Nhạc nềnMystery_Detective

Đàm Phán Bất Đồng Nhận Thức

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão quất sầm sập vào những thùng container rỉ sét tại bến đò Máy Chai, tạo nên những tiếng boong boong trầm đục, vang dội bên tai phải của Trần Quốc Khánh. Tai trái của anh vẫn là một khoảng lặng chết chóc, chỉ còn tiếng rít kéo dài “eeeeee” như một dải lăng kính thính giác bị vỡ nát. Dưới nhãn quan vô sắc, thế giới của Khánh thu hẹp lại trong hai tông màu đen và trắng gắt gao. Những luồng sáng từ đèn pha halogen của ba chiếc xe bán tải cảnh sát không mang sắc vàng ấm áp, mà biến thành những lưỡi dao ánh sáng trắng đục, xé toạc màn đêm màu chì.


Khánh đứng thẳng người dưới luồng đèn pha chiếu trực diện. Thân nhiệt của anh đang tăng vọt do cơn sốt nhiễm trùng từ vết rách hoại tử ở lòng bàn tay trái. Vết thương sưng tấy, rỉ ra thứ máu xám xịt dưới ánh sáng không màu, đau nhói lên tận đỉnh đầu theo từng nhịp tim đập. Để giữ vững sự tỉnh táo, Khánh khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út tay trái. Bề mặt nhám của kỷ vật là mỏ neo xúc giác duy nhất giúp anh không quỵ ngã trước cơn mê sảng.


“Trần Quốc Khánh! Mày còn đúng hai phút!”


Giọng nói oang oang của Đinh Văn Thắng dội qua chiếc loa cầm tay, méo mó và dồn dập lọt vào tai phải của Khánh. Thắng đứng ngược sáng bên cạnh chiếc xe taxi của Lân, chiếc bụng phệ nhô ra dưới lớp áo mưa sũng nước. Gương mặt gã, dưới lăng kính xám xịt của Khánh, hiện lên những nét co giật liên tục quanh khóe mắt và cơ nâng khóe môi.


Khánh không di chuyển bước chân. Anh đưa bàn tay phải đang cầm Thiết bị ghi âm định vị GPS thô sơ lên ngang ngực. Sợi dây đồng siêu nhỏ nối từ đuôi máy ghi âm vào bộ đàm dã chiến dưới cổ áo anh khẽ rung nhẹ. Tần số vô tuyến nội bộ cảnh sát 142.5 MHz đã bị Đức chiếm quyền ưu thế, biến chiếc bộ đàm cầm tay của Thắng và thuộc hạ thành những loa phát thanh công cộng.


“Thắng,” Khánh cất giọng, âm tần ghim ở mức trầm lặng 120Hz, đều đặn và lạnh lùng qua bộ phát sóng vô tuyến. “Mày đang đứng trước một bất đồng nhận thức rất lớn. Mày nghĩ mày đang nắm giữ ưu thế hỏa lực và pháp lý để bịt đầu mối. Nhưng thực tế, mày đang tự tay kích hoạt bản án tử hình cho chính sinh mệnh chính trị của mình.”


Thắng khựng lại. Chiếc loa cầm tay trên tay gã khẽ hạ xuống vài centimet. Qua thính giác tai phải cực hạn, Khánh nghe thấy tiếng thở dốc, đứt quãng của Thắng qua tần số vô tuyến nội bộ. Gã cảnh sát trưởng biến chất đang cố gắng phân tích tình hình. Sự tự phụ ái kỷ của gã đang bị rạn nứt bởi giọng nói lạnh lùng phát ra từ chính chiếc bộ đàm đeo trên vai gã.


“Mày dọa tao sao, Khánh?” Thắng hét lên qua loa, nhưng ngữ điệu của gã đã mất đi sự nhất quán, tần số giọng nói (pitch) tăng cao đột ngột ở cuối câu – một biểu hiện vi mô của sự hoang mang tột độ mà Khánh đã nằm lòng từ những năm tháng đàm phán khủng hoảng. “Tao có lệnh truy nã khống! Tao có quyền nổ súng tiêu diệt một kẻ tâm thần nguy hiểm chống người thi hành công vụ!”


“Lệnh truy nã của mày chỉ có hiệu lực khi mày còn giữ được chiếc ghế cảnh sát trưởng,” Khánh nói, giọng anh phẳng lặng như mặt nước hồ không gió dưới trời mưa bão. “Hãy nhìn vào màn hình bộ đàm của mày đi. Nguyễn Minh Đức đang thực hiện giao thức Tạo thông tin định vị giả (IP Spoofing) để đánh lạc hướng máy dò sóng của mày hướng về phía biển Đồ Sơn. Nhưng đồng thời, cậu ấy đã thiết lập một lệnh phát tán tự động.”


