Nhạc nềnMystery_Detective

Thế Giới Không Màu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Uống nó đi, Khánh. Hoặc là mày uống cạn liều S-401 này ngay tại chỗ để làm bảo chứng bước vào Phòng đấu Vô Sắc, hoặc là tao sẽ để hai họng súng này ghim nát sọ mày ngay tại đây!”


Giọng nói của Trịnh Thế Vỹ dội vào màng nhĩ tai phải của Trần Quốc Khánh, méo mó và mang theo một dải tần số rung động sắc lẹm của kẻ đang bị cơn hoang tưởng ái kỷ chi phối hoàn toàn. Tai trái của Khánh hoàn toàn câm lặng, chỉ có một dòng máu ấm, đặc sệt vẫn đang rỉ ra từ sâu bên trong ống tai bị tổn thương do chấn động sóng âm từ ván đấu trước, trượt dài xuống cằm rồi nhỏ giọt xuống chiếc áo măng-tô màu xám tro.


Trước mặt anh, Lê Huy Tập từ tốn bước lên. Gã bác sĩ độc chất của sòng bạc nở một nụ cười bệnh hoạn dưới lớp kính bảo hộ dày cộp. Trên chiếc khay thép không gỉ gã đang bưng, ống nghiệm thủy tinh chứa dung dịch S-401 thô đặc quánh, có màu đen sẫm như mật gấu và tỏa ra một thứ mùi ngọt lịm, nồng nặc mùi dung môi công nghiệp pha lẫn hóa chất tẩy rửa. Thứ chất lỏng ấy chính là bản án tử hình dành cho tế bào quang học của bất kỳ ai chạm vào nó.


Khánh nhìn chằm chằm vào ống nghiệm. Nhãn quang của anh lúc này vẫn còn nhận biết được màu sắc, nhưng những dải màu đỏ của bức rèm nhung Pháp cổ xung quanh phòng VIP ‘Hắc Diện’ đã bắt đầu nhạt nhòa, chuyển dần sang sắc độ của gạch nung cũ do áp lực nội nhãn tăng vọt từ buổi thiền định sâu trước đó. Mắt trái anh xuất hiện một vệt xuất huyết kết mạc đỏ ngầu, che phủ một phần ba con ngươi.


“Khánh, đừng!”


Từ góc phòng, tiếng hét khàn đặc của Lê Mai Chi vang lên. Cô đang bị hai tên enforcer to lớn ghì chặt bả vai xuống chiếc ghế bành da thuộc. Gương mặt nữ nhà báo điều tra tái mét dưới ánh đèn led trắng lạnh của trần nhà. Cô biết rõ S-401 là gì. Đó không phải là thuốc mê thông thường; đó là chất độc hủy diệt tế bào hình nón ở võng mạc, một khi đã uống vào, thế giới của người đó sẽ vĩnh viễn mất đi màu sắc.


Khánh không quay đầu lại nhìn Mai Chi. Ngón tay trỏ tay trái của anh khẽ miết lên mặt nhám của chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út – mỏ neo xúc giác duy nhất đang định vị linh hồn anh giữa thực tại bạo lực này. Vết rách sâu ở lòng bàn tay trái, hệ quả của cuộc phẫu thuật nạo hoại tử không gây mê do y sĩ Đỗ Minh Quân thực hiện hai ngày trước, lại nứt miệng dưới áp lực siết chặt của ngón tay, rỉ ra những vệt máu tươi ấm nóng.


Anh biết rõ tính toán của Trịnh Thế Vỹ. Kẻ ái kỷ cực đoan này đang cần một chiến thắng tuyệt đối để chứng minh giá trị của mình trước mặt Đặng Mỹ Linh và đại diện tài chính Lý Khải. Vỹ không muốn giết Khánh ngay lập tức; gã muốn tước đoạt giác quan của anh, biến anh thành một phế nhân mù màu trước khi đưa anh vào Phòng đấu Vô Sắc để gạt bỏ hoàn toàn khả năng đọc vị của một cựu chuyên gia đàm phán.


