Nhạc nềnMystery_Detective

Con Mồi Ở Phòng Trà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm Hải Phòng không bao giờ chịu đứng yên. Nó di động, nhớp nhúa và đặc quánh mùi dầu máy rò rỉ từ những mạn tàu viễn dương neo đậu dọc sông Cấm, tràn qua các ngả đường Lạch Tray rồi tụ lại dưới những mái vòm nhung đỏ của Phòng trà 'Lệ Đêm'.


Trần Quốc Khánh đứng dưới tán cây bằng lăng già cỗi đối diện phòng trà, kéo cao cổ chiếc áo măng-tô xám tro cũ kỹ để che đi nửa khuôn mặt hốc hác. Gió muối từ cửa biển thổi về rít lên từng hồi qua những kẽ lá, mang theo cái lạnh thấu xương đặc trưng của đất Cảng vào mùa động. Khánh không lạnh. Nhịp tim của anh đang được giữ cố định ở mức 72 nhịp một phút nhờ chu kỳ thở hộp bốn giây mà anh vừa thực hiện suốt nửa giờ qua. Trên ngón áp út tay trái, chiếc nhẫn cưới bạc xước khẽ siết nhẹ vào da thịt – một vết thương nhỏ vừa ráo mực, râm ran đau mỗi khi anh siết chặt nắm tay. Đó là mỏ neo xúc giác duy nhất giữ cho đại não của anh không bị kéo tuột vào những tiếng cười ảo ảnh của đứa con gái đã khuất.


“Phòng trà 'Lệ Đêm'.” Khánh thầm thì, mắt anh quét qua tấm biển hiệu neon màu đỏ hồng đang nhấp nháy lập lòe dưới cơn mưa phùn.


Đây là nơi giao lưu của giới siêu giàu Hải Phòng, một cái phễu lọc tự nhiên được Trịnh Thế Vỹ thiết lập để tuyển chọn những con mồi tiềm năng cho sòng bạc ngầm Deep-Net. Những kẻ bước vào đây hoặc là những kẻ có quá nhiều tiền muốn tìm cảm giác mạnh, hoặc là những kẻ đã khánh kiệt nhưng cố khoác lên mình chiếc vỏ bọc thượng lưu để tìm kiếm một cơ hội đổi đời cuối cùng. Khánh là loại thứ hai. Anh bước qua cánh cửa kính dày hai lớp của phòng trà, để mặc cho luồng không khí ấm áp nồng nặc mùi nước hoa xạ hương, khói xì-gà và hơi rượu ngoại sực nức ôm lấy cơ thể.


Không gian bên trong 'Lệ Đêm' được thiết kế theo phong cách cổ điển bán cổ điển Pháp, ngập tràn những góc tối được che chắn bằng các bức vách gỗ gụ chạm khắc tinh xảo. Ánh sáng ở đây cực kỳ tồi tệ đối với một chuyên gia đọc vị hành vi. Những chiếc đèn bàn bọc chụp da màu hổ phách chỉ chiếu sáng trong phạm vi nửa mét, để lại phần lớn không gian chìm trong những mảng bóng đổ tương phản mạnh. Khánh khẽ nheo mắt. Hệ cơ mi mắt của anh bắt đầu xuất hiện những cơn rung giật nhẹ do mỏi điều tiết. Vết thương thần kinh từ những cơn hoảng loạn cũ đang khiến võng mạc của anh nhạy cảm hơn bình thường với sự nhấp nháy của ánh sáng nhân tạo. Anh biết, đây là một dấu hiệu cảnh báo. Sự suy giảm thị lực đã bắt đầu nhen nhóm, ngay cả khi anh chưa phải uống liều thuốc độc S-401 nào.


Khánh bước đến quầy bar, gọi một ly soda không đường rồi chọn một góc quan sát nằm khuất sau cây vạn niên thanh lớn. Ánh mắt anh bắt đầu rà quét phòng trà như một chiếc camera an ninh hồng ngoại, tìm kiếm mục tiêu đã được định vị trong cuốn sổ tay của cha vợ.


Gã môi giới sòng bạc tên Thành đang ngồi ở chiếc bàn tròn số 5, góc khuất cạnh lối đi dẫn ra nhà vệ sinh.


Thành khoảng bốn mươi tuổi, mặc một bộ vest Brioni màu xanh navy cắt may khá phẳng phiu. Đối với một người bình thường, gã trông giống như một doanh nhân thành đạt đang nhàn nhã thưởng thức bản nhạc jazz cổ điển phát ra từ chiếc loa bọc da trên trần. Nhưng dưới lăng kính phân tích lâm sàng của Khánh, chiếc vỏ bọc của Thành rách nát đến thảm hại.