Khánh dừng lại đúng sáu giây. Phương pháp Silent Pause (Khoảng lặng chủ động) được anh kéo dài giữa tiếng mưa gầm rú, tạo ra một áp lực im lặng nghẹt thở đè nặng lên hệ thần kinh của Thắng. Trong không gian vô sắc, bóng tối xám xịt xung quanh như đặc quánh lại.


“Nếu nhịp tim của tôi ngừng đập, hoặc nếu mày ra lệnh nổ súng bắn vào Lân,” Khánh tiếp tục, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sức nặng của một lưỡi dao tư pháp, “toàn bộ Danh sách cổ đông đen Lâm Gia (Bản Hải Phòng) chứa tên mày, số tài khoản nhận hối lộ ba tỷ hai từ Trịnh Thế Vỹ, và hồ sơ giả mạo vụ tai nạn của con gái tôi mười năm trước sẽ được tự động phát tán lên các nền tảng truyền thông quốc tế và hòm thư của Thanh tra Bộ Công an. Mày muốn dùng mạng sống của chúng tôi để đổi lấy sự sụp đổ vĩnh viễn của gia tộc mày sao, Thắng?”


Lời nói của Khánh như một đòn búa tạ giáng thẳng vào hệ thống niềm tin của Thắng. Gã cảnh sát trưởng rơi vào trạng thái bất đồng nhận thức sâu sắc. Logic của một quan chức tham nhũng luôn vận hành theo quy luật tối ưu hóa lợi ích cá nhân: gã nhận tiền của Lâm Gia để bảo kê, nhưng gã coi trọng mạng sống và chiếc ghế quyền lực của mình hơn bất kỳ mệnh lệnh nào từ sòng bạc. Việc giết Khánh để bịt đầu mối giờ đây đồng nghĩa với việc tự sát chính trị ngay lập tức.


Khánh quan sát kỹ lưỡng biểu cảm vi mô của Thắng qua mắt phải rớm máu. Dù thế giới chỉ có hai màu đen trắng, anh vẫn nhìn rõ sự dao động cơ mặt của gã: đôi lông mày rậm rạp của Thắng sụp xuống, khóe môi trễ nải, và bả vai gã khẽ run nhẹ dưới lớp áo mưa. Gã đang hoảng sợ thực sự.


“Thắng... đừng nghe nó...”


Tiếng nói của Phan Văn Quý – tên cảnh sát nội gián phản bội – vang lên đầy lo âu qua bộ đàm. Quý đang quỳ bên cạnh chiếc xe bán tải, họng súng bắn tỉa vẫn khóa chặt vào đầu Lân. “Nó chỉ đang bluff bài thôi! Điện thoại của nó đã bị phá sóng hoàn toàn, làm sao nó truyền dữ liệu đi được?”


“Điện thoại của tôi bị phá sóng, nhưng thiết bị vô tuyến dã chiến của tôi hoạt động trên dải tần số thấp không phụ thuộc vào mạng di động công cộng,” Khánh phản công lập tức, bẻ gãy luận điểm của Quý trước khi nó kịp củng cố niềm tin cho Thắng. “Thắng, mày có muốn đánh cược sự nghiệp của mày vào giả định của một tên thuộc hạ ngu ngốc không? Mày biết rõ năng lực đàm phán và sự chuẩn bị của tôi mười năm trước nguy hiểm thế nào.”


Sự im lặng bao trùm lấy bến đò Máy Chai. Hai tên lính bắn tỉa đứng sau xe bán tải nhìn nhau nghi ngờ. Chúng không còn giữ được nòng súng ổn định. Sự rạn nứt nội bộ đã đạt đến đỉnh điểm khi danh tính tham nhũng của sếp chúng bị phơi bày trực tiếp qua tần số nội bộ.


Thắng đứng chôn chân trong bùn lầy, mồ hôi lạnh trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên cổ gã. Gã nhìn chiếc bộ đàm đang liên tục phát ra những tiếng rè rè lạnh lùng, rồi nhìn về phía Khánh – người đàn ông vô sắc đang đứng tĩnh lặng như một pho tượng đá dưới đèn pha. Cuối cùng, nỗi sợ hãi mất chức và đi tù đã đánh bại lòng tham tiền bảo kê.


