Nhảy Tàu Khỏi Bẫy Lưới
Tiếng loa phát thanh trên trần toa số 5 rít lên một dải âm rè rè chói tai trước khi giọng nói của nhân viên điều hành đường sắt dội xuống, khô khốc và đầy đe dọa. Lệnh khám xét hành chính khẩn cấp từ Đinh Văn Thắng đã được ban bố xuống toàn bộ hệ thống ga xép ngoại ô Hà Nội. Ba phút. Đó là khoảng thời gian định mệnh còn lại trước khi đoàn tàu giảm tốc và bị bao vây bởi lực lượng cảnh sát vũ trang.
Trong không gian chật hẹp của khoang tàu chìm trong bóng tối xám xịt, gã điều tra viên đường sắt biến chất – kẻ vừa bị Khánh bẻ gãy ý chí bằng đoạn băng ghi âm của Giáo sư Bách – hoàn toàn rơi vào trạng thái hoảng loạn thực thể. Gương mặt gã trắng bệch dưới nhãn quang vô sắc của Khánh, cơ nâng khóe môi và bọng mắt co giật liên tục. Gã biết rõ, nếu Đinh Văn Thắng phát hiện ra gã đang âm thầm đi ăn mảnh một mình và để lộ thông tin nhạy cảm liên quan đến Thẩm phán tối cao Trần Thế Nam, gã sẽ bị thanh trừng ngay lập tức.
“Chúng ta... chúng ta phải trốn vào tủ kỹ thuật,” gã điều tra viên thì thầm, giọng nói vọt lên tần số cao đầy sợ hãi. Gã lóng ngóng chạm tay vào báng súng CZ-75 bên hông phải, mồ hôi dầu chảy ròng ròng xuống cổ áo sơ mi xộc xệch.
Khánh vẫn ngồi bất động sát cửa sổ. Cơn sốt râm ran từ vết mổ nạo mô hoại tử ở lòng bàn tay trái đang đốt cháy hệ thần kinh của anh, khiến mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo măng-tô xám tro cũ kỹ. Thế giới của anh lúc này chỉ là một bức tranh tương phản cực đoan giữa hai màu đen và trắng. Tai trái hoàn toàn im lặng, rỉ ra một vệt dịch lỏng mỏng mà anh phải lặng lẽ dùng vạt áo thấm đi. Tai phải của anh ù đi vì tiếng rít “eeeeee” kéo dài, nhưng bên dưới dải âm nhiễu loạn đó, anh bắt đầu kích hoạt kỹ năng Định vị thính giác không gian (Spatial Auditory Orientation).
“Không có tủ kỹ thuật nào cứu được anh đâu,” Khánh cất giọng chậm rãi, âm tần ghim ở mức trầm 120Hz để áp chế sự hoảng loạn của đối phương. “Cảnh sát của Thắng mang theo máy quét hồng ngoại cầm tay. Thân nhiệt của chúng ta trong không gian kín của tủ sắt sẽ hiện lên như hai vệt sáng trắng trên màn hình của chúng trong vòng hai giây. Cách duy nhất để anh giữ mạng là giúp tôi mở chốt cửa thoát hiểm ở toa sau.”
“Mày điên rồi! Tàu đang chạy với tốc độ hơn sáu mươi cây số một giờ trong đêm bão!” Gã điều tra viên rít qua kẽ răng, nhưng đôi mắt gã dáo dác nhìn ra hành lang toa tàu, nơi tiếng bước chân của hành khách bắt đầu xôn xao.
Khánh không giải thích. Anh khẽ xoay nhẹ chiếc Nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út tay trái. Vết xước nhám vật lý cứa vào da thịt đau nhói, đóng vai trò như một mỏ neo xúc giác tối quan trọng, giải phóng adrenaline cưỡng chế đại não giữ vững sự tỉnh táo tuyệt đối. Anh đứng dậy, bước những bước đi nhẹ bẫng nhưng kiên định hướng về phía cửa nối toa số 5 và toa số 4. Gã điều tra viên biến chất, bị kéo theo bởi nỗi sợ hãi bị lộ tài khoản đen và sự thanh trừng của Trần Thế Nam, lật đật bám theo sau như một con rối bị giật dây.
