Nhạc nềnMystery_Detective

Mỏ Neo Của Thời Gian

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào đất Cảng quất thẳng vào mặt Trần Quốc Khánh như những cây kim băng buốt lạnh ngay khi anh vừa đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của phòng trà 'Lệ Đêm'. Tiếng nhạc jazz mượt mà bên trong lập tức bị bóp nghẹt bởi tiếng sấm rền vang từ phía cửa sông Cấm.


Dưới ánh đèn đường vàng vọt, nhấp nháy của con phố Lạch Tray, bóng dáng gã môi giới Thành đang lảo đảo chạy trốn. Gã không chạy thẳng. Nỗi sợ hãi tột độ từ tin nhắn nặc danh của dưỡng trí viện Vạn An đã bẻ gãy mọi khả năng kiểm soát thăng bằng cơ thể của gã. Thành liên tục vấp ngã vào những vũng nước đục ngầu, chiếc áo vest Brioni đắt tiền giờ đây lấm lem bùn đất và rách nát ở phần khuỷu tay.


Khánh không vội vã. Bước chân của anh duy trì một nhịp điệu đều đặn, gõ nhẹ ngón tay trỏ lên đùi theo chu kỳ thở hộp bốn giây để giữ nhịp tim không vượt quá ngưỡng 80 nhịp một phút. Đôi mắt anh – dù đang mỏi điều tiết dưới những dải sáng neon nhòe nhoẹt – vẫn bám chặt lấy bóng đổ xám xịt của Thành đang rẽ vào con ngõ Chợ Lũng tối tăm.


“Thành!” Khánh lên tiếng khi bước vào con ngõ hẹp. Giọng anh trầm ấm, đều đặn ở dải tần 120Hz, vang vọng giữa hai bức tường gạch rêu mốc ẩm ướt. “Anh không thoát được đâu. Tạ Văn Lang và băng Máy Chai đang chốt chặn ở đầu ngõ bên kia. Cách duy nhất để anh sống sót qua mười hai giờ đêm nay là giao tấm vé ra đây.”


Thành khựng lại bên cạnh một thùng rác công nghiệp rỉ sét. Gã quay đầu lại, gương mặt hốc hác dưới ánh sáng mờ nhạt của bóng đèn neon treo lửng lơ trên cột điện rỉ sét trông không khác gì một xác chết. Đồng tử gã giãn nở cực đại, tuyến mồ hôi hoạt động quá mức khiến cả cơ thể gã run lên bần bật dưới làn mưa lạnh.


“Không… anh không biết bọn chúng đâu!” Thành hét lên, giọng gã vỡ vụn ra vì hoảng loạn thực thể. “Vỹ… Trịnh Thế Vỹ đã biết anh muốn bán đứng sòng bạc. Hắn có mắt ở khắp nơi! Cái camera trên trần phòng VIP… nó không phải camera thông thường. Nó đọc được cả suy nghĩ của anh! Nếu tôi đưa vé cho anh, tôi sẽ bị đưa vào phân khu biệt giam Vạn An… Tôi sẽ biến thành một kẻ không có mặt!”


Khánh tiến lại gần một bước. Anh không sử dụng bạo lực. Đối với một chuyên gia đàm phán khủng hoảng, bạo lực vật lý chỉ là công cụ của những kẻ bất lực về ngôn từ. Anh nhìn thẳng vào mắt Thành, sử dụng Đọc vị biểu cảm vi mô để ghi nhận sự co thắt của cơ nâng khóe mũi và cơ hạ góc miệng của gã – dấu hiệu của sự ghê tởm thực tại và tuyệt vọng tột cùng.


“Vạn An là chuyện của ngày mai, Thành.” Khánh nói chậm rãi, từng từ một găm vào hệ thần kinh đang quá tải của gã môi giới. “Còn Tạ Văn Lang là chuyện của mười phút tới. Tấm vé VIP Hắc Diện kia chỉ là một mảnh kim loại vô hồn đối với anh lúc này, nhưng nó là mạng sống của tôi. Đưa nó đây, và cuộc gọi xóa nợ với băng Máy Chai sẽ được thực hiện ngay lập tức.”


