Lối Thoát Sông Cấm
Bóng tối sập xuống sảnh cược VIP của biệt thự cổ Lạch Tray như một cái búa rìu tàn nhẫn chặt đứt mọi liên kết của Trần Quốc Khánh với thế giới ánh sáng. Tiếng sập khô khốc của cánh cửa thép an ninh chống cháy vang lên, dội thẳng vào màng nhĩ tai phải của anh một luồng áp lực gió buốt nhói. Bên tai trái, một sự câm lặng vĩnh viễn bao trùm như nấm mồ đá, rỉ ra một vệt máu ấm ấm đã bắt đầu đông cứng lại bên vành tai.
Dưới nhãn quang vô sắc của Khánh, luồng đèn báo động đỏ cực hạn vốn đang nhấp nháy điên cuồng giờ đây chỉ còn là những quầng sáng xám xịt, trắng đục luân phiên co bóp. Thế giới của một cựu chuyên gia đàm phán từng đọc vị hàng vạn cơ mặt giờ đây đã vĩnh viễn bị tước đoạt sắc màu, co rút lại thành hai tông màu đen trắng với độ tương phản gắt gao đến gai người.
“Khánh... Chúng ta bị nhốt rồi.”
Tiếng thì thầm của Lê Mai Chi run rẩy bên vai phải anh. Khánh cảm nhận được bàn tay cô đang bấu chặt vào lớp áo măng-tô xám tro sũng nước mưa của mình. Anh không trả lời ngay. Ngón tay trỏ tay phải của anh khẽ gõ nhẹ lên đùi theo nhịp 1Hz – một phản xạ định vị thời gian thực và điều hòa nhịp tim vốn đang muốn nhảy vọt lên ngưỡng hoảng loạn.
*Một giây. Hai giây. Ba giây.*
Khánh nín thở, tập trung toàn bộ thính giác của tai phải còn sót lại để bóc tách các dải tần âm thanh hỗn tạp ngoài hành lang. Tiếng gào thét của các con bạc VIP ngoài sảnh lớn đã lùi xa, nhưng tiếng xích sắt lách cách dồn dập và tiếng bước chân nện gót da nặng nề của Tạ Văn Lang cùng đội enforcer đang áp sát rất nhanh. Khoảng cách ước lượng: mười hai mét.
*Tè... rè...*
Thiết bị vô tuyến dã chiến giấu dưới cổ áo Khánh chợt rung lên một tần số cực thấp. Giọng của Kiên – gã kỹ thuật viên vận hành hệ thống camera sòng bạc – vang lên nghẹt thở qua bộ lọc âm:
“Anh Khánh... nghe tôi nói rõ không? Thằng Thịnh đang ra lệnh cắt điện toàn khu để chuyển sang chế độ rà quét hồng ngoại. Tôi vừa can thiệp vào máy chủ phụ. Tôi chỉ có thể đóng băng hình ảnh camera hành lang hầm rượu trong đúng chín mươi giây. Đó là Quy tắc chín mươi giây an ninh khi hệ thống tự động hiệu chuẩn lại cảm biến. Sau chín mươi giây, camera dự phòng sẽ tự động kích hoạt và báo động đỏ toàn khu sẽ khóa chết hầm rượu. Đếm ngược bắt đầu... chín mươi, tám mươi chín...”
Khánh siết chặt chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út tay trái. Cơn đau nhói từ lòng bàn tay rách sâu hoại tử máu dội lên tận vỏ não, cưỡng chế adrenaline phóng thích, bẻ gãy cơn sốt đang âm ỉ đốt cháy tế bào thần kinh của anh. Anh biết Kiên chấp nhận mạo hiểm tính mạng giúp mình vì món nợ ân nghĩa năm xưa khi Khánh cứu em trai gã khỏi bẫy nợ của sòng bạc.
