Nhạc nềnMystery_Detective

Đêm Trắng Ngõ Cấm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão mùa hạ trút xuống Hải Phòng như muốn nhấn chìm những con ngõ rêu phong của đất Cảng vào một hố sâu không đáy. Gió bão rít gào qua những khe tường hẹp, quật liên hồi vào những tấm tôn rỉ sét trên mái nhà, tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn loạn và chói tai.


Nép mình dưới bóng tối của bức tường gạch đổ nát ở đầu ngõ Cấm, Trần Quốc Khánh không nhúc nhích. Áo măng-tô xám tro của anh đã sũng nước, nặng trĩu và dán chặt vào cơ thể gầy guộc. Cơn mưa lạnh buốt không làm giảm bớt sức nóng đang âm ỉ cháy trong hốc mắt trái của anh. Vệt máu đỏ li ti từ vết xuất huyết kết mạc – hậu quả của lần hạ nhịp tim cưỡng chế xuống năm mươi nhịp tại sòng bạc Deep-Net – đang loang ra, khiến tầm nhìn phía bên trái của anh mờ đi như có một tấm màng mỏng màu hồng phủ lên thực tại.


Anh nghiêng tai phải về phía trước, cố gắng lọc bỏ tiếng mưa gầm rú để thu nhận âm thanh từ con đường Lạch Tray bên ngoài. Tai trái của anh vẫn đang u uất một tiếng o o kéo dài, hệ quả thần kinh từ cuộc đấu trí căng thẳng với Đặng Mỹ Linh vừa rồi.


*Rầm. Rầm.*


Tiếng lốp xe rít mạnh trên mặt đường nhựa ngập nước. Ánh đèn pha cực mạnh từ chiếc sedan màu đen không biển số quét qua đầu ngõ Cấm, cắt đôi màn mưa bão thành những vệt sáng trắng sắc lẹm. Khánh thu mình sâu hơn vào góc tối. Qua làn nước mưa nhòe nhoẹt, anh nhìn thấy gã đàn ông ngồi ở ghế phụ phía trước hạ kính xe xuống một nửa. Cái đầu trọc lốc với vết sẹo bỏng lớn co rúm bên má phải lộ ra dưới ánh đèn đường vàng vọt.


Tạ Văn Lang. Trưởng nhóm enforcer của sòng bạc Deep-Net.


Trong đầu Khánh, một luồng logic lạnh lùng lập tức vận hành. Làm thế nào Lang biết anh ở đây? Căn phòng trọ vô trùng ngõ Cấm là safehouse bí mật nhất của anh sau khi từ chức chuyên gia đàm phán cảnh sát. Ngoài Đại úy Bùi Tiến Dũng, người bạn cũ chính trực vừa gọi điện báo động cho anh, thì chỉ có một người duy nhất có quyền truy cập vào hồ sơ giám sát định vị của đội hình sự Hải Phòng.


Phan Văn Quý.


Tên trinh sát nội gián trong đội của Dũng. Sự phản bội của Quý đã hoàn tất. Gã đã bán đứng tọa độ của Khánh cho Trịnh Thế Vỹ để đổi lấy những đồng xu nhận thức đen đúa.


"Lang đang phong tỏa ngõ Cấm," Khánh thầm nghĩ, ngón tay trỏ tay trái khẽ gõ nhẹ lên đùi theo nhịp một giây để giữ vững cảm giác về thời gian thực tế. "Bọn chúng giả định tôi sẽ hoảng loạn bỏ chạy ra đường lớn hoặc cố thủ trong phòng. Chúng không biết tôi đã nhìn thấy chúng từ đầu ngõ."


Anh không có thời gian để do dự. Tài liệu điều tra cũ của cha vợ – Nguyễn Văn Hùng – về dưỡng trí viện Vạn An và những phi vụ rửa tiền đen của tập đoàn Lâm Gia vẫn đang nằm dưới tấm sàn gỗ của căn phòng trọ. Nếu Lang chạm vào những tài liệu đó, toàn bộ hy vọng giải cứu Nguyễn Hoài An sẽ vĩnh viễn bị dập tắt. Anh phải đột nhập ngược vào phòng trọ, tiêu hủy chứng cứ và thoát thân trước khi vòng vây khép chặt.


