Nhạc nềnMystery_Detective

Kẻ Chia Bài Vô Ảnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ bước của hệ thống camera AI 'Chronos' trên trần Phòng đấu 'Vô Sắc' phát ra những tiếng rè rè siêu tần số, xoáy thẳng vào màng nhĩ nhạy cảm của tai phải Trần Quốc Khánh. Phía tai trái của anh hoàn toàn im lặng, một khoảng trống câm lặng tuyệt đối, lạnh lẽo và rỉ ra một vệt máu loãng đã khô cứng bên vành tai. Cơn sốt cao từ vết thương hoại tử lòng bàn tay trái đang thiêu đốt hệ thần kinh của Khánh, khiến từng thớ cơ trên người anh rung nhẹ theo nhịp điệu 1Hz của chiếc đồng hồ bỏ túi cơ học đang tích tắc trong túi áo măng-tô xám tro. Anh khẽ gõ nhẹ ngón trỏ tay phải lên mặt đùi sũng nước mưa, tự thiết lập một mỏ neo thời gian thực để duy trì sự tỉnh táo cuối cùng.


Dưới luồng ánh sáng đơn sắc 589nm hắt ra từ hệ thống đèn metamerism, toàn bộ căn phòng chỉ còn lại hai tông màu đen và trắng với độ tương phản gắt gao. Chiếc bàn cược thạch anh đen bóng loáng phản chiếu gương mặt béo mập, chải chuốt của Trịnh Thế Vỹ như một khối xám xịt vô hồn. Những chiếc nhẫn kim cương trên tay gã chủ sòng lấp lánh những tia sáng trắng sắc lẹm, mất đi hoàn toàn sắc màu kiêu ngạo thường ngày nhưng vẫn toát lên vẻ ái kỷ tột độ.


“Chi bài thứ ba quyết định, anh Khánh,” Vỹ cười nửa miệng, giọng nói của gã dội vào tai phải của Khánh, mang theo sự rung động đầy kích thích. “Hai chi trước anh ăn may nhờ cái kính cận dày cộp đó. Nhưng ở chi này, Phạm Văn Sâm sẽ cho anh thấy thế nào là ranh giới của nhận thức.”


Khánh không đáp. Mắt trái của anh, bị xuất huyết kết mạc đỏ ngầu, lúc này đang chảy ra một giọt nước mắt máu mỏng màu hồng xám, trượt dài qua gò má hốc hác rồi nhỏ xuống mặt bàn thạch anh đen. Anh khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út tay trái – mỏ neo xúc giác duy nhất ghim giữ linh hồn anh với thực tại tỉnh táo này. Qua tròng kính Chroma-Filter đã được điều chỉnh góc phân cực 45 độ, Khánh nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của Phạm Văn Sâm.


Sâm bước lên một bước. Gương mặt gầy gò của gã dealer cứng đờ như một chiếc mặt nạ sáp. Theo quy trình hiệu chuẩn của Đặng Mỹ Linh, cơ mặt của Sâm đã bị làm liệt tạm thời bằng botox để triệt tiêu hoàn toàn các biểu cảm vi mô trước camera quét của AI Chronos. Nhưng đối với một cựu chuyên gia đàm phán như Khánh, mặt nạ thịt đó không phải là không có kẽ hở. Anh chuyển dịch toàn bộ sự tập trung sang nhịp thở và cử động vật lý của đối phương.


Đôi bàn tay dài khẳng khiu của Sâm khẽ lướt trên mặt bàn. Gã bắt đầu xào bộ bài polymer phát ra những tiếng *xoành xoạch* khô khốc. Khánh nheo mắt phải, kích hoạt cảnh giới Phân tích khúc xạ vô thức (Subconscious Optical Analysis). Dưới màng lọc phân cực của kính Chroma-Filter, những đường viền khúc xạ của các quân bài hiện lên như những dải sáng xám nhạt nổi bật trên nền thạch anh tối màu.


Sâm bắt đầu chia bài. Động tác của gã nhanh đến mức mắt thường chỉ nhìn thấy những vệt bóng mờ màu xám tro lướt qua không trung. Đó là kỹ thuật tráo bài bẫy cơ học 'Kẻ Chia Bài Vô Ảnh' (Invisible Dealer). Sâm sử dụng các khớp ngón tay linh hoạt kỳ lạ để giấu quân bài thật dưới lòng bàn tay và đẩy ra những quân bài bẫy đã được sòng bạc đánh dấu bằng mực metamerism đặc biệt.


Khánh cố gắng dùng mắt thường đen trắng để quan sát các chuyển động ngón tay của Sâm, nhưng áp lực điều tiết dưới bước sóng 589nm quá lớn khiến cơ mi mắt của anh rung giật liên tục. Cơn đau nhói từ vỏ não thị giác truyền xuống tận thái dương, khiến anh suýt chút nữa mất đi tiêu cự. Anh lén đưa tay phải lên bấm mạnh vào huyệt Hợp Cốc để cưỡng chế adrenaline phóng thích, ép đại não giữ vững sự tập trung.


Chính trong khoảnh khắc Sâm chuẩn bị đẩy lá bài thứ ba về phía Vỹ, Khánh nghe thấy một âm thanh cực nhỏ qua tai phải nhạy bén của mình.


*Hự.*


Đó là tiếng hít vào hụt một nhịp thở của Phạm Văn Sâm. Dù cơ mặt bị liệt hoàn toàn do botox, lồng ngực của gã dealer vẫn phải co thắt để giữ cho đôi tay không bị run khi thực hiện thủ thuật tráo bài vô ảnh dưới góc quét của AI Chronos. Nhịp thở của gã hụt đúng một nhịp vào đúng tích tắc ngón tay út gã khẽ miết vào cạnh dưới của bộ bài.


