Thợ Săn Trong Bóng Tối
Bóng tối dưới lòng Đường cống thoát nước ngầm sông Cấm không phải là một khoảng không đơn thuần, mà là một thực thể đặc quánh, nhớp nháp và nồng nặc mùi xú khí. Nước thải ngập đến ngang bắp chân, lạnh buốt và mang theo dòng chảy xiết của thủy triều đang lên từ phía cửa sông.
Trần Quốc Khánh đứng tựa lưng vào vách gạch vòm thời Pháp cổ, hơi thở của anh đứt quãng nhưng được ghìm chặt ở dải tần cực thấp để tránh tạo ra sự cộng hưởng âm thanh trong không gian khép kín này. Dưới nhãn quang vô sắc – hệ quả tàn nhẫn của độc chất S-401 đang tàn phá võng mạc – thế giới của Khánh hoàn toàn mất đi màu sắc. Bóng tối trước mắt anh không có màu đen tuyền, mà là một màn sương xám xịt với những khối bóng đổ có độ tương phản gắt gao. Những vệt nước bẩn chảy dọc vách gạch hiện lên như những vệt mực đen loang lổ trên nền giấy xám tro.
“Khánh... tay anh...”
Tiếng thì thầm của Lê Mai Chi vang lên bên tai phải của Khánh, nhỏ đến mức chỉ như tiếng gió rít qua khe cửa. Cô đang quỳ bên cạnh anh, hai tay cố giữ chặt lấy bả vai trái đang run rẩy của anh. Khánh không cần nhìn cũng biết vết rách ở lòng bàn tay trái của mình – vết thương nứt rộng trong lúc bẻ khóa nắp cống hầm rượu – đang chảy máu liên tục. Dòng máu nóng ẩm rỉ qua lớp băng gạc sũng nước thải, mang theo mùi tanh nồng của hoại tử máu đang bị kích ứng bởi môi trường bẩn thỉu xung quanh. Cơn sốt cao do nhiễm trùng bắt đầu đốt cháy vỏ não, tạo ra những xung lực co giật nhẹ dọc theo tủy sống.
Khánh không trả lời cô. Anh khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út tay trái. Vết xước vật lý nhám nhẹ trên bề mặt nhẫn cứa vào da thịt đau nhói, đóng vai trò như một mỏ neo xúc giác tối quan trọng, cưỡng chế adrenaline phóng thích để giữ cho đại não của anh không bị nhấn chìm vào cơn mê sảng hoang tưởng. Anh nhắm nghiền mắt phải rớm máu, nghiêng nhẹ tai phải về phía ngược dòng nước.
*Két... rầm.*
Tiếng sắt thép va chạm nặng nề dội xuống từ phía trên, cách vị trí của họ khoảng ba mươi mét. Đó là tiếng nắp cống hầm rượu bị giật tung.
“Vết máu còn tươi lắm. Thằng chó đó chưa đi xa được đâu. Chúng nó đã chui xuống cống ngầm rồi!”
Giọng nói khàn đặc, thô bạo của Tạ Văn Lang vang lên, dội vào vách cống ngầm tạo nên những tiếng vọng méo mó, lặp đi lặp lại. Khánh sử dụng kỹ năng Định vị thính giác không gian để bóc tách âm thanh. Anh nghe thấy tiếng bước chân nện gót da nặng nề của Lang dẫm lên gờ đá hầm rượu, theo sau là tiếng lách cách của xích sắt và gậy ba khúc phóng điện va chạm vào nhau.
“Vết máu tươi dưới nắp cống” – Khánh thầm nghĩ, một sai sót vật lý không thể tránh khỏi khi anh phải dùng bàn tay đẫm máu để sập nắp cống sắt gỉ sét. Lang là một thợ săn người chuyên nghiệp của sòng bạc, gã sẽ không bao giờ bỏ qua một manh mối sinh học lộ liễu như vậy.
*Bõm... bõm... bõm...*
Tiếng lội nước thải dồn dập vang lên. Ba nguồn sáng trắng đục từ đèn pin tactical của đội enforcer quét xuống lòng cống, cắt đôi màn sương xám xịt thành những vệt sáng sắc lẹm dưới mắt Khánh. Khoảng cách ước lượng qua thính giác: hai mươi lăm mét. Tốc độ di chuyển của đối phương nhanh hơn họ rất nhiều do Khánh đang bị suy kiệt thể chất nghiêm trọng.