Thành nhìn Khánh, rồi nhìn xuống chiếc điện thoại đang rung lên liên tục trong túi quần gã – cuộc gọi từ một số máy ẩn danh của băng Máy Chai. Sự bất đồng nhận thức (cognitive dissonance) đạt đến đỉnh điểm. Gã run rẩy rút tấm thiệp kim loại màu đen xước từ túi ngực áo vest, ném mạnh về phía Khánh rồi quay đầu lao vào bóng tối của con ngõ hẹp, biến mất sau những tiếng bước chân hỗn loạn vỡ nước.


Khánh đưa tay bắt gọn tấm thiệp kim loại trong không trung. Bề mặt của tấm *Vé mời VIP Hắc Diện* lạnh ngắt, nhám nhẹ dưới ngón tay anh. Nó được khắc chìm một dải mã vạch quang học biến thiên và tích hợp một chip RFID thụ động siêu mỏng ở góc dưới.


“Mắt quỷ đọc được suy nghĩ…” Khánh thầm thì, ngón tay anh miết nhẹ lên dải mã vạch. Lời cảnh báo cuối cùng của Thành về hệ thống camera giám sát của Trịnh Thế Vỹ không phải là sự hoang tưởng của một kẻ điên. Đó là sự mô tả thô sơ về một công nghệ profiling hành vi thời gian thực.


Anh không thể bước vào biệt thự cổ Lạch Tray với chiếc vỏ bọc thô sơ này. Sòng bạc ngầm Deep-Net vận hành hệ thống AI Chronos để quét sinh trắc học và phản xạ vô thức của người chơi. Mọi thiết bị kỹ thuật số, mọi máy ghi âm hay điện thoại thông minh đều sẽ bị máy quét sóng vô tuyến tại hầm rượu phát hiện và tịch thu ngay lập tức. Anh cần những mỏ neo hoàn toàn cơ học, không phát ra bất kỳ tần số điện từ nào, nhưng đủ chuẩn xác để giữ vững nhận thức của anh trước các bẫy bóp méo giác quan.


Khánh quay người, đi bộ ngược trở lại đường Lạch Tray. Điểm đến của anh là Quán cà phê 'Góc Lặng', nằm đối diện tòa biệt thự cổ Pháp thời thuộc địa của Trịnh Thế Vỹ.


Quán cà phê 'Góc Lặng' ngập trong mùi bã cà phê ẩm mốc và tiếng rít đều đặn của chiếc quạt trần cổ chạy bằng dây cu-roa. Trịnh Kim Oanh – chủ quán, một người phụ nữ trung niên mặn mà mặc chiếc sườn xám tối màu, tay đeo chiếc vòng cẩm thạch gõ lách cách vào mặt bàn gỗ – khẽ gật đầu khi thấy Khánh bước vào. Cô không nói một lời, chỉ đẩy về phía anh một ly nước lọc có phần đáy dày gấp đôi bình thường – nơi ẩn giấu một ngăn chứa nhỏ chứa các mẩu giấy ghi chú về thời gian biểu thay ca của đội bảo an do Vũ Đức Thịnh chỉ huy.


Khánh bước thẳng xuống căn gác lửng phía sau quán, nơi Nguyễn Minh Đức đang ngồi lọt thỏm giữa đống linh kiện điện tử rác thải và ba chiếc màn hình CRT cũ kỹ tỏa nhiệt hầm hập. Đức gầy gò, da nhợt nhạt như một xác ướp sống dưới ánh sáng xám xịt của màn hình máy tính xách tay ThinkPad tùy biến. Cậu đeo một chiếc kính cận dày cộm, ngón tay gõ liên hồi trên bàn phím cơ học phát ra những tiếng lách cách giòn giã.


“Anh Khánh, anh đã lấy được vé chưa?” Đức không quay đầu lại, giọng cậu khàn đặc vì thiếu ngủ và khói thuốc lá.


“Rồi.” Khánh đặt tấm thiệp kim loại đen lên bàn. “Thành đã giao ra. Nhưng gã cảnh báo về hệ thống camera đọc vị hành vi bên trong phòng VIP.”


