Nhạc nềnMystery_Detective

Khoảng Lặng Trên Toa Số 5

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Toa tàu hỏa số 5 rầm rập lao đi trong đêm bão, bánh xe kim loại nghiến lên đường ray phát ra những tiếng rít chói tai, dội thẳng vào màng nhĩ tai phải đang ù đặc của Trần Quốc Khánh. Thế giới xung quanh anh lúc này hoàn toàn không có màu sắc. Dưới tác động tàn phá tột cùng của độc chất thần kinh S-401, võng mạc của Khánh đã bị tước đoạt vĩnh viễn khả năng nhận biết sắc màu. Trước mắt anh, những chiếc ghế bọc da của toa tàu, lớp sơn bong tróc trên vách ngăn và cả vệt máu thấm qua lớp băng gạc dày ở lòng bàn tay trái của anh chỉ là những mảng tương phản xám xịt, loang loãng trượt nhanh dưới ánh đèn neon trắng đục nhấp nháy liên tục.


Bên tai trái của anh là một sự im lặng tuyệt đối, rùng rợn. Vết thương chấn động từ vụ nổ sập vòm gạch cổ dưới đường cống ngầm sông Cấm đã phá hủy vĩnh viễn thính giác bên trái, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt dịch lỏng âm ấm, nhạt màu mà anh phải lặng lẽ dùng vạt áo măng-tô thấm đi. Khánh chỉ còn tai phải để kết nối với thực tại, nhưng ngay cả bên tai phải ấy cũng đang bị hành hạ bởi tiếng ù “eeeeee” đơn điệu như tiếng bóng đèn neon cũ hỏng.


Đối diện anh, gã điều tra viên đường sắt biến chất thuộc mạng lưới của Đinh Văn Thắng vẫn đang giữ nguyên tư thế nhổm người về phía trước. Khoảng cách vật lý giữa hai người bị thu hẹp xuống chưa đầy một mét, tạo ra một áp lực không gian ngột ngạt đến nghẹt thở. Ngón tay trỏ dính đầy mỡ diesel của gã gõ nhè nhẹ lên bức ảnh truy nã đen trắng đặt trên bàn gỗ nhỏ. Ánh mắt gã, lấp liếm dưới vành mũ lưỡi trai kéo sụp, găm chặt vào Khánh như một con thú săn mồi đã xác định được con mồi sập bẫy.


“Anh bạn tinh tường ạ... Anh có từng thấy 'bệnh nhân tâm thần bỏ trốn' này trên chuyến tàu đêm nay không?”


Khánh khẽ nheo mắt phải. Cơn sốt nhẹ do vết mổ nạo mô hoại tử ở tay trái đang âm ỉ đốt cháy các tế bào thần kinh của anh, khiến mồ hôi lạnh rịn ra nơi thái dương. Trước khi gã điều tra viên bước vào khoang tàu này, Khánh đã lén di chuyển ra phía cửa nối sang toa số 4 để tìm đường thoát thân. Nhưng nỗ lực đó đã thất bại ngay lập tức. Cánh cửa sắt nặng nề kết nối giữa hai toa đã bị khóa chặt bằng một sợi xích sắt dày, hoen rỉ và khóa móc kiên cố từ bên ngoài. Toa số 5 này đã trở thành một phòng giam cô lập di động giữa đêm bão.


Anh không thể chạy trốn bằng thể xác suy kiệt này. Anh cũng không thể sử dụng bạo lực tay không để hạ gục một gã điều tra viên mang súng CZ-75 giấu bên hông phải. Logic duy nhất để sinh tồn lúc này là bẻ gãy ý chí của gã ngay tại bàn đàm phán.


Khánh không trả lời câu hỏi của gã. Anh từ từ nhắm mắt phải lại, giữ cho gương mặt hốc hác của mình hoàn toàn tĩnh lặng. Anh khẽ xoay nhẹ chiếc Nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út tay trái. Vết xước nhám vật lý trên bề mặt nhẫn cứa vào da thịt đau nhói, đóng vai trò như một mỏ neo xúc giác tối quan trọng, giải phóng một lượng adrenaline tự nhiên cưỡng chế đại não giữ vững sự tỉnh táo, đẩy lùi cơn sốt và ảo giác hoang tưởng đang rình rập.


