Chuyến Tàu Không Màu
Tiếng động cơ của chiếc xe bồn dọn vệ sinh rầm rập rung lên dưới sàn sắt, truyền qua lớp đế giày rách nát hất thẳng vào bả vai đang trật khớp của Trần Quốc Khánh. Mùi amoniac nồng nặc trộn lẫn với mùi dầu diesel cháy dở bao bọc lấy không gian chật hẹp, ngột ngạt bên trong khoang chứa ẩn của xe. Khánh nằm im, hai đầu gối co gập sát ngực, lòng bàn tay trái quấn băng gạc dầy cộp tỳ chặt vào mạng sườn để giảm bớt chấn động. Vết mổ nạo mô hoại tử không gây mê của y sĩ Đỗ Minh Quân cách đây vài tiếng vẫn đang rỉ máu, thứ dịch lỏng ấm nóng, tanh nồng thấm qua lớp vải xám xịt của chiếc áo khoác măng-tô cũ kỹ.
Trong bóng tối tuyệt đối của khoang chứa, Khánh không cần dùng đến mắt. Tai trái của anh đã hoàn toàn điếc đặc sau vụ nổ vòm gạch cổ dưới đường cống ngầm sông Cấm. Tất cả những gì anh còn lại để cảm nhận thực tại là thính giác của tai phải – lúc này đang bị tra tấn bởi một tiếng rít “eeeeee” kéo dài liên tục như tiếng ve sầu chết nghẹn – và xúc giác nhạy bén từ mười đầu ngón tay.
Chiếc xe đột ngột giảm tốc, rẽ mạnh sang phải rồi dừng hẳn. Tiếng gõ nhịp ba ngắn một dài cơ học của tài xế Quốc nện lên thành sắt báo hiệu họ đã vượt qua chốt kiểm soát ngoại ô của Đinh Văn Thắng thành công. Cửa khoang ẩn bật mở, hắt vào một luồng ánh sáng xám xịt, lạnh lẽo của trời rạng sáng Hải Phòng. Khánh lết người ra ngoài, đôi chân tê dại suýt quỵ xuống bãi đá dăm ven đường ray ga tàu hỏa.
“Đi nhanh đi, anh Khánh,” Quốc thì thầm, gương mặt lấm lem dầu mỡ hiện lên dưới nhãn quang mù màu của Khánh chỉ là những mảng tương phản xám xịt và đen kịt. “Tôi chỉ đưa anh đến đây được thôi. Lực lượng của Thắng đang rà quét các ngả đường chính, nhưng ga tàu hỏa lúc này là điểm mù tạm thời nhờ dòng người lao động sớm.”
Khánh khẽ gật đầu, không nói một lời. Anh kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai cũ, giấu nửa khuôn mặt hốc hác dưới cổ áo măng-tô dựng đứng, rồi bước những bước đi tập tễnh nhưng kiên định hướng về phía nhà ga Hải Phòng.
Anh lách qua lối cửa ngách dành cho nhân viên bốc xếp, lẻn vào nhà vệ sinh công cộng của ga. Dưới ánh đèn neon nhấp nháy liên tục trên trần nhà, Khánh đứng trước tấm gương ố mốc. Anh ngẩng đầu nhìn vào hình phản chiếu của chính mình.
Một khuôn mặt hốc hác đến đáng sợ. Đôi má lõm sâu, làn da xám ngoét do mất máu và cơn sốt nhiễm trùng chưa dứt. Mắt trái của anh bị xuất huyết kết mạc nặng, lòng trắng bị che phủ bởi một vệt máu sẫm màu mà dưới nhãn quang vô sắc của anh, nó hiện lên như một vệt mực đen đặc tàn nhẫn. Con ngươi mắt phải không còn tiêu cự rõ ràng, đờ đẫn và lạnh lẽo. Thế giới xung quanh anh – từ những mảng tường sơn bong tróc, chiếc bồn rửa tay hoen rỉ, đến dải ánh sáng lập lòe – tất cả vĩnh viễn chỉ còn lại hai màu đen và trắng với độ tương phản gắt gao. S-401, chất độc ức chế dây thần kinh thị giác của Trịnh Thế Vỹ, đã đóng đinh số phận nhãn quang của anh vào một thế giới vô sắc vĩnh viễn.
