Nhịp Thở Năm Mươi
“Một trăm mười nhịp một phút!”
Tiếng cười của Vương Chí Hùng vang lên giữa sảnh cược phụ của sòng bạc Deep-Net, xé toạc bầu không khí vốn dĩ đã ngột ngạt bởi mùi ozone và hương rượu ngoại đắt tiền. Đôi mắt gã dán chặt vào khuôn mặt Trần Quốc Khánh, nơi dải viền kính áp tròng màu xanh lam nhạt trên võng mạc gã liên tục nhấp nháy, phản chiếu những dòng số liệu sinh trắc học thời gian thực do AI Chronos truyền về.
“Nhịp tim của anh vừa vọt lên như một con thú sập bẫy, anh Khánh... Ván bài này kết thúc rồi!”
Khánh không trả lời. Anh ngồi bất động trên chiếc ghế da, lòng bàn tay trái áp sát vào mặt bàn polymer cảm biến đen mờ. Anh có thể cảm nhận được lớp polymer dưới tay mình đang ấm lên một cách bất thường. Đó không phải là nhiệt độ của căn phòng, mà là nhiệt độ của chính cơ thể anh – một phản xạ thực vật không thể che giấu khi hệ giao cảm bị kích thích tột độ. Cảm biến ngầm của mặt bàn đang ghi nhận độ ẩm tăng vọt từ tuyến mồ hôi của anh, chuyển hóa nó thành những đường đồ thị màu đỏ rực trên máy chủ giám sát.
Trong đầu Khánh, dải tần số 4.13 kHz của tiếng cười ảo ảnh từ đứa con gái đã khuất – Bé Sóc – vẫn đang vang vọng dồn dập. Hình ảnh chiếc váy màu vàng chanh rực rỡ lướt qua dưới gầm xe tải mười năm trước hiện lên, kích hoạt chứng PTSD tàn nhẫn nhất. Lồng ngực anh thắt chặt lại như thể có một bàn tay thép đang bóp nghẹt phế quản. Nhịp tim chạm ngưỡng 110 lần/phút. AI Chronos trên trần nhà phát ra tiếng kêu rè rè nhỏ, ống kính hồng ngoại màu đỏ sẫm của nó hạ thấp xuống thêm năm centimet, khóa chặt mục tiêu vào vùng tam giác cơ mặt của anh để tính toán xác suất hoảng loạn.
Khánh biết mình chỉ còn đúng mười lăm Xu nhận thức Deep-Net trên khay nhựa. Nếu anh để Hùng call ván bài này trong tình trạng sinh lý bị lột trần, anh sẽ trắng tay. Anh sẽ vĩnh viễn mất đi danh tính số, bị ném ra đường như một phế nhân, và cơ hội giải cứu Hoài An khỏi dưỡng trí viện Vạn An sẽ hoàn toàn tan vỡ.
Anh phải cắt đứt dải tần số ảo thanh đó. Ngay lập tức.
Khánh từ từ nhắm mắt lại. Hành động này là một canh bạc cực kỳ nguy hiểm trước một camera AI chuyên quét đồng tử, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh chủ động ngắt kết nối thị giác với thế giới đầy màu sắc rực rỡ nhưng giả tạo xung quanh – màu xanh lam từ kính áp tròng của Hùng, màu đỏ từ ống kính Chronos, màu vàng vọt của những dải đèn LED âm trần.
Anh bắt đầu kích hoạt mỏ neo xúc giác. Ngón tay trỏ tay trái của anh khẽ miết lên bề mặt nhám, đầy những vết xước vật lý của chiếc nhẫn cưới bạc trên ngón áp út. Cơn đau rát nhẹ từ vết thương rách da chưa lành dưới lớp băng gạc truyền về đại não như một dòng điện nhỏ, tạm thời đẩy lùi hình ảnh chiếc váy màu vàng chanh của con gái vào bóng tối.
Đồng thời, anh tập trung thính giác vào túi áo măng-tô trong.
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
Tiếng tích tắc cơ học, trầm ấm và chuẩn xác của chiếc đồng hồ bỏ túi của cha anh vang lên với tần số đúng 1Hz. Tiếng động nhỏ nhoi đó, qua sự hiệu chuẩn tỉ mỉ của thợ sửa đồng hồ Bùi Thế Vinh, đã trở thành một máy đếm nhịp sinh học hoàn hảo không phát ra bất kỳ bước sóng điện từ nào để AI có thể phát hiện.
Khánh bắt đầu thực hiện Kỹ thuật thở thiền lâm sàng – phương pháp Box Breathing mà nhà sư Thích Thanh Tâm đã truyền dạy cho anh tại Chùa Linh Ứng Hải Phòng để rèn luyện tâm cảnh tĩnh lặng.
Chu kỳ thứ nhất bắt đầu.
