Nhạc nềnMystery_Detective

Chiếu Tướng Ái Kỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Giọt máu thứ mười hai nhỏ xuống mặt bàn thạch anh đen bóng. Trong thế giới không sắc màu của Trần Quốc Khánh, giọt máu ấy không mang màu đỏ tươi của sự sống, mà là một vệt chất lỏng sẫm màu, đặc quánh và phản chiếu ánh sáng đèn led cực đoan thành một màu xám tro lạnh lẽo.


Bên tai trái của anh, sự câm lặng hoàn hảo của chứng điếc vĩnh viễn bao trùm như một hố đen tuyệt đối. Nhưng bên tai phải, tiếng tích tắc cơ học 1Hz phát ra từ chiếc đồng hồ bỏ túi của cha gõ nhịp đều đặn: *Tích. Tắc. Tích. Tắc.* Mỗi tiếng gõ là một mỏ neo vật lý ghim giữ vỏ não của anh lại với thực tại, xua tan tiếng cười ảo ảnh của đứa con gái đã khuất đang cố bùng phát từ chấn thương PTSD sâu kín.


Cơn sốt bốn mươi độ vẫn đang âm ỉ đốt cháy các tế bào thần kinh của Khánh, nhưng adrenaline phóng thích từ vết rạch sâu ở lòng bàn tay trái – nơi anh đang siết chặt mảnh thủy tinh vỡ – đã cưỡng chế hệ tim mạch của anh hoạt động ở trạng thái tĩnh lặng tối đa. Nhịp tim của anh ghim chặt ở mức 72 nhịp/phút.


Khánh bắt đầu thực hiện kỹ thuật im lặng chủ động (Silent Pause). Anh không nói, không cử động, chỉ nhắm nghiền đôi mắt phải và hướng đôi mắt trái đang bị xuất huyết kết mạc r rỉ nước mắt máu về phía Trịnh Thế Vỹ.


Một giây.


Hai giây.


Ba giây.


Khoảng lặng kéo dài như một sợi dây thép gai dần siết chặt lấy cổ họng của gã chủ sòng bạc ái kỷ.


Năm giây.


Sáu giây.


Sự im lặng của một chuyên gia đàm phán khủng hoảng không phải là sự thụ động, mà là một vũ khí áp chế tinh thần cực đại. Trong phòng kín, dưới tác động của sóng âm siêu trầm 19Hz đang chạy ngầm dưới sàn, sự im lặng ấy biến thành một hố đen hút sạch mọi sự tự tin của đối phương.


Tám giây.


Chín giây.


Trịnh Thế Vỹ bắt đầu thở dốc. Cơ nâng khóe môi của gã co rút liên tục ở tần số cao – một biểu cảm vi mô biểu thị sự hoảng loạn tột độ khi không thể đọc vị được phản ứng của con mồi. Gã gõ ngón tay đeo nhẫn kim cương lên bảng điều khiển màu đỏ với nhịp độ dồn dập 3Hz. Gã không chịu nổi sự im lặng này. Kẻ ái kỷ cần sự phản hồi, cần sự sợ hãi của nạn nhân để nuôi dưỡng ảo tưởng quyền lực của bản thân. Sự vô cảm của Khánh đang triệt tiêu căn tính của gã.


“Mày… mày cười cái gì?” Vỹ rít lên qua kẽ răng, giọng gã vỡ vụn ra dưới áp lực của chính mình. “Mày chỉ là một con chó mù màu! Mày đã uống S-401, võng mạc của mày đã chết! Mày lấy cái gì để đấu với tao?”


Khánh từ từ mở mắt phải. Dưới tròng kính Chroma-Filter xám xịt, anh không nhìn thấy màu sắc, nhưng anh nhìn thấy sự biến dạng của bóng tối. Anh nhìn thấy sự sụp đổ của một đế chế tâm lý.


“Anh Vỹ,” Khánh cất giọng, âm tần trầm lặng ở mức 120Hz của anh dội vào tai phải, cắt đứt tiếng rít điện từ của máy biến áp dưới sàn. “Anh nghĩ mình là chủ nhân của sòng bạc này? Anh nghĩ hệ thống AI ‘Chronos’ trên trần nhà kia đang phục vụ anh?”