“AI 'Chronos'.” Đức dừng gõ phím, quay ngoắt chiếc ghế xoay lại nhìn Khánh. Ánh mắt cậu bừng lên sự phấn khích bệnh hoạn của một thiên tài lập dị. “Nó không chỉ đọc vị đâu, anh Khánh. Đó là một con quái vật học máy liên tục. Nó sử dụng hệ thống camera quét đa điểm hồng ngoại để đo lường tần số giãn nở đồng tử của anh ở tốc độ 120 khung hình một giây, kết hợp với cảm biến nhiệt độ bề mặt da trên mặt bàn cược để tính toán chính xác nhịp tim và lượng adrenaline phóng thích trong máu anh. Nó biết anh nói dối trước cả khi đại não của anh kịp xử lý thông tin phản hồi.”


Khánh ngồi xuống chiếc ghế gỗ mục cạnh Đức. “Có cách nào can thiệp vào máy chủ của nó không?”


Đức thở dài, lắc đầu: “Tôi đã thử thiết lập một cổng backdoor để hack trực tiếp vào hệ thống camera của biệt thự cổ. Nhưng lập tức tường lửa của Chronos phát hiện dải IP bất thường và kích hoạt giao thức tự cô lập. Tôi phải ngắt kết nối ngay lập tức để tránh bị định vị ngược về quán của chị Oanh. Hệ thống an ninh mạng của chúng được bảo mật đa lớp bởi Lâm Gia, không thể can thiệp từ xa bằng các phương pháp thông thường.”


“Vậy chúng ta sẽ đi đường vòng.” Khánh gõ nhẹ ngón tay lên bàn. “Tôi sẽ thâm nhập vật lý. Nhưng tôi cần một đường truyền liên lạc an toàn bên trong biệt thự mà máy quét của chúng không thể phát hiện.”


“Tôi đã chuẩn bị xong.” Đức kéo từ dưới gầm bàn lên một thiết bị kim loại nhỏ bằng bao diêm, có gắn một anten dây cực ngắn. “Đây là *Mạng lưới liên lạc vô tuyến ngầm (Minh Đức)*. Nó vận hành trên dải tần hẹp SDR (Software Defined Radio) cực thấp, nằm ngoài dải tần quét thông thường của các máy dò sóng thương mại của sòng bạc. Thiết bị này sử dụng phương thức mã hóa hai đầu bằng thuật toán quay vòng phím dùng một lần (one-time pad). Máy quét của Vũ Đức Thịnh sẽ chỉ ghi nhận nó như một dải nhiễu từ trường tự nhiên từ hệ thống dây điện cổ của biệt thự.”


“Tốt.” Khánh cầm lấy thiết bị nhỏ gọn, giấu nó vào lớp lót trong của chiếc áo măng-tô xám. “Nhưng đó mới chỉ là một nửa vấn đề. Để đánh bại AI Chronos tại bàn cược, tôi phải tự kiểm soát được các phản xạ sinh lý của chính mình. Tôi cần một mỏ neo thính giác hoàn hảo để đồng bộ hóa nhịp tim và nhịp thở dưới ngưỡng quét của nó.”


“Anh muốn dùng tiếng tích tắc cơ học?” Đức nhíu mày.


“Đúng vậy. Mọi thiết bị kỹ thuật số phát sóng đều sẽ bị máy dò kim loại và cảm biến từ trường tại cửa hầm rượu tịch thu. Nhưng một chiếc đồng hồ cơ học cổ điển thì không. Nó là vật dụng cá nhân hợp pháp. Tôi cần hiệu chuẩn chiếc đồng hồ bỏ túi của cha tôi thành một máy đếm nhịp cơ học có tần số ổn định đúng 1Hz.”


“Bùi Thế Vinh.” Đức thốt lên danh tự. “Chỉ có gã lập dị ở ngõ Lạch Tray mới có đủ tay nghề để làm việc này. Nhưng lão ta là một kẻ tàn nhẫn, lão sẽ không làm việc không công đâu.”