“Hạ súng xuống!” Thắng gào lên qua loa cầm tay, giọng gã khản đặc và run rẩy. “Mở còng cho thằng tài xế!”


Phan Văn Quý trợn mắt nhìn Thắng đầy kinh ngạc: “Sếp! Chúng ta đã dồn được nó vào đây rồi! Nếu thả...”


“Tao bảo hạ súng xuống! Mày điếc à?” Thắng điên cuồng hét lên, sự hoang tưởng ái kỷ bị tổn thương khiến gã trút giận lên tên thuộc hạ. “Mở khóa cho thằng Lân ngay!”


Quý nghiến răng, gương mặt gã méo mó vì giận dữ và bất mãn. Gã lầm lì bước đến cabin xe taxi, dùng chìa khóa mở còng tay cho Lân. Lân stumble bước ra khỏi cabin, bả vai trái rớm máu do bị hành hung trước đó, nhưng đôi mắt thô kệch của gã vẫn nhìn Khánh đầy biết ơn và kiên định.


“Khánh... đi mau...” Lân gượng nói, giọng khàn đặc.


“Thắng, mày đã đưa ra quyết định lý trí nhất đời mày,” Khánh nói qua bộ phát vô tuyến, đồng thời khẽ ra hiệu cho Mai Chi đang trốn sau container chuẩn bị di chuyển về phía chiếc taxi độ của Lân. “Chúng tôi sẽ rời Hải Phòng ngay trong đêm nay. Khi chúng tôi an toàn ra khỏi địa phận, lệnh phát tán tự động sẽ được trì hoãn.”


Khánh từ từ lùi lại phía sau, mắt phải vẫn không rời khỏi cử động của Thắng và Quý. Mai Chi lách người ra khỏi bóng tối của container, nhanh chóng đỡ lấy Lân đưa về phía chiếc taxi. Mọi chuyện dường như đã được giải quyết bằng một logic đàm phán hoàn hảo không cần dùng đến bạo lực.


Nhưng Khánh đã bỏ qua một biến số nguy hiểm: sự phản bội của Phan Văn Quý.


Quý biết rõ tên gã cũng nằm trong Danh sách cổ đông đen Lâm Gia do gã là kẻ trực tiếp rò rỉ thông tin safehouse Ngõ Cấm. Nếu Khánh thoát khỏi Hải Phòng và giao nộp danh sách đó cho Bộ Công an, Thắng có thể chỉ bị mất chức, nhưng một tên cảnh sát quèn phản bội như gã chắc chắn sẽ bị Lâm Gia thủ tiêu hoặc mục xương trong tù. Gã không còn đường lui. Sự sợ hãi đã biến thành sự liều lĩnh tàn bạo.


Khi Khánh vừa chạm tay vào tay nắm cửa xe taxi, Phan Văn Quý đột ngột xoay người, rút khẩu súng ngắn giấu sau thắt lưng ra. Gương mặt gã méo mó điên cuồng dưới ánh đèn pha xám xịt.


“Chết đi, thằng chó!” Quý gào lên.


*Đoàng!*


Tiếng súng nổ vang dội xé toạc màn đêm mưa bão tại bến đò Máy Chai. Luồng lửa súng phun ra từ họng súng của Quý hiện lên như một vệt sáng trắng lóa mắt trong thế giới đen trắng của Khánh.


Trong khoảnh khắc mili-giây ngắn ngủi đó, thính giác tai phải của Khánh bắt được tiếng rít xé gió của viên đạn đang lao thẳng về phía lồng ngực anh. Nhưng cơ thể suy kiệt và sốt cao khiến phản xạ vận động của anh bị chậm lại một nhịp. Anh không thể tránh kịp.


“Khánh! Cẩn thận!”


Một bóng người thô kệch đột ngột lao ra từ phía sườn xe. Đó là Bùi Ngọc Lân! Với bản năng trung thành vô điều kiện của một cựu tù nhân mang ơn cứu mạng năm xưa, Lân dùng toàn bộ sức nặng cơ thể đẩy mạnh Khánh ngã nhào xuống bãi bùn lầy.


*Phập!*


Tiếng viên đạn găm thẳng vào da thịt vang lên khô khốc, lấn át cả tiếng mưa rơi. Lân khựng lại giữa không trung, gương mặt gã co rúm vì đau đớn. Viên đạn của Quý găm thẳng vào bả vai phải của gã tài xế trung thành, máu tươi màu than chì lập tức phun ra dữ dội, nhuộm đẫm chiếc áo khoác gió sờn rêu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!