Nhạc nềnMystery_Detective

Bản Vẽ Thời Gian

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn sốt từ vết thương nhiễm trùng ở tay trái bắt đầu bò lên dọc cánh tay Khánh như những con kiến lửa mang theo nọc độc nóng bỏng. Dưới mái tôn dột nát của căn nhà nổi bỏ hoang tại bến đò Máy Chai, tiếng mưa bão của ngày hôm sau đã ngớt, chỉ còn tiếng nước sông Cấm vỗ oàm oạp vào những phao tre mục nát dưới sàn gỗ. Khánh nằm ngửa, mắt trái nhắm nghiền để ngăn vệt máu xuất huyết kết mạc rỉ ra thêm, trong khi tai trái của anh hoàn toàn im lìm, chỉ còn một tiếng o o đơn điệu tựa như tiếng một dải tần số chết. Mọi nhận thức của anh lúc này đều phải dồn vào tai phải và xúc giác của bàn tay phải đang khẽ miết lên chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út trái.


"Anh Khánh, uống chút nước ấm đi." Bùi Ngọc Lân bước vào, mang theo một ca nước bốc khói và một lọ cồn sát trùng y tế rẻ tiền gã vừa lén mua được từ một tiệm thuốc tây ven đường. "Tôi đã kiểm tra vòng ngoài. Người của Tạ Văn Lang vẫn đang lùng sục các nhà nghỉ quanh khu vực ngã năm Lạch Tray. Thằng Quý nội gián đã khai sạch các địa chỉ safehouse cũ của anh cho bọn chúng. Chúng ta không thể lên cạn vào ban ngày được nữa."


Khánh gượng ngồi dậy, khớp vai phải nhói lên một cơn đau buốt do chấn động cú nhảy tàu đêm qua. Anh đón lấy ca nước bằng bàn tay phải, uống từng ngụm nhỏ để làm dịu đi phế quản đang bỏng rát vì khói độc từ vụ hỏa hoạn phòng trọ ngõ Cấm.


"Lân, cậu có liên lạc được với Mai Chi không?" Khánh hỏi, giọng anh trầm và khàn đặc.


"Cô ấy đang đợi ở điểm hẹn," Lân thì thầm, mắt dáo dác nhìn qua khe cửa liếp nát hướng ra dòng sông đục ngầu bùn đất. "Nhưng anh xơ xác thế này, làm sao đi vào trung tâm thành phố được? Thằng Thắng cảnh sát trưởng đã phát lệnh truy nã ngầm toàn hệ thống. Camera nhận diện khuôn mặt ở các ngã tư sẽ khóa mục tiêu của anh trong vòng ba giây."


Khánh nhìn xuống bàn tay trái đang quấn băng gạc nhem nhuốc bùn đất sông Cấm. Anh biết Lân nói đúng. Sự suy kiệt thể xác thực tế này là cái giá anh phải trả cho cuộc đào tẩu đêm qua. Nhưng anh không thể dừng lại. Để tiếp cận két sắt âm tường trong phòng làm việc của Trịnh Thế Vỹ tại biệt thự cổ Lạch Tray – nơi cất giữ tấm thẻ thông hành màu đen truy cập Vạn An – anh bắt buộc phải có bản vẽ cấu trúc chi tiết của tòa nhà. Những tài liệu giấy tờ cũ của cha vợ đã bị thiêu rụi, nhưng trong đầu anh vẫn nhớ một manh mối quan trọng: bản vẽ gốc thời Pháp thuộc của biệt thự hiện vẫn được lưu trữ tại Thư viện Khoa học Tổng hợp Hải Phòng.


"Tôi sẽ cải trang," Khánh nói, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng sắc lạnh trong hốc mắt hốc hác đen trắng. "Hệ thống camera nhận diện khuôn mặt của Thắng hoạt động dựa trên việc quét các điểm mốc hình học trên nhân trung và hốc mắt. Nếu tôi thay đổi cấu trúc đổ bóng của khuôn mặt bằng một chiếc mũ lưỡi trai sụp sâu, kính cận dày và bộ đồng phục lao công của thư viện, thuật toán AI sẽ tự động phân loại tôi vào nhóm nhiễu số liệu."


Một tiếng rưỡi sau, dưới cơn mưa phùn ẩm ướt của đất Cảng, một người đàn ông trung niên dáng người hơi còng, mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh sẫm của nhân viên vệ sinh đô thị, đầu đội mũ lưỡi trai cũ che khuất nửa khuôn mặt, bước đi chậm rãi trên vỉa hè đường phố Hải Phòng. Cánh tay trái của gã đút sâu vào túi áo khoác rộng để che đi lớp băng gạc dày. Đó chính là Trần Quốc Khánh.


