Nhạc nềnMystery_Detective

Cạm Bẫy Trên Bờ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nước sông Cấm vào cuối tháng mười lạnh như những lưỡi dao rỉ sét cứa thẳng vào da thịt.


Trần Quốc Khánh cảm nhận dòng nước đục ngầu tràn vào khoang miệng, mang theo vị mặn chát của muối biển pha lẫn mùi dầu máy và xú khí hữu cơ đặc quánh của bến cảng Máy Chai. Anh dùng cánh tay phải còn lành lặn ra sức sải những nhịp bơi nặng nề, kéo theo Lê Mai Chi đang kiệt sức phía sau. Tay trái của Khánh hoàn toàn mất cảm giác; vết rách sâu hoắm ở lòng bàn tay – cái giá của việc bẻ khóa nắp cống hầm rượu trong cuộc trốn chạy trước đó – giờ đây đã sưng tấy lên, tê dại và bốc lên một cơn sốt nóng hầm hập dọc theo tủy sống.


Nhưng nỗi đau thể xác ấy không là gì so với sự tịch mịch đáng sợ đang bao trùm lấy anh.


Sau tiếng nổ sập vòm gạch cổ dưới lòng cống ngầm, tai trái của Khánh đã vĩnh viễn chìm vào một khoảng lặng tuyệt đối. Không còn tiếng sóng vỗ, không còn tiếng mưa rơi, không còn cả tiếng thở dốc của Mai Chi bên cạnh. Tất cả những gì anh nghe thấy chỉ là tiếng ù kéo dài “eeeeee” đơn điệu và điên cuồng bên tai phải, tựa như tiếng một chiếc TV cũ bị mất tín hiệu giữa đêm giông bão.


Thế giới quan của Khánh lúc này chỉ còn hai tông màu đen và trắng. Dưới tác động tàn tạ của độc chất S-401, võng mạc của anh đã bị tước đoạt hoàn toàn khả năng nhận biết sắc màu. Dòng sông Cấm ban đêm không còn mang sắc xanh thẫm hay phù sa đỏ nặng, mà chỉ là một dải chất lỏng màu chì lấp loáng những vệt sáng xám bạc phản chiếu từ hệ thống đèn cao áp của cảng Máy Chai.


“Khánh... bám lấy... gờ đá...”


Giọng nói của Mai Chi dội vào tai phải của Khánh, méo mó và mờ nhạt như thể được truyền qua một lớp nước dày. Khánh gạt nước mưa trên mắt, cố gắng điều tiết cơ mi mắt đang bị rung giật nhẹ liên tục. Qua tròng kính Chroma-Filter sũng nước, anh nhìn thấy bờ kè đá đen xám của bến đò Máy Chai hiện ra trước mắt. Anh dùng chút tàn lực cuối cùng, ghì chặt năm ngón tay phải vào khe đá nhám, kéo cả cơ thể sũng nước thải của mình và Mai Chi trườn lên bãi bùn lầy ven sông.


Khánh đổ gục xuống bãi bùn xám xịt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út tay trái. Vết xước vật lý nhám nhẹ cứa vào lớp da thịt đang sưng tấy, tạo ra một cơn đau buốt nhói lên tận đỉnh đầu. Cơn đau ấy là mỏ neo xúc giác cuối cùng giúp anh giữ vững lý trí, không để cơn sốt nhiễm trùng nhấn chìm đại não vào trạng thái hoảng loạn hoang tưởng.


“Mai Chi,” Khánh thầm thì, giọng anh trầm lặng, ghim ở tần số thấp để tiết kiệm năng lượng. “Lân... Lân có ở đây không?”


Mai Chi không trả lời. Cô đang quỳ rạp dưới đất, đôi mắt tròn sau gọng kính mờ sương nhìn trân trân về phía bãi đỗ xe trống trải của bến đò.


Khánh nghiêng nhẹ tai phải về phía trước, lọc bỏ tiếng mưa bão gầm rú. Thính giác nhạy bén còn lại của anh lập tức bắt được những âm thanh bất thường: tiếng lốp xe rít nhẹ trên nền bê tông sũng nước, tiếng lách cách lạnh lẽo của chốt an toàn trên súng bắn tỉa đang được kéo, và tiếng rè rè đặc trưng của hệ thống bộ đàm công vụ dải tần ngắn.


