Bước Sóng Đẫm Máu
Ngón tay mập mạp của Trịnh Thế Vỹ run rẩy nhấn mạnh xuống nút đỏ trên bảng điều khiển, luồng ánh sáng đơn sắc 589nm đột ngột nhấp nháy điên cuồng.
Trong tích tắc, toàn bộ hệ thống chiếu sáng của Phòng đấu 'Vô Sắc' co thắt lại. Luồng sáng vàng đơn sắc biến mất, thay thế bằng một chu kỳ quét bước sóng cực đoan, nhảy vọt từ dải tần hẹp này sang dải tần hẹp khác với tốc độ mili-giây. Tròng kính Chroma-Filter trên mắt Trần Quốc Khánh đột ngột mất đi tác dụng hiệu chỉnh sắc màu. Phía sau lớp màng lọc phân cực, những đường viền khúc xạ mỏng manh màu xám nhạt trên các quân bài polymer lập tức nhòe đi, biến thành một quầng sáng trắng đục, chói lòa và trống rỗng.
“Bản! Tăng công suất! Triệt tiêu toàn bộ phản xạ của nó!” Giọng Vỹ rít lên qua bộ đàm nội bộ, méo mó và dội thẳng vào tai phải của Khánh.
Sâu bên dưới lòng đất, tại khoang chứa máy phát tần số siêu trầm, Cao Văn Bản đờ đẫn xoay mạnh núm vặn biến trở dòng điện. Tiếng rít điện từ của máy biến áp gầm lên. Một luồng sóng âm vô hình ở tần số 19Hz – ngưỡng cộng hưởng vật lý của các cơ quan nội tạng con người – được giải phóng với công suất cực đại, chạy ngầm dưới sàn gỗ và dội thẳng lên chiếc bàn thạch anh đen.
Khánh không nghe thấy tiếng động nào từ luồng sóng âm đó, nhưng cơ thể anh lập tức phản ứng. 19Hz là tần số của nỗi sợ hãi nguyên thủy. Lồng ngực anh thắt chặt lại như bị một tấm thép rỉ sét đè nặng, phế quản co thắt khiến luồng khí hít vào bị nghẹn lại ở cổ họng. Đáp ứng thần kinh thực vật của anh bị kích hoạt cưỡng chế: mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nhịp tim vốn đang được ghim ở mức 60 nhịp/phút đột ngột rung lên dữ dội, muốn nhảy vọt lên ngưỡng hoảng loạn 130 nhịp/phút.
Chưa dừng lại ở đó, sự thay đổi áp lực nội nhãn đột ngột do tần số siêu trầm và sự điều tiết quá mức của cơ mi mắt đã làm nổ tung các mao mạch yếu ớt trong mắt trái của Khánh. Cảm giác nóng bỏng, sền sệt trào ra từ khóe mắt. Một giọt nước mắt máu đỏ sẫm, đặc quánh trượt dài qua gò má hốc hác, nhỏ xuống mặt bàn thạch anh xám xịt. Tầm nhìn của anh nhòe đi hoàn toàn. Thế giới đen trắng vốn dĩ đã mờ sương nay bị bao phủ bởi một bức màn xám đục vô hồn. Anh hoàn toàn mất đi tiêu cự thị giác.
Cùng lúc đó, tai trái vốn đã điếc vĩnh viễn của anh nhói lên một cơn đau buốt như bị kim châm, trong khi tai phải xuất hiện tiếng ù ù kéo dài như tiếng động cơ phản lực gầm rú, át đi mọi âm thanh thông thường.
Trong bóng tối xám xịt và câm lặng, chấn thương PTSD của Khánh bùng phát dữ dội. Tiếng cười ảo ảnh của Bé Sóc vang lên dồn dập, dội vào vỏ não anh. Chiếc váy màu vàng chanh rực rỡ lướt qua dưới gầm xe tải mười năm trước hiện lên, muốn kéo linh hồn anh chìm sâu vào hố đen của sự tự hủy hoại.
Khánh run rẩy đưa tay phải lên, cố gắng đeo bộ lọc âm thanh chuyên dụng mà Lê Mai Chi đã chuẩn bị. Nhưng ngay khi ốp tai nghe vừa chạm vào vành tai, cường độ sóng âm siêu trầm quá lớn đã làm quá tải hoàn toàn các cảm biến của bộ lọc chống ồn chủ động (ANC). Một tiếng rít xé tai phát ra từ màng loa do hiện tượng phản hồi âm cực đại, buộc Khánh phải giật phắt thiết bị ra, ném mạnh xuống sàn. Chiếc tai nghe vỡ đôi, các linh kiện điện tử nhỏ văng tung tóe trên mặt đất.
Khánh biết mình đang đứng trước ranh giới của sự sụp đổ nhận thức hoàn toàn. Nếu nhịp tim của anh vượt ngưỡng kiểm soát, AI Chronos trên trần nhà sẽ lập tức phát hiện ra sự hoảng loạn thực thể và tuyên bố anh thua cuộc. Anh phải tìm ra một mỏ neo thần kinh mạnh hơn luồng sóng âm 19Hz kia.