Khánh từ từ đưa bàn tay phải run rẩy lên, chạm vào chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út tay trái. Vết xước vật lý nhám nhẹ trên bề mặt nhẫn cưới cứa vào lớp da thịt nhạy cảm, truyền về một xung lực đau nhói nhẹ. Anh khẽ xoay chiếc nhẫn. Một vòng. Hai vòng. Cơn đau vật lý ấy lập tức kích hoạt vùng ký ức dài hạn, giải phóng một lượng dopamine tự nhiên nhỏ để đè nén tiếng cười ảo ảnh của đứa con gái đã khuất Trần Mai Chi đang chập chờn muốn bộc phát trong vỏ não anh.
“An... đợi anh,” Khánh thầm thì, giọng nói trầm lặng của anh dội vào bức tường gạch men vỡ nát của nhà vệ sinh. Anh rút từ trong túi áo khoác ra tấm Thẻ thông hành màu đen (Black Pass) và tập hồ sơ bệnh án giả mạo của Nguyễn Hoài An. Tấm thẻ nhựa cứng tích hợp chip sinh trắc học lạnh ngắt chạm vào những ngón tay dính máu của anh. Đây là chiếc chìa khóa duy nhất để anh thâm nhập vào phân khu biệt giam dưỡng trí viện Vạn An tại Ba Vì – nơi người vợ yêu thương của anh đang bị giam cầm nhận thức.
Khánh bước ra khỏi nhà vệ sinh, lách qua những kiện hàng gỗ thông xám xịt để tiến về phía góc tối dưới mái hiên nhà ga thời Pháp thuộc. Trời vẫn mưa phùn, những hạt nước mưa li ti bám đầy trên bờ vai áo măng-tô sũng nước của anh.
Từ trong bóng tối của một cột trụ bê tông lớn, một bóng người mặc áo khoác bò nhiều túi bước ra. Lê Mai Chi. Gương mặt nữ nhà báo điều tra độc lập nhợt nhạt dưới làn mưa xám. Cô nhìn thấy Khánh, ánh mắt dừng lại rất lâu trên cánh tay trái quấn băng dính máu của anh, đôi môi khẽ mím chặt để ngăn một tiếng thở dài.
“Lân an toàn rồi,” Mai Chi lên tiếng, giọng cô trầm xuống để tránh tai mắt của những nhân viên tuần tra ga. “Ông Quân đã gắp được đầu đạn chì ra ngoài. Nhưng anh ấy sẽ phải nằm yên ở phòng khám chui Máy Chai ít nhất một tháng. Anh ấy gửi lời nhắn... bảo anh phải sống sót trở về để trả tiền cước xe taxi.”
Khánh khẽ nhếch khóe môi, một cử động cơ mặt cực nhỏ biểu thị sự thấu cảm hiếm hoi còn sót lại. “Nói với Lân, tôi chưa từng quỵt nợ ai.”
Mai Chi im lặng nhìn anh. Sự im lặng giữa hai con người đã cùng đi qua những lăng kính đen tối của sòng bạc Deep-Net Hải Phòng mang một sức nặng nghẹt thở. Cô đưa tay vào túi áo khoác, rút ra một chiếc máy ghi âm cổ bằng đồng cũ kỹ, bề mặt mòn vẹt góc – di vật của Giáo sư Đào Đình Bách.
“Thầy Bách đã lén gửi cái này cho tôi trước khi vụ tai nạn xảy ra,” Mai Chi đặt chiếc máy ghi âm vào bàn tay phải lành lặn của Khánh. “Bên trong là đoạn băng ghi âm lời cảnh báo cuối cùng của thầy về Thẩm phán tối cao Trần Thế Nam. Thầy nói... Trần Thế Nam chính là kẻ đã ký lệnh cưỡng chế y tế khẩn cấp đối với Hoài An mười năm trước để hợp thức hóa việc xóa bỏ nhận thức của cô ấy. Ông ta không chỉ là bác ruột của anh, Khánh ạ. Ông ta là bức tường tư pháp kiên cố nhất bảo kê cho tập đoàn Lâm Gia.”