Anh đi qua hai chốt camera giám sát ở ngã tư Lạch Tray mà không hề ngẩng đầu. Tai phải của anh căng ra, lắng nghe tiếng lốp xe rít trên đường ướt để đoán khoảng cách của các xe tuần tra. Thế giới trong mắt anh lúc này hoàn toàn không có màu sắc; những biển hiệu quảng cáo neon đỏ hồng, những chiếc xe sơn xanh đỏ đều biến thành những khối xám xịt với độ tương phản cao thấp khác nhau. Nhưng chính sự vô sắc này lại giúp anh tập trung tuyệt đối vào cấu trúc vật lý của môi trường xung quanh.


Khánh rẽ vào cổng Thư viện Khoa học Tổng hợp Hải Phòng. Tòa nhà cổ kính được xây dựng từ thế kỷ trước hiện lên dưới màn sương mù như một khối bê tông xám xịt và im lìm. Mùi giấy cũ, mùi gỗ mục và mùi ẩm mốc đặc trưng của kho lưu trữ sách xộc vào mũi anh ngay khi anh bước qua cánh cửa gỗ lớn.


Ở góc hành lang tối tăm của khu lưu trữ tài liệu lịch sử, một dáng người thư sinh đeo kính gọng đen dày, tóc tai bù xù đang đứng bồn chồn bên cạnh một xe đẩy sách cũ. Đó là Nguyễn Thành Phong, chuyên viên lưu trữ và cũng là người bạn cũ của Khánh.


"Khánh? Anh... anh làm sao thế này?" Phong giật mình thốt lên khi nhận ra người đàn ông dưới vành mũ lưỡi trai. Gã vội vàng kéo Khánh vào sâu trong phòng lưu trữ bản đồ địa chất cổ, nơi không có camera giám sát.


"Tôi cần bản vẽ kiến trúc gốc của biệt thự Pháp cổ đường Lạch Tray, Phong," Khánh nói thẳng, giọng anh thì thầm nhưng mang một áp lực tinh thần khiến Phong không thể từ chối. "Đặc biệt là hệ thống hầm ngầm và các bức tường chịu lực của phòng làm việc tầng hai."


Pong chỉnh lại gọng kính dày, bàn tay gầy guộc của gã run rẩy khi chạm vào những chiếc hộp các-tông bám đầy bụi bặm trên kệ sắt cao quá đầu người. "Khánh, anh đang dính vào một thứ cực kỳ nguy hiểm. Người của tập đoàn Lâm Gia đã đến đây tuần trước để truy vấn về các tài liệu xây dựng khu vực Lạch Tray. Tôi đã phải nói dối là bản vẽ đã bị thất lạc trong vụ lụt năm ngoái."


"Họ sợ những gì được ghi lại trong quá khứ," Khánh nói, ngón tay phải của anh khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo nhịp một giây để giữ vững sự tĩnh lặng nội tại. "Bản vẽ đó là chìa khóa duy nhất để tôi cứu Hoài An. Phong, giúp tôi."


Pong nhìn sâu vào đôi mắt hốc hác, một bên bị xuất huyết đỏ li ti của Khánh. Sự kiên định đến mức tàn nhẫn với chính bản thân của cựu chuyên gia đàm phán đã thuyết phục gã archivist nhút nhát. Gã thở dài, quay người bước sâu vào ngăn tủ khóa mật phía sau phòng.


Mười phút sau, Phong quay lại, mang theo một ống nhựa bảo quản bản vẽ đã ngả màu xám đen. Gã cẩn thận rút ra một cuộn giấy nến cũ kỹ, sờn rách ở các góc và trải rộng nó trên mặt bàn gỗ lớn bám đầy bụi.


"Đây là Bản vẽ thiết kế cống ngầm biệt thự Pháp cổ, được vẽ bởi các kỹ sư công chính thời Pháp thuộc vào năm 1924," Phong thì thầm, ngón tay gã chỉ vào những đường nét mực tàu đã mờ nhạt trên nền giấy nến. "Tòa biệt thự này ban đầu được xây dựng trên một nền móng đá hộc cực kỳ kiên cố để chống sụt lún ven sông. Nhưng nhìn vào đây đi, Khánh."


Khánh cúi đầu sát mặt bàn, mắt phải của anh quét qua các ký hiệu kiến trúc cổ điển. Dưới lăng kính đen trắng có độ tương phản cao của anh, những đường nét vẽ tay hiện lên rõ ràng như một trận đồ quân sự. Anh trace ngón tay dọc theo lối đi ngầm dẫn từ hầm rượu của biệt thự.