Khánh lách người qua lối ngách hẹp chỉ vừa một người đi bên hông nhà kho bỏ hoang. Nước mưa từ các máng xối dội thẳng xuống bả vai anh, lạnh buốt. Anh di chuyển không tiếng động, đôi giày vải ma sát khẽ khàng trên nền xi măng ướt sũng. Mắt trái bị mờ khiến anh suýt vấp phải một đống phế liệu gỉ sét, nhưng ngón tay áp út trái khẽ siết chặt chiếc nhẫn cưới bạc xước – mỏ neo xúc giác quen thuộc – lập tức kéo nhận thức của anh trở lại trạng thái tập trung tuyệt đối.


Anh tiếp cận cửa sau của căn phòng trọ vô trùng ngõ Cấm. Đây là một cánh cửa sắt cũ rỉ sét, được khóa bằng ổ khóa cơ học ba nấc từ bên trong. Khánh rút từ túi áo măng-tô ra một thanh thép mỏng dẹt – công cụ bẻ khóa thô sơ nhưng hiệu quả mà anh luôn mang theo. Bằng sự khéo léo của đôi bàn tay từng giải cứu hàng chục con tin, anh luồn thanh thép qua khe cửa hẹp, cảm nhận lực phản hồi từ các chốt khóa cơ học.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Ba tiếng động cơ học cực nhỏ bị tiếng mưa bão gầm rú nuốt chửng. Cửa mở. Khánh lách người vào trong, khép chặt cửa lại ngay lập tức.


Không gian bên trong căn phòng trọ ngập tràn một màu đen tối tăm. Những bức kính sổ đều được dán kín bằng decal đen vô trùng, không một vệt sáng nào từ bên ngoài có thể lọt vào. Mùi ẩm mốc của giấy cũ, mùi cồn y tế và mùi sắt gỉ xộc vào mũi anh. Khánh không bật đèn. Dưới thế giới quan vẫn còn đầy đủ màu sắc của mình, anh định vị căn phòng bằng trí nhớ không gian hoàn hảo.


Anh quỳ xuống góc phòng, dùng tay phải cạy tấm ván gỗ thứ tư bên cạnh chân giường sắt. Dưới hốc tối ẩm ướt, chiếc rương gỗ cũ của cha vợ hiện ra. Khánh mở khóa rương, lôi ra tập hồ sơ dày cộm chứa những ghi chép tay, những bức ảnh chụp trộm các xe VIP ra vào biệt thự Lạch Tray, và đặc biệt là lá thư nặc danh của em vợ Nguyễn Hoài Thương gửi cho anh trước khi cô lẩn trốn.


Khánh vuốt nhẹ lên những dòng chữ viết tay nghiêng nghiêng nhưng đầy lực nhấn mạnh của Hoài Thương trên mặt giấy sần sùi. Đây là nét chữ thể hiện sự cảnh giác và hoảng loạn tột độ của cô trước khi biến mất.


"Thương đã đúng. Bọn chúng là những con quỷ không mặt," Khánh thầm thì, mắt anh lướt qua những tài liệu mà cha vợ anh đã phải trả giá bằng mạng sống để thu thập.


Anh biết mình không thể mang theo chiếc rương nặng nề này khi trốn chạy qua các mái nhà tôn dột nát. Sức nặng của nó sẽ làm giảm tốc độ di chuyển và khiến anh trở thành mồi ngon cho súng điện cao áp của Lang. Cách duy nhất để bảo vệ bí mật là tiêu hủy chúng ngay tại đây.


