Chuyến Xe Bão Táp
Tiếng súng nổ vang dội xé toạc màn đêm mưa bão tại bến đò Máy Chai. Luồng lửa súng phun ra từ họng súng của Phan Văn Quý hiện lên như một vệt sáng trắng lóa mắt trong thế giới đen trắng của Trần Quốc Khánh. Trong khoáng đạt sát na của mili-giây, thính giác tai phải của anh bắt được tiếng rít xé gió của viên đạn dội thẳng về phía lồng ngực mình. Nhưng cơ thể đang sốt cao co giật và kiệt sức đại não đã làm chậm phản xạ vận động đi một nhịp. Bùi Ngọc Lân lao ra chắn trước họng súng, cả thân hình thô kệch đổ sập xuống sườn chiếc xe taxi độ dập dềnh trong bùn lầy.
“Đỡ Lân vào xe! Mau lên!” Khánh gầm lên hướng về phía Lê Mai Chi. Giọng anh khàn đặc, dội vào khoảng không vô thanh vô sắc. Tai trái của anh lúc này đã điếc đặc hoàn toàn vĩnh viễn sau những dư chấn dồn dập từ vụ nổ cống ngầm Pháp cổ, chỉ còn tai phải ù đặc rít lên một dải âm thanh “eeeeee” kéo dài nhức nhối.
Mai Chi không màng đến bùn đất sũng nước bám đầy chiếc áo khoác bò, cô nghiến răng kéo cánh tay Lân quàng qua vai mình. Lân gầm lên một tiếng đau đớn, bả vai phải của gã đã bị viên đạn găm sâu, dòng máu màu than chì – thứ màu sắc duy nhất hiển thị qua nhãn quang mù màu của Khánh – tuôn ra xối xả, hòa cùng nước mưa nhớp nháp bám đầy sườn xe. Thắng đứng chôn chân bên cạnh, gương mặt béo phệ co giật liên tục trong sự bàng hoàng cực độ trước sự lật lọng tự ý nổ súng của Quý.
“Quý! Mày điên rồi!” Thắng hét lên, nhưng Quý không nghe gã nữa. Gã cảnh sát nội gián đã mất sạch lý trí khi biết tên mình nằm trong Danh sách cổ đông đen Lâm Gia. Gã điên cuồng kéo búa khóa nòng khẩu súng ngắn, chuẩn bị ghim phát đạn thứ hai vào sọ Khánh.
“Lên xe!” Khánh không dùng bạo lực tay không để đánh trả. Anh dùng tay phải kéo mạnh chốt cửa sau của chiếc taxi độ, đẩy Lân vào băng ghế phụ phía trước, trong khi Mai Chi nhanh chóng lách vào băng sau. Khánh rướn người sang ghế lái, lòng bàn tay trái rách sâu rỉ máu hoại tử bám chặt lấy vô lăng, vết thương nứt toác cứa vào da thịt đau buốt đến tận tủy sống. Anh siết chặt chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út – mỏ neo xúc giác duy nhất giữ cho đại não anh không sụp đổ hoàn toàn trước cơn sốt bốn mươi độ đang đốt cháy hệ thần kinh.
*Rúuuuuuu!*
Lân dùng chân trái còn cử động được đạp mạnh vào chân ga hộ Khánh. Động cơ tăng áp ngầm của chiếc taxi cũ gầm lên một tiếng xé lòng. Chiếc xe lùi mạnh một cú ngoạn mục, húc văng hai tên cảnh sát biến chất đang định áp sát, rồi lao vút đi, đâm sập rào chắn kẽm gai của bến cảng Máy Chai. Những sợi kẽm gai rít lên ken két trên nóc xe, cào rách lớp sơn xám xịt của chiếc taxi, bắn ra những tia lửa trắng nhạt nhòa trong thế giới không màu sắc của Khánh.
