Nhạc nềnMystery_Detective

Kẻ Quan Sát Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa sắt của khoang tàu số 5 từ từ trượt mở dưới bàn tay lạnh lùng của bóng đen ngoài hành lang. Tiếng rít cơ học của khớp nối kim loại khô dầu rít lên một âm thanh chói tai, dội thẳng vào màng nhĩ tai phải đang ù đặc của Trần Quốc Khánh. Anh không quay đầu lại. Trong thế giới quan vô sắc của anh lúc này, mọi chuyển động đều được bóc tách bằng độ tương phản gắt gao giữa các mảng sáng tối. Bóng đen bước vào khoang tàu, mang theo luồng khí lạnh ẩm ướt của cơn mưa bão ngoài ngoại ô Hải Phòng và mùi tanh nồng của dầu máy diesel bám trên lớp vải kaki sũng nước.


Gã hành khách mới không ngồi ngay. Gã đứng lại ở ngưỡng cửa trong đúng hai giây, giả vờ phủi những hạt nước mưa bám trên vạt áo khoác măng-tô sẫm màu. Nhưng dưới nhãn quang của một cựu chuyên gia đàm phán cảnh sát, Khánh đã kịp ghi nhận toàn bộ chuỗi hành vi bất thường của gã. Gã không nhìn vào các băng ghế trống xung quanh. Đôi mắt gã, ẩn dưới vành mũ lưỡi trai kéo sụp, khóa chặt vào bóng dáng Khánh đang ngồi bó mình sát góc tối cửa sổ.


*Sột... sột...*


Tiếng ma sát nhẹ của vạt áo khoác bên hông phải gã phát ra một âm thanh khô khốc. Khánh nghiêng nhẹ tai phải về phía trước, lọc bỏ tiếng rít “eeeeee” đơn điệu của màng nhĩ bị chấn thương để định vị. Khối nặng bên hông phải của gã không dao động tự do theo nhịp bước chân; nó được giữ cố định bằng một dây đai da thắt chặt. Đó là một khẩu súng ngắn quân dụng CZ-75, loại vũ khí tiêu chuẩn của lực lượng điều tra hình sự đường sắt, nhưng báng súng đã được quấn thêm một lớp băng cao su đen để chống trượt và triệt tiêu tiếng va đập kim loại.


“Chào anh bạn, đêm muộn thế này mà tàu vẫn đông nhỉ?” Gã bắt chuyện, giọng gã trầm và khàn, cố tình giả lập một ngữ điệu mệt mỏi của kẻ lữ hành đơn độc. Gã bước tới, kéo chiếc ghế đối diện Khánh và ngồi xuống.


Khánh vẫn giữ nguyên tư thế cũ. Đôi mắt phải của anh đờ đẫn, không tiêu cự nhìn ra ngoài cửa sổ kính nứt nẻ, nơi những rặng tre già ven đường ray chỉ còn là những bóng xám xịt, loang loãng trượt nhanh vào bóng tối đen kịt. Anh khẽ đưa ngón tay trỏ tay phải lên đầu gối, gõ nhẹ theo nhịp đều đặn đúng 1Hz.


*Một giây. Hai giây. Ba giây.*


Hít vào bốn nhịp. Nín thở bốn nhịp. Thở ra bốn nhịp. Nín thở bốn nhịp.


Khánh xoay nhẹ chiếc Nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út tay trái dưới lớp băng gạc dính máu hoại tử xám xịt. Vết xước nhám vật lý trên bề mặt bạc cứa vào da thịt đau nhói, giải phóng một lượng dopamine vừa đủ để giữ nhịp tim của anh ghim chặt ở mức 65 nhịp một phút. Anh phải giữ vững sự tĩnh lặng sinh học này. Ngay phía trên trần toa tàu, chiếc camera giám sát bán cầu của hệ thống đường sắt liên tỉnh đang nhấp nháy một đốm sáng trắng đục nhạt – tia hồng ngoại quét nhiệt. Nếu nhịp tim của anh vọt lên hoặc đồng tử giãn nở bất thường, hệ thống AI Chronos liên kết ngầm của Đinh Văn Thắng tại ga trung chuyển tiếp theo sẽ lập tức phát cảnh báo đỏ.