Khánh vớ lấy lọ cồn sát trùng y tế chín mươi độ trên bàn, tưới đẫm lên đống tài liệu giấy tờ cũ. Anh bật chiếc bật lửa Zippo bằng đồng xước. Ngọn lửa xanh lục bùng lên, nhanh chóng liếm trọn tập hồ sơ, biến những nét chữ, những bằng chứng vật lý mười năm thành những tàn tro đen sẫm trong chiếc chậu nhôm nhỏ dưới gầm giường. Khói đen bốc lên nghi ngút, cay xè, khiến mắt trái đang xuất huyết của anh đau rát dữ dội.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa sắt dữ dội từ phía cửa chính phòng trọ vang lên, làm rung chuyển cả bức tường gạch mỏng manh.


"Trần Quốc Khánh! Mở cửa! Tao biết mày đang ở trong đó!" Giọng nói ồm ồm, đầy sát khí của Tạ Văn Lang dội qua khe cửa. "Đừng để tao phải dùng đến biện pháp mạnh!"


Khánh không trả lời. Anh đứng yên trong bóng tối, nhìn đống tài liệu hóa thành tro bụi hoàn toàn. Ngón tay anh khẽ gõ nhẹ lên đùi: *90... 89... 88...*


Anh đang đếm ngược thời gian dựa trên Quy tắc 90 giây an ninh mà Đức từng phân tích. Lang sẽ mất khoảng ba mươi giây để nhận ra cửa bị khóa trong và quyết định phá cửa. Chúng sẽ mất thêm mười lăm giây để triển khai đội hình vào phòng.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng búa tạ nện liên tiếp vào bản lề cửa sắt. Tiếng thép rạn nứt vang lên chói tai.


Khánh lùi lại phía cửa sổ thông gió hẹp ở sát trần nhà phía sau giường sắt. Đây là lối thoát duy nhất mà anh đã chuẩn bị sẵn từ trước. Anh đứng lên thành giường, tay trái bám vào bậu cửa sổ bằng bê tông. Vết thương rách da trên lòng bàn tay trái bị rách miệng dưới lực kéo mạnh, máu tươi ấm nóng lập tức rỉ ra, thấm đỏ lớp băng gạc trắng.


*Rầm! Cạch!*


Cánh cửa sắt chính bị phá tung, đổ sập xuống sàn nhà tạo nên một tiếng động chát chúa.


"Ném lựu đạn khói vào! Đừng để nó chạy thoát!" Lang gầm lên ngoài cửa.


Một quả lựu đạn khói màu xám đen được ném vào phòng, phát ra tiếng xì xì dữ dội và nhanh chóng tỏa ra một làn khói dày đặc, cay nồng, làm mất hoàn toàn tầm nhìn trong căn phòng chật hẹp.


Khánh nín thở, nhịp tim của anh bắt đầu tăng vọt lên một trăm mười nhịp do phản xạ sinh lý tự nhiên trước khói độc. Anh xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón tay áp út trái, cảm nhận cơn đau rát từ vết thương rách da để giải phóng adrenaline tự nhiên, cưỡng chế đại não giữ vững sự tỉnh táo tuyệt đối. Anh rút từ túi áo măng-tô ra chiếc đèn pin tactical nhấp nháy tần số cao – món quà chiến thuật của cựu sĩ quan Lê Văn Tám.


Từ trong khói mù, ba bóng đen mặc áo khoác da dày, tay cầm gậy ba khúc phóng điện bước vào phòng. Lang đi đầu, khẩu súng bắn điện trên tay gã rà quét liên tục dọc theo chiếc giường sắt.


Khánh không chạy trốn ngay. Anh chờ đợi đúng khoảnh khắc Lang bước đến sát gầm giường, nơi chiếc chậu nhôm chứa tàn tro vẫn đang âm ỉ cháy.


"Ở đây!" Một tên enforcer hét lên khi nhìn thấy bóng người trên giường.


Ngay lập tức, Khánh bật đèn pin tactical, hướng thẳng chùm ánh sáng xung cực mạnh ở tần số mười lăm hertz vào vùng mắt của Lang và đồng bọn.


Ánh sáng strobe chớp tắt liên tục với cường độ cực cao lập tức gây ra hiện tượng lóa mắt và mất phương hướng không gian tạm thời cho ba tên enforcer trong căn phòng tối ngập khói. Lang rú lên một tiếng đau đớn, gã loạng choạng lùi lại, tay che mắt, khẩu súng điện bắn vô định lên trần nhà tạo nên những tia chớp xanh lè.