Chiếc xe lao ra đường quốc lộ ven sông Cấm giữa cơn giông bão gầm rú. Phía sau, ánh đèn pha led của ba chiếc xe tuần tra dưới trướng Thắng lập tức bám đuổi sát nút. Tiếng còi hú cảnh sát dội vào tai phải của Khánh, méo mó và dồn dập. Khánh nheo mắt phải rớm máu, cố gắng điều tiết cơ mi mắt đang bị rung giật liên tục. Thế giới bên ngoài cửa kính chắn gió vỡ nát chỉ còn là một màu xám tro lạnh lẽo, những vệt mưa quất xéo qua mặt đường nhựa loang loáng nước như những dải lụa không sắc màu.
“Khánh! Chúng đang áp sát! Khoảng cách chưa đầy mười lăm mét!” Mai Chi hét lên từ băng ghế sau, tay cô cố gắng dùng băng gạc ấn chặt vết thương đang phun máu trên vai Lân. Gương mặt Lân đã trắng bệch, gã thở dốc, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau để không lịm đi.
Khánh không quay đầu lại. Anh nín thở, tập trung toàn bộ thính giác tai phải còn sót lại để bóc tách các dải tần âm thanh hỗn tạp phía sau. Tiếng gầm rú của động cơ xe tuần tra gầm cao dội vào màng nhĩ bên phải của anh ở tần số 150Hz, trong khi tiếng rít lốp xe trên đường trơn trượt dao động ở ngưỡng cao hơn.
“Lân, giữ chắc vô lăng bên phải!” Khánh ra lệnh, tay phải anh kéo cần số, tay trái rách nát chỉ còn vai trò tỳ lực giữ hướng. “Tôi sẽ nghe tiếng động cơ để chỉ hướng cho cậu ngoặt bóng.”
Khánh cố gắng dùng chiếc điện thoại cá nhân để liên lạc với Đại úy Bùi Tiến Dũng nhờ can thiệp cứu viện. Nhưng màn hình điện thoại chỉ hiển thị một dải gạch chéo xám xịt – toàn bộ mạng di động và sóng vô tuyến khu vực cảng đã bị thiết bị phá sóng chuyên dụng của Thắng khóa chặt hoàn toàn. Họ hoàn toàn bị cô lập.
“Chuẩn bị... ba... hai... một... Ngoặt trái!” Khánh hét lên.
Lân dùng cánh tay trái còn lại giật mạnh vô lăng sang trái. Chiếc taxi độ thực hiện cú ngoặt xe đột ngột ở góc chín mươi độ, lao thẳng vào con ngõ hẹp ngập nước dẫn vào khu phố cổ Lạch Tray. Ba chiếc xe tuần tra gầm cao của Thắng do quán tính tốc độ lớn trên đường lộ đã bị lỡ đà, tiếng phanh xe rít lên chói tai trên mặt đường nhựa sũng nước, trượt dài thêm mười mét trước khi kịp quay đầu bám đuổi.
Con ngõ hẹp Lạch Tray ngập sâu dưới ba mươi centimet nước mưa. Chiếc taxi độ gầm thấp rít lốp, đẩy ra hai làn sóng nước đục ngầu xám xịt sang hai bên vách tường gạch rêu phong. Khánh biết rõ các xe tuần tra gầm cao của cảnh sát tuy mạnh về tốc độ đường trường nhưng kích thước quá khổ sẽ bị hạn chế cực đại trong các ngõ ngách chật hẹp của Hải Phòng. Đây là lối thoát duy nhất của họ.
*Tè... rè...*
Thiết bị vô tuyến dã chiến giấu dưới cổ áo Khánh chợt rung lên một dải tần số cực thấp. Giọng nói nghẹt thở của Nguyễn Minh Đức vang lên qua bộ lọc âm:
“Anh Khánh! Em đã định vị được chiếc xe của các anh qua tín hiệu RF tầm ngắn. Em đang chiếm quyền điều khiển hệ thống đèn tín hiệu giao thông tại ngã tư Lạch Tray - Tô Hiệu. Em sẽ tạo ra một vụ va chạm giả để chặn đường truy binh!”