Không có chiếc xe taxi độ quen thuộc của Bùi Ngọc Lân đang nổ máy chờ sẵn. Thay vào đó, ba chiếc xe bán tải chuyên dụng của lực lượng cảnh sát Hải Phòng đang dàn trận theo hình chữ U, khóa chặt toàn bộ lối ra của bến đò. Ánh đèn pha halogen cực mạnh từ những chiếc xe này quét qua màn mưa bão, chiếu thẳng vào container rỉ sét nơi Khánh và Mai Chi đang ẩn nấp. Dưới nhãn quang vô sắc của Khánh, những luồng sáng ấy hiện lên như những dải lụa trắng sắc lẹm, xé toạc bóng đêm xám xịt thành những mảnh vụn tương phản gắt gao.


“Chúng ta bị đón lỏng rồi,” Mai Chi thì thầm, giọng cô run lên bần bật vì lạnh và sợ hãi. Cô lén rút chiếc điện thoại cá nhân ra để cố gắng liên lạc với Nguyễn Minh Đức tại safehouse dã chiến, nhưng màn hình chỉ hiển thị một dòng chữ xám xịt: *Không có dịch vụ*. “Sóng di động bị cắt hoàn toàn. Thắng đã mang theo thiết bị phá sóng quân sự.”


Khánh khẽ nheo mắt phải. Qua khe hở giữa hai thùng container rỉ sét, anh nhìn thấy chiếc xe taxi của Lân đang đậu ở góc bốt gác. Kính chắn gió phía trước của xe đã bị đập vỡ. Lân đang ngồi ở ghế lái, đầu gục xuống vô lăng, hai tay bị còng chặt vào trục lái bằng khóa thép. Gương mặt thô kệch của gã tài xế đầy những vết bầm tím và máu tươi – hiện lên dưới dạng những vệt chất lỏng đen sẫm chảy dài xuống cổ áo gió sờn màu xanh rêu.


Đứng ngay cạnh chiếc taxi là Đinh Văn Thắng. Gã cảnh sát trưởng biến chất mặc chiếc áo mưa công vụ xộc xệch, cái bụng phệ nhô ra dưới ánh đèn pha. Gương mặt đỏ gay vì rượu thường ngày của gã dưới mắt Khánh chỉ là một khối xám xịt, nham hiểm với đôi mắt ti hí luôn đảo quanh phòng vệ. Hai tên trinh sát thuộc Phòng Cảnh sát hình sự – những kẻ thuộc nhóm biến chất nhận hối lộ của sòng bạc Deep-Net – đang lăm lăm hai khẩu súng bắn tỉa trường tầm ngắn, ngắm thẳng vào khu vực container nơi Khánh đang trốn.


*Rột... rẹt...*


Thắng cầm chiếc loa cầm tay màu trắng lên, cất giọng oang oang lấn át cả tiếng sấm sét của đêm mưa bão. Giọng nói của gã dội vào tai phải của Khánh, mang theo tần số rung động cao bất thường:


“Trần Quốc Khánh! Tao biết mày và con điếm nhà báo đang trốn sau đống container kia! Mày không thoát được đâu. Toàn bộ bến đò Máy Chai đã bị phong tỏa. Mày đang mang theo tài liệu mật và là đối tượng tâm thần nguy hiểm trốn viện bị truy nã khẩn cấp. Bước ra đầu hàng ngay!”


Khánh nhắm nghiền mắt phải, tập trung toàn bộ năng lượng não bộ vào thính giác. Anh sử dụng kỹ năng Nhận diện động cơ nói dối qua ngữ điệu để phân tích giọng nói của Thắng qua loa cầm tay.