"Mắt tao! Địt mẹ, bắn đi!" Lang gầm thét trong điên cuồng.


Lợi dụng ba giây hỗn loạn quý giá, Khánh dùng hết sức bình sinh đu người trèo qua ô cửa sổ thông gió hẹp phía sau. Cạnh sắc của khung cửa sổ bê tông cứa sâu vào bả vai phải và tay trái của anh, để lại những vệt xước sâu hoắm dưới lớp áo măng-tô. Anh trườn người ra ngoài, rơi tự do xuống mái nhà tôn dột nát của căn nhà kho bỏ hoang bên hông phòng trọ.


*Bộp! Rầm!*


Tiếng tôn rỉ sét lún xuống dưới sức nặng cơ thể Khánh vang lên chói tai giữa màn mưa bão. Cú va chạm mạnh khiến bả vai phải của anh bị chấn động dữ dội, đau buốt như gãy xương. Khánh nghiến chặt răng để không phát ra tiếng hét. Anh lết thân người trên mái tôn trơn trượt, nước mưa bão xối xả gột rửa vệt máu tươi đang tuôn ra từ tay trái của anh.


"Nó ở trên mái nhà! Thả chó săn ra! Đuổi theo!" Giọng Lang gầm rú vọng ra từ ô cửa thông gió.


Phía dưới ngõ hẹp, tiếng sủa dữ tợn của hai con chó nghiệp vụ Bec-giê vang lên dồn dập. Tiếng xích sắt lách cách va vào nhau trên nền xi măng ướt sũng. Bầy chó săn đã ngửi thấy mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương của Khánh trong mưa bão.


Khánh gượng đứng dậy, di chuyển nhanh nhẹn qua các mái nhà tôn san sát nhau của khu phố cổ ngõ Cấm. Mắt trái bị mờ màu hồng nhạt kết hợp với cơn bão lớn khiến việc ước lượng khoảng cách giữa các mái nhà trở nên cực kỳ nguy hiểm. Từng bước chân của anh đều là một ván cược bằng mạng sống.


*Rắc!*


Một tấm tôn mục nát dưới chân Khánh bị gãy gập. Anh hụt chân rơi xuống một khoảng trống, nhưng nhanh tay bám vào xà gồ gỗ mục bên dưới. Cơ thể anh treo lơ lửng trên không trung, bả vai phải đau nhói như muốn rách rời.


Cơn đau vật lý cực hạn và tiếng sủa của bầy chó săn đột ngột kích hoạt chấn thương PTSD sâu kín trong tâm trí anh.


*“Bố ơi, gõ nhịp cho con nghe đi.”*


Giọng cười ảo ảnh của đứa con gái đã khuất – Bé Sóc – vang lên dồn dập bên tai phải của anh, dao động ở dải tần bốn phẩy mười ba kilohertz quen thuộc. Giữa màn mưa bão đen tối, Khánh nhìn thấy hình ảnh một cô bé năm tuổi mặc chiếc váy màu vàng chanh rực rỡ đang đứng lặng lẽ trên mép mái tôn rỉ sét phía trước, đôi mắt tròn xoe nhìn anh đầy u uất.


Ảo giác đang cố gắng bẻ gãy sự tỉnh táo cuối cùng của anh, dụ anh buông tay ngã xuống dưới gầm xe của Lang.


"Không phải lúc này..." Khánh nghiến răng, cơ mặt anh co thắt dữ dội.


Anh dùng bàn tay phải siết chặt chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út trái, ép ngón tay tỳ mạnh vào vết rách da đang rỉ máu. Cơn đau buốt sắc lẹm từ vết thương thực tại lập tức phóng thích một luồng adrenaline mạnh mẽ chạy dọc tủy sống, cưỡng chế đại não đập tan hình ảnh chiếc váy vàng chanh của Bé Sóc vào màn mưa bão.