“Đức! Giữ dải đèn đỏ hướng Tô Hiệu trong đúng mười giây nữa!” Khánh hét vào bộ đàm dã chiến, mắt phải ghim chặt vào khoảng trống xám xịt phía trước ngõ.
Chiếc taxi lao ra khỏi đầu ngõ đúng lúc dải đèn tín hiệu ngã tư chuyển sang màu xám sẫm (đỏ). Từ phía trục đường Tô Hiệu, hai chiếc xe tải chở hàng container phanh gấp, xoay ngang thân xe chắn ngang toàn bộ giao lộ để tránh chiếc taxi vượt ẩu. Đúng lúc đó, ba chiếc xe tuần tra của Thắng lao ra khỏi ngõ, bị bức tường sắt của hai chiếc container khóa chặt hoàn toàn lối đi. Tiếng va chạm kim loại vang lên dồn dập phía sau, kèm theo tiếng gào thét bất lực của Quý qua tần số vô tuyến nội bộ.
“Cắt đuôi được rồi!” Mai Chi thở phào, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Chiếc taxi độ của Lân phát ra những tiếng kêu lục cục dữ dội từ gầm xe. Hệ thống giảm xóc đã bị vỡ nát sau cú va chạm với rào chắn cảng, kính chắn gió phía trước rạn nứt chằng chịt như mạng nhện, cản trở hoàn toàn tầm nhìn vốn đã mù màu của Khánh. Lân gục đầu vào bảng điều khiển, hơi thở của gã yếu dần, máu tươi đã thấm đẫm cả băng ghế phụ.
“Lân! Giữ tỉnh táo! Chúng ta sắp đến nơi rồi!” Khánh dùng tay phải lay mạnh vai Lân, lòng bàn tay trái của anh lúc này cũng đã sưng tấy đen hoại tử, thứ máu xám xịt rỉ qua lớp băng gạc dính đầy bùn đất.
Khánh lái chiếc xe lách qua lối đi ngách thông ra khu ổ chuột ven sông Cấm, bỏ lại chiếc taxi nát bươm trong một bụi sậy rậm rạp. Anh cùng Mai Chi dìu Lân lết qua những cây cầu gỗ dập dềnh của Khu nhà nổi Máy Chai. Nước sông Cấm dâng cao dưới triều cường, ngập sát sàn những căn nhà tạm bợ của dân chài nghèo. Trong thế giới đen trắng của Khánh, dòng sông chỉ là một dải chất lỏng màu chì lạnh lẽo, bốc lên mùi amoniac và mùi hóa chất độc hại S-401 thô rò rỉ từ cảng biển.
Họ đẩy cánh cửa gỗ mục nát của phòng khám chui của y sĩ Đỗ Minh Quân. Không khí bên trong ngập tràn mùi cồn sát trùng, mùi lá thuốc bắc và ánh sáng vàng vọt leo lét từ chiếc đèn dầu hỏa cổ điển.
Ông lão Quân râu tóc bạc phơ không cạo đang ngồi lau chùi bộ kim châm cứu bằng bạc. Thấy Lân gục trên vai Khánh với vết đạn đẫm máu, đôi mắt già nua tinh tường của ông khẽ nheo lại. Ông không hỏi một câu dư thừa nào, lập tức ra hiệu:
“Đặt nó lên phản gỗ! Cô gái, giữ chặt bả vai nó cho tôi!”
Quân dùng kéo cắt phăng chiếc áo khoác gió sờn rêu của Lân, lộ ra vết thương bị đạn găm sâu bên bả vai phải đã sưng tấy tím tái. Ông dùng một thanh tre kẹp chặt miệng Lân để gã không cắn vào lưỡi, rồi rút ra con dao mổ nhỏ sáng loáng dưới ánh đèn dầu.
“Không có thuốc gây tê lâm sàng ở đây. Thằng bé này phải chịu đựng bằng xương tủy,” Quân lạnh lùng nói, rồi ấn mạnh mũi dao vào miệng vết thương.
