Sụp Đổ Trong Bóng Tối
Giọt chất lỏng sẫm màu, đặc quánh như nhựa đường nóng chảy từ lòng bàn tay trái của Trần Quốc Khánh chậm rãi bò qua lớp băng gạc, nhỏ xuống mặt thạch anh đen bóng của bàn cược. Trong thế giới không sắc màu của anh, giọt máu ấy không mang sắc đỏ tươi của sự sống, nó chỉ là một vệt đen thẫm, lạnh lẽo và đơn độc.
Khánh nheo mắt phải. Mắt trái của anh, bị xuất huyết kết mạc sau những đêm dài ép tim hoạt động dưới dải tần số siêu trầm, đang rỉ ra một vệt nước mắt máu ấm nóng, làm nhòe đi một phần ba tầm nhìn xám xịt. Bên tai trái, một sự câm lặng vĩnh viễn bao trùm như một nấm mồ đá. Anh chỉ còn tai phải, vốn đang o o tiếng rít điện từ kéo dài, để đón nhận những âm thanh méo mó của thực tại.
Đối diện anh, Trịnh Thế Vỹ đang quỳ rạp dưới sàn. Gã đàn ông béo mập, kẻ từng tự xưng là chúa tể nhận thức của đất Cảng, giờ đây chỉ là một cái bóng xám xịt co rúm. Đôi mắt gã lồi ra, trống rỗng, miệng liên tục lảm nhảm những chuỗi từ vô nghĩa về những quân bài không màu. Sự sụp đổ của một kẻ ái kỷ cực đoan luôn diễn ra theo một kịch bản tàn nhẫn nhất: khi ảo tưởng về quyền lực tuyệt đối bị bẻ gãy, bản ngã của họ cũng tự động phân rã thành tro bụi.
“Vỹ. Anh đã hết giá trị sử dụng.”
Giọng nói của Lý Khải vang lên từ góc tối. Nó phẳng lặng, đều đặn ở dải tần trầm, không mang theo một chút giao động cảm xúc nào của con người. Đối với một chuyên gia đàm phán như Khánh, ngữ điệu này đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gào thét phẫn nộ nào. Đó là giọng nói của một kẻ coi đồng loại chỉ là những con số khấu hao trên sổ sách tài chính.
Khải khẽ gõ nhẹ ngón tay lên chiếc cặp da bằng titan xám. Ngay lập tức, cánh cửa gỗ sồi lớn của phòng VIP ‘Hắc Diện’ bị đẩy mạnh ra. Nhưng bước vào không phải là đội enforcer của Tạ Văn Lang, mà là ba bóng người mặc trang phục bảo hộ y tế màu trắng xóa. Dưới nhãn quang vô sắc của Khánh, họ hiện lên như những bóng ma không mặt, tỏa ra thứ mùi đặc trưng của dưỡng trí viện Vạn An: mùi thuốc an thần liều cao pha lẫn với hóa chất tẩy trùng clo nồng nặc.
Kẻ dẫn đầu nhóm mặc đồ bảo hộ bước đến trước bàn cược, cung kính cúi đầu trước Lý Khải và chìa ra một tấm bảng kẹp tài liệu bằng kim loại.
“Thưa đại diện, hồ sơ bàn giao khẩn cấp đã được chuẩn bị xong,” gã nói, giọng nghẹt lại sau lớp khẩu trang dày. “Bệnh nhân Trịnh Thế Vỹ, mã số trống, phân khu C. Lệnh cưỡng chế y tế đã được Thẩm phán Trần Thế Nam phê duyệt ngoại tuyến.”
Lý Khải lướt mắt qua tờ giấy, cầm chiếc bút ký cao cấp, thản nhiên vạch một đường mực đen sắc lẹm xuống góc biên bản. Chữ ký của gã đại diện cho sự chấm dứt của một danh phận pháp lý. Từ giây phút này, Trịnh Thế Vỹ chính thức biến mất khỏi thế giới dân sự, trở thành một mã số trống không tên dưới tầng hầm của Vạn An.
“Không… Không phải tao! Lâm Hoài Nam đã hứa… Lâm Gia đã hứa!” Vỹ đột ngột hét lên khi nhìn thấy chiếc kim tiêm khổng lồ chứa dung dịch S-401 nguyên chất từ tay gã y sĩ trắng toát. Gã cố lết thân xác béo mập lùi lại, nhưng hai tên enforcer phía sau đã lạnh lùng đè chặt bả vai gã xuống sàn thạch anh.