Không một giây do dự, Khánh gạt mạnh tay phải trên bàn, cố tình gạt đổ chiếc ly thủy tinh chứa nước lọc đặt bên cạnh. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành bị lấn át bởi tiếng ù tai, nhưng xúc giác của anh đã ghi nhận vị trí của các mảnh vỡ. Khánh cúi xuống, nhặt lên một mảnh thủy tinh có cạnh sắc nhọn như dao mổ.
Anh siết chặt mảnh thủy tinh trong lòng bàn tay trái.
*Phập.*
Mảnh thủy tinh lút sâu vào lòng bàn tay trái của Khánh, rạch toạc lớp băng gạc cũ và cắt sâu vào phần thịt vừa mới bắt đầu kéo da non sau cuộc phẫu thuật nạo hoại tử của y sĩ Đỗ Minh Quân. Cơn đau vật lý cực hạn, sắc lẹm và bỏng rát lập tức bùng nổ, truyền dọc theo các sợi thần kinh cảm giác hướng tâm về thẳng vỏ não trung ương.
Cơn đau tự tạo này chính là kỹ thuật Tự rạch da tạo mỏ neo đau đớn (Pain Anchoring). Luồng đau đớn dữ dội kích hoạt một phản ứng sinh học ngược: cơ thể Khánh phóng thích một lượng lớn adrenaline và dopamine tự nhiên vào hệ tuần hoàn. Chất dẫn truyền thần kinh này lập tức chặn đứng các tín hiệu hoảng loạn vô thức do tần số 19Hz gây ra, cưỡng chế phế quản giãn nở và ghim chặt nhịp tim của anh ổn định ở mức 72 nhịp/phút.
Ảo ảnh về Bé Sóc và chiếc váy vàng chanh lập tức tan vỡ như bong bóng xà phòng. Đại não của Khánh khôi phục lại trạng thái tĩnh lặng chủ động cực hạn dưới sự dẫn dắt của cơn đau.
Khánh nhắm chặt đôi mắt đầy máu lại. Anh không cần thị giác nữa. Thế giới xung quanh anh lúc này hoàn toàn là một khoảng không vô sắc, vô thanh một bên, nhưng lại trở nên rõ ràng một cách kỳ lạ thông qua thính giác của tai phải còn sót lại.
Anh kích hoạt cảnh giới Định vị thính giác không gian (Spatial Auditory Orientation).
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
Tiếng tích tắc cơ học 1Hz phát ra từ chiếc đồng hồ bỏ túi cơ học của cha Khánh trong túi áo măng-tô dội vào tai phải của anh. Tiếng động này nhỏ, nhưng cực kỳ chuẩn xác và đều đặn, hoạt động như một máy đếm nhịp thính giác không thể bị bóp méo bởi sóng âm siêu trầm của Bản. Khánh dùng tiếng tích tắc này làm hệ quy chiếu thời gian thực để đo lường khoảng cách và sự phản xạ âm thanh trong phòng đấu.
Anh lắng nghe.
*Sột.*
Đó là tiếng ma sát cực nhỏ của lá bài polymer trượt trên mặt bàn thạch anh đen khi Phạm Văn Sâm đẩy nó về phía anh. Góc phản xạ của âm thanh cho thấy lá bài nằm cách mép bàn phía anh đúng 12 centimet, hơi lệch về bên trái.
*Phù.*
Đó là nhịp thở hụt hơi kéo dài đúng 0.2 giây của Sâm. Khánh định vị được vị trí của Sâm đang đứng đối diện, hơi nghiêng người về phía trước để che giấu cử động ngón tay.
*Cạch. Cạch.*
Đó là tiếng kim loại va chạm từ những chiếc nhẫn kim cương trên tay Trịnh Thế Vỹ khi gã gõ ngón tay lên bảng điều khiển đỏ trong sự sốt ruột. Tần số gõ của Vỹ là 3Hz, biểu thị sự lo lắng và hoang tưởng đang tăng cao.
Khánh xây dựng thành công một sơ đồ không gian 3D hoàn hảo trong đầu dựa trên sự phản xạ của các nguồn âm thanh này. Anh biết chính xác vị trí của từng quân bài, từng con người, và cả tấm Thẻ thông hành màu đen đặt ở trung tâm bàn cược.
Trịnh Thế Vỹ nhìn chằm chằm vào Khánh. Gã thấy đối thủ của mình đang nhắm nghiền đôi mắt rớm máu, tay trái siết chặt rỉ máu tươi nhuộm đỏ cả mặt bàn thạch anh, nhưng biểu đồ nhịp tim hiển thị trên màn hình AI Chronos lại phẳng lặng một cách quái dị ở mức 72 nhịp/phút. Không có bất kỳ phản xạ hoảng sợ nào. Không có sự sụp đổ nhận thức nào.
Khánh từ từ ngẩng đầu lên. Dù đôi mắt trái đã bị xuất huyết kết mạc nặng rỉ máu đỏ ngầu và không còn tiêu cự rõ ràng, anh vẫn hướng thẳng tầm nhìn vô sắc của mình về phía gương mặt đang dần biến dạng vì kinh hoàng của Trịnh Thế Vỹ.
Khánh nở một nụ cười tĩnh lặng, lạnh lùng và đầy áp lực tinh thần lên khóe môi, chuẩn bị đưa ra đòn đàm phán quyết định.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!