Nhạc nềnMystery_Detective

Ván Cược Vô Sắc (Phần 1)

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa thép dày của phòng biệt giam hít một tiếng lạnh lùng rồi từ từ khép lại sau lưng Trần Quốc Khánh. Trước mặt anh lúc này là một khoảng không gian vô trùng, biệt lập và tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Đây là Phòng đấu 'Vô Sắc' – trái tim công nghệ ngầm của sòng bạc Deep-Net Hải Phòng, nơi những ván cược nhận thức tối cao quyết định số phận giác quan của các nạn nhân được diễn ra dưới sự giám sát nghiêm ngặt của giới tài phiệt Lâm Gia.


Thế giới của Khánh lúc này hoàn toàn không có màu sắc. Tác dụng tàn phá kinh hoàng của độc chất thần kinh S-401 mà Trịnh Thế Vỹ ép anh uống hai mươi tư giờ trước đã triệt tiêu hoàn toàn khả năng hoạt động của các tế bào hình nón trong võng mạc. Trước mắt anh, những mảng tường xám trung tính (Munsell N5) hiện lên lạnh lẽo, không một chút ấm áp. Bức rèm nhung Pháp cổ rực rỡ, những chậu cây cảnh xanh lục, hay cả những vệt máu tươi rỉ ra từ lòng bàn tay trái của anh—tất cả đều co rút lại thành hai tông màu đen và trắng với độ tương phản gắt gao. Bên tai trái, một sự câm lặng tuyệt đối bao trùm; màng nhĩ của anh đã bị hủy hoại vĩnh viễn từ ván đấu trước. Anh chỉ còn thính giác của tai phải, vốn đang u uất một tiếng o o kéo dài như tiếng ve sầu trong đêm bão.


Ở phía đối diện của chiếc bàn cược thạch anh đen bóng, Trịnh Thế Vỹ đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế bành bọc da thuộc xám xịt. Gương mặt béo mập, chải chuốt của gã chủ sòng hiện lên dưới luồng ánh sáng nhân tạo với một nụ cười nửa miệng đầy tự phụ. Những chiếc nhẫn kim cương lớn trên ngón tay gã lấp lánh những tia sáng trắng sắc lẹm, không màu sắc nhưng đầy kiêu ngạo.


“Chào mừng chuyên gia đàm phán lỗi thời của chúng ta đến với Phòng đấu Vô Sắc,” Vỹ cất giọng, âm tần của gã dội vào tai phải của Khánh, méo mó và mang theo sự rung động đầy kích thích của một kẻ ái kỷ cực đoan. “Tôi nghe nói mắt của anh đã không còn phân biệt được màu sắc nữa rồi. Thật là một điều đáng tiếc cho một kẻ từng sống bằng việc đọc vị biểu cảm của người khác. Nhưng đừng lo, sòng bạc của tôi luôn công bằng. Trận chung kết này được thiết kế riêng để vinh danh... sự mù lòa của anh.”


Khánh không trả lời. Anh từ từ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cơ thể vẫn đang âm ỉ một cơn sốt nhẹ do vết thương lòng bàn tay trái bị rách sâu rỉ máu liên tục dưới lớp băng gạc dính máu xám. Anh khẽ miết ngón tay phải lên mặt nhám của chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út tay trái – mỏ neo xúc giác duy nhất đang ghim giữ linh hồn anh với thực tại tỉnh táo này. Sâu trong túi áo măng-tô rộng, chiếc đồng hồ bỏ túi cơ học của cha anh vẫn phát ra tiếng tích tắc đều đặn ở tần số 1Hz. Anh gõ nhẹ ngón trỏ tay phải lên đùi theo nhịp điệu của đồng hồ, cưỡng chế nhịp tim của mình ghim chặt ở mức sáu mươi nhịp một phút.


AI 'Chronos' trên trần nhà phát ra tiếng kêu rè rè nhỏ. Ống kính hồng ngoại màu đỏ sẫm của nó hạ thấp xuống thêm năm centimet, khóa chặt mục tiêu vào vùng tam giác cơ mặt của Khánh để phân tích mức độ nói dối và nhịp tim thời gian thực. Nhưng trên màn hình giám sát, đồ thị sinh trắc học của Khánh phẳng lặng một cách kỳ lạ. Sự tĩnh lặng chủ động của một nhà đàm phán khủng hoảng đã đạt đến cảnh giới tối cao.


