Bước Qua Gương Hai Chiều
Cơn mưa rào rạng sáng trút xuống Hải Phòng không một chút khoan nhượng, biến con đường Lạch Tray thành một lòng sông đen kịt phản chiếu những vệt sáng nhòe nhoẹt từ đèn đường. Trần Quốc Khánh kéo sụp vành chiếc mũ dạ màu xám tro, siết chặt cổ áo măng-tô để ngăn những giọt nước buốt lạnh len lỏi vào da thịt. Gió từ cửa sông Cấm thổi về mang theo vị mặn của muối và mùi rêu phong ẩm mốc đặc trưng của đất Cảng. Mỗi bước đi của anh đều nhẹ bẫng nhưng kiên định, bùn đất dưới chân bắn lên gấu quần phẳng phiu, nhưng đôi mắt anh không hề dao động.
Bên kia đường, tòa biệt thự Pháp cổ hiện ra dưới màn sương mù dày đặc như một con quái vật bằng bê tông đang ngủ say. Bên ngoài, tấm biển hiệu của một công ty xuất nhập khẩu đã bỏ hoang từ lâu treo xộc xệch, lớp sơn bong tróc để lộ những mảng sắt rỉ sét loang lổ. Ít ai biết rằng, đằng sau vẻ hoang tàn, bụi bặm ấy là hang ổ của sòng bạc ngầm Deep-Net – nơi giới siêu giàu Hải Phòng dùng chính nhận thức và giác quan của đồng loại làm quân bài cá cược.
Khánh dừng lại trước cánh cổng sắt rỉ sét cao quá đầu người. Ngón tay trỏ tay trái của anh khẽ gõ nhẹ lên đùi theo chu kỳ thở hộp bốn giây: hít vào bốn nhịp, nín thở bốn nhịp, thở ra bốn nhịp, nín thở bốn nhịp. Nhịp tim của anh nhanh chóng được ghim chặt ở mức đúng 60 nhịp một phút, đồng điệu hoàn hảo với tiếng tích tắc trầm ấm, cơ học phát ra từ chiếc đồng hồ bỏ túi của cha đang nằm sâu trong túi áo măng-tô. Anh rút tấm thiệp kim loại màu đen xước – chiếc vé mời VIP Hắc Diện vừa đoạt được từ gã môi giới Thành – áp dải mã vạch quang học vào khe đọc của máy quét ẩn dưới hốc tường đá.
Một tiếng *tít* ngắn ngủi vang lên, đèn led trên máy quét chuyển từ màu đỏ sang màu xanh lục nhạt. Cánh cổng sắt nặng nề tự động hé mở một khoảng vừa đủ một người lách qua. Khánh bước vào khuôn viên biệt thự, bước chân anh lướt nhanh trên những phiến đá lát sân bám đầy rêu ẩm. Lưới quét hồng ngoại và cảm biến nhiệt độ gắn dọc tường rào quét qua cơ thể anh, nhưng dưới sự hỗ trợ kỹ thuật từ xa của Nguyễn Minh Đức, dải tần số định vị của anh đã được làm nhiễu hoàn toàn. Anh vô hình trước hệ thống giám sát vòng ngoài.
Khánh đẩy cánh cửa gỗ sồi nặng nề để bước vào sảnh chính của biệt thự. Bên trong hoàn toàn im ắng, ngập tràn mùi bụi giấy cổ xưa và gỗ mục. Anh di chuyển không tiếng động đến chiếc tủ sách lớn đặt ở góc phòng làm việc của giám đốc công ty vỏ bọc. Dựa theo sơ đồ kiến trúc Pháp cổ mà Nguyễn Thành Phong đã phục chế, Khánh đưa tay tìm kiếm nấc gạt cơ học ẩn sau cuốn từ điển cũ kỹ. Một tiếng *rắc* khô khốc vang lên, chiếc tủ sách từ từ xoay trục, lộ ra một lối đi hẹp dẫn xuống những bậc thang đá tối tăm hướng thẳng vào lòng đất.
Luồng không khí lạnh lẽo, nồng nặc mùi men rượu vang và đất ẩm xộc thẳng vào khứu giác của Khánh khi anh bước xuống hầm rượu biệt thự cổ. Nơi đây là vùng đệm an ninh đầu tiên, một không gian vô trùng được thắp sáng bởi những dải đèn neon vàng vọt treo lửng lơ trên vòm trần gạch nung cổ kính. Những thùng gỗ sồi lớn xếp dọc hai bên tường đá, tạo nên những khoảng bóng đổ tương phản xám xịt kéo dài.
“Đứng lại.”
