Nhạc nềnMystery_Detective

Ánh Mắt Đằng Sau Mặt Nạ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng vỗ tay của Trịnh Thế Vỹ tắt dần phía sau cánh cửa thép dày bản của sảnh phụ. Trần Quốc Khánh bước đi giữa hai tên bảo an mặc vest đen phẳng phiu, cơ thể anh vẫn còn vương lại cảm giác nhẹ bẫng nhưng rã rời của cơn thiếu oxy não. Hậu quả của việc cưỡng chế hạ nhịp tim xuống mức năm mươi nhịp một phút bằng thiền định lâm sàng đang hiển hiện rõ rệt. Thái dương anh giật liên hồi theo từng nhịp mạch, và ở góc nhìn của mắt trái, một vệt mờ màu hồng nhạt bắt đầu loang ra. Vết xuất huyết kết mạc li ti – cái giá vật lý cho việc bẻ gãy thuật toán AI Chronos – đang âm thầm rỉ máu dưới màng mắt.


Thế giới quanh Khánh vẫn đầy đủ sắc màu, nhưng đó là một thứ sắc màu bệnh hoạn của sòng bạc ngầm: màu đỏ sẫm từ các ống kính camera hồng ngoại gắn trần, màu vàng vọt của những dải đèn LED âm tường chiếu rọi dọc hành lang gỗ gụ dẫn lên tầng hai, và màu xanh rêu của những bức thảm len dày nuốt chửng mọi tiếng bước chân.


Khánh được đưa vào sảnh chờ VIP. Khác với sự ồn ào náo nhiệt của sảnh cược phụ bên dưới, nơi này tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng rít nhẹ của hệ thống điều hòa trung tâm. Không gian được bài trí như một phòng trà cổ điển Pháp với những chiếc ghế bành bọc da thuộc màu nâu sẫm và những bức vách ngăn bằng kính mờ hai chiều.


“Mời anh Trần ngồi đợi ở đây. Chủ nhân của chúng tôi sẽ đến sau khi hoàn tất việc hiệu chuẩn phòng đấu tối cao,” tên bảo an đi bên phải cúi đầu nhẹ, giọng nói máy móc không một chút cảm xúc. Cánh cửa gỗ sồi đóng sập lại, để lại Khánh một mình trong không gian ngột ngạt.


Khánh không ngồi xuống ghế bành. Anh đứng tựa lưng vào bức vách kính mờ, ngón tay trỏ tay trái khẽ gõ nhẹ lên đùi theo nhịp một giây – một phản xạ tự nhiên để kiểm tra thính giác tai phải và duy trì sự tỉnh táo của đại não. Ngón tay áp út của anh miết nhẹ lên chiếc nhẫn cưới bạc xước. Cơn đau nhói nhẹ từ vết thương rách da chưa lành dưới lớp băng gạc giúp anh ghim chặt nhận thức vào thực tại, ngăn không cho những tiếng cười ảo ảnh của đứa con gái đã khuất bùng phát trở lại.


“Một màn trình diễn ấn tượng đấy, cựu chuyên gia Trần.”


Một giọng nữ trong trẻo, mang theo tần số rung động cực cao của những kẻ được huấn luyện phát âm lâm sàng, vang lên từ góc tối của sảnh chờ.


Khánh không giật mình. Anh chậm rãi quay đầu lại. Từ sau bức bình phong bằng lụa thêu họa tiết tối màu, một người phụ nữ bước ra. Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội màu đen hở vai, để lộ làn da trắng nhợt nhạt dưới ánh đèn vàng. Mái tóc đen nhánh của cô ta được búi cao gọn gàng, làm nổi bật gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng. Điểm nổi bật nhất trên người cô ta là chiếc vòng cổ bằng bạch kim gắn một thấu kính siêu nhỏ màu xám tro – một camera ngầm truyền dữ liệu trực tiếp về trung tâm phân tích hành vi của tập đoàn Lâm Gia.


Đặng Mỹ Linh. Nhà phân tích hành vi xuất sắc của sòng bạc Deep-Net.


“Cô Đặng,” Khánh nói, giọng anh trầm xuống ở dải tần một trăm hai mươi hertz để giữ thế cân bằng ngoại giao. “Tôi không nghĩ một con bạc mới thắng ở sảnh phụ lại được vinh dự tiếp đón bởi chuyên gia profiling của tập đoàn Lâm Gia.”


Mỹ Linh bước đến gần bàn trà bằng đá cẩm thạch, ngón tay thon dài của cô ta lướt nhẹ trên mép chiếc tách sứ không màu. Đôi mắt sắc sảo của cô ta không rời khỏi vùng tam giác trên gương mặt Khánh – vùng cơ giữa hai lông mày, cánh mũi và khóe miệng. Cô ta đang quét các biểu cảm vi mô của anh ở cấp độ mili-giây.