Anh đu người lên trở lại, lách qua khe hở giữa hai tòa nhà và trượt dài xuống một con ngách nhỏ hẹp ở cuối ngõ Cấm.


Nơi đây là một mương nước thải lộ thiên ngập tràn bùn đất bẩn thỉu và rác thải đô thị, nước ngập sâu đến ngang hông. Khánh không ngần ngại nhảy thẳng xuống mương bùn đen ngòm. Nước thải hôi thối lập tức bao bọc lấy cơ thể anh, ngấm vào vết thương hở ở tay trái gây nên một cơn đau buốt thấu xương.


Nhưng đó là quyết định lý trí nhất của một cựu chuyên gia đàm phán cảnh sát. Nước mưa hòa lẫn bùn thải hôi thối là chất trung hòa mùi hương tự nhiên tốt nhất để vô hiệu hóa khứu giác của lũ chó nghiệp vụ đang truy đuổi phía sau.


Khánh lội qua mương bùn, lách ra phía đầu đường Lạch Tray.


*Két... Két...*


Tiếng lốp xe rít mạnh trên đường ngập nước vang lên sát mép vỉa hè. Một chiếc xe taxi cũ kỹ màu xanh rêu, kính chắn gió bị rạn nứt góc, lao tới với tiếng động cơ tăng áp gầm rú dũng mãnh. Biển số xe phía sau đang xoay vòng từ biển Hải Phòng sang biển số giả Hà Nội.


Cửa sau xe mở toang. Gương mặt thô kệch với vết sẹo lớn do tai nạn của Bùi Ngọc Lân lộ ra sau vô lăng.


"Anh Khánh! Lên xe nhanh!" Lân hét lên giữa tiếng mưa bão.


Khánh dùng hết sức tàn lao lên ghế sau của xe. Lân lập tức nhấn ga, chiếc taxi độ động cơ tăng áp phóng vút đi, thực hiện một cú ngoặt đuôi cực kỳ điêu luyện ngay khi một chiếc xe sedan đen của enforcer lao ra từ đầu ngõ Cấm.


Chiếc sedan đen cố gắng bám đuổi, nhưng Lân đã lái xe lao thẳng vào hệ thống ngõ ngách chằng chịt của khu vực Máy Chai – địa bàn mà gã thuộc nằm lòng từng ổ gà, từng khúc cua hẹp không có camera giám sát của thành phố. Chỉ sau ba khúc cua gắt trong bóng tối bão bùng, tiếng còi hú và ánh đèn pha của truy binh đã hoàn toàn biến mất phía sau.


Khánh nằm gục trên băng ghế sau, cơ thể run lên bần bật vì lạnh và mất máu. Tay trái của anh bị rách sâu, máu tươi hòa cùng bùn đất bẩn thỉu của mương nước thải nhuộm đen cả một khoảng ghế da. Tai trái anh vẫn điếc đặc một bên, chỉ còn tiếng o o kéo dài vô tận.


"Anh Khánh, chúng ta đi đâu bây giờ?" Lân hỏi qua gương chiếu hậu, ánh mắt lo lắng nhìn vết thương của ân nhân cũ. "Về phòng khám của ông Quân chứ?"


"Không..." Khánh thào thào, giọng anh khàn đặc và yếu ớt. "Quý đã phản bội... Phòng khám của Quân... nằm trong danh sách rà quét của Thắng... Đưa tôi xuống khu nhà nổi Máy Chai... ven sông Cấm."


"Nhưng nơi đó hoang vu lắm, không có điện nước gì cả! Vết thương của anh..."


"Đi..." Khánh ra lệnh, ngón tay anh khẽ miết lên chiếc nhẫn cưới bạc xước như một lời khẳng định cuối cùng. "Cắt đứt liên lạc trên cạn... mới giữ được mạng."


Chiếc taxi màu xanh rêu lầm lũi lao đi trong đêm mưa bão Hải Phòng, hướng thẳng về phía dải đất hoang vu ven sông Cấm, để lại sau lưng những con phố rực rỡ sắc màu bẫy rập của sòng bạc ngầm Deep-Net.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!