“Nếu tôi uống,” Khánh cất giọng, âm tần ghim chặt ở mức 120Hz khô khốc, không một chút dao động sinh lý nào để AI Chronos trên trần nhà có thể ghi nhận sự sợ hãi, “ông sẽ đặt tấm Thẻ thông hành màu đen lên bàn cược chung kết?”


“Tao lấy danh dự của chủ sòng Deep-Net ra đảm bảo!” Vỹ cười lớn, đôi mắt gã co rút lại đầy kích động. “Chỉ cần mày uống hết ống này, mày sẽ có tư cách bước vào Phòng đấu Vô Sắc. Ở đó, tao và mày sẽ phân định thắng thua bằng chính nhận thức của mày!”


Khánh không nói thêm một lời. Anh bước lên một bước, bàn tay phải không bị thương đưa ra, cầm lấy ống nghiệm thủy tinh lạnh ngắt từ khay của Lê Huy Tập.


Mùi hóa chất ngọt lịm dội thẳng vào khứu giác, gây ra một cơn buồn nôn vô thức trong dạ dày. Khánh nhắm mắt phải lại, áp ngón tay trái đang rỉ máu vào chiếc nhẫn cưới bạc.


*Ực. Ực.*


Anh nuốt cạn dung dịch S-401 trong hai ngụm lớn.


Chất lỏng đi qua thực quản nóng rát như thể anh vừa nuốt phải một ngụm axit pha loãng với đường hóa học. Cơn bỏng rát lập tức lan tỏa, tàn phá các dây thần kinh vị giác rồi xộc thẳng lên vùng thùy chẩm phía sau đại não. Khánh loạng choạng lùi lại một bước, chiếc ống nghiệm thủy tinh trống rỗng rơi khỏi tay anh, chạm vào sàn đá thạch anh phát ra một tiếng *xoảng* giòn giã, vỡ tan thành trăm mảnh.


“Tốt! Rất quân tử!” Tiếng vỗ tay của Trịnh Thế Vỹ vang lên, nhưng âm thanh ấy bắt đầu méo mó, kéo dài ra như thể được phát qua một bộ lọc tần số bị lỗi.


Cơn ác mộng sinh học bắt đầu.


Đầu tiên là màu đỏ. Khánh mở mắt ra, nhìn về phía bức rèm nhung Pháp cổ. Màu đỏ rực rỡ, kiêu sa của nó đột ngột nhạt đi, biến thành màu hồng phấn, rồi chuyển sang màu xám tro nhạt, và cuối cùng, trong vòng chưa đầy mười giây, nó sụp đổ hoàn toàn thành một màu xám than chì chết chóc.


Tiếp theo là màu xanh lam từ chiếc kính áp tròng thông minh của Vương Chí Hùng đang để trên bàn cược phụ. Đốm sáng xanh lam lấp lánh ấy co rút lại, nhạt nhòa dần rồi biến mất, thay thế bằng một màu xám đục không sức sống.


Màu vàng vọt của những dải đèn led âm trần, màu xanh lục của những chậu cây cảnh ở góc phòng, màu da người hồng hào của Mai Chi—tất cả đều bị một bàn tay vô hình gạt bỏ sạch sẽ khỏi võng mạc của anh. Thế giới xung quanh Khánh nhanh chóng bị tước đoạt toàn bộ sắc độ quang phổ, co rút lại thành một bức tranh tương phản gắt gao chỉ gồm hai màu đen và trắng.


Vết máu tươi đang rỉ ra từ lòng bàn tay trái của anh giờ đây hiện lên như một dòng chất lỏng màu đen đặc quánh, chảy dọc theo những thớ da xám xịt.