Khánh đứng dậy, kéo lại cổ áo măng-tô. “Tôi sẽ tự đàm phán với ông ta.”


***


Tiệm sửa đồng hồ cổ của Bùi Thế Vinh nằm sâu trong một con ngách nhỏ, ẩm ướt của ngõ Lạch Tray. Không gian tiệm rộng chưa đầy mười mét vuông, ngập mùi dầu máy cơ học nồng nặc, mùi đồng rỉ sét và tiếng tích tắc hỗn loạn của hàng trăm chiếc đồng hồ treo tường đủ mọi kích cỡ treo kín các bức vách gỗ gụ.


Bùi Thế Vinh ngồi dưới ánh sáng vàng vọt của một chiếc đèn kính lúp chuyên dụng treo lửng lơ trên bàn làm việc. Ông ta khoảng sáu mươi tuổi, dáng người gầy guộc, một bên mắt kẹp chặt chiếc kính lúp phóng đại ba lớp, bàn tay khẳng khiu với những ngón tay dài kỳ lạ đang tỉ mỉ gắp một bánh răng siêu nhỏ bằng nhíp bạc.


“Tôi không sửa đồng hồ pin.” Vinh lên tiếng mà không thèm ngẩng đầu lên, giọng ông ta khô khốc như tiếng hai mảnh kim loại cọ xát vào nhau.


“Tôi mang đến một chiếc đồng hồ cơ quân sự.” Khánh bước vào phòng, đặt chiếc đồng hồ bỏ túi bằng đồng cũ kỹ của cha mình lên tấm thảm nhung xanh trên bàn làm việc. Chiếc đồng hồ có vỏ ngoài trầy xước sâu, mặt kính mineral bị rạn một đường nhỏ ở góc số 4, nhưng phần kim giây vẫn chuyển động một cách kiên cường.


Bùi Thế Vinh dừng tay nhíp. Ông ta từ từ tháo chiếc kính lúp ra khỏi mắt, ngước nhìn Khánh bằng đôi mắt ti hí nhưng tinh anh một cách kỳ lạ. Ông ta cầm chiếc đồng hồ lên, dùng ngón cái miết nhẹ lên phần nắp lưng có khắc chìm tên của Trần Quốc Bình.


“Đồng hồ quân sự Liên Xô cũ, máy 3602 của nhà máy Molnija.” Vinh thầm thì, dùng một chiếc dao nhỏ chuyên dụng khéo léo bật nắp lưng cơ học ra. Bên trong, hệ thống bánh răng bằng đồng thau và thép sáng bóng lộ ra, chuyển động nhịp nhàng dưới lực đẩy của lò xo dây cót. “Bộ thoát (escapement) còn tốt, bánh lắc (balance wheel) dao động ở tần số 18.000 vph. Cậu muốn gì ở chiếc máy già cỗi này?”


“Tôi muốn ông hiệu chuẩn lại nó.” Khánh nói, giọng anh tĩnh lặng. “Tôi muốn biến nó thành một *Máy đếm nhịp cơ học siêu chuẩn của Vinh*. Nó phải phát ra tiếng tích tắc thính giác với tần số ổn định đúng 1Hz – tương đương với 60 nhịp một phút – không sai lệch một phần nghìn giây. Và tiếng gõ phải đủ lớn để tai phải của tôi nghe rõ khi áp sát, nhưng không được phát ra bất kỳ dải sóng điện từ hay âm thanh tần số cao nào có thể bị micro thu âm của sòng bạc ghi nhận.”


Vinh khẽ cười khẩy, đặt chiếc đồng hồ xuống bàn: “Hiệu chuẩn một bộ thoát cơ học từ 2.5Hz xuống đúng 1Hz mà không làm thay đổi cấu trúc cơ bản của lò xo tóc? Cậu đang yêu cầu một việc điên rồ đấy, chàng trai. Việc này đòi hỏi tôi phải mài lại từng răng của bánh xe thoát (escape wheel) và tăng trọng lượng của bánh lắc bằng các vít đồng siêu nhỏ. Nó sẽ làm quá tải hệ thống truyền động cơ học.”