Khi tiếp cận cánh cửa sắt nối toa, Khánh nghiêng nhẹ tai phải sát vào khe cửa kính. Dù tiếng rít gió bão bên ngoài rất lớn, thính giác cực hạn của anh vẫn lọc ra được những tần số âm thanh đặc thù từ ga xép phía trước. Tiếng xích sắt lách cách dồn dập của các rào chắn di động đang được kéo ra cắt ngang đường ray. Tiếng chó sủa trầm đục, dữ dằn của giống béc-giê Đức – loại chó nghiệp vụ chuyên đánh hơi mùi máu và hóa chất. Và tiếng bước chân nện gót da thuộc dồn dập của ít nhất mười cảnh sát vũ trang đang dàn đội hình đón lỏng trên sân ga.
“Thắng đã phong tỏa toàn bộ ga xép,” Khánh thì thầm, mắt phải nheo lại để phân tích bóng đổ tương phản xám xịt của rặng tre ngà ven đường ray qua ô cửa kính sũng nước mưa. “Nếu tàu dừng hẳn, chúng ta sẽ lọt vào lưới quét hồng ngoại đa điểm. Chúng ta phải hành động ngay khi tàu giảm tốc để nhường đường cho tàu ngược chiều ở đoạn tránh.”
“Mày định nhảy xuống sân ga?” Gã điều tra viên run rẩy hỏi.
“Nhảy xuống sân ga là tự sát chính trị cho anh và tự sát vật lý cho tôi,” Khánh lạnh lùng đáp. “Tàu sẽ giảm tốc xuống dưới ba mươi cây số một giờ khi đi qua khúc cua rẽ vào đường tránh phía đông ga xép. Khúc cua đó nằm sát triền đê sông Hồng, nơi không có đèn cao áp và camera giám sát. Đó là điểm mù duy nhất.”
Khánh quay sang gã điều tra viên, găm thẳng ánh nhìn vô sắc đờ đẫn nhưng sắc lạnh vào mắt gã: “Anh dùng thẻ công vụ của mình để mở chốt khóa xích sắt của cửa thoát hiểm toa sau. Sau khi tôi nhảy, anh hãy khóa chốt lại, quay về phòng điều hành ga báo cáo rằng đối tượng đã nhảy tàu ở hướng ngược lại để đánh lạc hướng đội truy đuổi của Thắng. Làm đúng như vậy, anh sẽ giữ được mạng sống và chiếc ghế của mình.”
Đứng trước logic sinh tồn tàn nhẫn của Khánh, gã điều tra viên không còn lựa chọn nào khác. Gã run rẩy rút chiếc chìa khóa vạn năng công vụ dắt bên hông, tra vào ổ khóa móc của sợi xích sắt đang khóa chặt cửa toa nối. Tiếng kim loại va chạm lách cách vang lên khô khốc trong bóng tối. Sợi xích sắt tuột xuống sàn tàu phát ra một tiếng rầm nặng nề.
Cửa thoát hiểm hông toa tàu mở ra một khe hẹp. Gió bão sũng nước mưa ập vào bên trong, mang theo mùi dầu diesel nồng nặc và hơi lạnh buốt giá của đêm ngoại ô Hà Nội. Dưới nhãn quang mù màu của Khánh, màn đêm ngoài kia không mang sắc đen huyền bí, mà là một khoảng không gian xám xịt, mờ mịt với những hạt mưa rơi xiên vẹo như những vệt phấn trắng xóa.
Đoàn tàu bắt đầu nghiêng gạt mạnh sang bên phải. Tiếng bánh xe kim loại nghiến lên đường ray tránh phát ra những tiếng rít chói tai, báo hiệu tàu đã giảm tốc xuống khoảng hai mươi tám cây số một giờ. Đây là cơ hội duy nhất.
Khánh hít vào một hơi thật sâu theo chu kỳ bốn giây, nín thở bốn giây của Kỹ thuật thở thiền lâm sàng (Box Breathing) để nén chặt cơn sốt đang dâng cao và nhịp tim đang muốn bùng nổ vì căng thẳng. Anh gài chặt chiếc máy ghi âm cổ của Giáo sư Bách và tấm Thẻ thông hành màu đen (Black Pass) vào lớp lót trong cùng của chiếc áo măng-tô xám, siết chặt đai lưng.