Khánh bắt đầu áp dụng Kỹ thuật đọc nguội (Cold Reading). Anh quan sát phần cổ tay áo vest của Thành. Sợi vải ở mép tay áo đã bị xơ và sờn nhẹ – một dấu hiệu cho thấy bộ vest này đã được mặc liên tục nhiều ngày mà không được giặt ủi chuyên nghiệp, hoặc gã đã phải tì tay rất lâu lên những mặt bàn gỗ nhám trong các sòng bạc bình dân. Khuy măng-sét của gã là vàng thật, có khắc chữ nổi thương hiệu, nhưng chiếc đồng hồ Rolex trên tay gã lại là hàng nhái loại một với phần chốt khóa cơ học bị rơ nhẹ và có một vết xước sâu ở viền bezel – vết xước đặc trưng khi một vật phẩm bị ép chặt trong khay nhung của các tiệm cầm đồ ngõ Chợ Lũng. Gã vừa chuộc nó ra, hoặc đúng hơn, gã chỉ mượn nó để làm vỏ bọc giao tế tối nay.


“Thói quen rung đùi: tần số khoảng 120 lần một phút.” Khánh thầm phân tích trong đầu. “Cơ đùi co thắt liên tục nhưng biên độ hẹp, hai vai hơi rụt lại, ngón tay cái liên tục miết vào cạnh điện thoại. Đây không phải là sự thư giãn. Đây là phản xạ thực thể của hội chứng lo âu cấp độ 2. Gã đang chờ đợi một cuộc gọi quyết định mạng sống, hoặc gã đang nợ nần chồng chất.”


Khánh cầm ly soda, đứng dậy và thong thả bước về phía bàn số 5. Tiếng giày da của anh gõ nhẹ trên thảm nhung, đều đặn như nhịp đếm của một máy đếm nhịp thính giác. Anh kéo chiếc ghế đối diện Thành, tự nhiên ngồi xuống mà không cần một lời xin phép.


Thành giật mình, phản xạ đồng tử của gã lập tức co rụt lại trước sự xuất hiện đột ngột của Khánh. Gã nhíu mày, giọng nói lộ rõ sự khó chịu của một kẻ đang cố giữ thể diện: “Xin lỗi, bàn này đã có người đặt.”


Khánh không trả lời ngay. Anh áp dụng Phương pháp Silent Pause, im lặng nhìn thẳng vào mắt Thành suốt năm giây. Trong đàm phán khủng hoảng, năm giây im lặng của một kẻ lạ mặt có thể tạo ra một áp lực tâm lý tương đương với một họng súng đang chĩa vào trán. Thành bắt đầu mất bình tĩnh, gã định đứng dậy gọi bảo an.


“Bộ vest Brioni rất đẹp, anh Thành.” Khánh từ tốn lên tiếng, giọng anh trầm ấm, đều đặn ở dải tần số 120Hz – dải tần dễ gây lòng tin giả tạo nhất cho đối phương. “Nhưng khuy măng-sét vàng thật không cứu vãn được vết sờn ở cổ tay áo đâu. Và chiếc Rolex kia… vết xước ở chốt khóa cho thấy nó vừa rời khỏi tiệm cầm đồ của Hoàng Nam ở ngõ Chợ Lũng chiều nay. Anh chuộc nó bằng khoản tiền ứng trước từ Trịnh Thế Vỹ, đúng không?”


Gương mặt Thành lập tức biến sắc. Lớp da mặt gã giật nhẹ một nhịp ở khóe miệng trái – một biểu cảm vi mô biểu thị sự sợ hãi tột cùng kéo dài chưa đầy 1/25 giây, nhưng không thể thoát khỏi đôi mắt sắc bén của cựu chuyên gia đàm phán.


“Anh… anh là ai?” Thành thì thầm, giọng gã run rẩy, bàn tay đang cầm bao thuốc lá bỗng siết chặt lại khiến vỏ hộp giấy bị móp méo.


“Tôi là một kẻ có cùng chung rắc rối với anh.” Khánh nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn ba mươi centimet. “Anh đang gánh một khoản nợ quá hạn với băng Máy Chai của Đỗ Mạnh Hùng. Nếu trước mười hai giờ đêm nay anh không nộp đủ hai mươi nghìn đô tiền lãi cho gã enforcer Tạ Văn Lang, họ sẽ tìm thấy anh ở ngõ Chợ Lũng. Trịnh Thế Vỹ đã từ chối ứng thêm tiền cho anh, trừ khi anh tìm được một 'con mồi' mới có đủ năng lực tài chính để thế chấp nhận thức vào sòng bạc Deep-Net.”


