Thanh Ngôn. Đầu châm bạc kích thích nhẹ vào dây thanh đới, ngay lập tức phong tỏa giọng nói trong trẻo, ấm áp của người thanh niên hai mươi sáu tuổi, thay vào đó là một giọng nói khàn đặc, thâm trầm, mang theo âm kình răn đe uy nghiêm của một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực lâu năm.
Thanh Ngôn ho khan một tiếng, giọng phát ra khàn đặc như tiếng đá cọ sát: "Xe lăn... đã chuẩn bị xong chưa?"
"Đã xong." Lão Bản Trương chỉ tay về phía chiếc Xe Lăn Gỗ Mun đen nặng nề đặt ở góc phòng. Chiếc xe lăn này được rèn từ gỗ mun đen ngàn năm bọc sắt nguội bởi Lão Thiết, nặng hơn hai trăm cân. Bánh xe được bọc da thú giảm âm để di chuyển không tiếng động trong bóng tối. Bên dưới gầm xe và hai bên tay vịn được lắp đặt các khay ngầm chứa ám khí Bách Độc Trâm và cơ quan tự vệ cực kỳ tinh vi.
Thanh Ngôn ngồi lên xe lăn, khoác lên mình chiếc đại bào đen thêu họa tiết u minh viền bạc lộng lẫy, đeo chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết lạnh ngắt lên mặt. Tay trái anh buông thõng, giả vờ như bị liệt hoàn toàn do tà công phản phệ – đây là ngụy trang tàn phế cốt lõi của Mục Thiên Cơ mà anh phải giữ vững từng khắc.
"Lão Bản Trương, từ khoảnh khắc này, ta không còn là Thẩm Thanh Ngôn nữa." Giọng nói khàn đặc của anh vang lên dưới lớp mặt nạ sắt, lạnh lùng đến mức khiến lão già béo lùn phải rùng mình quỳ sụp xuống.
"Cung nghênh Giáo chủ bế quan trở về."
***
U Minh Điện ngập tràn trong một bầu không khí u tối, ngột ngạt và đầy sát khí. Ngôi điện chính nguy nga xây bằng đá đen nằm trên đỉnh núi Hắc Phong, quanh năm sương mù độc bao phủ quanh các cột đá chạm khắc hình ác quỷ. Hàng trăm ngọn nến vàng vọt đặt hai bên lối đi chập chờn trước những luồng gió lạnh rít qua khe cửa sổ.
Thẩm Thanh Ngôn ngồi trên chiếc Xe Lăn Gỗ Mun, lặng lẽ lướt đi trên nền đá đen bóng loáng. Anh sử dụng một luồng nội lực nhu hòa truyền xuống bánh xe, điều khiển chiếc xe nặng nề di chuyển một cách êm ái, chậm rãi nhưng mang theo một áp lực vô hình cực lớn. Tay trái anh buông thõng vô lực trên tay vịn, tay phải khẽ khép mở chiếc Thiết Quạt nặng hai mươi cân rèn từ sắt chìm đáy biển.
Ở hai bên điện, hàng chục cận vệ U Minh Điện đứng nghiêm nghị với giáp sắt đen và đao dài tuốt trần. Ánh mắt họ nhìn chằm chằm vào chiếc xe lăn, đầy kính sợ nhưng cũng ẩn chứa sự dò xét. Sau ba tháng bế quan trị thương vì tà công phản phệ, vị Giáo chủ tối cao đột ngột xuất hiện trở lại, nhưng không phải bằng bộ pháp khinh công tàn ảnh vô song năm xưa, mà là trên một chiếc xe lăn gỗ.
Thanh Ngôn điều khiển xe lăn dừng lại ngay trước chiếc ghế giáo chủ bằng đá đen khổng lồ đặt trên đài cao. Anh không bước lên ghế, mà chỉ lặng lẽ ngồi trên xe lăn, phóng nhãn quang sắc bén quét qua toàn bộ ngôi điện tối tăm. Dưới lớp Mặt Nạ Huyền Thiết, ánh mắt anh lạnh lùng, thâm trầm, khiến những cận vệ đứng gần đó phải cúi đầu né tránh.
"Khục... khục..."
Thanh Ngôn khẽ ho khan. Tiếng ho khàn đặc, mang theo một luồng ám kình âm hàn mỏng manh phóng ra ngoài, chấn động nhẹ vào không khí tĩnh mịch của ngôi điện. Đây là Giả Thanh Thuật kết hợp với nội lực tà môn của U Minh Thần Công tàn bản mà anh lén luyện tập dưới mật thất Huyền Thiết để điều hòa kinh mạch.
Cánh cửa gỗ nặng nề phía sau điện rít lên một tiếng khô khốc. Một bóng người mảnh mai, gầy gò lẳng lặng bước ra từ bóng tối của tẩm phòng ngủ.
Đó là A Mai – thị nữ câm cận vệ thân thiết nhất của cựu giáo chủ. Cô mặc bộ y phục thị nữ màu xám thô sơ, mái tóc tết gọn gàng sau gáy, sắc mặt nhợt nhạt và câm lặng như một bóng ma. Trên tay cô nâng một chiếc khay đồng thau, bên trên đặt một chén thuốc màu đen sẫm, đang bốc khói nghi ngút tỏa ra mùi thảo dược đắng ngắt xen lẫn một mùi hương lạ, lạnh lẽo vô cùng.