“Tôi biết ông làm được, ông Vinh.” Khánh nhìn thẳng vào mắt vị thợ già. “Chiếc đồng hồ này sẽ là mỏ neo nhận thức của tôi bên trong phòng cược Vô Sắc. Nếu không có nó để điều hòa nhịp thở và nhịp tim, tôi sẽ bị AI Chronos bóc trần phản xạ sợ hãi.”


Vinh nheo mắt, đặt hai tay lên bàn: “Cái giá của sự điên rồ này không rẻ đâu. Tôi cần hai mươi triệu đồng tiền mặt để mua linh kiện bánh răng titanium từ Thụy Sĩ.”


“Tôi không có tiền mặt.” Khánh từ tốn rút từ trong túi áo măng-tô ra chiếc la bàn quân sự bằng đồng cũ kỹ của cha mình – kỷ vật duy nhất còn sót lại bên cạnh chiếc nhẫn cưới. “Nhưng tôi có chiếc la bàn này. Nó là hàng thửa riêng của sĩ quan đặc nhiệm quân đội, mặt kính được phủ một lớp lăng kính phân cực chống lóa tự nhiên thời chiến, có giá trị lịch sử và kỹ thuật quang học cực cao đối với những người sưu tầm như ông.”


Bùi Thế Vinh nhìn chiếc la bàn đồng cổ. Đôi mắt ông ta lóe lên một sự thèm khát của một kẻ nghiện cơ học cổ điển. Ông ta cầm chiếc la bàn lên, mở nắp, quan sát chuyển động nhạy bén của chiếc kim từ tính dưới lớp kính chống lóa.


“Chiếc la bàn này…” Vinh thầm thì. “Được rồi. Tôi chấp nhận giao dịch này. Nhưng tôi phải cảnh báo cậu một điều, Trần Quốc Khánh.”


Vinh đứng dậy, bước lại gần Khánh, giọng ông ta trở nên nghiêm nghị đến mức đáng sợ: “Tiếng tích tắc 1Hz cơ học này là một thứ vũ khí hai lưỡi. Nó sẽ giúp cậu giữ vững cảm giác về thời gian thực tế (Time Anchoring) khi bị cô lập giác quan. Nhưng nếu cậu đeo tai nghe đếm nhịp này và tập trung thính giác vào nó liên tục quá ba tiếng đồng hồ trong môi trường áp lực cao, não bộ của cậu sẽ tự động đồng bộ hóa tần số sóng não với nhịp gõ. Nó sẽ gây ra hội chứng quá tải thính giác, khiến tai trái của cậu bị điếc tạm thời hoặc vĩnh viễn do sự suy kiệt của các tế bào lông thần kinh thính giác.”


“Tôi chấp nhận cái giá đó.” Khánh đáp không một chút do dự. Chiếc nhẫn cưới bạc xước trên tay trái anh khẽ chạm vào mặt bàn gỗ phát ra một tiếng cạch khô khốc.


***


Ba tiếng đồng hồ sau, Khánh rời khỏi tiệm sửa đồng hồ của Vinh với chiếc *Đồng hồ bỏ túi cơ học của cha Khánh* đã được biến đổi hoàn toàn bên trong túi áo khoác.


Anh bước vào quán cà phê 'Góc Lặng', ngồi xuống cạnh Nguyễn Minh Đức dưới gầm gác lửng tối tăm. Khánh áp sát chiếc đồng hồ vào tai phải.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Tiếng gõ cơ học trầm ấm, nặng nề vang lên đều đặn đúng một giây một nhịp. Nó không có sự vội vã của thời gian kỹ thuật số, mà mang sự lạnh lùng, chuẩn xác của các bánh răng cơ khí bằng đồng thau. Khánh nhắm mắt, bắt đầu thực hiện Kỹ thuật thở thiền lâm sàng (Box Breathing): hít vào bốn nhịp gõ, nín thở bốn nhịp gõ, thở ra bốn nhịp gõ, nín thở bốn nhịp gõ. Nhịp tim của anh – vốn đang dao động ở mức 85 nhịp/phút do cơn đau đầu từ vết thương thần kinh cũ – từ từ hạ xuống, ghim chặt ở mức đúng 60 nhịp một phút, đồng điệu hoàn hảo với tiếng tích tắc của đồng hồ.


