Toa Tàu Đen Trắng
Tiếng bánh sắt nghiến lên đường ray phát ra những âm thanh cộc cằn, đều đặn: *cạch cạch, cạch cạch*. Toa tàu số 5 của chuyến tàu đêm tuyến Hải Phòng - Hà Nội chìm trong một thứ bóng tối nhờ nhờ, lạnh lẽo. Gió bão ngoài kia quật những hạt mưa sũng nước vào vách kính nứt nẻ, tạo nên những vệt nước chảy dài loang loãng.
Trần Quốc Khánh ngồi bó mình trong góc khuất của hàng ghế da cuối toa. Chiếc áo khoác măng-tô xám tro dựng đứng cổ áo để che đi một nửa khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt. Dưới nhãn quang bị tàn phá bởi độc chất thần kinh S-401, thế giới xung quanh anh đã vĩnh viễn mất đi màu sắc. Những chiếc ghế bành vốn mang sắc đỏ nhung quý phái giờ đây chỉ là những khối xám xịt, xơ xác. Những bảng đèn led chỉ dẫn màu xanh lục trên trần toa hiện lên dưới mắt anh như những vệt sáng trắng đục nhấp nháy đầy bệnh hoạn. Không còn đỏ, không còn xanh, không còn bất kỳ một sắc độ ấm áp nào của sự sống. Thế giới của Khánh đã bị đóng đinh vào một thực tại vô sắc vĩnh viễn, nơi mọi thứ chỉ được phân biệt bằng độ tương phản gắt gao giữa hai màu đen và trắng.
Bên tai trái của anh, một sự im lặng tuyệt đối, rùng rợn bao trùm. Màng nhĩ đã bị hủy hoại hoàn toàn sau tiếng nổ sập vòm gạch cổ dưới đường cống ngầm sông Cấm. Thỉnh thoảng, một cảm giác lành lạnh, ẩm ướt rỉ ra nơi lỗ tai trái báo hiệu vết thương chấn động vẫn chưa lành miệng. Khánh khẽ đưa ngón tay trỏ tay phải lên, thấm nhẹ vệt dịch lỏng không màu trên cổ áo, rồi lại buông thõng xuống. Tai phải của anh đang phải hoạt động với công suất gấp đôi để bù đắp cho phần khuyết thiếu. Tiếng ù ù “eeeeee” như tiếng bóng đèn neon cũ hỏng liên tục rít lên trong màng nhĩ phải, nhưng bên dưới dải âm nhiễu loạn đó, Khánh vẫn cố gắng lọc ra từng tiếng động nhỏ nhất của toa tàu.
Cơn sốt nhẹ do vết mổ nạo mô hoại tử ở lòng bàn tay trái bắt đầu âm ỉ đốt cháy các tế bào thần kinh của anh. Vết thương quấn băng gạc dày cộp tỳ chặt vào mạng sườn, mỗi nhịp tim đập là một nhịp nhói buốt kéo dọc lên tận bả vai phải đang bị trật khớp nhẹ. Khánh khẽ thở ra một luồng khí nóng làm mờ đi mắt kính cận. Anh đưa bàn tay phải lành lặn vào túi áo trong, những đầu ngón tay chạm vào bề mặt nhựa cứng, lạnh ngắt của tấm Thẻ thông hành màu đen (Black Pass) và lớp giấy nhám của tập Hồ sơ bệnh án giả mạo của Nguyễn Hoài An.
Anh lướt nhẹ ngón tay qua dải chip sinh trắc học của tấm thẻ đen. Đây là thứ anh đã phải đánh đổi bằng chính võng mạc màu sắc của mình từ tay Trịnh Thế Vỹ. Tấm thẻ này là chìa khóa duy nhất để anh thâm nhập vào phân khu biệt giam của dưỡng trí viện Vạn An tại Ba Vì, nơi Hoài An đang bị giam cầm nhận thức. Hình ảnh người vợ với mái tóc dài đen nhánh, gương mặt thanh tú nhợt nhạt hiện lên trong tâm trí anh, nhưng dưới lăng kính mù màu, ký ức ấy cũng đã bị nhuộm một màu xám tro lạnh lẽo. Khánh siết chặt chiếc Nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út tay trái. Vết xước vật lý nhám nhẹ trên bề mặt nhẫn cứa vào da thịt đau nhói, đóng vai trò như một mỏ neo xúc giác tối quan trọng, kéo đại não anh ra khỏi cơn mê sảng hoang tưởng và đè nén tiếng cười ảo ảnh của đứa con gái đã khuất Trần Mai Chi đang chập chờn muốn bộc phát.
*Cạch...*
Một tiếng động lạ lọt vào tai phải của Khánh.
Nó không phải là tiếng rít của gió bão, cũng không phải tiếng va đập cơ học đều đặn của bánh sắt toa tàu. Đó là tiếng rung động rất khẽ của sàn gỗ toa xe, truyền qua đế giày rách nát của anh. Có ai đó vừa bước vào toa số 5 từ phía khớp nối toa sau.