“Mai Chi, đi theo tôi,” Khánh thì thầm sát tai cô. “Không được chạy nhanh, tiếng nước bắn sẽ tiết lộ vị trí của chúng ta. Bước đi theo nhịp thở của tôi.”
Anh dắt Chi di chuyển dọc theo lòng cống tối đen. Tai trái của Khánh lúc này hoàn toàn câm lặng, chỉ có tai phải ù nhẹ đang phải hoạt động hết công suất để lọc các tạp âm: tiếng nước nhỏ giọt từ trần cống “tỏng... tỏng...”, tiếng chuột chạy rúc rích, và tiếng thở dốc của Mai Chi phía sau.
Trong đầu Khánh, sơ đồ địa chất của hệ thống cống ngầm sông Cấm từ bản vẽ của Phong bắt đầu hiển thị trực quan. Anh nhớ lại một chi tiết cốt lõi: hệ thống cống ngầm này được xây dựng từ thời Pháp thuộc, kết nối trực tiếp biệt thự cổ với sông Cấm. Tuy nhiên, vào năm 2018, sòng bạc đã đổ bê tông bịt kín lối ra sông để ngăn chặn đột nhập. Nhưng Phong đã phân tích rằng giữa khối bê tông mới và vòm gạch cổ có một “Khoảng hở co ngót bê tông” do chênh lệch nhiệt độ địa chất.
Quan trọng hơn, khoảng hở đó nằm ngay sát một đường ống dẫn khí gas tự nhiên cũ của thành phố đã bị bỏ hoang. Khí mê-tan (CH4) và các khí độc hại từ bùn thải tích tụ trong khoang chứa này suốt nhiều năm qua, tạo nên một túi khí cực kỳ nhạy cảm với nhiệt độ và tia lửa điện.
“Chúng ta không thể chạy thoát bằng đường bộ,” Khánh suy luận trong đầu khi thính giác tai phải ghi nhận tiếng bước chân của Lang đang rút ngắn khoảng cách xuống còn mười lăm mét. “Lang có súng giảm thanh và gậy điện. Sức khỏe của tôi không cho phép thực hiện bất kỳ cuộc vận động mạnh nào. Cách duy nhất để sống sót là dùng bẫy môi trường vật lý.”
Khánh dẫn Chi rẽ vào một nhánh cống hẹp hơn ở phía đông bắc. Mùi trứng thối đặc trưng của khí hydro sunfua và mê-tan bắt đầu nồng nặc, khiến phế quản của anh bỏng rát. Dưới nhãn quan vô sắc, anh nhìn thấy một khoảng tường gạch bị nứt nẻ, nơi dòng nước thải sủi bọt khí liên tục. Đây chính là điểm co ngót bê tông rò rỉ khí gas.
“Mai Chi, nghe tôi nói rõ không?” Khánh giữ chặt vai Chi, giọng anh ghim ở tần số cực thấp. “Trốn sau bức vòm gạch dày phía sau góc cua kia. Dùng vạt áo ướt che kín mũi và miệng. Khi nghe thấy tiếng nổ, tuyệt đối không được ngẩng đầu lên.”
“Còn anh thì sao, Khánh?” Chi run rẩy, đôi mắt tròn sau gọng kính mờ sương nhìn anh đầy lo sợ.
“Tôi phải làm mồi nhử,” Khánh lạnh lùng đáp, gương mặt hốc hác dưới ánh sáng xám xịt không bộc lộ một chút cảm xúc nào. Anh đã bước vào trạng thái Vô cảm cực hạn để triệt tiêu mọi phản xạ sợ hãi sinh học.
Khánh bước ra giữa lòng cống hẹp, cố tình dẫm mạnh chân xuống nước tạo ra một tiếng *bõm* lớn vang vọng.
“Lối này! Thằng chó đó ở lối này!”