Khánh bắt đầu kích hoạt cảnh giới Tĩnh lặng chủ động (Silent Pause State). Anh mở mắt phải, găm thẳng ánh nhìn vô sắc đờ đẫn nhưng sâu thẳm vào đồng tử của gã điều tra viên.


Một giây. Hai giây. Ba giây.


Khánh không nói một lời. Sự im lặng của anh phẳng lặng như mặt nước hồ không gió, nhưng chứa đựng một áp lực tinh thần vô hình đè nặng lên không gian chật hẹp của khoang tàu.


Bốn giây. Năm giây. Sáu giây.


Ngón tay trỏ tay phải của Khánh đặt trên đầu gối bắt đầu gõ nhẹ theo nhịp đều đặn đúng 1Hz. Tiếng gõ nhịp cơ học nhỏ bé đó, phối hợp với tiếng tích tắc tưởng tượng của chiếc đồng hồ bỏ túi của cha, vang lên đều đặn trong đầu Khánh như một máy đếm nhịp sinh học, cưỡng chế nhịp tim của anh ghim chặt ở mức đúng 65 nhịp một phút dưới camera quét hồng ngoại trên trần toa.


Bảy giây. Tám giây. Chín giây.


Khoảng lặng kéo dài chín giây đầy ngột ngạt như một sợi dây thòng lọng dần siết chặt lấy sự tự tin của gã điều tra viên. Trong đàm phán khủng hoảng, khoảng lặng chủ động là vũ khí tàn nhẫn nhất; nó buộc kẻ đối diện phải đối mặt với sự bất an nội tại và tự lấp đầy khoảng trống bằng những sơ hở hành vi.


Dưới nhãn quang tương phản cao của Khánh, cơ nâng khóe mắt trái của gã điều tra viên khẽ giật mạnh một nhịp. Tuyến mồ hôi bên thái dương gã bắt đầu hoạt động, làm bóng nhẫy lớp da sạm nắng dưới vành mũ. Gã bồn chồn di chuyển trọng tâm cơ thể trên ghế ngồi, báng súng CZ-75 bên hông phải khẽ va chạm vào thành ghế phát ra tiếng động khô khốc.


“Mày câm điếc thật rồi à?” Gã điều tra viên cất giọng, nhưng tần số giọng nói của gã đột ngột vọt cao lên khoảng 18Hz – một biểu hiện kinh điển của Nhận diện nói dối qua ngữ điệu, chứng minh gã đang rơi vào trạng thái phòng vệ tâm lý cực đoan khi sự áp chế ban đầu của mình bị bẻ gãy bởi sự im lặng vô cảm của đối thủ.


“Tôi đang nghe anh nói,” Khánh cất giọng chậm rãi, đều đặn ở dải tần trầm 120Hz, không một chút giao động cảm xúc. “Và tôi cũng đang nghe thấy tiếng lòng tham của anh, điều tra viên ạ. Anh mang đôi giày dính đất sét trắng Đình Vũ, tay áo dính mỡ diesel D19E, chứng tỏ anh đã bám theo tôi từ bãi ga bốc xếp Hải Phòng. Nhưng anh không đi cùng đội tuần tra chính quy của Đinh Văn Thắng. Anh đi một mình. Vì anh biết, nếu tôi bị bắt giữ chính thức, toàn bộ khoản tiền thưởng đen của tập đoàn Lâm Gia sẽ đổ vào tài khoản của Thắng và các cổ đông lớn, còn anh chỉ nhận được vài đồng xu lẻ từ quỹ công vụ.”