“Tần số giọng nói (pitch) của Thắng tăng vọt ở cuối câu, nhịp thở dốc và ngắt quãng,” Khánh phân tích nhanh trong đầu. “Gã đang cực kỳ căng thẳng. Gã không chỉ muốn bắt tôi để lập công với Lâm Gia, gã đang sợ hãi. Thẩm phán Trần Thế Nam từ Hà Nội chắc chắn đã gây áp lực tối cao buộc gã phải tiêu hủy chiếc USB dữ liệu đen trước khi sự việc bị rò rỉ ra bộ công an. Gã sẵn sàng nổ súng giết người để bịt đầu mối, nhưng gã cần một cái cớ hợp pháp – ví dụ như việc đối tượng tâm thần nguy hiểm chống người thi hành công vụ.”


“Khánh, chúng ta phải làm sao?” Mai Chi bấu chặt lấy vạt áo măng-tô sũng nước của anh. “Lân... Lân đang bị chúng giữ. Nếu chúng ta không bước ra, chúng sẽ giết anh ấy.”


“Nếu chúng ta bước ra mà không có thế đàm phán, Thắng sẽ ra lệnh cho lính bắn tỉa bắn hạ cả ba ngay tại chỗ, sau đó hợp thức hóa hồ sơ bằng một lệnh truy nã giả,” Khánh nói chậm rãi, từng từ một đều đặn. “Tôi biết Thắng sợ điều gì nhất. Gã sợ bị lộ danh tính và tài khoản đen hơn sợ chết. Chúng ta phải tước đi thế chủ động pháp lý của gã.”


Khánh đưa bàn tay phải vào túi áo măng-tô trong, lôi ra chiếc Thiết bị ghi âm định vị GPS thô sơ. Đây là chiếc máy ghi âm cơ học sử dụng băng từ của Đức chế tạo, hoàn toàn không có kết nối internet nên không bị ảnh hưởng bởi thiết bị phá sóng của Thắng. Trong băng từ này chứa toàn bộ đoạn ghi âm tự thú của Trịnh Thế Vỹ tại phòng VIP Hắc Diện về đường dây tẩy não Vạn An và danh sách các tài khoản hối lộ của Đinh Văn Thắng.


Khánh lật ngược nắp pin của máy ghi âm, đấu nối hai sợi dây đồng siêu nhỏ từ bộ phát sóng vô tuyến dã chiến tầm ngắn mà Đức đã lắp đặt sẵn dưới đuôi máy. Bộ phát này hoạt động ở dải tần số 142.5 MHz – đúng dải tần số nội bộ mà cảnh sát Hải Phòng đang sử dụng để liên lạc thực địa.


“Thắng đang nắm giữ ưu thế hỏa lực vật lý,” Khánh suy luận, ngón tay trỏ của anh khẽ gõ nhẹ lên thân máy ghi âm theo nhịp 1Hz để giữ nhịp tim không tăng vọt. “Nhưng gã đang đứng trước một bất đồng nhận thức sâu sắc: gã tin rằng tôi chỉ là một kẻ đào tẩu kiệt sức không có khả năng phản kháng thông tin. Nếu tôi phát giọng nói của Vỹ trực tiếp vào bộ đàm của từng tên cảnh sát dưới trướng gã, hệ thống niềm tin và quyền lực cưỡng chế của gã sẽ lập tức bị rạn nứt từ bên trong.”


Khánh gạt công tắc cơ học trên thân máy ghi âm. Trục bánh răng nhỏ bên trong máy bắt đầu xoay, phát ra tiếng rít nhẹ không thể nghe thấy dưới trời mưa bão.


Ngay lập tức, từ hệ thống bộ đàm đeo trên vai của hai tên lính bắn tỉa và chiếc bộ đàm cầm tay của Thắng phát ra những tiếng rè rè dữ dội, tiếp theo là giọng nói khàn đặc, hoảng loạn của Trịnh Thế Vỹ dội thẳng vào màn đêm:


*“...Đinh Văn Thắng nhận của tôi tổng cộng ba tỷ hai... để làm giả hồ sơ vụ tai nạn mười năm trước của con gái Khánh... Toàn bộ số tiền được chuyển qua tài khoản của công ty vỏ bọc Hoàng Phát...”*


Giọng nói của Vỹ vang lên rõ mồn một, lặp đi lặp lại qua tần số vô tuyến nội bộ. Hai tên lính bắn tỉa lập tức khựng lại. Nòng súng trường của chúng hơi hạ xuống, ánh mắt đầy nghi ngờ quay sang nhìn về phía Thắng. Sự rạn nứt nội bộ đã bắt đầu.