Tiếng gầm của Tạ Văn Lang vang lên ngay lập tức. Ánh đèn pin quét thẳng vào góc cua, rọi sáng bờ vai lệch và chiếc áo măng-tô xám sũng nước của Khánh. Lang cùng hai tên enforcer lao đến, họng súng ngắn giảm thanh đen nhám của gã khóa chặt vào lồng ngực anh từ khoảng cách mười mét.
“Mày hết đường chạy rồi, Khánh,” Lang cười tàn nhẫn, vết sẹo bỏng trên má co rúm lại dưới ánh sáng đèn pin. “Giao cái USB dữ liệu đen và tấm Black Pass ra đây, tao sẽ cho mày một phát đạn nhanh gọn.”
Khánh đứng bất động dưới họng súng của kẻ thù. Tay phải của anh âm thầm thọc vào túi áo măng-tô, rút ra chiếc “Đèn pin tactical có tần số nhấp nháy đặc biệt”. Anh lén vặn lỏng phần đuôi đèn, tháo rời viên pin lithium để lộ hai đầu tiếp xúc kim loại và sợi dây đồng ngầm bên trong. Đây là công cụ duy nhất anh có thể dùng để tạo ra tia lửa điện thủ công.
“Lang,” Khánh cất giọng trầm lặng, sử dụng kỹ năng đàm phán khủng hoảng để kéo dài thời gian cho khí gas tích tụ thêm trong khoang hẹp. “Mày chỉ là một con chó săn của Lâm Gia. Nếu tao chết ở đây, danh sách cổ đông đen Hải Phòng sẽ tự động phát tán. Mày nghĩ chủ nhân của mày sẽ để mày sống sót sao?”
“Mày dọa tao?” Lang gầm lên, đồng tử gã co rút nhẹ – một phản xạ vi mô biểu thị sự dao động tâm lý mà Khánh đã đọc vị được ngay lập tức bất chấp bóng tối đen trắng. “Tao chỉ cần mang cái USB về, Lâm chủ tịch sẽ bảo lãnh cho tao!”
Lang nâng súng lên, chuẩn bị bóp cò. Gã không hề biết rằng nồng độ khí mê-tan xung quanh đầu súng của gã đã đạt đến ngưỡng bùng nổ cực hạn.
Khánh lùi nhanh một bước ra sau bức tường gạch vòm Pháp cổ dày hai mét, đồng thời dùng ngón tay phải chập mạnh hai đầu dây đồng tiếp xúc của viên pin tactical ngay sát khe nứt rò rỉ khí gas.
*Xẹt...*
Một tia lửa điện nhỏ màu xanh xám bắn ra trong không gian tối tăm.
Cùng lúc đó, Lang nổ súng chỉ thiên để đe dọa. Tia lửa từ nòng súng của gã phối hợp với tia lửa điện từ tay Khánh kích hoạt toàn bộ túi khí mê-tan tích tụ trong khoang co ngót bê tông.
*UỲNH!!!*
Một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc màn đêm dưới lòng đất sông Cấm. Luồng sóng xung kích khổng lồ mang theo áp lực nhiệt cực đại quét qua lòng cống ngầm. Sức ép từ vụ nổ đẩy văng Khánh và Mai Chi ngã nhào xuống dòng nước thải lạnh buốt.
Tiếng nổ vang dội làm sập một phần vòm gạch cổ thời Pháp thuộc, hàng tấn gạch đá và bê tông đổ sập xuống như một bức tường lũ, chặn đứng Tạ Văn Lang cùng đội enforcer hoàn toàn phía sau lớp bụi đất xám xịt.
Khánh nằm bất động dưới lòng nước thải lạnh buốt. Sức ép từ vụ nổ dội thẳng vào hệ thần kinh thính giác của anh. Một tiếng rít chói tai “eeeeee” vang lên dữ dội trong đại não, rồi đột ngột... tai trái của anh chìm vào một sự câm lặng tuyệt đối, lạnh ngắt. Áp lực chấn động từ vụ nổ đã phá hủy hoàn toàn những tế bào thần kinh thính giác cuối cùng còn sót lại ở tai trái.
Anh hoàn toàn điếc đặc tai trái vĩnh viễn, trong khi tai phải ù điên cuồng, chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập nghẹt thở trong lồng ngực.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!