*Phập.*
Mũi kim đâm sâu vào cơ cổ của Vỹ. Khánh nhìn thấy cơ mặt của Vỹ co giật kịch liệt trong vòng một phần mười giây, rồi đột ngột giãn ra một cách phi tự nhiên. Thuốc ức chế thần kinh vận động liều cao bắt đầu phong tỏa các xung điện truyền từ đại não xuống thanh quản. Vỹ mở miệng, nhưng không còn một âm thanh nào phát ra ngoài tiếng thở rít nghẹn ngào trong cổ họng. Gã mất hoàn toàn khả năng ngôn ngữ.
Trước khi bị kéo lê đi như một bao cát vô hồn, Vỹ dùng chút tàn lực cuối cùng, trợn trừng đôi mắt đục ngầu nhìn về phía Tạ Văn Lang. Gã không thể nói, nhưng cơ nâng khóe môi và sự co thắt mạnh của cơ vòng mắt trái đã tạo nên một biểu cảm vi mô căm thù tột độ. Gã đang ra lệnh bằng mắt: *Giết nó. Giết thằng Khánh bằng mọi giá.*
Tạ Văn Lang khẽ cúi đầu nhận mệnh. Gã mặt sẹo bước lên một bước, chiếc gậy ba khúc bằng thép đặc biệt giắt bên hông gã khẽ va vào xích sắt phát ra tiếng *lách cách* lạnh lẽo dội thẳng vào tai phải của Khánh.
“Anh Khánh,” Lý Khải cất chiếc bút ký vào túi áo vest xám nhạt, ánh mắt gã lướt qua tấm Thẻ thông hành màu đen và tệp Hồ sơ bệnh án của Hoài An đang nằm gọn trong túi áo măng-tô của Khánh. “Tôi đã dung thứ cho anh thắng ván bài này để dọn dẹp một con rối vô dụng. Nhưng quy tắc của Lâm Gia rất rõ ràng: không một ai được phép mang Black Pass rời khỏi Hải Phòng mà không có sự đồng ý của tôi. Giao nó ra, và tôi sẽ để anh chết một cách không đau đớn.”
Khánh khẽ lùi lại nửa bước, cơ thể anh run lên nhẹ do cơn sốt hoại tử máu bắt đầu bộc phát mạnh mẽ. Anh siết chặt ngón tay phải vào chiếc nhẫn cưới bạc xước dưới lớp băng gạc dính máu xám ở tay trái. Cơn đau nhói vật lý giúp anh duy trì sự tập trung logic tuyệt đối.
“Anh Khải,” Khánh nói, giọng anh trầm lặng ở dải tần 120Hz để giữ nhịp tim không vượt ngưỡng quét của camera AI. “Anh biết tôi là một chuyên gia đàm phán khủng hoảng. Quy tắc đầu tiên của chúng tôi là: không bao giờ giao nộp con bài tẩy duy nhất khi họng súng đối phương vẫn đang chỉa vào ngực mình.”
“Vậy thì cuộc đàm phán kết thúc,” Khải thản nhiên nói, rồi quay lưng bước thẳng ra phía cửa sau phòng VIP.
Ngay khi bóng Khải vừa khuất sau cánh cửa, Tạ Văn Lang lập tức vung tay. Hai tên enforcer đứng cạnh gã đồng loạt rút ra hai khẩu súng ngắn giảm thanh màu đen nhám, khóa chặt mục tiêu vào lồng ngực Khánh.
“Đứng yên!”
Một bóng người đột ngột lao ra chắn trước mặt Khánh. Đó là Lê Mai Chi. Nữ nhà báo điều tra độc lập giơ cao chiếc thẻ nhà báo quốc tế màu xanh của mình, gương mặt cô tái nhợt dưới ánh đèn led trắng lạnh nhưng đôi mắt chứa đựng một sự kiên định liều lĩnh.
“Tôi là phóng viên của nghiệp đoàn báo chí tự do!” Chi hét lên, giọng cô run rẩy nhưng vang rõ trong không gian kín. “Mọi hành động bạo lực của các người tại đây đều đang được ghi hình và truyền phát trực tiếp đến máy chủ đám mây ngoài Hải Phòng qua trạm phát của Minh Đức! Nếu các người nổ súng, toàn bộ dữ liệu đen của Deep-Net sẽ bị phanh phui trong vòng ba phút!”
Tạ Văn Lang dừng lại một nhịp. Vết sẹo bỏng lớn bên má phải gã giật mạnh, tạo nên một nụ cười méo mó, tàn ác. Gã không thèm nói một lời, đột ngột lướt lên với tốc độ của một gã đồ tể chuyên nghiệp.