“Ván cược này,” Khánh cất giọng, âm tần ghim chặt ở mức 120Hz khô khốc, “đặt cược bằng tấm Thẻ thông hành màu đen (Black Pass) của dưỡng trí viện Vạn An.”


“Đúng thế,” Vỹ gõ nhẹ ngón tay lên chiếc hộp nhựa chứa tấm thẻ vật lý màu đen xước đặt ở trung tâm bàn cược. “Và ba mươi Xu nhận thức Deep-Net còn lại của anh. Nếu anh thua, anh sẽ tự nguyện ký giấy bước vào Vạn An dưới danh phận bệnh nhân tâm thần phân liệt mã số trống. Luật chơi rất đơn giản: ba chi bài, tính điểm theo quy tắc khúc xạ.”


Vỹ khẽ nghiêng đầu ra hiệu cho Cao Văn Bản đứng ở bốt kỹ thuật phía sau bức tường gương hai chiều. Ngay lập tức, hệ thống đèn chiếu sáng của phòng đấu Vô Sắc thay đổi bước sóng liên tục, chuyển dịch đột ngột sang dải tần 589nm.


Đây là Quy tắc khúc xạ ánh sáng Metamerism – bẫy thị giác kinh hoàng nhất của sòng bạc. Dưới bước sóng 589nm, các chất màu hữu cơ trên bề mặt lá bài polymer bị đồng phân hóa màu sắc. Đối với một người chơi thông thường, các họa tiết ngụy trang trên lá bài sẽ biến dạng thành một khối màu xám xịt hỗn loạn, hoàn toàn triệt tiêu khả năng nhận biết ký hiệu nếu không có thiết bị lọc phân cực.


Dealer Phạm Văn Sâm bước lên. Gương mặt gầy gò của gã cứng đờ như tượng sáp – hệ quả của quy trình tiêm botox liều nhẹ để triệt tiêu mọi biểu cảm vi mô trước camera AI. Đôi bàn tay dài khẳng khiu với các khớp ngón tay linh hoạt kỳ lạ của Sâm bắt đầu xào bộ bài polymer phát ra những tiếng *xoành xoạch* khô khốc. Gã chia ra hai phần bài, mỗi phần gồm ba lá, úp sấp trên mặt bàn thạch anh đen bóng.


Khánh nheo mắt phải lại. Mắt trái của anh, vốn bị xuất huyết kết mạc đỏ ngầu sau những đêm dài khống chế nhịp tim, lúc này đang mờ đục đi dưới luồng sáng 589nm hắt ngược từ mặt bàn thạch anh. Dưới mắt thường không màu sắc của Khánh, ba lá bài trước mặt hiện lên như những mảnh nhựa xám xịt, trống rỗng hoàn toàn. Hiện tượng metamerism đã xóa sạch mọi đường nét của các con số và biểu tượng cơ, rô, chuồn, bích. Chúng chỉ là những khối xám đồng nhất, không có bất kỳ kẽ hở tương phản nào.


Cơn mỏi cơ mắt tăng nhanh một cách dữ dội. Áp lực nội nhãn tăng vọt khiến mắt trái của Khánh nhói lên một cơn đau buốt kinh hoàng. Một giọt nước mắt rớm máu nhẹ, màu hồng nhạt dưới độ tương phản xám vọt, trượt ra khỏi khóe mắt trái của anh, nhỏ xuống mặt bàn thạch anh.


“Sao thế, anh Khánh?” Vỹ cười lớn, giọng gã tràn đầy sự tự phụ ái kỷ. “Anh không nhìn thấy gì sao? Hay là cơn đau của S-401 đang làm anh hoảng loạn? Nhịp tim của anh sắp vọt lên rồi đấy. AI Chronos đang ghi nhận sự bất ổn của anh.”


Khánh không hoảng sợ. Anh biết Vỹ đang dựa hoàn toàn vào việc anh bị mù màu để thực hiện các đòn hù dọa (bluffing). Anh từ từ đưa bàn tay phải lên, điều chỉnh lại gọng kính cận dày cộp đang đeo trên mắt.


Thực chất, đó chính là chiếc Kính hiệu chỉnh sắc màu (Chroma-Filter) ngụy trang mà thợ mài kính Phạm Hoàng Nam đã chế tạo thủ công từ các lăng kính phân cực cũ của Đức. Khánh khẽ xoay nhẹ một vòng bánh răng siêu nhỏ ẩn dưới gọng kính bên trái.