Gã điều tra viên biến chất biến sắc. Đồng tử gã giãn nở rộng – một phản xạ vô thức biểu thị sự hoảng sợ tột độ khi bị đọc vị chính xác động cơ ẩn giấu. Tay phải gã khẽ nhích xuống dưới vạt áo khoác, ngón tay đã chạm vào lớp băng cao su đen quấn quanh báng súng CZ-75.


“Mày nghĩ mày đang ở vị thế đàm phán sao, Khánh?” Gã điều tra viên rít qua kẽ răng, giọng nói run rẩy nhẹ. “Tao chỉ cần bóp cò ở đây, rồi báo cáo với Thắng rằng tao phải nổ súng tự vệ trước một bệnh nhân tâm thần nguy hiểm đang hành hung người thi hành công vụ. Không ai thắc mắc về cái chết của một kẻ điên bỏ trốn cả.”


“Anh sẽ thắc mắc đấy,” Khánh điềm tĩnh nhìn thẳng vào gã, bàn tay phải của anh từ từ đưa vào túi áo măng-tô sát ngực. Cử động của anh chậm rãi đến mức không kích hoạt phản xạ rút súng tự vệ của đối phương. Anh rút ra chiếc máy ghi âm cổ của Giáo sư Bách – chiếc máy ghi âm cơ học sử dụng băng từ, hoàn toàn không phát ra sóng điện từ để tránh bị hệ thống giám sát của sòng bạc hay cảnh sát rà quét.


Khánh đặt ngón tay cái lên nút cơ học của máy ghi âm, khẽ nhấn nhẹ. Tiếng bánh răng cơ học quay lách cách nhỏ bé vang lên bên tai phải của anh. Từ chiếc loa nhỏ sờn cũ, một giọng nói khàn đặc, già nua nhưng đầy uy lực của Giáo sư Bách vang lên, dù đã qua bộ lọc băng từ nhưng vẫn rõ mồn một từng chữ:


*“...Trần Thế Nam... Thẩm phán tối cao... chính là kẻ đã ký lệnh cưỡng chế y tế khẩn cấp đối với Nguyễn Hoài An... Toàn bộ hồ sơ bệnh án giả mạo tại Vạn An đều có chữ ký đỏ của ông ta để hợp thức hóa việc giam giữ nhận thức...”*


Khánh bấm nút dừng. Tiếng bánh răng cơ học khựng lại. Sự im lặng một lần nữa bao trùm khoang tàu số 5, nhưng lần này, nó mang theo một sát khí chính trị kinh hoàng.


Gã điều tra viên đường sắt biến chất hoàn toàn đông cứng. Gương mặt gã trắng bệch dưới ánh đèn neon xám xịt. Gã biết Trần Thế Nam là ai – Thẩm phán tối cao của Hội đồng tư pháp, người đứng đầu đối cục ẩn lớn nhất che giấu pháp lý cho tập đoàn Lâm Gia, và cũng chính là người bác ruột của Trần Quốc Khánh. Một điều tra viên cấp thấp như gã, nếu vô tình chạm vào bí mật tư pháp cấp cao này, sẽ bị nghiền nát thành tro bụi bởi chính hệ thống bảo kê của Lâm Gia trước khi kịp chạm vào tiền thưởng.


“Chiếc máy ghi âm này đang được định vị thời gian thực bởi Nguyễn Minh Đức từ một trạm phát sóng dã chiến ngoại tuyến,” Khánh đưa ra lời cảnh báo đanh thép bằng giọng nói không gợn sóng. “Nếu nhịp tim của tôi ngừng đập, hoặc nếu tôi bị bắt giữ mà không có sự đồng thuận của tôi, toàn bộ tệp ghi âm này, cùng với Danh sách cổ đông đen Lâm Gia (Bản Hải Phòng) đang lưu trữ trong máy chủ của Đức, sẽ tự động được phát tán lên các nền tảng truyền thông quốc tế. Khi đó, Trần Thế Nam sẽ phải thực hiện một cuộc thanh trừng nội bộ để tự bảo vệ mình. Và người đầu tiên bị tiêu diệt để bịt đầu mối... chính là gã điều tra viên đường sắt đã tự ý nổ súng ăn mảnh trên chuyến tàu này.”