*Một, hai, ba, bốn.* Khánh hít vào chậm rãi qua đường mũi. Luồng không khí lạnh, khô của sòng bạc đi qua nhân trung, tràn vào phế quản. Anh đếm theo tiếng tích tắc của đồng hồ cơ.
*Một, hai, ba, bốn.* Anh nín thở. Giữ nguyên lồng ngực. Áp lực dưỡng khí bắt đầu đè nặng lên các phế nang. Tim anh vẫn đập loạn ở mức 108 nhịp/phút, cố gắng đòi hỏi oxy.
*Một, hai, ba, bốn.* Anh thở ra từ từ qua khóe môi khép hờ. Luồng khí nóng mang theo CO2 được giải phóng.
*Một, hai, ba, bốn.* Anh nín thở khi phổi hoàn toàn trống rỗng. Khoảng không vô trùng tối tăm mở ra trong tâm trí.
Chu kỳ thứ hai. Rồi chu kỳ thứ ba.
Khánh kiên nhẫn lặp lại. Anh không nghĩ về ván bài, không nghĩ về Vương Chí Hùng, không nghĩ về số tiền cược. Ý thức của anh co rút lại, ghim chặt vào luồng khí đi qua nhân trung và nhịp đập 1Hz của chiếc đồng hồ cơ của cha.
Sự khống chế phản xạ sinh lý bắt đầu phát huy tác dụng. Hệ phó giao cảm của anh được kích hoạt cưỡng chế, giải phóng các chất dẫn truyền thần kinh để ức chế sự phóng thích adrenaline. Nhịp tim của anh bắt đầu đổ dốc một cách phi thường.
Từ 110 nhịp/phút xuống 90 nhịp/phút.
Rồi 75 nhịp/phút.
Đến chu kỳ thứ mười, nhịp tim của Khánh chạm mức kỷ lục: đúng 50 nhịp một phút. Đây là ngưỡng tĩnh lặng sinh học tối đa của một cơ thể người bình thường dưới trạng thái thiền định sâu lâm sàng.
Cùng lúc đó, Khánh kích hoạt kỹ thuật Khống chế đồng tử co giãn. Anh tập trung toàn bộ ý thức vào một điểm tối giả lập sâu thẳm trong tâm trí, cưỡng chế hệ cơ thể mi mắt co thắt, ghim chặt kích thước đồng tử của cả hai mắt ở mức cố định đúng 3 milimet, bất chấp ánh sáng nhấp nháy của sảnh cược.
Khánh mở mắt ra.
Trên trần nhà, chiếc camera AI Chronos đột ngột phát ra một tiếng *rít* chói tai của hệ thống động cơ bước. Ống kính màu đỏ sẫm của nó xoay chuyển liên tục một cách hỗn loạn, tiêu cự zoom ra vào liên tiếp ba lần trên gương mặt của Khánh.
Thuật toán của Chronos vận hành dựa trên lý thuyết bất đồng nhận thức và các mẫu hành vi căng thẳng tuyến tính. Nó được lập trình để nhận diện sự hoảng loạn thông qua sự tăng tiến của nhịp tim, độ ẩm da và sự giãn nở đồng tử. Nhưng việc một đối tượng đang ở trạng thái 110 nhịp/phút đột ngột rơi xuống mức 50 nhịp/phút chỉ trong vòng chưa đầy bốn mươi giây là một biến số nằm ngoài mọi kịch bản dự đoán của hệ thống máy học.
Đối với AI, đây là một lỗi dữ liệu sinh học phi lý.
Kính áp tròng màu xanh lam của Vương Chí Hùng đột ngột nhấp nháy dòng chữ đỏ chói: *“WARNING: NO DATA AVAILABLE. BIOMETRIC ANOMALY DETECTED.”* (Cảnh báo: Không có dữ liệu. Phát hiện dị thường sinh trắc học).
Nụ cười ngạo mạn trên gương mặt Hùng lập tức cứng đờ. Đôi mắt xanh lam của gã trợn trừng lên đầy kinh ngạc khi nhìn thấy đồ thị nhịp tim của Khánh trên mặt bàn polymer phẳng lặng như một đường thẳng của người chết lâm sàng.
“Không... không thể nào!” Hùng thốt lên, giọng gã run rẩy, mất đi sự đều đặn phi nhân tính thường ngày. Gã rướn người về phía trước, mồ hôi trán bắt đầu rịn ra thành những giọt lớn, làm mờ đi một góc kính áp tròng. “Chronos báo nhịp tim của anh là năm mươi? Anh đang giả vờ... Anh không thể kiểm soát được hệ thần kinh thực vật của mình! Con người không thể làm được điều đó!”
Hùng bắt đầu hoang mang thực thể. Gã đã quen chơi bài bằng cách nhìn vào các con số định lượng sự sợ hãi của đối thủ. Giờ đây, khi màn hình hiển thị một khoảng trống dữ liệu vô sắc, gã giống như một người mù bị tước đi chiếc gậy dẫn đường giữa vực thẳm.