Khánh nghiêng nhẹ tai phải về phía hành lang, kích hoạt năng lực Định vị thính giác không gian. Tiếng bước chân di chuyển cực kỳ khẽ khàng, cố tình nương theo nhịp chuyển động *cạch cạch* của đường ray để che giấu hành tung. Nhưng kẻ đó không biết rằng, đối với một bộ não chỉ còn một tai hoạt động như Khánh, mọi tạp âm đều bị bóc tách một cách tàn nhẫn.
*Sột... sột...*
Tiếng ma sát nhẹ của lớp vải nylon chống thấm nước trên áo khoác của kẻ bám đuôi. Tiếng đế giày cao su ẩm ướt miết xuống lớp sàn linoleum bẩn thỉu. Khoảng cách ước lượng: mười mét.
Nhịp tim của Khánh có xu hướng đột ngột tăng vọt. Vùng chấn thương PTSD trong vỏ não anh bắt đầu rung lên, dải tần số ảo thanh của tiếng cười đứa trẻ lại muốn trỗi dậy. Khánh lập tức áp dụng Kỹ thuật gõ nhịp định thời gian thực. Ngón tay trỏ tay phải của anh đặt trên đầu gối, khẽ gõ nhẹ theo nhịp đều đặn đúng 1Hz – một tiếng tích tắc cơ học giả lập trong tâm trí, đồng điệu với tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ bỏ túi của cha đang nằm im lìm trong túi áo măng-tô.
*Một giây. Hai giây. Ba giây.*
Hít vào bốn nhịp. Nín thở bốn nhịp. Thở ra bốn nhịp. Nín thở bốn nhịp.
Nhịp tim của anh được ghim chặt ở mức đúng 60 nhịp một phút, cưỡng chế luồng adrenaline hoảng loạn dịu xuống. Đôi mắt phải của anh đờ đẫn không tiêu cự, giữ nguyên trạng thái Pupil Control để giả lập một bệnh nhân tâm thần phân liệt đang mê sảng, nhưng nhãn quang của anh lại đang âm thầm quan sát khe hở mờ tối dưới chân cửa khoang tàu.
Trong thế giới đen trắng có độ tương phản cực cao của Khánh, luồng ánh sáng pale white từ hành lang hắt qua khe cửa sắt hiện lên rõ nét. Một bóng đen từ từ đổ sụp xuống, cắt ngang luồng sáng ấy.
Khánh quan sát bóng đổ tương phản xám xịt dưới khe cửa. Dựa vào chiều dài và góc nghiêng của bóng, anh nhanh chóng thực hiện một phép tính logic toán học hành vi trong đầu. Chiều cao của kẻ đứng ngoài khoảng 1m78, cân nặng tầm 80kg, dáng người đậm và hơi đổ về phía trước. Kẻ này có thói quen tỳ trọng tâm vào chân trái, chứng tỏ hông bên phải của gã đang mang một vật nặng – có khả năng cao là một khẩu súng ngắn quân dụng giấu dưới vạt áo khoác.
*Rắc... rắc...*
Một tiếng động siêu tần số vang lên bên tai phải Khánh. Đó là tiếng lốp bốp của khớp ngón tay kẻ bám đuôi ngoài hành lang khi gã khẽ bóp nhẹ nắm tay để giảm bớt sự căng cứng cơ học. Nhịp thở của gã ngoài cửa hẹp, dồn dập và không đều. Gã đang căng thẳng. Gã không phải là một hành khách bình thường tìm chỗ ngủ, mà là một trinh sát mật được phái đi để định vị và xác nhận danh phận của Khánh trước khi tàu tiến vào vùng kiểm soát của cảnh sát đường sắt liên tỉnh.
Khánh khẽ cử động bàn tay phải một cách chậm rãi nhất có thể, tránh tạo ra bất kỳ tiếng động nào từ lớp vải măng-tô. Anh lướt ngón tay, đẩy tấm Thẻ thông hành màu đen và tập hồ sơ bệnh án của Hoài An vào sâu trong lớp lót trong cùng của chiếc áo khoác, ngay phía sau chiếc máy ghi âm cổ của Giáo sư Bách. Anh siết chặt chiếc nhẫn cưới bạc xước trên tay trái, cảm nhận vết xước nhám lạnh cứa vào da thịt như một lời nhắc nhở cuối cùng về thực tại.
Bóng đen ngoài cửa hoàn toàn dừng lại. Không còn tiếng bước chân.
Tay của kẻ bám đuôi từ từ đặt lên chốt cửa sắt của khoang tàu số 5. Tiếng kim loại chạm vào nhau phát ra một tiếng lách cách lạnh lẽo, xé toạc sự tịch mịch vô sắc vô thanh của toa tàu đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!