“Anh không phải là một con bạc thông thường, anh Khánh,” Mỹ Linh nở một nụ cười quyến rũ nhưng đôi mắt vẫn lạnh băng như hai mảnh thủy tinh. “AI Chronos của chúng tôi được lập trình dựa trên dữ liệu hành vi của hơn mười vạn người. Nó chưa bao giờ báo lỗi sinh trắc học trừ khi... đối tượng có khả năng cưỡng chế hệ thần kinh thực vật. Ở Việt Nam, số người làm được điều đó chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và hầu hết họ đều từng là huấn luyện viên đàm phán khủng hoảng của lực lượng cảnh sát đặc nhiệm.”


Khánh vẫn giữ gương mặt bất động. Anh biết Mỹ Linh đang thiết lập một bẫy ngôn từ để profiling danh phận thực sự của anh. Cô ta muốn tìm kiếm một phản ứng giật mình, một sự thay đổi nhẹ trong nhịp thở, hoặc một cái chớp mắt bất thường để xác nhận nghi ngờ.


“Cô quá khen rồi,” Khánh từ tốn đáp. “Tôi chỉ là một kẻ tuyệt vọng muốn tìm lại những gì đã mất.”


“Tuy tuyệt vọng nhưng lại cực kỳ lý trí,” Mỹ Linh bước thêm một bước, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn chưa đầy một mét. Mùi nước hoa xạ hương nồng nặc từ người cô ta xộc vào mũi Khánh, cố gắng kích thích các giác quan của anh. “Nhưng lý trí đến đâu thì con người vẫn luôn có một điểm gãy cảm xúc. Một vùng chấn thương tâm lý mà hóa chất hay thiền định đều không thể xóa bỏ.”


Cô ta dừng lại, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười tàn nhẫn. Giọng cô ta đột ngột hạ thấp xuống, mang theo một tần số rung động đều đặn gây buồn ngủ – kỹ thuật ám thị lâm sàng:


“Mười năm trước, ở ngã tư cầu Rào... một cơn mưa bão lớn giống hệt đêm nay. Một chiếc xe tải ben mất phanh. Và một đứa bé năm tuổi mặc chiếc váy màu vàng chanh rực rỡ... Anh có nhớ tiếng xương gãy dưới gầm xe tải đó không, anh Khánh?”


Đòn tấn công tâm lý trực diện và tàn bạo.


Trong một tích tắc, lồng ngực Khánh thắt chặt lại. Dải tần số bốn phẩy mười ba kilohertz của tiếng cười ảo ảnh từ Bé Sóc muốn bùng phát trong đầu anh. Nhịp tim của anh có xu hướng vọt lên. Cơ vòng mắt trái của anh khẽ rung giật nhẹ dưới áp lực của vết xuất huyết kết mạc.


Nhưng Khánh không hề né tránh ánh mắt của Mỹ Linh. Anh không chớp mắt. Anh không trả lời.


Anh bắt đầu kích hoạt Phương pháp Silent Pause – Khoảng lặng chủ động.


Khánh duy trì ánh mắt tĩnh lặng, sâu thẳm nhìn thẳng vào đồng tử của Đặng Mỹ Linh. Anh không bộc lộ bất kỳ một vi biểu cảm nào của sự giận dữ, đau đớn hay sợ hãi. Gương mặt anh phẳng lặng như mặt nước hồ không gió.


Một giây trôi qua. Sự im lặng bao trùm căn phòng.


Hai giây. Mỹ Linh vẫn giữ nụ cười tự tin, chờ đợi một cái nhíu mày nhỏ nhất từ Khánh.


Ba giây. Nụ cười của Mỹ Linh bắt đầu có dấu hiệu cứng đờ. Đôi mắt cô ta khẽ di chuyển từ mắt trái sang mắt phải của Khánh, cố gắng tìm kiếm sự giãn nở của đồng tử.


Bốn giây. Khoảng lặng kéo dài bắt đầu biến thành một áp lực tinh thần vô hình đè nặng lên hệ thần kinh của Mỹ Linh. Trong tâm lý học đàm phán, sự im lặng tuyệt đối của đối phương sau một câu hỏi kích động sẽ tạo ra một khoảng trống nhận thức cực đại, buộc kẻ tấn công phải tự nghi ngờ tính hiệu quả của vũ khí mình vừa sử dụng.


Năm giây. Nhịp thở của Mỹ Linh bắt đầu mất đi chu kỳ đều đặn. Cô ta khẽ mím môi.


Sáu giây. Tuyến mồ hôi trên cổ Mỹ Linh hoạt động nhẹ dưới áp lực của sự im lặng bất thường. Cô ta nhận ra camera trên vòng cổ của mình không thể ghi nhận được bất kỳ đồ thị dao động nào từ Khánh.


Bảy giây.