Khánh lập tức sử dụng kỹ năng Đọc vị thói quen dealer (Dealer Profiling). Anh nhận ra quy luật: mỗi khi Sâm chia trúng lá bài bẫy metamerism nhằm dồn anh vào thế bí, gã sẽ bị hụt hơi trong vòng 0.2 giây do áp lực cơ học của việc giấu bài.


Thông qua lăng kính Chroma-Filter, Khánh bóc tách độ tương phản bóng đổ của lá bài vừa được đẩy về phía mình. Đường viền của nó khúc xạ một góc nhọn ở rìa trái – đó là quân 7 cơ, một quân bài rác sẽ phá hỏng hoàn toàn thế bài mạnh của anh từ hai chi trước. Trong khi đó, lá bài Sâm lén đẩy về phía Vỹ có đường viền bo tròn của quân Át bích.


Trên trần nhà, AI Chronos phát ra tiếng bíp lạnh lùng. Biểu đồ sinh trắc học của Khánh hiển thị trên màn hình của Vỹ bắt đầu dao động mạnh do cơn sốt và áp lực mỏi mắt. AI dự đoán xác suất Khánh sẽ chọn giải pháp an toàn là fold (bỏ bài) lên tới 87.4%.


Vỹ nhìn vào màn hình hiển thị, nụ cười tự phụ càng thêm bành trướng. Gã gõ nhẹ ngón tay lên chiếc hộp nhựa chứa tấm Thẻ thông hành màu đen (Black Pass) đặt ở trung tâm bàn cược.


“Sao thế, chuyên gia?” Vỹ khiêu khích, giọng gã đầy sự ngạo mạn ái kỷ. “Nhịp tim của anh đang tăng, đồng tử đang giãn nở. AI của tôi nói rằng anh đang sợ hãi. Anh muốn bỏ bài để giữ lại mười năm thời gian tỉnh táo của vợ mình tại Vạn An sao? Nhưng tiếc quá, một khi đã All-in ở chi này, anh không còn đường lui nữa rồi.”


Khánh nhìn thẳng vào mắt Vỹ. Đôi mắt không màu sắc của anh, dù đang rỉ máu nhẹ ở khóe mắt trái, vẫn toát ra một áp lực tinh thần tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh sử dụng Logic hóa hành vi (Mathematical Behaviorism). Anh biết Vỹ đang tin tưởng tuyệt đối vào thuật toán dự đoán của AI Chronos và kỹ thuật tráo bài vô ảnh của Sâm. Sự tự phụ ái kỷ đó chính là điểm gãy logic lớn nhất của gã.


“Tôi không bỏ bài,” Khánh cất giọng, âm tần ghim chặt ở mức 120Hz khô khốc, hoàn toàn tương phản với biểu đồ sinh trắc học đang dao động giả lập trên màn hình AI. “Tôi tăng cược. Toàn bộ ba mươi Xu nhận thức còn lại của tôi. Và...”


Khánh từ từ đưa bàn tay phải sần sùi lên, chỉ thẳng vào chiếc hộp nhựa chứa tấm Black Pass.


“Tôi đặt cược chính vùng ký ức của mình về gương mặt của Hoài An. Nếu tôi thua, tôi sẽ tự nguyện để Lê Huy Tập tiêm liều S-401 cực hạn để xóa sạch danh phận số của mình ngay tại đây. Nhưng nếu tôi thắng, ông phải giao ra tấm thẻ này mà không được phép sử dụng bất kỳ quyền cưỡng chế y tế nào của Lâm Gia.”


Lời tuyên bố của Khánh dội vào không gian phòng đấu như một gáo nước lạnh xé toạc bầu không khí đơn sắc. Trịnh Thế Vỹ khựng lại, nụ cười trên môi gã đông cứng. Gã không ngờ Khánh lại dám đưa ra một quyết định đặt cược điên cuồng và tàn nhẫn với chính bản thân mình đến thế. Ở góc phòng, Lý Khải khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng của gã đại diện tài chính Lâm Gia găm chặt vào Vỹ, tạo ra một sức ép vô hình.


Vỹ nhìn xuống lá bài của mình, rồi nhìn sang Sâm. Gã biết Sâm đã tráo bài thành công, nhưng thái độ tự tin đến mức vô cảm của Khánh khiến gã hoang mang tột độ. Nếu Khánh thực sự nhìn thấu chiêu tráo bài của Sâm, ván cược này sẽ là dấu chấm hết cho sinh mệnh chính trị của Vỹ tại Hải Phòng.


“Mày... mày đang bluff!” Vỹ nghiến răng, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán gã chủ sòng, nhịp tim hiển thị của gã vọt lên mức 142 nhịp một phút. “Mày không thể nhìn thấy gì dưới ánh sáng này!”


“Lật bài đi, Trịnh Thế Vỹ,” Khánh nói chậm rãi, từng từ một gõ nhịp theo tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ. “Để xem AI của ông có tính được lòng tham và sự sợ hãi của chính ông hay không.”


Sự tự tôn ái kỷ của Vỹ bị dồn vào góc chết. Gã không thể rút lui trước mặt Lý Khải. Gã run rẩy đưa tay về phía lá bài, nhưng ngay trong tích tắc gã định lật bài, gã nhận ra ánh mắt của Khánh không hề nhìn vào những quân bài trên bàn, mà đang ghim chặt vào bảng điều khiển hệ thống điện tử dưới tay gã. Vỹ bàng hoàng nhận ra gã đã bị Khánh dồn vào thế không thể rút lui, buộc gã phải đưa ra quyết định trực tiếp can thiệp vật lý vào hệ thống để tự cứu mạng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!