Cơn đau đầu ập đến như một nhát búa tạ nện thẳng vào đỉnh đầu. Áp lực nội nhãn tăng vọt khiến mắt trái của Khánh nhói lên một cơn đau buốt kinh hoàng. Anh quỳ sụp xuống sàn nhà, hai tay ôm chặt lấy đầu, răng nghiến chặt vào nhau để không phát ra tiếng rên rỉ. Tế bào hình nón ở võng mạc của anh đang bị S-401 tàn phá, chết đi hàng loạt dưới tác động của độc chất thần kinh thô sơ.


“Áp giải nó xuống Phòng biệt giam ‘Gương Hai Chiều’!” Tiếng gầm của Vỹ vang lên từ một khoảng không gian xa xăm không màu sắc. “Cho nó hai mươi tư giờ để thích nghi với thế giới mới của nó. Ngày mai, trận chung kết sẽ bắt đầu!”


Hai tên enforcer bước tới, thô bạo xốc nách Khánh kéo đi. Cơ thể anh rã rời, hai chân kéo lê trên sàn đá thạch anh đen trắng. Mai Chi cố lao theo nhưng bị gậy điện của bảo an chặn lại. Khánh bị ném thẳng xuống tầng hầm thứ hai của biệt thự cổ.


*Rầm.*


Cánh cửa thép dày của Phòng biệt giam ‘Gương Hai Chiều’ sập lại, khóa chặt Khánh trong một không gian câm lặng và vô sắc.


Căn phòng rộng chưa đầy mười mét vuông, bốn bức tường đều được lắp đặt những tấm gương hai chiều phản chiếu ánh sáng trắng cực mạnh từ hệ thống đèn neon trên trần. Dưới đôi mắt chỉ còn hai màu đen trắng của Khánh, ánh sáng neon hắt vào gương tạo ra những dải sáng xám vọt, lóa mắt, liên tục dội ngược vào võng mạc đang bị tổn thương của anh. Sự phản chiếu vô tận của bốn bức tường gương khiến không gian như bị kéo giãn ra, làm mất hoàn toàn phương hướng vật lý.


Khánh lết thân xác đang nóng sốt vào góc phòng, tựa lưng vào bức tường gương lạnh ngắt. Cơn đau đầu do S-401 phát tác đạt đến đỉnh điểm, từng nhịp đập của mạch máu sau gáy dội lên tai phải như tiếng trống trận dồn dập. Tai trái của anh vẫn rỉ ra một chút máu loãng màu đen xám, hoàn toàn điếc đặc.


Trong cơn sốt cao và sự cô lập giác quan cực hạn, hệ thần kinh của Khánh bắt đầu tự kích hoạt cơ chế phòng vệ ngược. Ảo ảnh xuất hiện.


“Bố ơi, gõ nhịp cho con nghe đi.”


Tần số 4.13 kHz của tiếng cười đứa con gái đã khuất – Bé Sóc – đột ngột vang lên bên tai phải của anh. Khánh giật mình mở trừng mắt phải. Ở góc phòng trắng xóa phản chiếu qua gương, anh nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của một cô bé năm tuổi đang mặc chiếc váy màu xám nhạt – chiếc váy mà trong ký ức của anh từng mang màu vàng chanh rực rỡ. Cô bé đang nhìn anh với đôi mắt tròn xoe đầy sợ hãi.


“Sóc…” Khánh thầm thì, bàn tay phải run rẩy đưa ra phía trước, nhưng ngón tay anh chỉ chạm vào bề mặt thủy tinh lạnh lẽo của tấm gương hai chiều. Bóng dáng đứa con gái tan biến vào luồng sáng trắng đục.


Cơn hoảng loạn PTSD trỗi dậy, lồng ngực anh thắt chặt lại. Nhịp tim của Khánh vọt lên 120 nhịp một phút. Anh biết, nếu anh để cơn hoảng loạn này chiếm giữ đại não lúc này, độc chất S-401 sẽ đẩy nhanh quá trình hủy hoại dây thần kinh thị giác, biến sự mù màu tạm thời thành mù lòa tuyệt đối vĩnh viễn.