Sự im lặng chủ động cực hạn của Khánh đã hoàn toàn bẻ gãy thế chủ động profiling của Mỹ Linh. Sự kiêu ngạo của một chuyên gia phân tích hành vi bị tổn thương. Để lấp đầy khoảng trống nghẹt thở do chính mình tạo ra, Mỹ Linh đã phạm phải sai lầm chí mạng của một nhà đàm phán: cô ta nói hớ.


“Sao anh không nói gì? Hay là hồ sơ của cảnh sát Hải Phòng về vụ tai nạn đó... có chỗ nhầm lẫn mà Đinh Văn Thắng chưa kịp xóa sạch?”


Khánh khẽ nheo mắt trái đang rớm máu. Khóe môi anh nhếch lên một vệt lạnh lùng.


Đinh Văn Thắng. Phó phòng cảnh sát hình sự biến chất Hải Phòng.


Mỹ Linh vừa vô tình tiết lộ mối liên kết trực tiếp giữa tập đoàn Lâm Gia và ô dù pháp lý của sòng bạc tại đất Cảng. Cô ta đã thừa nhận rằng họ không chỉ điều tra anh, mà còn có khả năng can thiệp vào hồ sơ lưu trữ của cảnh sát hình sự Hải Phòng.


“Cảm ơn cô Đặng,” Khánh chậm rãi lên tiếng, phá vỡ khoảng lặng. “Thông tin của cô rất giá trị. Đặc biệt là cái tên Đinh Văn Thắng.”


Gương mặt Mỹ Linh lập tức biến sắc. Cô ta nhận ra mình vừa bị rơi vào bẫy đàm phán ngược của Khánh. Sự im lặng của anh không phải là do sụp đổ tinh thần, mà là một sự chịu đựng có tính toán để dụ cô ta tự bộc lộ sơ hở.


“Anh...” Mỹ Linh định lên tiếng chữa cháy, nhưng tiếng chuông điện thoại cơ học trong túi áo măng-tô của Khánh đột ngột vang lên, cắt đứt cuộc đối thoại.


Khánh rút chiếc điện thoại Nokia cũ không kết nối mạng ra. Màn hình hiển thị một số máy lạ với mật mã ký tự đặc biệt ở cuối. Anh lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn với Mỹ Linh rồi nhấn nút nghe. Giọng nói trầm đặc, gấp gáp của Đại úy Bùi Tiến Dũng vang lên bên tai phải của anh:


“Khánh! Rút ngay lập tức! Đinh Văn Thắng vừa ký lệnh truy quét ngầm dưới danh nghĩa bắt giữ đối tượng tâm thần nguy hiểm trốn viện. Tạ Văn Lang đang dẫn đầu đội enforcer hướng về khu vực Ngõ Cấm để phong tỏa phòng trọ của anh. Bọn chúng đã biết anh có vé mời VIP Hắc Diện!”


“Tôi hiểu rồi,” Khánh đáp ngắn gọn rồi cúp máy.


Anh nhìn thẳng vào Mỹ Linh, ánh mắt sắc lạnh như một lời cảnh cáo không lời. Khánh không quay lại sảnh cược phụ, anh bước nhanh ra phía lối thoát hiểm hành lang dành cho nhân viên phục vụ – con đường mà bà lao công cũ Lê Thị Thịnh đã chỉ cho anh trước đó.


Khánh bước ra khỏi biệt thự cổ Pháp Lạch Tray qua lối cửa ngách dưới hầm rượu. Cơn mưa bão Hải Phòng ập vào mặt anh, lạnh buốt và rát buốt. Nước mưa nhanh chóng hòa lẫn với vệt máu li ti đang rỉ ra từ mắt trái của anh, chảy dài xuống má thành một vệt màu hồng nhạt dưới ánh đèn đường.


Anh kéo cao cổ áo măng-tô xám tro, rẽ nhanh vào những con ngõ hẹp tối tăm hướng về phía Ngõ Cấm. Thính giác tai phải của anh hoạt động hết công suất để bù đắp cho tầm nhìn đang bị mờ đi một phần bởi vệt xuất huyết.


*Rầm. Rầm.*


Tiếng lốp xe rít trên mặt đường nhựa ướt sũng vang lên từ phía đầu ngõ. Khánh lập tức nép mình vào bóng tối của một bức tường gạch đổ nát.


Từ phía xa, một chiếc xe sedan màu đen sang trọng, không biển số, từ từ rà quét dọc theo mép đường Lạch Tray rồi rẽ thẳng vào Ngõ Cấm. Ánh đèn pha cực mạnh của chiếc xe quét qua những bức tường rêu mốc, tạo nên những bóng đổ dài xám xịt và méo mó.


Qua ô kính sẫm màu của chiếc xe đang hạ xuống một nửa, Khánh nhìn thấy một cái đầu trọc với vết sẹo bỏng lớn bên má phải lấp loáng dưới ánh đèn đường vàng vọt.


Tạ Văn Lang. Gã đồ tể của sòng bạc đang trực tiếp tuần tiễu phong tỏa safehouse của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!