Thanh Ngôn ngồi im lặng, nhưng mọi giác quan của anh lập tức căng thẳng đến cực hạn. Theo mật báo của Thiết Huyết Ty, A Mai tuy câm nhưng có khứu giác siêu phàm và nhãn quang cực kỳ tinh tế. Cô là người lo liệu sinh hoạt hàng ngày và bốc thuốc cho Mục Thiên Cơ suốt mười năm qua. Bất kỳ một sơ hở nhỏ nào trong thói quen ăn uống, nhịp thở hay khớp xương giả trên xe lăn của anh đều không thể qua mắt được cô gái này. Hơn thế nữa, cô thực chất là mật thám do Tả Hộ Pháp Lục Vô Kỵ gài vào để giám sát sức khỏe của Giáo chủ giả.
Cộc. Cộc. Cộc.
A Mai lẳng lặng tiến lại gần chiếc xe lăn. Bước chân của cô cực nhẹ, gần như không phát ra tiếng động trên nền đá đen. Đôi mắt tròn xoe, đen láy nhưng sắc lạnh như hai mũi kim châm thẳng vào chiếc Mặt Nạ Huyền Thiết của Thanh Ngôn.
Thanh Ngôn vẫn ngồi yên, tay phải cầm chiếc Thiết Quạt khép hờ, tay trái giả vờ bại liệt buông thõng. Anh cố tình vận hành Bế Khí Thuật, tự điểm nhẹ vào huyệt bế khí sau gáy để làm chậm mạch đập ở tay trái xuống mức yếu ớt nhất, đồng thời để lộ sự run rẩy giả vờ của một người tàn phế thực sự.
A Mai dừng lại cách xe lăn ba bước chân. Cô không quỳ lạy, chỉ cúi đầu nhẹ theo quy củ, nhưng ánh mắt lại dời xuống, quan sát chăm chú vào các khớp ngón tay trái của anh đang đặt trên tay vịn gỗ mun.
Trong điện, không gian im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập. Thanh Ngôn biết, nếu anh dùng ám kình đẩy lùi cô lúc này, anh sẽ lập tức bại lộ việc mình có nội lực khỏe mạnh của một bổ đầu chính tông Đỉnh Phong Quy Nguyên. Nhưng nếu để cô tiến quá gần, khứu giác siêu phàm của cô có thể nhận biết được mùi máu độc Thệ Thủy Đan hoặc keo dán dịch dung bám trên cổ anh.
"Khục..." Thanh Ngôn lại ho khan một tiếng khàn đặc, giọng nói vang lên đầy uy nghiêm răn đe dưới lớp mặt nạ: "A Mai... ngươi dám trễ nải dâng thuốc sao?"
Tiếng nói mang theo ám kình âm hàn khiến chiếc khay đồng trên tay A Mai rung lên nhẹ. Cô gái câm khựng lại một nhịp, đôi mắt hiện lên một tia dao động nhỏ, nhưng ngay lập tức cô lấy lại vẻ vô cảm.
Cô lẳng lặng bước thêm một bước, đột ngột nâng chén thuốc nóng sát mặt Thanh Ngôn. Khói thuốc bốc lên nghi ngút, che phủ tầm nhìn của anh. A Mai cố tình dâng chén thuốc ở cự ly cực gần, đôi mắt sắc lẹm của cô nhìn chằm chằm vào khoảng hở nhỏ dưới viền Mặt Nạ Huyền Thiết nơi cổ anh, như muốn ngửi mùi phản ứng của cơ thể anh trước hơi nóng của thuốc.
Thanh Ngôn cảm nhận được hơi nóng rát bỏng bốc lên mặt, cùng với mùi đắng ngắt của thuốc độc. Khứu giác nhạy bén của một bổ đầu dạn dày sương gió lập tức cảnh báo anh: chén thuốc này không phải là thuốc bổ phế thông thường của Mục Thiên Cơ. Bên trong làn khói đen có ẩn chứa mùi thạch tín và một lượng nhỏ độc chất U Minh Cát – loại độc tà môn chuyên dùng để ăn mòn nội lực và thử thách phản ứng của kinh mạch đan điền.
Lục Vô Kỵ đang mượn tay cô gái câm này để hạ độc thủ thử thách anh ngay khi bước chân vào tổng đàn.
Thanh Ngôn không hề né tránh hơi nóng, tay phải anh vẫn giữ chặt chiếc Thiết Quạt sắt, nhưng âm thầm truyền một luồng nội lực cực kỳ mỏng manh xuống bánh xe lăn gỗ mun. Chiếc xe lăn khẽ dịch chuyển lùi lại nửa thốn một cách tự nhiên do độ trơn của bánh xe bọc da thú trên nền đá đen, tạo ra một khoảng cách an toàn vừa đủ để hóa giải sự tiếp cận sát mặt của A Mai mà trông như một phản ứng vô ý của chiếc xe.
Chén thuốc độc bốc khói nghi ngút vẫn đặt trên chiếc khay đồng sát mặt Thanh Ngôn. A Mai đứng im lặng, đôi mắt không hề rời khỏi đôi môi của anh dưới lớp mặt nạ sắt đen.
Cô dâng chén thuốc lên cao hơn, dồn Thanh Ngôn vào thế bắt buộc phải đưa tay ra nhận lấy và uống cạn chén rượu độc này trước khi đêm tối buông xuống điện U Minh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!