*Cạch.*


Màng lọc phân cực của kính được kích hoạt, xoay chuyển một góc đúng 45 độ để bóc tách các bước sóng ánh sáng metamerism.


Ngay lập tức, một phép màu quang học diễn ra trong nhận thức vô sắc của Khánh. Sự phân cực của luồng sáng 589nm phản xạ từ lớp mực polymer trên lá bài khác biệt hoàn toàn so với lớp nhựa nền của bài. Dưới lăng kính Chroma-Filter, hiện tượng metamerism bị bẻ gãy hoàn toàn. Những họa tiết ẩn khúc xạ trên lá bài đột ngột hiện lên với những đường viền xám đen sắc nét, nổi bật trên nền xám nhạt của lá bài.


Khánh sử dụng kỹ năng Phân tích khúc xạ vô thức (Subconscious Optical Analysis). Anh không cần nhìn màu sắc thực tế; anh chỉ phân tích độ tương phản của bóng đổ và ranh giới tiếp giáp giữa ánh sáng và bóng tối trên bề mặt lá bài để đọc vị chính xác các quân bài.


Lá bài thứ nhất: một đường viền cong kép khúc xạ nhẹ ở góc trên – quân Q bích.

Lá bài thứ hai: một đường thẳng đứng cắt đôi bởi một vòng tròn tương phản cao – quân 10 chuồn.

Lá bài thứ ba: một khối xám đặc có ba đỉnh nhọn – quân K rô.


Thế bài của Khánh là một chi bài mạnh: Q, 10, K.


Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt phải của anh xuyên qua tròng kính Chroma-Filter khóa chặt vào vùng tam giác cơ mặt của Trịnh Thế Vỹ. Dù Vỹ cố giữ nụ cười tự phụ, nhưng cơ nâng khóe môi bên trái của gã khẽ co thắt nhẹ trong vòng 1/30 giây – một phản xạ vi mô vô thức biểu thị sự căng thẳng khi gã nhìn vào thế bài của chính mình.


“Mười Xu nhận thức,” Khánh đẩy mười đồng xu màu xám xịt vào trung tâm bàn cược, giọng anh phẳng lặng như một cỗ máy đàm phán vô cảm.


Vỹ hơi khựng lại. Gã không ngờ Khánh lại đưa ra quyết định đặt cược nhanh và dứt khoát đến thế trong tình trạng mắt đang rớm máu. Nhưng sự kiêu ngạo ái kỷ của một chủ sòng bạc bất bại đã nhanh chóng lấn át sự nghi ngờ.


“Theo anh mười xu! Và cược thêm năm xu nữa!” Vỹ đẩy mười lăm đồng xu vào khay. “Để tôi xem anh đang bluff hay thực sự nhìn thấy bóng ma trong phòng tối.”


Khánh không hề do dự. Anh dùng Logic hóa hành vi (Mathematical Behaviorism) để chuyển đổi các phản ứng tâm lý của Vỹ thành các biến số toán học. Nhịp thở của Vỹ nhanh hơn bình thường 1.2 lần, và gã có xu hướng miết nhẹ ngón tay lên chiếc nhẫn kim cương mỗi khi cầm thế bài yếu hơn đối thủ.


“Theo năm xu. Lật bài,” Khánh lạnh lùng nói.


Phạm Văn Sâm lật mở hai phần bài dưới sự giám sát của AI Chronos.


Khánh: Q bích, 10 chuồn, K rô.

Vỹ: J rô, 9 bích, 8 cơ.


“Chi thứ nhất: Trần Quốc Khánh thắng ván bài với điểm khúc xạ vượt trội!” Tiếng loa thông báo của hệ thống sòng bạc vang lên khô khốc.


Gương mặt béo mập của Trịnh Thế Vỹ đột ngột biến sắc. Nụ cười nửa miệng của gã đông cứng lại, đôi mắt co rút đầy kinh ngạc khi nhìn mười lăm đồng xu nhận thức được đẩy về phía khay nhựa của Khánh. Gã lườm dealer Phạm Văn Sâm, nhưng Sâm vẫn giữ gương mặt cứng đờ như tượng sáp dưới tác dụng của botox.


“Chỉ là may mắn thôi,” Vỹ nghiến răng, giọng gã trầm xuống đầy đe dọa. “Chi thứ hai bắt đầu. Bản! Tăng cường độ ánh sáng lên dải tần 620nm!”