Khánh ngừng lại một nhịp, khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út tay trái. Cơn đau từ vết rách lòng bàn tay truyền về não bộ, giữ cho logic lập luận của anh hoàn hảo không một kẽ hở.


“Trong suốt ván bài này, tôi không nhìn vào các lá bài. Tôi nhìn vào anh. Và tôi nhìn vào màn hình hiển thị dữ liệu của Lý Khải.” Khánh hơi nghiêng đầu về phía người đàn ông gốc Hoa đang ngồi im lặng ở góc tối phía sau Vỹ. “Anh có biết tại sao dòng tiền cược của sòng bạc này luôn được chuyển hóa thành các hợp đồng dung môi công nghiệp của Công ty Hoàng Phát không? Bởi vì Trịnh Thế Vỹ thực chất chỉ là một con rối thử nghiệm thuật toán của Lâm Hoài Nam.”


Gương mặt béo mập của Vỹ đột ngột trắng bệch dưới ánh sáng led đơn sắc. Cơ vòng mắt của gã co thắt mạnh đến mức khiến đôi mắt gã lồi ra.


“Mày nói láo! Tao là cổ đông sáng lập! Tao nắm giữ Black Pass!” Vỹ gầm lên, nhưng ngữ điệu của gã vọt lên tần số cao – một dấu hiệu nói dối và phòng vệ cực đoan mà kỹ thuật Nhận diện động cơ nói dối của Khánh lập tức ghi nhận.


“Anh chỉ nắm giữ chiếc thẻ đó dưới tư cách một kẻ trông nhà,” Khánh nói chậm rãi, từng từ một găm vào lòng tự tôn ái kỷ của gã. “Lâm Hoài Nam đã hoàn thành việc nâng cấp thuật toán AI Chronos 2.0 tại dưỡng trí viện Vạn An. Họ không cần một gã quản lý vùng thích khoe khoang và nợ nần giang hồ như anh nữa. Danh sách cổ đông đen Hải Phòng mà tôi đang giữ… chính là thứ mà Lâm Gia muốn dùng để thanh trừng anh. Anh chỉ là một vật thí nghiệm lỗi thời sắp bị đào thải.”


“Câm miệng! Câm miệng ngay!”


Sự tự tôn ái kỷ cực đoan của Vỹ bị bẻ gãy hoàn toàn. Đòn đàm phán ngược đã kích hoạt vùng hoang tưởng tột cùng trong tâm trí gã. Gã không thể chấp nhận việc mình bị coi là một kẻ ngu ngốc, một con rối bị bỏ rơi trước mặt đại diện tài chính Lý Khải.


Nhịp tim của Vỹ hiển thị trên màn hình AI Chronos đột ngột vọt lên dồn dập: 130... 140... 150 nhịp/phút.


*Rầm!*


Còi báo động đỏ của hệ thống AI Chronos trên trần nhà phát ra tiếng kêu rè rè chập chạp. Thuật toán dự đoán của AI hoạt động dựa trên sự ổn định sinh lý của chủ sòng để điều phối thế bài bẫy. Khi nhịp tim của Vỹ vượt ngưỡng 150 bpm, hệ thống ghi nhận đây là một cuộc khủng hoảng sinh học của người vận hành. Máy chia bài tự động Chronos lập tức bị khóa chặt, các trục cơ học ngừng quay với tiếng rít khô khốc.


“Vỹ. Bình tĩnh lại,” Lý Khải lần đầu tiên lên tiếng từ góc tối. Giọng nói của gã lạnh lùng, vô cảm như một nhát dao cắt vào băng tuyết. Đôi mắt sau gọng kính không màu của gã ghim chặt vào Vỹ đầy sự khinh bỉ.


Nhưng Vỹ đã hoàn toàn mất kiểm soát hành vi. Gã gạt phăng lời cảnh báo của Khải, điên cuồng chỉ tay vào mặt dealer Phạm Văn Sâm:


“Sâm! Chia bài! Tao sẽ tất tay với nó! Tao sẽ chứng minh cho chúng mày thấy tao mới là kẻ kiểm soát nhận thức ở đây!”


Sâm bị liệt cơ mặt tạm thời do botox, gương mặt cứng đờ như tượng sáp nhưng nhịp thở dồn dập của gã đã để lộ sự sợ hãi trước cơn điên của chủ nhân. Sâm run rẩy đưa tay định thực hiện kỹ thuật tráo bài bẫy cơ học lần cuối để cứu vãn thế trận.