Để lấy lại thế chủ động, Hùng cố tình nghiến răng, đưa ra đòn tấn công tâm lý tàn nhẫn nhất:
“Anh Khánh... Hãy nghĩ về con gái anh đi! Bé Sóc... Đứa trẻ đã chết dưới gầm xe tải vì sự chậm trễ của anh! Anh có nghe thấy tiếng con bé khóc không? Anh có nghe thấy tiếng xương gãy không?”
Những từ khóa nhạy cảm va đập vào màng nhĩ của Khánh. Nhưng lần này, chúng không thể đi vào vùng cảm xúc của anh. Khánh đã khóa chặt nhận thức của mình trong trạng thái tĩnh lặng chủ động. Gương mặt anh lạnh lùng, vô cảm như một bức tượng sáp. Nhịp tim của anh không hề dao động dù chỉ một nhịp, vẫn ghim chặt ở mức đúng 50 nhịp/phút dưới sự giám sát bất lực của AI Chronos.
Mỏ neo nhẫn cưới và tiếng tích tắc 1Hz đã bảo vệ anh hoàn hảo trước đòn kích động của kẻ thù. Cái giá phải trả là sự thiếu oxy não nhẹ do nhịp tim quá thấp dưới áp lực cao; mắt trái của Khánh bắt đầu xuất hiện những tia máu đỏ li ti do áp lực nội nhãn tăng vọt, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc lạnh như dao cạo.
Khánh chậm rãi đẩy toàn bộ mười lăm đồng Xu nhận thức còn lại vào trung tâm bàn cược polymer.
“Tất tay (All-in).” Giọng Khánh trầm, đều, phát ra ở tần số ổn định đến mức lạnh người. “Đến lượt anh đưa ra quyết định dựa trên thuật toán của mình rồi, anh Hùng.”
Hùng nhìn vào khay xu trống rỗng của Khánh, rồi nhìn lại dòng chữ báo lỗi liên tục trên kính áp tròng. Gã hoàn toàn mất kiểm soát hành vi. Tay gã run lên bần bật, làm rơi một đồng xu xuống mặt bàn polymer phát ra tiếng *coong* khô khốc. Gã không thể tính toán được xác suất bài của Khánh khi không có dữ liệu sinh lý hỗ trợ. Sự tự phụ công nghệ của gã đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi sự tĩnh lặng sinh học chủ động của đối thủ.
“Tôi... tôi...” Hùng lắp bắp, đồng tử gã giãn nở cực đại vì sự hoảng loạn thực sự. Gã nhìn vào bộ bài rác trong tay mình, rồi nhìn vào ánh mắt đẫm máu trái nhưng tĩnh lặng của Khánh.
Trong một khoảnh khắc của sự hèn nhát tột cùng, Hùng buông hai lá bài xuống mặt bàn. Gã úp bài. Gã chấp nhận thua cuộc trước khi Khánh kịp lật bài.
Tiếng còi báo hiệu ván đấu kết thúc vang lên từ hệ thống AI Chronos. Khay nhựa của Khánh tự động mở ra, thu hồi toàn bộ ba mươi đồng Xu nhận thức về phía anh. Chiến thắng tuyệt đối.
Sảnh cược phụ chìm vào một sự im lặng chết chóc. Những kẻ thượng lưu xung quanh đứng bật dậy, dán mắt vào Trần Quốc Khánh – kẻ vừa đánh bại thần bài AI bất bại của Deep-Net bằng một nhịp thở.
Giữa sự im lặng đó, từ phía ban công tầng hai của phòng VIP tối cao, tiếng vỗ tay chậm rãi, vang dội bắt đầu vang lên.
*Bộp. Bộp. Bộp.*
Khánh ngẩng đầu lên. Dưới ánh sáng rực rỡ của dải đèn LED, một người đàn ông trung niên béo mập, mặc bộ vest đen chải chuốt cực kỳ xa xỉ bước ra sát lan can gỗ gụ. Những chiếc nhẫn kim cương lớn trên ngón tay gã lấp lánh phản chiếu ánh sáng đỏ của camera AI. Gương mặt ái kỷ của gã nở một nụ cười nửa miệng tàn nhẫn.
Đó chính là Trịnh Thế Vỹ – chủ sòng bạc Deep-Net Hải Phòng.
“Tuyệt vời. Một màn trình diễn sinh học thực sự xuất sắc, anh Khánh.” Vỹ lên tiếng, giọng gã trầm ấm nhưng chứa đựng một sát khí vô hình đè nặng lên toàn bộ sảnh cược. Gã chỉ tay về phía cánh cửa thép dẫn vào khu vực bảo mật tối cao của biệt thự cổ. “Tôi nghĩ sảnh phụ này không còn xứng tầm với anh nữa rồi. Mời anh bước vào phòng đấu tối cao của tôi. Chúng ta sẽ đánh cược bằng một thứ giá trị hơn nhiều so với những đồng xu này.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!