“Mai Chi, chạy sát vách tường phía đông,” Khánh ra lệnh bằng một giọng trầm lặng, ghim ở tần số 120Hz để không kích hoạt cảm biến âm thanh hành lang. “Thịnh sắp cắt điện. Chúng ta phải vào hầm rượu trước khi tia hồng ngoại phủ kín lối đi.”
Thế giới quan đen trắng trong đầu Khánh lúc này lập tức đồng bộ với bản vẽ thiết kế cống ngầm biệt thự Pháp cổ mà anh đã ghi nhớ từ Phong. Trong tâm trí anh, hành lang không còn là một khoảng không tối tăm mơ hồ, mà là một lưới tọa độ xám xịt với những góc khuất vật lý.
*Bụp.*
Toàn bộ hệ thống ánh sáng nhấp nháy vụt tắt. Biệt thự cổ chìm vào khoảng không đen tối tuyệt đối. Nhưng đối với một kẻ đã sống trong thế giới vô sắc như Khánh, sự biến mất của ánh sáng không làm anh mất phương hướng. Anh nắm chặt cổ tay Chi, di chuyển nhanh nhẹn và chuẩn xác như một bóng ma lướt đi trong bóng tối, lợi dụng bóng đổ của những cây cột gạch cổ để che giấu thân nhiệt.
“Tám mươi... bảy mươi chín...” Tiếng đếm ngược của Kiên vẫn rè rè sát tai phải.
Từ phía sảnh chính hắt xuống, những luồng sáng trắng xanh từ đèn pin tactical của đội bảo an do Vũ Đức Thịnh chỉ huy bắt đầu rà quét điên cuồng. Tiếng động cơ bước của camera AI Chronos rè rè xoay chuyển trên trần nhà, cố gắng tìm kiếm một dấu vết nhiệt động. Nhưng luồng camera hành lang hầm rượu lúc này đã bị Kiên đóng băng ở một hình ảnh tĩnh giả lập: một hành lang trống rỗng, lạnh lẽo không một bóng người.
Khánh và Mai Chi lách qua cánh cửa gỗ sồi lớn, bước vào không gian lạnh ngắt của hầm rượu biệt thự cổ. Mùi rượu vang Pháp lên men nồng nặc trộn lẫn với mùi ẩm mốc của những bức tường gạch trăm năm tuổi dội vào khứu giác.
“Sáu mươi... năm mươi chín...”
“Nắp cống ở đâu, Khánh?” Chi thở dốc, giọng cô run lên khi tiếng xích sắt của Tạ Văn Lang đã vang lên ngay ngoài cửa hầm rượu.
Khánh định vị bằng thính giác tai phải. Anh nghe thấy tiếng nước chảy róc rách rất khẽ dưới sàn đá góc đông bắc hầm rượu. Anh kéo Chi lao về phía đó. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ khe hở vách ngăn, một nắp cống sắt tròn gỉ sét hiện lên, bị khóa chặt bằng một sợi xích sắt dày và chiếc ổ khóa cơ cổ điển thời Pháp thuộc.
Khánh nhặt một thanh sắt gãy gần đó, cố dùng tàn lực bẻ gãy xích sắt. Nhưng sòng bạc đã gia cố hệ thống này bằng thép chịu lực cường độ cao. Thanh sắt gãy đôi với một tiếng *keeng* khô khốc. Vết thương ở lòng bàn tay trái của Khánh nứt miệng, máu tươi rỉ ra ướt sũng lớp băng gạc xám xịt, đau đớn đến mức khiến anh suýt quỵ xuống.
“Không được... Khóa đã bị gia cố,” Khánh rít qua kẽ răng.
“Bốn mươi... ba mươi chín...” Tiếng Kiên dồn dập như tiếng chuông gọi hồn.
Khánh biết nếu cố chạy ra cổng chính, họ sẽ làm mồi cho súng bắn tỉa của Tạ Minh Đức trên tháp canh. Đường cống thoát nước ngầm sông Cấm là lối thoát duy nhất không nằm trong bản đồ số của AI Chronos. Anh thọc tay phải vào túi áo măng-tô, rút ra chiếc “Chìa khóa vạn năng tự chế của Hùng” – bộ dụng cụ mở khóa bằng titan siêu mỏng mà gã thợ khóa điếc đã mài giũa riêng cho anh.