Thành há hốc mồm, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra từ chân tóc gã. Kỹ thuật đọc nguội kết hợp với các thông tin mật từ tệp dữ liệu Hoài An 1.0 đã giúp Khánh bóc trần hoàn toàn sinh mệnh của gã môi giới cấp thấp này. Thành tin sái cổ rằng Khánh là một đại gia sa cơ đang nắm giữ những bí mật đen tối của thế giới ngầm.


“Anh muốn gì?” Thành lắp bắp.


“Vé mời VIP Hắc Diện.” Khánh đưa bàn tay trái lên bàn, chiếc nhẫn cưới bạc xước lấp ló dưới ánh đèn hổ phách. “Tôi biết anh đang giữ một tấm thiệp kim loại màu đen trong túi ngực áo vest. Đưa nó cho tôi, và khoản nợ của anh với băng Máy Chai sẽ được giải quyết trong vòng mười phút bằng một cuộc gọi.”


Thành bồn chồn nhìn quanh, ngón tay gã rụt rè đưa vào trong túi áo vest. Gã biết, việc tiết lộ vé mời cho một kẻ lạ mặt mà không qua bộ phận kiểm tra sinh trắc học của sòng bạc là một tội chết. Nhưng cái chết dưới tay băng Máy Chai vào đêm nay còn hiển hiện và tàn nhẫn hơn nhiều.


Đúng lúc ngón tay Thành vừa chạm vào mép tấm thiệp kim loại, một luồng gió lạnh mang theo mùi hương xạ hương nồng đậm đột ngột áp sát từ phía sau lưng Khánh. Một giọng nói thầm thì, ngọt ngào nhưng mang dải tần cao vút đầy mê hoặc vang lên bên tai anh:


“Một cuộc trò chuyện thú vị thế này, sao lại không có rượu nhỉ?”


Hoàng Thùy Dương bước ra từ bóng tối của phòng trà.


Cô ta mặc một chiếc váy lụa màu đỏ tươi ôm sát cơ thể, lộng lẫy và nổi bật như một giọt máu tươi rơi giữa không gian xám xịt của phòng trà. Gương mặt Dương thanh tú, trang điểm sắc sảo với đôi môi đỏ mận chín luôn nở nụ cười nửa miệng đầy ái kỷ. Dương là nhân tình của Trịnh Thế Vỹ, đồng thời là gián điệp tâm lý hàng đầu được cài cắm tại 'Lệ Đêm' để giám sát các môi giới và phát hiện những biến số lạ.


Dương thong thả ngồi xuống chiếc ghế trống cạnh Khánh. Cô ta đặt lên bàn hai ly rượu Macallan màu hổ phách đậm.


Khánh khẽ nheo mắt. Đọc vị biểu cảm vi mô (Micro-expression Reading) của anh lập tức kích hoạt. Anh quan sát thấy một sự căng thẳng rất nhỏ ở cơ nâng khóe môi của Dương – một nụ cười giả lập hoàn hảo nhưng thiếu đi sự tham gia của cơ vòng mắt. Cô ta đang mang một chiếc mặt nạ cảm xúc cực kỳ chuyên nghiệp.


“Tôi thấy anh là một gương mặt rất lạ ở Lệ Đêm tối nay.” Dương tựa lưng vào ghế, đôi mắt sắc sảo của cô ta quét qua chiếc nhẫn cưới bạc xước trên tay Khánh rồi dừng lại ở vết xước nhỏ rỉ máu nơi ngón tay anh. “Một người đàn ông mang chiếc nhẫn cưới cũ kỹ, tay bị thương nhưng lại mặc chiếc măng-tô đắt tiền của ba năm trước… Anh trông giống như một kẻ vừa đánh mất thứ gì đó rất quý giá và đang muốn tìm lại nó bằng mọi giá.”


“Tôi chỉ là một kẻ lữ hành khát nước, cô Dương.” Khánh đáp, giọng anh vẫn giữ vững sự tĩnh lặng hoàn hảo của một chuyên gia đàm phán. Anh khẽ đẩy ly rượu Macallan về phía mình, nhưng khứu giác lâm sàng nhạy bén của anh – thứ được rèn luyện qua hàng trăm vụ án độc chất học – lập tức ghi nhận một mùi hương lạ cực kỳ mơ hồ dưới lớp hương gỗ sồi nồng nồng của rượu.


Đó là mùi ngọt nhẹ, hơi tanh của dẫn xuất hóa chất hướng thần an thần không mùi.


Hoàng Thùy Dương đã bỏ thuốc an thần vào ly rượu của anh. Đây là bài kiểm tra nhận thức đầu tiên của sòng bạc. Nếu anh uống ly rượu này, hệ thần kinh của anh sẽ bị tê liệt nhẹ, khả năng phản xạ đồng tử và đọc vị hành vi sẽ suy giảm đến 50%, biến anh thành một con cừu non ngoan ngoãn để bọn chúng profiling.