Khánh siết chặt chiếc máy ghi âm cơ học lạnh ngắt. Dưới nhãn quang vô sắc, chiếc máy đồng cổ hiện lên như một khối kim loại màu than chì xám xịt, chứa đựng một chân tướng tàn nhẫn về gia tộc họ Trần. Người bác ruột luôn khuyên anh từ bỏ việc tìm kiếm vợ, người đại diện cho công lý tối cao, thực chất lại là kẻ đứng đầu đối cục ẩn lớn nhất ở cuối con đường.
“Tôi biết,” Khánh trả lời, giọng nói của anh tĩnh lặng như mặt nước hồ không gió. “Mối quan hệ huyết thống này... sẽ được giải quyết tại vành móng ngựa tối cao.”
*Bíp... bíp...*
Chiếc điện thoại burner trong túi áo Khánh rung nhẹ. Anh lướt ngón tay phải mở tin nhắn mã hóa của Nguyễn Minh Đức gửi đến:
`[MẬT MÃ]: Lệnh truy nã của Thắng đã bị đóng băng trên hệ thống máy chủ ga Hải Phòng trong đúng 120 phút nhờ giao thức IP Spoofing của em. Anh có đúng 2 tiếng để vượt qua cửa soát vé trước khi hệ thống tự động reset danh tính. Đi ngay.`
Khánh cất điện thoại. Anh nhìn thẳng vào mắt Mai Chi, dùng kỹ năng Đọc vị biểu cảm vi mô để nhận diện sự lo lắng tột độ đang hiện rõ qua sự co thắt nhẹ của cơ vòng mắt cô.
“Cô phải đi ngay,” Khánh nói. “Sự biến mất của tôi tại ga tàu sẽ kích hoạt phản ứng rà quét của Thắng. Đừng để chúng tìm thấy mối liên kết giữa cô và tôi tại đây.”
“Anh định giả điên thật sao, Khánh?” Mai Chi giữ chặt lấy tay anh, giọng cô run lên. “Vạn An không phải là sòng bạc. Ở đó không có luật chơi bài. Chỉ có hóa chất, sốc điện và những bức tường trắng xóa cách âm. Nếu anh bước vào đó dưới danh nghĩa bệnh nhân tự nguyện số 92, họ có quyền hợp pháp để xóa sạch ký ức của anh. Anh sẽ quên mất Hoài An là ai... Anh sẽ quên cả chính bản thân mình!”
Khánh khẽ gạt tay Mai Chi ra. Anh nhìn xuống chiếc nhẫn cưới bạc xước trên tay trái, rồi nhìn về phía đường ray tối tăm nơi chuyến tàu hỏa đêm đi Hà Nội đang từ từ tiến vào ga.
“Nếu tôi quên cô ấy,” Khánh nói, giọng nói lạnh lùng cực hạn nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá không thể lay chuyển, “những vết sẹo trên da thịt này sẽ nhắc tôi nhớ lại. Đi đi, Mai Chi.”
Nữ nhà báo nhìn anh lần cuối, rồi quay lưng bước nhanh vào màn mưa phùn xám xịt, bóng dáng cô nhanh chóng chìm vào dòng người lao động sớm đang đổ về phía cổng ga.
Khánh chỉnh lại cổ áo măng-tô, bước thẳng về phía cửa soát vé chính của ga Hải Phòng.
Không gian nhà ga ngập tràn tiếng ồn ào của động cơ xe kéo, tiếng bước chân nện trên nền xi-măng sũng nước và mùi khói than đá nồng nặc. Dưới đôi mắt không màu sắc của Khánh, tất cả những hành khách xung quanh hiện lên như những bóng ma xám xịt di chuyển vô định trong một rạp chiếu phim câm lỗi thời. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, chỉ có tai phải đang căng ra để phân tích từng âm thanh phản xạ từ bức vách nhà ga để định vị phương hướng di chuyển.
Khánh đưa tấm căn cước công dân giả mang tên “Trần Văn Nam” cho nhân viên soát vé.
Tên nhân viên soát vé, một người đàn ông trung niên đeo kính gọng đen dày, nhận lấy tấm thẻ. Gã nhìn tấm thẻ, rồi nhìn lên khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt với vệt máu khô bên tai trái của Khánh.