*Bốp!*
Một cú gạt tay thô bạo của Lang hất văng chiếc thẻ nhà báo của Chi xuống sàn. Trước khi cô kịp phản ứng, gã đã thẳng tay giật lấy chiếc thẻ, dùng đôi bàn tay cơ bắp cuồn cuộn bẻ gãy đôi nó làm hai nửa nhựa vụn, rồi giẫm nát dưới đế giày da nặng nề.
“Nghiệp đoàn báo chí?” Lang rít qua kẽ răng, giọng gã khàn đặc, chứa đầy sự khinh bỉ. “Ở cái đất Hải Phòng này, luật pháp và báo chí của chúng mày chỉ là đống giấy lộn trước tiền của Lâm Gia. Bắt lấy con ranh này!”
Hai tên enforcer lập tức lao lên ghì chặt bả vai Chi xuống chiếc ghế bành da thuộc. Chi giãy giụa kịch liệt, nhưng sức mạnh vật lý của hai gã đàn ông to lớn khiến cô hoàn toàn bất động.
Khánh nín thở. Anh biết đòn đe dọa báo chí của Chi đã thất bại hoàn toàn vì cô đã đánh giá thấp sự tàn bạo vô cảm của hệ thống Lâm Gia. Khải đã từ bỏ sự bảo trợ tài chính đối với sòng bạc này; điều đó có nghĩa là sòng bạc chuẩn bị bước vào một cuộc thanh trừng khẩn cấp để xóa sạch dấu vết. Anh chính thức trở thành một mục tiêu săn lùng tự do không còn bất kỳ sự bảo vệ ngầm nào.
*Rầm!*
Đột ngột, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sảnh cược phụ bên ngoài, kéo theo tiếng kính vỡ tan tành và tiếng la hét hoảng loạn của hàng trăm con bạc VIP. Khói xám bắt đầu luồn qua khe cửa phòng VIP Hắc Diện. Nguyễn Minh Đức đã kích hoạt thiết bị gây nhiễu và tạo ra một vụ chập điện giả lập ở máy chủ trung tâm để hỗ trợ Khánh rút lui.
Sự hỗn loạn ngoài sảnh chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất.
“Chạy!”
Khánh dùng tàn lực từ cánh tay phải giật mạnh bả vai Chi ra khỏi gọng kìm của tên enforcer đang bị phân tâm bởi tiếng nổ. Anh không sử dụng bạo lực tay không để đánh trả – đó là quy tắc sinh tồn của anh khi cơ thể đang bị tàn phá bởi chất độc. Anh lợi dụng góc khuất của luồng khói xám đang ùa vào phòng, đẩy mạnh chiếc ghế bành da thuộc về phía Tạ Văn Lang để cản địa, rồi kéo Chi lao thẳng ra phía hành lang ngoài.
“Đuổi theo! Khóa chặt lối ra hầm rượu!” Tiếng gầm rú của Lang vang lên phía sau, lẫn trong tiếng xích sắt lách cách dồn dập.
Khánh và Mai Chi lao ra hành lang. Nhưng thế giới trước mắt Khánh lúc này là một cơn ác mộng thực sự. Dưới tác dụng của hệ thống báo động đỏ tự động vừa được kích hoạt, toàn bộ biệt thự cổ Lạch Tray ngập trong những luồng ánh sáng trắng nhấp nháy điên cuồng ở tần số cao để chống camera hồng ngoại. Đối với đôi mắt mù màu của Khánh, những luồng sáng này biến thành những nhát dao ánh sáng tương phản cực đoan, xé toạc võng mạc anh thành những mảng đen và trắng hỗn loạn. Anh không thể ước lượng được khoảng cách vật lý của các bức tường.
“Khánh! Lối này bị chặn rồi!” Chi hét lên, tay cô chỉ về phía cầu thang dẫn xuống hầm rượu.
Một tấm cửa thép an ninh chống cháy dày mười centimet đang từ từ sập xuống từ trần nhà với tiếng rít thủy lực nặng nề: *Kít... kít... xịch.*
Khánh quay đầu sang tai phải để định vị âm thanh. Tiếng bước chân nặng nề và tiếng xích sắt của Tạ Văn Lang cùng đội enforcer đang áp sát rất nhanh ngoài hành lang phía sau, chỉ cách họ chưa đầy mười mét. Lối thoát duy nhất dẫn xuống hầm rượu để thâm nhập đường cống ngầm sông Cấm đã bị khóa chặt. Họ bị cô lập hoàn toàn bên trong sảnh cược VIP đang chìm dần vào bóng tối khi hệ thống điện lưới bắt đầu bị Vũ Đức Thịnh ra lệnh cắt bỏ để chuẩn bị rà quét hồng ngoại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!