“Khóa cửa ngay khi tôi chạm đất,” Khánh ra lệnh bằng một tiếng thì thầm khàn đặc.
Anh lách người qua khe cửa hẹp, bám chặt tay phải vào gờ thép của toa tàu. Gió bão quất thẳng vào khuôn mặt hốc hác, rướm máu kết mạc ở mắt trái của anh. Dưới triền đê tối tăm kia chỉ là những bụi cây dại và bùn lầy xám xịt. Khánh buông tay, nhoài người lao thẳng vào bóng tối vô sắc.
Cú va chạm vật lý diễn ra vô cùng thô bạo, hoàn toàn không có bất kỳ sự hồi phục thần kỳ hay cú đáp đất êm ái nào. Thân xác suy kiệt của Khánh đập mạnh xuống triền đê dốc đứng ngập bùn đất. Anh lăn liên tiếp nhiều vòng trên bãi đá dăm và đất sét nhão, cành cây dại cào rách lớp áo măng-tô và da thịt.
*Rắc.*
Một tiếng động khô khốc, ghê rợn vang lên từ khớp vai phải của Khánh khi anh cố dùng tay phải để giảm chấn động cú rơi. Cơn đau buốt nhói tột cùng bùng nổ từ bả vai phải hắt thẳng lên vỏ não, khiến anh suýt lịm đi ngay lập tức. Khớp vai phải đã bị trật hoàn toàn (trật khớp vai phải). Chưa dừng lại ở đó, lực giật mạnh của cú ngã đã làm rách toạc miệng vết thương hoại tử ở lòng bàn tay trái vốn đang quấn băng dày dính máu hoại tử. Dòng máu tươi màu than chì sẫm màu tuôn ra xối xả, hòa cùng bùn đất bẩn thỉu và nước mưa lạnh ngắt.
Khánh nằm bất động trong vũng bùn dưới chân triền đê, hơi thở đứt quãng. Tiếng còi tàu hú vang xé toạc màn đêm xám xịt từ phía ga xép vọng lại, lùi xa dần vào bóng tối. Ánh đèn pha led cực mạnh từ tháp canh của ga xép bắt đầu rà quét dọc theo đường ray, những luồng sáng trắng sắc lẹm quét qua ngọn cây dại chỉ cách đỉnh đầu anh chưa đầy hai mét.
Nếu anh ngất đi lúc này, chó nghiệp vụ của Thắng sẽ định vị được mùi máu tươi của anh trong vòng năm phút.
Khánh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Anh không thể dùng tay phải đang bị liệt do trật khớp. Bằng một ý chí sinh tồn tột cùng, anh gập chân trái lên, dùng gót giày tì mạnh vào bả vai phải đang bị chệch hướng, phối hợp với lực đẩy của cơ thể để ép khớp vai va chạm mạnh vào một gốc cây xoan già ven đê.
*Khục.*
Khớp vai phải được cưỡng chế đẩy ngược trở lại vị trí cũ. Cơn đau chấn động mạnh đến mức khiến Khánh trợn trừng mắt phải, nước mắt máu từ mắt trái xuất huyết chảy tràn qua má xám xịt. Anh lập tức dùng ngón tay cái của tay phải – dù run rẩy dữ dội – bấm mạnh vào huyệt Thái Dương và huyệt Hợp Cốc của tay trái với lực ấn cực đại để thực hiện Sơ cứu giảm đau thần kinh bằng huyệt đạo. Xung lực đau đớn truyền về não bộ bị ức chế tạm thời, giữ cho hệ thần kinh trung ương của anh không bị sụp đổ hoàn toàn trước cơn sốt nhiễm trùng đang dâng cao.
Khánh lết thân xác đẫm máu và sũng nước bùn vào sâu trong bóng tối của lùm cây rậm rạp ven triền đê sông Hồng, cắt đứt hoàn toàn tầm quét của ánh đèn pha phía sau. Anh nằm rạp dưới những tán lá dại ẩm ướt, hơi thở khò khè, mắt phải mờ đục nhìn về phía rặng núi Ba Vì mờ ảo, xám xịt đang ẩn hiện trong đêm không màu sắc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!