“Anh bạn đi về Hà Nội à?” Gã điều tra viên đường sắt biến chất tiếp tục dò hỏi. Gã lôi từ trong túi áo ra một bao thuốc lá cũ nát, dùng ngón tay cái gõ gõ nhẹ lên nắp bao để điếu thuốc trồi ra.


Khánh sử dụng kỹ năng Đọc vị biểu cảm vi mô, thích ứng hoàn hảo với điều kiện thiếu sắc màu. Dưới ánh sáng neon trắng đục nhấp nháy của toa tàu, anh không nhìn thấy màu đỏ của bao thuốc lá hay màu vàng của đầu lọc, nhưng anh nhìn rõ lực nhấn ngón tay của gã. Ngón tay cái của gã miết lên bao thuốc với một lực nén lớn hơn 150 gram, các thớ cơ mu bàn tay gồng cứng. Gã không thực sự muốn hút thuốc; gã đang sử dụng bao thuốc làm vật che mắt để quan sát phản xạ của Khánh. Khóe mắt trái của gã khẽ co thắt nhẹ trong vòng 1/30 giây khi gã nhìn vào vết thương quấn băng dày dính máu hoại tử trên tay trái của anh.


“Tôi đi tìm người thân,” Khánh cất giọng. Giọng anh trầm lặng, đều đặn ở dải tần 120Hz, không mang theo một chút giao động cảm xúc nào. Anh chủ động sử dụng Kỹ thuật đọc nguội để bẻ gãy thế chủ động dò xét của đối phương. “Còn anh, anh vừa đổi ca từ ga Hải Phòng lúc một giờ sáng. Giày của anh bám đầy bùn đất sét trắng – loại đất đặc trưng của khu vực bốc xếp cảng Đình Vũ. Nhưng tay áo khoác của anh lại dính vệt mỡ bôi trơn màu xám sẫm của đầu máy diesel D19E. Một điều tra viên đường sắt không trực tiếp sửa máy, trừ khi anh đang vội vã bám theo một ai đó từ bãi ga bốc xếp mà không kịp thay trang phục nghiệp vụ.”


Gã điều tra viên khựng lại. Động tác rút điếu thuốc của gã đóng băng trong đúng nửa giây. Dưới lăng kính tương phản cao của Khánh, cơ nâng khóe môi bên trái của gã giật mạnh một nhịp biểu thị sự kinh ngạc tột độ, đồng tử mắt phải co rút lại ở mức tối thiểu. Gã không ngờ một kẻ trông hốc hác, rách nát như một bệnh nhân tâm thần trốn viện lại có thể bóc tách thân phận của gã chỉ qua vài chi tiết ngoại vi.


“Anh bạn có vẻ tinh tường nhỉ?” Gã điều tra viên khẽ nhếch mép, giọng nói của gã đột ngột tăng cao độ (pitch) lên khoảng 15Hz – một phản xạ vô thức chứng minh gã đang rơi vào trạng thái phòng vệ tâm lý khi bị lộ vị trí. Gã cất bao thuốc vào túi, tay phải từ từ hạ xuống đặt hờ lên đùi, sát gần báng súng giấu dưới vạt áo khoác. “Làm nghề gì mà nhìn người sắc sảo thế?”


“Tôi từng làm đàm phán,” Khánh trả lời, đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào hình phản chiếu xám xịt của gã trên kính cửa sổ. “Nghề của tôi là lắng nghe những kẻ đang sợ hãi. Và anh... anh đang rất sợ, điều tra viên ạ. Anh sợ vì anh biết lệnh truy nã ngầm của Đinh Văn Thắng đối với tôi đã bị đóng băng trên hệ thống ga Hải Phòng từ ba mươi phút trước. Anh đang hành động độc lập, không báo cáo về tổng đài, nhằm chiếm đoạt khoản tiền thưởng đen từ tập đoàn Lâm Gia trước khi lực lượng chính quy ập đến.”