Áp lực tâm lý lập tức tăng vọt. Khánh cảm nhận được nhịp tim của mình bắt đầu có xu hướng dao động, muốn nhảy vọt lên ngưỡng hoảng loạn 110 nhịp/phút. Anh lập tức kích hoạt Kỹ thuật thở thiền lâm sàng (Box Breathing): hít vào bốn giây, nín thở bốn giây, thở ra bốn giây, nín thở bốn giây. Anh tập trung toàn bộ ý chí vào nhịp tích tắc cơ học tưởng tượng của chiếc đồng hồ bỏ túi của cha trong đầu.
Nhịp tim của Khánh nhanh chóng được cưỡng chế hạ xuống, ghim chặt ở mức đúng 60 nhịp một phút. Gương mặt anh trở nên hoàn toàn vô cảm, đôi mắt đờ đẫn không chút tiêu cự (Pupil Control giả lập trạng thái tâm thần hoang tưởng).
“Đi Hà Nội điều trị à?” Nhân viên soát vé hỏi, mắt nhìn vào tập hồ sơ bệnh án giả mạo kẹp dưới nách Khánh.
“Tôi... phải đi tìm những con số màu vàng,” Khánh lảm nhảm bằng giọng trầm, đều đặn không đổi tần số, giả lập hoàn hảo triệu chứng bất đồng nhận thức của bệnh nhân hoang tưởng phân liệt. “Chúng đang bò trên đường ray... mười hai con số không có mặt.”
Nhân viên soát vé khẽ lắc đầu ái ngại, đóng dấu lên tấm vé rồi trả lại căn cước công dân giả cho anh. “Lên toa số 5 đi. Sắp chạy rồi đấy.”
Khánh nhận lại thẻ, bước qua cửa soát vé mà không để lộ bất kỳ phản xạ tự vệ sinh học nào. Anh đã chính thức vượt qua hàng rào an ninh cuối cùng của Hải Phòng, từ bỏ hoàn toàn danh tính pháp lý cũ để trở thành một kẻ đào tẩu vô danh ngoài vòng pháp luật.
Anh bước lên toa tàu số 5. Khoang hành khách tối tăm, chỉ được chiếu sáng bởi những bóng đèn sợi đốt công suất thấp tỏa ra thứ ánh sáng xám đục nhạt nhòa. Khánh chọn một góc ghế trống sát cửa sổ, tựa đầu vào vách kính lạnh ngắt.
Anh cố gắng nhìn ra ngoài cửa sổ ga để tìm kiếm một sắc màu quen thuộc – màu đỏ của ánh đèn tín hiệu, màu xanh của rặng cây ven đường, hay màu vàng chanh rực rỡ của chiếc váy con gái trong ký ức. Nhưng vô ích. Thế giới bên ngoài cửa kính nhòe nước chỉ là một dải sương mù xám tro lạnh lẽo, những khối kiến trúc than chì trôi qua chậm rãi. Cái giá của thế giới vô sắc là vĩnh viễn.
Khánh lén rút tấm Thẻ thông hành màu đen (Black Pass) ra dưới lớp gạc quấn tay trái. Anh miết nhẹ ngón tay lên dải chip mã hóa sinh trắc học. Phía trước anh, tại dưỡng trí viện Vạn An ở Ba Vì, hệ thống giám sát hành vi và những liệu pháp tra tấn bằng tần số âm thanh siêu trầm của Đặng Quốc Uy đang chờ đón. Anh sẽ phải giả điên giữa một bầy quỷ dữ để tìm ra phòng biệt giam của Hoài An.
Khánh siết chặt chiếc nhẫn cưới bạc xước trên tay trái, cảm nhận cơn đau buốt từ vết thương rách da làm mỏ neo thực tại duy nhất. Anh thầm hứa trong sự câm lặng của tâm hồn vô sắc: anh sẽ đưa cô về nhà, dù cái giá phải trả là sự phân rã hoàn toàn của bản ngã.
*Tuýtttttttt!*
Tiếng còi tàu hỏa đột ngột hú vang lên xé toạc màn đêm đen trắng, dội thẳng vào màng nhĩ tai phải của Khánh một dư chấn rung động dữ dội. Bánh xe sắt rít lên ken két trên đường ray, chiếc tàu hỏa đêm từ từ chuyển bánh, kéo theo Trần Quốc Khánh lao vào bóng tối u ám của hành trình xâm nhập dưỡng trí viện Vạn An.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!