“Mai Chi, giữ chặt đèn pin, che bớt ánh sáng chỉ để lại một khe nhỏ,” Khánh ra lệnh, quỳ sụp xuống nền đá lạnh buốt.
Anh tra phôi chìa vạn năng vào ổ khóa gỉ sét. Bằng bàn tay phải khéo léo và thính giác tai phải cực hạn, Khánh cảm nhận từng lực phản hồi từ các chốt cơ học bên trong ổ khóa.
*Tích. Tích. Tích.*
“Ba mươi... hai mươi chín...”
Cơn sốt hoại tử máu làm tay anh run rẩy. Lòng bàn tay trái rách sâu chảy máu tươi ròng ròng, nhỏ xuống mặt ổ khóa cơ học thành những giọt đen sẫm dưới nhãn quang vô sắc. Khánh phải dùng lòng bàn tay trái đẫm máu ghì chặt trục xoay của ổ khóa, trong khi các ngón tay phải xoay nhẹ thanh gạt lăng kính. Nỗi đau thể xác tột cùng hằn lên trán anh những đường gân xanh giật kịch liệt. Anh không được phép vội vã. Nếu gãy chìa bên trong, họ sẽ chết.
*Cạch.*
Chốt thứ nhất nảy lên.
“Hai mươi... mười chín...”
Tiếng bước chân của Vũ Đức Thịnh đã chạm đến thềm hầm rượu. Ánh đèn pin của đội bảo an quét qua khe cửa gỗ sồi, tạo nên những vệt sáng xám đục nhấp nháy trên những thùng rượu gỗ sồi cổ.
*Cạch. Cạch.*
Chốt thứ hai và thứ ba đồng loạt nảy lên dưới lực gạt chuẩn xác của Khánh. Chiếc ổ khóa cơ nặng nề bung ra, rơi xuống nền đá với một tiếng động khẽ khàng mà Khánh đã kịp dùng vạt áo măng-tô đỡ lấy để triệt tiêu âm thanh phản xạ.
“Mười... chín...”
Khánh dùng hết sức lực cuối cùng của hai cánh tay run rẩy, nâng nắp cống sắt gặng gỉ lên. Một luồng khí lạnh nồng nặc mùi nước thải, bùn lầy và khí mê-tan độc hại từ dưới lòng đất dội ngược lên, xộc thẳng vào phế quản.
“Mai Chi, xuống trước!” Khánh đẩy Chi xuống khoảng tối đen ngòm phía dưới. Chi không hề do dự, trượt thân người xuống đường ống vòm gạch cổ.
Khánh lách người xuống theo, một tay giữ chặt tấm nắp cống sắt để từ từ hạ nó trở lại vị trí cũ. Lòng bàn tay trái của anh cọ sát vào cạnh sắt gỉ sét của nắp cống, rách toạc thêm một đường sâu hoắm, máu tươi phun ra thấm đẫm thành giếng cống.
“Ba... hai... một. Hết giờ!”
Tiếng còi báo động đỏ của hệ thống camera phụ gầm rú vang dội toàn biệt thự cổ Lạch Tray.
*Rầm!*
Cánh cửa hầm rượu bị đá tung ra.
Khánh dùng tàn lực kéo sập nắp cống sắt khít vào bệ đá, khóa chặt chốt cơ học từ phía dưới đúng vào khoảnh khắc ánh sáng trắng cực mạnh từ đèn pin chiến thuật của Vũ Đức Thịnh quét thẳng vào góc đông bắc hầm rượu, chỉ cách vị trí nắp cống vài mét. Qua những khe hở hẹp của nắp cống gỉ sét, Khánh nhìn thấy luồng sáng trắng đục lướt qua trên đầu mình, lạnh lẽo và đầy sát khí.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!