Nhưng Khánh đã đi trước một bước.


Anh kích hoạt cảnh giới Logic hóa hành vi (Mathematical Behaviorism). Dưới nhãn quang vô sắc, anh phân tích chuỗi chuyển động của Sâm và sự hoảng loạn của Vỹ thành các biến số toán học xác suất. Vỹ đang cầm một thế bài rác – một cặp 8 không đồng chất, cố tình bluff mạnh để ép Khánh đầu hàng. Nhịp thở hụt hơi kéo dài đúng 0.2 giây của Sâm khi chạm vào góc lá bài thứ ba đã xác nhận điều đó.


Khánh lật mở lòng bàn tay trái đẫm máu tươi, đặt mạnh ba mươi Xu nhận thức Deep-Net còn lại lên bàn thạch anh.


“Tất tay,” Khánh nói, giọng anh tĩnh lặng như mặt nước hồ không gió. “Tôi cược toàn bộ số xu này và danh phận số của tôi. Đổi lấy tấm Thẻ thông hành màu đen và Hồ sơ bệnh án giả mạo của Nguyễn Hoài An đang để trong két sắt của anh.”


Vỹ cười điên cuồng, nước bọt bắn ra khóe môi:


“Được! Tao call! Tao sẽ cho mày thấy thế nào là địa ngục không màu sắc!”


Gã lật bài. Cặp 8 rác rưởi hiện ra dưới ánh sáng metamerism nhấp nháy.


Khánh từ từ dùng ngón tay phải lật mở lá bài của mình. Nhờ Định vị thính giác không gian và việc đọc vết xước mờ do Lâm Văn Đạt đánh dấu bằng xúc giác đầu ngón tay, anh biết chính xác mình đang nắm giữ thế bài gì.


Một sảnh đồng chất xám xịt hiện ra trên mặt bàn thạch anh đen.


Chiến thắng tuyệt đối.


Trịnh Thế Vỹ nhìn trừng trừng vào những quân bài trên bàn. Nụ cười điên dại trên gương mặt gã đông cứng lại. Đồng tử gã co rút lại ở mức tối thiểu, rồi đột ngột giãn nở cực đại. Toàn bộ hệ thống phòng vệ tâm lý của kẻ ái kỷ sụp đổ hoàn toàn trong một tích tắc. Gã gục ngã xuống bàn cược với gương mặt trắng bệch, không còn một giọt máu, miệng lẩm nhẩm những câu vô nghĩa về một thế giới không màu sắc.


Khánh khẽ thở ra một hơi dài. Đại não của anh quá tải glucose nghiêm trọng sau cuộc tính toán xác suất cực hạn, khiến hai bả vai và các ngón tay run rẩy kịch liệt. Anh gượng dậy, dùng bàn tay phải dính máu cầm lấy tấm Thẻ thông hành màu đen (Black Pass) và tệp Hồ sơ bệnh án giả mạo của Nguyễn Hoài An đặt ở trung tâm bàn.


Mỏ neo giải cứu đã thuộc về anh.


Nhưng ngay khi Khánh vừa cất tấm thẻ vào túi áo măng-tô, tiếng xích sắt lạnh lẽo vang lên từ phía sau.


Lý Khải từ từ đứng dậy khỏi chiếc ghế bành da thuộc. Gã không nhìn Vỹ lấy một lần, coi gã chủ sòng đã hóa điên như một phế thải y tế. Gã chỉnh lại cổ áo vest xám nhạt phẳng phiu, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt vào bóng lưng run rẩy của Khánh.


“Trận đấu kết thúc rồi, anh Khánh,” Khải nói, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng. “Anh đã thắng một con rối. Nhưng dữ liệu đen của Lâm Gia không phải là thứ anh có thể mang ra khỏi đây.”


Gã khẽ giơ tay lên, đưa ra một hiệu lệnh đơn giản.


Phía sau cánh cửa gỗ sồi, Tạ Văn Lang dẫn đầu hai tên enforcer có vũ trang từ từ bước vào phòng đấu Vô Sắc, họng súng ngắn giảm thanh màu đen nhám hướng thẳng vào lồng ngực của Khánh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!