Một giọng nói thô kệch, nặng nề vang lên từ phía góc tối của hầm rượu. Tùng 'Sẹo' bước ra từ sau một thùng rượu lớn. Gã cao lớn, mặc bộ đồng phục bảo an màu đen ôm sát cơ thể vạm vỡ, gương mặt bặm trợn hằn sâu một vết sẹo dài chạy dọc từ mắt trái xuống tận khóe môi. Tay gã bồn chồn gãi gáy, ánh mắt đầy cảnh giác và bạo lực rà quét từ đầu đến chân Khánh. Gã rút chiếc gậy ba khúc bằng thép đặc biệt từ thắt lưng, gõ nhẹ nó vào lòng bàn tay phát ra những tiếng *bộp bộp* đầy đe dọa.
“Bỏ hết đồ kim loại và thiết bị điện tử lên bàn. Đi qua cổng từ quét sinh trắc học.” Tùng 'Sẹo' hất hàm về phía chiếc cổng từ kim loại màu xám đặt giữa lối đi.
Khánh giữ gương mặt hoàn toàn vô cảm. Anh tháo chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón tay áp út trái, đặt nhẹ nhàng lên chiếc khay nhựa bên cạnh. Anh tiếp tục rút chiếc điện thoại cá nhân và đặt cạnh chiếc nhẫn cưới. Nhưng khi anh chuẩn bị bước qua cổng từ, ngón tay anh khẽ chạm vào chiếc đồng hồ bỏ túi cơ học đang nằm trong túi áo trong. Anh biết mình không thể giao nộp nó. Chiếc đồng hồ đã được Bùi Thế Vinh hiệu chuẩn thành máy đếm nhịp thính giác 1Hz – mỏ neo duy nhất giúp anh duy trì sự tỉnh táo chống lại sóng âm siêu trầm 19Hz bên trong sảnh cược. Nếu mất nó, anh sẽ rơi vào trạng thái hoảng loạn thực thể và bị AI Chronos bóc trần phản xạ nói dối ngay lập tức.
Khánh bước qua cổng từ.
*Bíp! Bíp! Bíp!*
Tiếng còi báo động đỏ rít lên chói tai giữa không gian hầm rượu chật hẹp. Hệ thống đèn led trên cổng từ nhấp nháy liên tục, khóa chặt mục tiêu vào vị trí túi ngực của Khánh. Tùng 'Sẹo' lập tức biến sắc, gã lao tới một bước, vung chiếc gậy ba khúc chặn ngay trước ngực Khánh, luồng điện cao áp ngầm trên đầu gậy khẽ xè xè phát ra ánh sáng xanh lam nhạt.
“Gian lận! Mày giấu cái gì trong người?” Tùng 'Sẹo' gầm lên, giọng gã đầy sát khí đường phố. “Khôn hồn thì tự rút ra, hoặc tao sẽ dùng roi điện này để lôi nó ra cho mày. Ở đây không có chỗ cho những kẻ mang đồ chơi công nghệ vào phòng đấu.”
Khánh không hề lùi lại. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn lên những tia máu đỏ của Tùng, giữ nhịp thở đều đặn bốn giây. Nhịp tim của anh vẫn ghim chặt ở mức 60 nhịp/phút, không hề có một phản xạ sợ hãi tự nhiên nào bộc lộ trên cơ mặt. Sự bình tĩnh đến lạnh lùng của anh khiến Tùng khựng lại một nhịp trong vô thức.
Khánh lén quan sát camera giám sát hành lang treo ở góc trần. Anh biết mình đang bị giám sát. Nếu anh rút tiền mặt ra hối lộ trực tiếp lúc này, camera của Vũ Đức Thịnh sẽ ghi nhận hành vi hối lộ của bảo vệ, và cả hai sẽ bị enforcer thủ tiêu ngay lập tức. Anh bắt buộc phải sử dụng Giao thức đàm phán khủng hoảng (Crisis Protocol) – tạo dựng một vùng thông tin bất đối xứng để khống chế đối phương bằng đòn tống tiền hành vi.
Khánh tiến lại gần Tùng 'Sẹo' nửa bước, khoảng cách gần đến mức gã bảo vệ có thể ngửi thấy mùi nước mưa lạnh lẽo trên vai áo anh. Anh nghiêng người, thì thầm vào tai Tùng bằng một giọng nói cực thấp, đều đặn ở dải tần 120Hz, nằm dưới ngưỡng thu âm của micro camera hành lang:
“Tùng. Tài khoản Monero đuôi 894 của anh vừa nhận thêm một khoản nợ mười lăm nghìn USD từ băng nhóm bảo kê Máy Chai. Đỗ Mạnh Hùng đã ra tối hậu thư cho anh trước mười hai giờ trưa mai, đúng không?”