"Đường cống thoát nước ngầm sông Cấm," Khánh lẩm nhẩm, thính giác tai phải của anh dường như nghe thấy tiếng nước chảy cuồn cuộn dưới lòng đất từ bản đồ cổ. "Nó thông trực tiếp từ hầm rượu ra thẳng bờ sông Cấm."


"Đúng thế," Phong giải thích, giọng gã đầy phấn khích chuyên môn. "Hệ thống này được thiết kế để thoát nước cho toàn bộ khu vực biệt thự khi có triều cường. Đường kính ống cống vòm bằng gạch này lên tới một mét rưỡi, hoàn toàn đủ cho một người trưởng thành di chuyển dễ dàng mà không bị phát hiện bởi hệ thống camera ngoại vi của sòng bạc."


Khánh tiếp tục trace ngón tay lên khu vực tầng hai của biệt thự, nơi đặt phòng làm việc của Trịnh Thế Vỹ. Bản vẽ thể hiện một khoảng trống kỹ thuật dày khoảng bốn mươi centimet nằm ngay phía sau bức tường chịu lực phía đông.


"Két sắt âm tường nằm ở đây," Khánh nhận định, logic toán học hành vi của anh lập tức tái lập lại thói quen của Vỹ. "Vỹ là kẻ ái kỷ và hoang tưởng; hắn sẽ đặt két sắt ở nơi mà hắn có thể nhìn thấy trực tiếp từ ghế làm việc của mình, nhưng lại nằm ngoài tầm quét của camera giám sát nội bộ để bảo vệ các bí mật giao dịch đen. Khoảng trống kỹ thuật này chính là vị trí hoàn hảo."


Từ trong túi áo măng-tô, thiết bị vô tuyến dải tần hẹp tự chế của Nguyễn Minh Đức đột ngột phát ra tiếng rè rè nhỏ. Khánh áp sát tai phải vào bộ lọc âm thanh siêu nhỏ giấu trong cổ áo.


"Anh Khánh, tôi đã tính toán xong chu kỳ tự động hiệu chuẩn của hệ thống camera giám sát biệt thự," giọng Đức vang lên qua tần số nhiễu sóng thấp. "Hệ thống camera AI Chronos sử dụng cảm biến hồng ngoại cần tái hiệu chuẩn cảm biến võng mạc sau mỗi chu kỳ hoạt động liên tục. Đó là Quy tắc 90 giây an ninh. Trong đúng chín mươi giây đó, hình ảnh camera hành lang dẫn vào phòng làm việc của Vỹ sẽ bị đóng băng ở trạng thái tĩnh. Đó là kẽ hở thời gian duy nhất để anh đột nhập và bẻ khóa két sắt."


"Chín mươi giây..." Khánh thầm tính toán. "Quá đủ để tôi mở khóa cơ học nếu có chìa khóa vạn năng của Hùng 'Điếc'. Nhưng lối rút lui thì sao?"


Anh quay lại nhìn Phong, nhưng nét mặt của gã archivist lúc này đột ngột biến đổi. Đôi mắt sau gọng kính dày của Phong co thắt lại, tràn đầy sự lo ngại khi gã lật tiếp một bản vẽ bổ sung được lưu trữ từ đợt cải tạo đô thị năm 2018 của thành phố.


"Khánh... có một dị biến lớn ở lối thoát hiểm sông Cấm," Phong nói, giọng gã run lên bần bật. Gã chỉ tay vào một ký hiệu màu đen đậm mới được đè lên bản vẽ cổ.


"Cái gì đây?" Khánh hỏi, lồng ngực anh thắt chặt lại khi nhận ra điềm chẳng lành.


"Một bức tường bê tông cốt thép mới dày ba mươi centimet," Phong nói, giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán gã. "Khi tập đoàn Lâm Gia mua lại biệt thự để cải tạo thành sòng bạc Deep-Net, chúng đã phát hiện ra lối đi ngầm này. Để ngăn chặn mọi nỗ lực đột nhập hoặc trốn chạy vật lý từ bên ngoài, chúng đã cho đổ bê tông tươi bịt kín hoàn toàn lối vào cống ngầm từ phía hầm rượu."


Cú đấm tâm lý này giáng thẳng vào nỗ lực chuẩn bị của Khánh. Nếu lối ra sông Cấm bị bịt kín bằng bê tông cốt thép, con đường cống ngầm thời Pháp cổ không còn là lối thoát hiểm an toàn nữa, mà sẽ trở thành một hố chôn sống không lối thoát nếu anh bị đội enforcer của Tạ Văn Lang dồn đuổi dưới hầm rượu.