Lời nói của Khánh như một mũi kim chọc thủng lớp vỏ bọc bình tĩnh của gã điều tra viên biến chất. Nhịp thở của gã đột ngột dồn dập, lồng ngực phập phồng không đều. Gã biết Khánh nói đúng. Việc gã xuất hiện trên toa tàu số 5 này hoàn toàn là một phi vụ ăn mảnh bất hợp pháp.


“Mày biết nhiều quá đấy, Khánh,” gã điều tra viên từ bỏ giọng điệu xã giao, xưng hô thay đổi hoàn toàn. Gã nhổm người về phía trước, thu hẹp khoảng cách vật lý giữa hai người xuống còn chưa đầy một mét để tạo áp lực không gian cực hạn. “Nhưng một thằng què cụt mất một bên tai, mắt thì mù dở như mày thì làm được gì? Tay trái của mày... vết thương đó đang thối rữa dưới lớp băng gạc đúng không? Mày nghĩ mày có thể thoát khỏi toa tàu này bằng cái thân xác phế thải đó sao?”


Khánh khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới bạc xước. Cơn đau buốt từ lòng bàn tay trái rách sâu hoại tử chạy dọc lên bả vai phải bị trật khớp, nhưng đại não của anh lại đạt đến trạng thái Nhận thức vô sắc đỉnh phong. Anh không nghe thấy tiếng gió bão gầm rú bên tai trái đã điếc đặc, chỉ có tiếng tích tắc cơ học 1Hz tự gõ nhịp trong đầu giữ vững lý trí.


“Tôi không cần phải thoát khỏi toa tàu này,” Khánh nói chậm rãi, mắt anh khóa chặt vào vùng tam giác trên gương mặt gã điều tra viên. “Nhưng anh thì có. Nếu anh nổ súng ở đây, tiếng súng giảm thanh vẫn sẽ kích hoạt cảm biến chấn động của toa tàu. Hệ thống phanh khẩn cấp tự động sẽ khóa bánh trong vòng năm giây. Khi tàu dừng lại giữa triền đê ngập bùn, anh sẽ giải thích thế nào với lực lượng cảnh sát đường sắt chính quy về khẩu súng CZ-75 đã bị xóa số sê-ri bám đầy dấu vân tay của anh?”


Gã điều tra viên biến chất nghiến chặt răng, cơ nâng khóe mắt co giật liên tục. Gã nhận ra mình đang bị dắt mũi vào một cái bẫy logic đàm phán không lối thoát. Gã không thể nổ súng, nhưng gã cũng không thể để con mồi trị giá hàng trăm triệu đồng trượt khỏi tay.


Một nụ cười tàn nhẫn, méo mó xuất hiện trên gương mặt gã điều tra viên. Gã từ từ thò tay vào túi ngực bên trong áo khoác, không phải để rút súng, mà là để lấy ra một tờ giấy gấp tư đã bị thấm nước mưa ẩm ướt. Gã chậm rãi mở tờ giấy ra, vuốt phẳng lên mặt bàn gỗ nhỏ ngăn cách giữa hai ghế ngồi.


Đó là một bức ảnh đen trắng được in vội từ máy in nhiệt. Trong ảnh, khuôn mặt Khánh hiện lên hốc hác, đờ đẫn, đôi mắt không tiêu cự và mái tóc rối bù, bên dưới là dòng chữ đỏ đậm bị nhòe nước: *“Đối tượng Trần Quốc Khánh – Bệnh nhân hoang tưởng nguy hiểm bỏ trốn từ dưỡng trí viện Hải Phòng. Có xu hướng tự sát và hành hung người thi hành công vụ.”*


Gã điều tra viên gõ nhẹ ngón tay trỏ dính đầy mỡ diesel lên bức ảnh hốc hác của Khánh, ánh mắt gã lóe lên một tia sáng nham hiểm, lạnh lùng găm chặt vào mắt anh:


“Anh bạn tinh tường ạ... Anh có từng thấy 'bệnh nhân tâm thần bỏ trốn' này trên chuyến tàu đêm nay không?”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!