Gương mặt bặm trợn của Tùng 'Sẹo' lập tức cứng đờ. Vết sẹo dài trên má gã khẽ co giật, đồng tử co thắt lại trong một phản xạ hoảng sợ tột độ. Gã lùi lại nửa bước, chiếc gậy ba khúc trong tay khẽ run lên.
“Mày… mày là ai? Làm sao mày biết?” Tùng thì thầm, giọng gã lạc đi vì sợ hãi thực thể.
“Tôi còn biết anh đang lén lút trộm chìa khóa dự phòng của hầm rượu để mở đường cho cô hầu gái tên Hoa tẩu tán các tài liệu nháp của Vỹ.” Khánh tiếp tục dồn áp lực tâm lý bằng những thông tin giải mã từ tệp nhật ký Hoài An 1.0. “Nếu Trịnh Thế Vỹ biết được sự phản bội này, anh nghĩ mình sẽ được đưa vào dưỡng trí viện Vạn An dưới danh nghĩa bệnh nhân tự nguyện mang mã số trống, hay sẽ biến mất vĩnh viễn dưới lòng sông Cấm?”
Mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra trên trán Tùng 'Sẹo', chảy dài xuống má. Sự bất đồng nhận thức đạt đến cực hạn trong đầu gã bảo vệ: gã có ưu thế bạo lực vật lý tuyệt đối, nhưng bí mật sinh mệnh của gã đang bị kẻ đối diện bóp nghẹt chỉ bằng vài lời nói.
Khánh đưa ra đòn nhượng bộ chiến thuật cuối cùng để giải tỏa áp lực: “Tôi không đến đây để hủy hoại anh, Tùng. Tôi chỉ mang theo một chiếc đồng hồ cơ bỏ túi cũ kỹ của cha tôi – một kỷ vật gia đình hoàn toàn không có khả năng phát sóng hay ghi âm. Hãy để tôi giữ nó. Đổi lại, tôi sẽ để lại chiếc điện thoại cá nhân này trong tủ lưu trữ. Và đêm nay, tôi sẽ giả vờ thua một ván nhỏ tại sảnh cược phụ để trích ra mười phần trăm tiền hoa hồng chuyển thẳng vào tài khoản xóa nợ của anh tại Máy Chai.”
Tùng 'Sẹo' nhìn chằm chằm vào Khánh, lồng ngực gã phập phồng dữ dội. Gã liếc nhìn camera hành lang, rồi nhìn xuống chiếc khay nhựa chứa chiếc điện thoại cá nhân của Khánh. Lòng tham và nỗi sợ hãi sinh tồn đã bẻ gãy hoàn toàn lòng trung thành mù quáng của gã bảo vệ đối với sòng bạc.
Gã từ từ hạ chiếc gậy ba khúc xuống, thu gậy lại vào thắt lưng. Gã thọc tay vào túi áo măng-tô của Khánh, giả vờ khám xét qua loa rồi lén lách ngón tay qua chiếc đồng hồ cơ bỏ túi, cố tình nhắm mắt cho qua.
“Để điện thoại lại.” Tùng 'Sẹo' khàn giọng nói, gã quay người bước lại phía chiếc tủ sắt lưu trữ, lén gạt công tắc tắt còi báo động của cổng từ. “Vào đi. Nhưng tao cảnh báo mày…”
Tùng tiến lại gần cánh cửa gỗ sồi lớn dẫn vào sảnh cược chính, giọng gã thầm thì đầy run rẩy bên tai Khánh:
“Bên trong sảnh cược chính không giống như hầm rượu này đâu. Trên trần phòng đấu có hệ thống camera quét đa điểm của AI 'Chronos'. Nó sẽ quét trực tiếp đồng tử của mày ở tần số thời gian thực. Chỉ cần mày bộc lộ một micro-expression nhỏ biểu thị sự dối trá hay hoảng sợ, mày sẽ không có cơ hội bước ra khỏi cánh cửa này lần thứ hai.”
Khánh khẽ gật đầu. Anh lấy lại chiếc nhẫn cưới bạc xước đeo vào ngón tay trái, cảm nhận vết xước vật lý nhám nhẹ trên bề mặt bạc như một mỏ neo thực tại cuối cùng. Anh đẩy cánh cửa gỗ sồi lớn bước qua gương hai chiều để tiến vào sảnh cược chính của Deep-Net, để lại Tùng 'Sẹo' đứng lặng lẽ trong bóng tối vàng vọt của hầm rượu cổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!