Đinh Văn Thắng bàng hoàng đứng chôn chân tại chỗ. Gương mặt gã chuyển từ màu xám xịt sang một sắc xám nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu. Gã điên cuồng đập mạnh chiếc bộ đàm vào lòng bàn tay để cố gắng ngắt tín hiệu, nhưng tiếng cười điên dại của Vỹ vẫn tiếp tục vang lên liên hồi.


“Tắt đi! Thằng chó nào đang phát cái này? Tắt ngay cho tao!” Thắng gào lên qua chiếc loa cầm tay, giọng gã vỡ vụn ra vì hoảng loạn tột độ.


Khánh biết thời cơ đàm phán đã đến. Anh khẽ đẩy nhẹ Mai Chi lùi sâu vào bóng tối của container, còn bản thân từ từ bước ra khỏi góc khuất, đứng thẳng người dưới luồng ánh sáng trắng lạnh của đèn pha bán tải.


Khánh đứng đó, dáng người cao gầy, mặc chiếc áo măng-tô xám tro sũng nước dính đầy bùn đất. Cánh tay trái của anh quấn băng gạc sũng máu xám xịt đặt nhẹ bên sườn, mắt trái rớm máu rỉ nước mắt xám nhạt liên tục, gương mặt hoàn toàn vô cảm dưới màn mưa bão. Anh không mang theo vũ khí, không có bất kỳ hành vi đe dọa nào, nhưng áp lực tinh thần tỏa ra từ sự tĩnh lặng của một nhà đàm phán vô sắc khiến Thắng phải lùi lại nửa bước.


“Thắng,” Khánh cất giọng trầm lặng, âm tần của anh dội thẳng vào tai phải còn lại của mình, rõ ràng và chuẩn xác. “Mày biết thiết bị ghi âm này đang tự động truyền phát dữ liệu trực tiếp đến máy chủ của Đức tại Máy Chai. Nếu mày ra lệnh nổ súng, toàn bộ băng ghi âm tự thú của Vỹ và danh sách cổ đông đen Lâm Gia sẽ được gửi thẳng đến hòm thư của Thanh tra Bộ Công an trong vòng đúng ba mươi giây.”


Thắng nghiến chặt răng, cơ nâng khóe môi của gã co rút liên tục – phản xạ vi mô của một kẻ ái kỷ lạm quyền đang bị dồn vào góc chết. Gã nâng chiếc loa cầm tay lên, cố gắng dùng bạo lực ngôn từ để che giấu sự hoảng sợ tột cùng của bản thân.


“Trần Quốc Khánh! Mày nghĩ một đoạn băng giả mạo có thể cứu được mạng sống của chúng mày sao?” Thắng gào lên, ngón tay gã run rẩy chỉ thẳng về phía Bùi Ngọc Lân đang bị còng trong cabin xe taxi. “Tao cho mày đúng ba phút! Bước ra giao nộp cái USB dữ liệu đen và thiết bị ghi âm đó ngay lập tức! Nếu không, tao sẽ ra lệnh nổ súng bắn nát đầu thằng tài xế này vì tội đồng phạm chứa chấp tội phạm nguy hiểm trốn viện!”


Tiếng hét của Thắng dội qua loa cầm tay, xé toạc màn mưa bão xám xịt. Hai tên lính bắn tỉa dưới áp lực mệnh lệnh lại từ từ nâng nòng súng lên, khóa chặt mục tiêu vào đầu của Lân qua lớp kính vỡ của cabin taxi.


Khánh đứng lặng yên dưới trời mưa xối xả, ngón tay phải khẽ miết lên chiếc nhẫn cưới bạc xước dưới lớp băng gạc dính máu hoại tử. Tiếng ù tai trái câm lặng hoàn toàn đối lập với tiếng tích tắc dồn dập của nhịp tim anh đang dội lên tai phải. Ba phút đếm ngược sinh tử chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!