Bước sóng ánh sáng thay đổi. Phòng đấu Vô Sắc chuyển dịch sang một sắc độ xám đục hơn, gây mỏi mắt cực độ cho bất kỳ ai không có màng lọc bảo vệ. Nhưng Khánh vẫn tĩnh lặng như một tảng đá dưới đáy sông. Anh xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới bạc xước trên tay trái, cảm nhận vết xước vật lý nhám nhẹ để giữ vững mỏ neo thực tại.


Chi bài thứ hai được chia. Khánh tiếp tục điều chỉnh tiêu cự kính Chroma-Filter để bóc tách độ tương phản bóng đổ. Anh thắng chi thứ hai với thế bài hai đôi sảnh khúc xạ, ép Vỹ phải bỏ bài và mất thêm mười xu nữa.


Đến chi bài thứ ba, sự tự tôn ái kỷ của Trịnh Thế Vỹ hoàn toàn sụp đổ. Gương mặt gã đỏ gay, trán lấm tấm mồ hôi, nhịp tim hiển thị trên màn hình giám sát của AI Chronos đã vọt lên mức 140 nhịp một phút – mức cảnh báo đỏ của sự hoảng loạn mất kiểm soát hành vi. Gã không thể hiểu nổi tại sao một kẻ bị mù màu vĩnh viễn và điếc tai trái như Khánh lại có thể đọc vị chính xác từng nước đi của gã dưới bẫy ánh sáng metamerism cực đoan này.


“Mày... mày đang gian lận phản xạ!” Vỹ gầm lên, gã đập mạnh bàn tay đeo đầy nhẫn kim cương xuống mặt bàn thạch anh đen phát ra một tiếng *bốp* vang dội. “Chronos! Quét đồng tử của nó cho tao! Nó không thể nhìn thấy bài được!”


AI Chronos quét một luồng sáng laser màu đỏ sẫm qua mắt kính của Khánh. Nhưng tròng kính Chroma-Filter đã được phủ một lớp màng lọc chống phản quang đặc biệt của Hoàng Nam, hấp thụ hoàn toàn tia laser và trả về thông số phản xạ đồng tử bình thường của một người đeo kính cận thông thường. Màn hình giám sát hiển thị màu xanh lục: *“Không phát hiện thiết bị phản quang gian lận.”*


“Không thể thế được!” Vỹ thở dốc, gã nhìn Lý Khải đang đứng lặng lẽ ở góc phòng với ánh mắt lạnh lùng đầy thất vọng. Sự thất bại trước mặt đại diện tài chính của Lâm Gia đồng nghĩa với việc Vỹ sẽ bị tước bỏ quyền lực chủ sòng và đưa vào danh sách thanh lọc của Vạn An.


Khánh đẩy toàn bộ ba mươi Xu nhận thức của mình vào trung tâm bàn cược. Đôi mắt phải của anh, dù đang chảy ra một dòng nước mắt máu mỏng màu hồng xám do quá tải võng mạc, vẫn nhìn thẳng vào Vỹ với một áp lực tinh thần khủng khiếp.


“All-in,” Khánh cất giọng, âm tần ghim chặt ở mức 120Hz khô khốc không một chút dao động. “Đặt cược toàn bộ danh phận số của tôi để đổi lấy tấm Thẻ thông hành màu đen của ông. Trịnh Thế Vỹ, ông có dám theo không?”


Sự kiêu ngạo ái kỷ bị dồn vào chân tường biến thành sự điên cuồng tột độ. Vỹ nhìn chằm chằm vào đống đồng xu của Khánh, rồi nhìn sang tấm Black Pass vật lý đang đặt trên bàn. Gã biết, nếu gã từ chối ván cược này, gã sẽ mất tất cả danh dự trước mặt Lâm Gia. Gã phải thắng chi bài cuối cùng này bằng mọi giá.


Vỹ khẽ liếc mắt ra hiệu cho Phạm Văn Sâm. Đó là một mật hiệu ngầm cực kỳ kín đáo mà chỉ có chủ sòng và dealer chính mới biết.


Nhận được tín hiệu, đôi bàn tay dài khẳng khiu của Phạm Văn Sâm khẽ chuyển động. Gã chuẩn bị sử dụng kỹ thuật tráo bài bẫy cơ học đỉnh cao (Kẻ Chia Bài Vô Ảnh) – một thủ thuật tráo bài thủ công siêu đẳng không để lại bất kỳ dấu vết quang học nào trên hệ thống camera giám sát của AI Chronos để dồn Khánh vào cái chết nhận thức vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!