Lân co rúm cả người, tiếng gầm nghẹn ngào phát ra từ cuống họng, gân xanh nổi cuồn cuộn trên trán. Mai Chi nhắm nghiền mắt, hai tay ghì chặt vai Lân trong tiếng mưa bão quất dồn dập vào mái tôn nhà nổi. Quân thao tác cực kỳ chuẩn xác và nhanh chóng. Chỉ trong vòng năm phút, tiếng *clank* khô khốc vang lên khi đầu đạn chì được gắp ra, thả vào chiếc khay thép đựng đầy cồn iod.
Sau khi băng bó xong cho Lân, Quân quay sang nhìn Khánh. Đôi mắt phải rớm máu của Khánh đang mất dần tiêu cự, cơ thể anh run lên bần bật trong cơn sốt nhiễm trùng. Quân nắm lấy bàn tay trái quấn băng của Khánh, giật phăng lớp gạc dính máu hoại tử ra, lộ ra vết rách sâu sưng đen tấy đỏ.
“Cậu điên rồi, Khánh,” Quân thở dài, ngón tay vàng ố khói thuốc lá của ông ấn mạnh vào huyệt Hợp Cốc trên tay Khánh để giảm đau tạm thời. “Vết thương hoại tử máu này nếu không nạo sạch mô chết ngay lập tức, độc chất S-401 trong máu cậu sẽ chạy thẳng vào tim. Cậu muốn chết trước khi cứu được vợ mình sao?”
Khánh không trả lời. Anh dùng tay phải siết chặt chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón tay trái đeo băng, cố gắng dùng cơn đau vật lý cực hạn để duy trì sự tỉnh táo của đại não.
Quân rút ra một ống tiêm chân không chứa một thứ dung dịch màu xám nhạt đục tự chế – chất an thần đặc chế kết hợp với hoạt chất đối kháng thô sơ mà ông vừa chiết tách từ mẫu máu cũ của Khánh.
“Uống hay tiêm cái này không giúp cậu khôi phục lại màu sắc của mắt đâu, Khánh,” Quân lạnh lùng nói, họng kim tiêm lạnh ngắt chạm vào tĩnh mạch cánh tay phải của anh. “Nó chỉ giúp ghim nhịp tim cậu dưới ngưỡng phá hủy thần kinh, nén cơn sốt hoại tử này lại trong vòng mười hai giờ tới.”
Khi mũi kim đâm sâu vào da thịt, Khánh cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt lan truyền nhanh chóng trong huyết quản, xoa dịu đi cơn đau đầu dữ dội đang hành hạ vỏ não anh. Nhịp tim của anh từ trạng thái hoảng loạn dần hạ xuống, ổn định ở mức tĩnh lặng sáu mươi nhịp một phút.
Quân rút kim tiêm ra, gương mặt già nua của ông hiện lên một sự nghiêm nghị tột cùng dưới ánh đèn dầu leo lét. Ông nhìn thẳng vào đôi mắt đen trắng không còn tiêu cự rõ ràng của Khánh, cất giọng trầm ấm nhưng đầy đe dọa:
“Nhưng cậu phải nghe kỹ lời tôi đây. Đinh Văn Thắng đã phát điên sau vụ va chạm ở ngã tư. Lệnh truy nã toàn quốc của gã chống lại cậu dưới danh nghĩa ‘đối tượng tâm thần nguy hiểm mang vũ khí’ đã được phê duyệt ngầm trên hệ thống an ninh quốc gia. Chỉ trong vòng vài tiếng nữa, toàn bộ các ngả đường ra khỏi Hải Phòng sẽ bị khóa chặt bởi các chốt kiểm soát sinh trắc học.”
Quân dừng lại, chỉ tay về phía chiếc xe bồn dọn vệ sinh cũ kỹ đang đỗ ngoài góc sân sau nhà nổi dưới màn mưa xám xịt.
“Nếu cậu không rời Hải Phòng ngay trong đêm nay bằng chuyến xe bão táp này, cậu vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội bước chân đến Ba Vì.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!