Khánh dừng lại, sử dụng Phương pháp Silent Pause lần thứ hai để ép gã điều tra viên phải tự đưa ra quyết định sinh tử của đời mình. Sự im lặng lần này kéo dài đúng 5 giây, đè nặng lên lồng ngực gã điều tra viên như một khối đá tảng.


Gã điều tra viên biến chất từ từ hạ tay khỏi vạt áo khoác hông phải. Các thớ cơ mu bàn tay gã giãn ra, báng súng CZ-75 không còn bị ghì chặt. Gã hiểu rõ quy luật của thế giới ngầm: kẻ thực thi pháp luật biến chất luôn sợ bị phơi bày tài khoản đen và sinh mệnh chính trị hơn sợ mất một con mồi. Đứng trước sự lựa chọn giữa khoản tiền thưởng không chắc chắn và bản án tử hình chính trị chắc chắn từ Thẩm phán tối cao, gã buộc phải thỏa hiệp.


“Mày... mày muốn tao làm gì?” Gã điều tra viên khàn giọng hỏi, sự tự phụ và hung hãn ban đầu đã hoàn toàn sụp đổ.


“Dẫn đường cho tôi qua ga trung chuyển tiếp theo,” Khánh cất chiếc máy ghi âm cổ vào túi áo khoác, ngón tay phải siết nhẹ chiếc nhẫn cưới bạc xước dưới lớp băng gạc dính máu xám. “Anh sẽ dùng thẻ công vụ của mình để xác nhận tôi là nhân viên kỹ thuật đường sắt đang đi cùng anh tuần tra toa tàu. Đó là cách duy nhất để anh giữ vững quân tịch và mạng sống của mình.”


Gã điều tra viên mím chặt môi, khẽ gật đầu một cách miễn cưỡng. Gã từ từ nhặt bức ảnh truy nã đen trắng trên bàn gỗ, gấp nhỏ lại rồi nhét vào túi áo ngực.


Thế trận đàm phán ngược đã hoàn tất. Khánh đã bẻ gãy hoàn toàn sự đe dọa vũ lực của kẻ thù mà không cần dùng đến bạo lực vật lý, buộc gã phải trở thành tấm lá chắn bảo vệ mình. Tuy nhiên, sự thỏa hiệp vừa được thiết lập chưa kịp mang lại một hơi thở phào nhẹ nhõm thì một tai biến mới đột ngột ập đến.


*Rẹt... rẹt...*


Hệ thống loa phát thanh gắn trên trần toa tàu số 5 đột ngột phát ra tiếng nhiễu sóng điện từ cực mạnh, át đi tiếng ù “eeeeee” trong tai phải của Khánh. Ngay sau đó, một giọng nói dồn dập, nghiêm nghị của cảnh sát ga vang lên qua hệ thống phát thanh, dội thẳng xuống không gian chật hẹp:


*“Thông báo khẩn cấp gửi toàn bộ hành khách trên chuyến tàu HP-HN. Do phát hiện đối tượng tâm thần nguy hiểm trốn viện đang lẩn trốn trên tàu, lực lượng cảnh sát ga phối hợp cùng an ninh đường sắt sẽ tiến hành cuộc khám xét hành chính khẩn cấp toàn diện từ toa số 1 đến toa số 10 tại ga xép tiếp theo trong vòng ba phút nữa. Yêu cầu toàn bộ hành khách ngồi yên tại chỗ và xuất trình giấy tờ tùy thân...”*


Tiếng loa phát thanh vừa dứt, gã điều tra viên biến chất lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt hoang mang nhìn thẳng vào Khánh. Ga xép tiếp theo chỉ cách họ chưa đầy ba phút di chuyển, và lực lượng cảnh sát vũ trang của Đinh Văn Thắng chắc chắn đang đón lỏng ngoài cửa toa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!