Anh phải tự cứu mình.


Khánh đưa bàn tay trái đang quấn băng gạc dính máu đen lên sát mặt. Anh dùng ngón tay phải siết thật mạnh vào vết rách hoại tử ở lòng bàn tay trái.


“Ư…”


Một cơn đau buốt thấu xương tủy chạy dọc theo dây thần kinh trung ương dội thẳng lên vỏ não. Cơn đau vật lý cực hạn ấy ngay lập tức kích hoạt giải phóng adrenaline tự nhiên, cưỡng chế nhịp tim của anh hạ xuống. Tiếng cười ảo ảnh của con gái nhạt dần rồi biến mất.


Anh rút từ trong túi áo măng-tô trong ra chiếc đồng hồ bỏ túi cơ học của cha. Áp sát mặt kính xám xịt của nó vào tai phải, Khánh lắng nghe tiếng tích tắc cơ học đều đặn ở tần số 1Hz.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Anh bắt đầu gõ nhẹ ngón trỏ tay phải lên đùi theo đúng nhịp điệu của đồng hồ, đồng thời thực hiện kỹ thuật thở thiền lâm sàng: hít vào bốn nhịp, nín thở bốn nhịp, thở ra bốn nhịp, nín thở bốn nhịp. Nhịp tim của anh từ từ ổn định ở mức 65 nhịp/phút. Sự tỉnh táo lạnh lùng của một chuyên gia đàm phán khủng hoảng quay trở lại trong đại não vô sắc.


Khánh dùng tay phải lục tìm trong túi áo măng-tô rộng. Anh rút ra tập tài liệu mỏng mà anh đã lén giấu đi trước khi bị áp giải—đó chính là Hồ sơ bệnh án giả mạo của Nguyễn Hoài An mà anh lấy được từ phòng làm việc của Vỹ.


Dưới ánh sáng trắng đục phản chiếu từ những bức gương hai chiều, Khánh mở tập hồ sơ ra. Từng trang giấy trắng đen hiện lên với những dòng chữ chẩn đoán vô cảm: *“Bệnh nhân Nguyễn Hoài An, 32 tuổi, hoang tưởng thể nặng, mất năng lực hành vi dân sự…”*


Ở giữa những trang giấy ấy, Khánh tìm thấy một bức ảnh cưới cũ xước góc.


Trong ảnh, anh và Hoài An đứng bên nhau trước thềm nhà cũ. Gương mặt thanh tú của vợ anh hiện lên dưới tông màu xám tro nhạt, mái tóc dài đen nhánh hơi xơ, đôi mắt sâu thẳm đượm buồn nhưng toát lên một vẻ kiên định kỳ lạ. Trong thế giới không màu sắc này, bức ảnh cưới của họ trông như một di vật từ một kiếp sống khác.


Khánh khẽ vuốt ve gương mặt vợ trên tấm ảnh giấy nến trầy xước. Đột ngột, ngón tay anh cảm nhận được một độ nhám bất thường ở mặt sau của bức ảnh.


Anh lật mặt sau bức ảnh cưới lên.


Dưới ánh sáng neon cực mạnh của phòng giam, mặt sau bức ảnh vốn là khoảng giấy trắng giờ đây hiện lên những dòng chữ viết tay nhỏ li ti, nghiêng nghiêng, được viết bằng một loại mực tàng hình phản quang nhẹ dưới bước sóng ánh sáng xanh của đèn neon.


Đó chính là nét chữ của Nguyễn Hoài An.


Khánh nheo mắt phải, tập trung toàn bộ nhãn lực còn sót lại để đọc từng dòng chữ viết tay đang hiện lên dưới sắc độ xám tương phản:


*“Khánh. Nếu anh đọc được những dòng này, nghĩa là em đã không còn ở bên anh nữa.