"Chúng ta không thể phá hủy nó từ bên ngoài mà không gây ra tiếng nổ lớn kích hoạt báo động toàn khu," giọng Đức vang lên đầy tuyệt vọng qua tai nghe. "Anh Khánh, kế hoạch đột nhập phòng bảo mật AI Chronos để lấy Black Pass coi như bị nghẽn hoàn toàn ở khâu rút lui."


Khánh im lặng. Anh nhắm mắt phải lại, để mặc cho bóng tối đen trắng bao trùm lấy đại não. Ngón tay trỏ tay trái của anh vẫn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ bám bụi theo nhịp 1Hz: *tích... tắc... tích... tắc...*


Anh đang bóc tách các biến số của bài đàm phán khủng hoảng này. Không có lối đột nhập nào hoàn hảo từ bên ngoài. Kẻ thù đã thiết lập một pháo đài nhận thức và vật lý không kẽ hở. Nhưng một chuyên gia đàm phán luôn biết rằng: khi mọi lối đi đều bị chặn, cách duy nhất là bước qua cửa chính dưới một danh phận hợp pháp, và tìm cách phá vỡ rào cản vật lý từ bên trong bằng chính sự chủ quan của kẻ thao túng.


"Không," Khánh mở mắt ra, ánh nhìn sắc lẹm khóa chặt vào điểm bịt bê tông trên bản vẽ. "Bức tường bê tông này không phải là dấu chấm hết. Nó là mồi nhử để Vỹ tin rằng hắn đã hoàn toàn an toàn. Phong, nhìn kỹ vào kỹ thuật đổ bê tông năm 2018 đi. Chúng đổ bê tông áp sát vào vòm gạch cổ thời Pháp cổ mà không gia cố móng chịu lực của cống ngầm. Điều này có nghĩa là..."


"Có một khoảng hở co ngót do chênh lệch nhiệt độ giữa gạch cổ và bê tông mới!" Phong thốt lên, mắt gã sáng rực sự kinh ngạc trước logic phân tích địa chất của Khánh. "Nếu anh tác động lực vật lý hoặc tạo áp lực nước từ phía hầm rượu – nơi có van xả áp của cống ngầm – bức tường bê tông này sẽ bị trượt móng và sụp đổ hoàn toàn về phía lòng sông."


"Chính xác," Khánh khẽ nở nụ cười lạnh lùng, tay anh siết chặt chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón tay trái. "Tôi sẽ thâm nhập biệt thự bằng tấm vé mời VIP Hắc Diện của gã môi giới Thành. Tôi sẽ thực hiện vụ trộm Black Pass ngay trong lúc ván cược đang diễn ra dưới Quy tắc 90 giây an ninh. Và khi hệ thống báo động đỏ được kích hoạt, tôi sẽ tự tay phá hủy bức tường bê tông này từ bên trong hầm rượu để mở lối thoát hiểm sông Cấm."


Anh cuộn bản vẽ giấy nến lại, đút vào ống nhựa bảo quản và đeo lên vai.


"Cảm ơn cậu, Phong. Cậu đã cứu mạng tôi một lần nữa," Khánh nói, giọng anh trầm ấm đầy trân trọng.


"Khánh... bảo trọng," Phong nói, ánh mắt gã chứa đầy sự lo âu khi tiễn Khánh ra cửa sau thư viện.


Khánh bước ra ngoài màn mưa phùn xám xịt của Hải Phòng. Cơn sốt từ vết thương ở tay trái vẫn đang âm ỉ cháy, nhưng đại não của anh lúc này đã đạt trạng thái tĩnh lặng hoàn hảo. Lộ trình đột nhập phòng bảo mật và lối thoát hiểm cống ngầm đã được thiết lập xong trong đầu anh dưới hai màu đen trắng.


Tuy nhiên, ngay khi Khánh vừa bước ra khỏi khuôn viên thư viện và rẽ vào con phố Nguyễn Đức Cảnh hẹp, tiếng động cơ rít gió quen thuộc của một chiếc Mercedes-Maybach S650 màu xám đen đột ngột vang lên từ phía sau. Chiếc xe sang trọng lướt qua vỉa hè, kính chắn gió phía sau hạ xuống một nửa, để lộ ánh mắt lạnh lùng, dò xét của trưởng ban an ninh Vũ Đức Thịnh đang quét qua bóng dáng người lao công của Khánh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!