“Tuyệt vời…” Đức lẩm nhẩm khi nhìn vào biểu đồ nhịp tim của Khánh hiển thị qua cảm biến nhiệt tự chế gắn dưới mặt bàn gỗ. “Nhịp tim của anh đã trở thành một đường thẳng tắp gần như tuyệt đối. AI Chronos sẽ không thể tìm thấy bất kỳ sự biến động cảm xúc nào để phân tích.”


Đột ngột, chiếc máy tính xách tay ThinkPad của Đức phát ra một tiếng bíp ngắn, sắc nhọn. Đường đồ thị sóng vô tuyến dải tần hẹp SDR hiển thị trên màn hình CRT bỗng nhiên dao động dữ dội, tạo ra những vệt sáng xanh nhọn hoắt như những chiếc răng cưa của một con quái vật.


Đức vội vã gõ phím, khuôn mặt gầy gò của cậu biến sắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm.


“Anh Khánh… có chuyện không ổn rồi.” Đức thì thầm, giọng cậu run lên bần bật. “Thiết bị SDR của tôi vừa quét được một dải tần số lạ phát ra từ sâu bên dưới hầm biệt thự cổ của Trịnh Thế Vỹ.”


Khánh mở mắt, ánh mắt anh sắc lạnh nhìn vào màn hình: “Tần số bao nhiêu?”


“Mười chín Hertz.” Đức nuốt nước bọt, ngón tay cậu run rẩy chỉ vào đỉnh sóng nhọn hoắt trên màn hình. “Đó là dải tần số âm thanh siêu trầm (infrasound) nằm dưới ngưỡng nghe thấy của tai người thông thường. Nhưng trong y khoa lâm sàng, tần số 19Hz là dải tần kích thích trực tiếp vào hạch hạnh nhân (amygdala) – trung tâm xử lý nỗi sợ hãi và hoảng loạn của não bộ. Nó được thiết kế để gây ra ảo giác thị giác mờ mờ ở vùng biên biên thính giác, cảm giác lạnh sống lưng và nỗi sợ hãi vô cớ cho bất kỳ ai bước vào phòng đấu.”


Khánh siết chặt chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón tay áp út trái. Tiếng tích tắc 1Hz của chiếc đồng hồ cơ vẫn đều đặn gõ vào màng nhĩ anh, nhưng dường như có một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo đang từ phía bên kia đường Lạch Tray tràn qua phòng trà, len lỏi vào tận căn gác lửng tối tăm này.


“Trịnh Thế Vỹ không chỉ dùng thuật toán AI để đọc vị người chơi.” Khánh lạnh lùng phân tích, đôi mắt anh ánh lên một tia sáng sắc bén trong bóng tối đen trắng của căn gác. “Hắn đang chủ động bóp méo môi trường vật lý để ép não bộ của nạn nhân tự động rơi vào trạng thái hoảng loạn lâm sàng. Tiếng gõ 1Hz của tôi sẽ là mỏ neo duy nhất giữ cho tôi không bị điên loạn trước bẫy sóng âm của hắn.”


Đức quay sang nhìn Khánh, ánh mắt chứa đầy sự lo sợ tột cùng: “Anh Khánh, thời gian hiệu lực của chiếc vé mời VIP Hắc Diện chỉ còn lại đúng mười hai giờ. Nếu anh bước vào căn phòng đó tối nay, anh không chỉ đấu với một thuật toán máy tính… Anh đang đánh cược chính sự tỉnh táo của bộ não mình chống lại một pháo đài bóp méo nhận thức.”


Khánh không trả lời. Anh đứng dậy, tiếng xích sắt cơ học của chiếc đồng hồ bỏ túi khẽ va vào nhau trong túi áo khoác xám tro, phát ra một âm thanh thanh mảnh nhưng đanh thép giữa không gian tịch mịch của quán cà phê 'Góc Lặng'.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!