Cha đã chết bất thường sau khi phát hiện ra công thức độc chất thần kinh S-401 của tập đoàn Lâm Gia tại Vạn An. Bọn chúng đã gửi cho em một tối hậu thư: hoặc là em tự nguyện ký giấy bước vào dưỡng trí viện để làm vật thử nghiệm lâm sàng cho dự án xóa bỏ nhận thức, hoặc là bọn chúng sẽ dàn dựng một vụ tai nạn giao thông tiếp theo để tiêu diệt anh—người thân duy nhất còn lại của em.

Em đã ký giấy tự nguyện, Khánh ạ. Em chấp nhận sống trong bóng tối vô sắc của Vạn An để đổi lấy sự sống của anh. Đừng tìm em, đừng bước vào sòng bạc Deep-Net. Bọn chúng không phải con người.

Mặt sau bức ảnh này là công thức hóa học thô sơ của chất đối kháng thần kinh mà cha đã nghiên cứu trước khi qua đời: C17H23NO3 phản ứng với... ”*


Những dòng chữ kết thúc bằng một vết xước sâu, như thể người viết bị cưỡng chế giật bút đột ngột.


Một giọt nước mắt nóng hổi, không màu sắc, trượt ra khỏi khóe mắt phải của Khánh, nhỏ trúng gương mặt xám xịt của Hoài An trên bức ảnh.


Toàn bộ sự tự trách, nỗi dằn vặt tự hủy hoại bản thân kéo dài suốt mười năm qua trong lòng anh hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một lòng căm thù sục sôi và một ý chí sinh tồn cực hạn. Hoài An không hề bỏ rơi anh. Cô đã tự nguyện bước vào địa ngục dưỡng trí viện Ba Vì để gánh chịu những thí nghiệm tàn nhẫn nhất chỉ để giữ cho anh được sống tỉnh táo.


Anh không được phép gục ngã ở đây. Anh phải thắng ván bài này, đoạt lấy tấm Black Pass và công thức giải độc để đưa cô về nhà.


Khánh cẩn thận gấp bức ảnh cưới lại, giấu sâu vào lớp lót trong của chiếc áo khoác măng-tô, sát lồng ngực trái.


*Cạch.*


Tiếng xì hơi thủy lực của cánh cửa thép vang lên, xé toạc sự câm lặng của phòng biệt giam.


Ánh sáng trắng từ hành lang hắt vào, tạo ra một cái bóng xám dài của tạ enforcer Tạ Văn Lang đổ lên sàn phòng giam. Gã mặt sẹo bước vào, chiếc gậy ba khúc bằng thép dắt bên hông phát ra những tiếng kim loại va chạm khô khốc. Gã nhìn Khánh đang ngồi tĩnh lặng trong góc phòng, đôi mắt phải rớm máu nhưng toát ra một áp lực tinh thần khủng khiếp.


“Hết giờ rồi, Khánh,” Lang cười lạnh, giọng gã trầm đục. “Trịnh Thế Vỹ đang đợi mày ở bàn cược chung kết. Để tao xem một thằng mù màu thì sẽ chơi bài thế nào dưới hệ thống đèn Vô Sắc.”


Trần Quốc Khánh từ từ vịn tay vào bức tường gương đứng dậy. Cơ thể anh run lên vì sốt, lòng bàn tay trái rỉ máu đen xám thấm qua băng gạc, tai trái điếc đặc, và thế giới trước mắt anh hoàn toàn không có màu sắc.


Nhưng anh không hề hoảng sợ.


Anh khẽ vuốt nhẹ chiếc nhẫn cưới bạc xước trên tay trái, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào khuôn mặt xám xịt của Lang.


“Dẫn đường đi,” Khánh nói, giọng anh tĩnh lặng như mặt nước hồ không gió.


Anh bước những bước đi kiên định đầu tiên ra khỏi phòng biệt giam, hướng thẳng về phía Phòng đấu 'Vô Sắc' cho trận chung kết sinh tử quyết định số phận của cả cuộc đời anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!