Khánh khẽ mỉm cười. Anh biết, nếu anh từ chối uống ly rượu, Dương sẽ lập tức nghi ngờ và báo động cho đội enforcer của Tạ Văn Lang đang túc trực ngoài sảnh. Anh cần một đòn đánh lạc hướng.


“Chiếc vòng cổ của cô… Nó rất đẹp.” Khánh đưa ngón tay trỏ chỉ về phía chiếc vòng cổ gắn viên đá ruby đỏ lấp lánh trên ngực Dương. “Nhưng đá ruby nhân tạo luôn có độ khúc xạ quá hoàn hảo dưới ánh đèn neon của phòng trà. Một người phụ nữ của Trịnh Thế Vỹ đáng lẽ phải được đeo hàng thật chứ nhỉ?”


Đòn tấn công vào sự tự tôn ái kỷ của Dương lập tức có tác dụng. Đôi mắt cô ta lóe lên một tia giận dữ, ngón tay cô ta instinctively đưa lên chạm vào viên đá ruby trên cổ để kiểm tra.


Chỉ trong một cái chớp mắt kéo dài chưa đầy nửa giây của Dương, bàn tay phải của Khánh đã chuyển động như một cái bóng dưới mặt bàn gỗ. Thủ thuật tráo đổi (Sleight of Hand) được thực hiện hoàn hảo không một tiếng động. Ly rượu Macallan chứa thuốc an thần của Khánh đã được tráo đổi vị trí với ly rượu an toàn của Dương.


“Anh rất thích đùa, anh Khánh.” Dương nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, cô ta cầm ly rượu đã bị tráo lên, đưa về phía Khánh. “Để chứng minh lòng hiếu khách của Lệ Đêm, chúng ta cạn ly chứ?”


“Rất vinh hạnh.” Khánh nâng ly rượu an toàn của mình lên, chạm khẽ vào ly của Dương tạo ra một tiếng coong thanh mảnh.


Khánh uống cạn ly rượu trong sự giám sát chặt chẽ của Dương. Dương cũng thong thả uống cạn ly rượu của mình, hoàn toàn không hề hay biết chất hướng thần đang bắt đầu ngấm vào huyết quản của chính cô ta. Chỉ vài phút nữa, hệ thần kinh của Dương sẽ rơi vào trạng thái mệt mỏi sâu, làm chậm lại mọi phản xạ đọc vị của cô ta.


Khánh lập tức quay sang Thành, gã môi giới lúc này đang run rẩy như một chiếc lá trước cơn bão. Khánh dùng tay phải nắm lấy cổ áo vest của Thành, kéo gã vào sát góc tối của bức vách gỗ gụ.


“Vé mời.” Khánh thầm thì, giọng anh sắc lẹm như một nhát dao mổ y khoa. “Đừng để tôi phải gọi cho Đỗ Mạnh Hùng.”


Thành run rẩy đưa tay vào túi ngực, rút ra một tấm thiệp kim loại màu đen xước lấp lánh – tấm Vé mời VIP Hắc Diện. Đây chính là tấm vé thông hành cho phép bước qua vòng kiểm tra an ninh ngoài của biệt thự cổ Lạch Tray mà không bị đối chiếu sinh trắc học.


Nhưng ngay khi ngón tay Khánh vừa chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của tấm vé, chiếc điện thoại thông minh trên bàn của Thành đột ngột rung lên bần bật.


Màn hình điện thoại hiển thị một tin nhắn ngắn gọn từ một số điện thoại không có danh bạ, nhưng ký hiệu đầu số lại là dải mã hóa nội bộ của dưỡng trí viện Vạn An.


Thành nhìn vào màn hình. Gương mặt gã trong tích tắc biến đổi từ màu xám tro sang một màu trắng bệch không còn một giọt máu. Đôi mắt gã trợn trừng, đồng tử giãn nở cực đại biểu thị một nỗi sợ hãi tột cùng vượt ngoài tầm kiểm soát của lý trí.


“Không… tôi không thể đưa cho anh…” Thành điên cuồng giật phắt tấm vé mời trở lại túi ngực, gã lùi bắn ra phía sau, xô đổ chiếc ghế gỗ tạo ra một tiếng động lớn giữa phòng trà tĩnh lặng. “Trịnh Thế Vỹ… hắn ta sẽ lột da tôi! Vạn An… hắn ta sẽ đưa tôi vào phân khu biệt giam Vạn An nếu tôi dám phản bội!”


Gã môi giới đột ngột đổi ý, quay đầu bỏ chạy bán sống bán chết ra phía cửa sau phòng trà, để lại Khánh đứng trơ trọi giữa không gian nhung đỏ của 'Lệ Đêm' dưới ánh nhìn bắt đầu nghi ngờ của Hoàng Thùy Dương.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!