Đàm Phán Ngược
Tiếng khóa cửa sắt va vào nhau khô khốc dội thẳng vào màng nhĩ tai phải của Trần Quốc Khánh, âm thanh ấy sắc lẹm và lạnh lẽo như một lưỡi dao cắt đứt chút dưỡng khí ít ỏi còn sót lại trong phòng VIP ‘Hắc Diện’.
Tai trái của anh hoàn toàn im lặng. Một vệt máu ấm, sệt và mang theo vị rỉ sắt đang từ từ chảy ra từ sâu bên trong màng nhĩ đã rách, bò dọc theo dái tai rồi thấm đẫm vào cổ áo măng-tô màu xám tro sờn cũ. Tai phải của anh ù đi, một tiếng o o kéo dài như tiếng ve sầu mùa hạ bị bóp nghẹt dưới hỏa hoạn. Cơn sốt nhẹ từ vết thương hoại tử ở lòng bàn tay trái đang âm ỉ đốt cháy các khớp xương, khiến từng thớ cơ trên người anh co giật nhẹ theo một nhịp điệu vô thức.
Nhưng thế giới trước mắt anh vẫn là một khoảng không gian vô sắc hoàn hảo.
Dưới tác động tàn phá âm thầm của độc chất thần kinh mà anh đã gánh chịu trước đó, võng mạc của Khánh đã hoàn toàn mất đi khả năng phân biệt màu sắc. Sắc đỏ rực của những bức rèm nhung Pháp cổ xung quanh biệt thự, màu xanh lam nhạt từ chiếc kính áp tròng thông minh của Bùi Khánh Nam, hay cả những vệt máu tươi đang rỉ ra từ tay anh—tất cả giờ đây chỉ còn là những sắc độ xám xịt, xơ xác với độ tương phản gắt gao. Thế giới của anh đã vĩnh viễn trở thành hai màu đen và trắng.
“Mày thắng ván bài, Khánh,” Trịnh Thế Vỹ cười lạnh lùng, giọng gã béo mập rít qua kẽ răng đầy sát khí vật lý. Gã đứng ngược sáng dưới luồng đèn LED led trắng lạnh của trần nhà, khiến cái bóng xám xịt của gã đổ dài lên mặt bàn thạch anh đen như một bóng ma khổng lồ. “Nhưng mày nghĩ mày có thể mang cái USB đó ra khỏi tòa biệt thự này sao? Khóa chặt cửa lại!”
Hai tiếng *xoạch* đồng thanh vang lên. Hai tên enforcer to lớn đứng gác ở cửa phòng VIP đồng loạt rút ra hai khẩu súng ngắn giảm thanh màu đen nhám. Một tên bước lên, dí thẳng họng súng lạnh ngắt vào thái dương phải của Khánh. Kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt đang nóng sốt của anh, tạo nên một sự tương phản vật lý tàn nhẫn.
Khánh không hề né tránh. Anh cũng không thực hiện bất kỳ một chuyển động phòng vệ vật lý nào. Trong trạng thái suy kiệt thể xác cực hạn này, anh biết rõ mọi nỗ lực phản kháng bằng bạo lực tay không đều là tự sát. Anh chỉ khẽ lướt ngón tay áp út trái qua mặt nhám của chiếc nhẫn cưới bạc xước – mỏ neo xúc giác duy nhất đang định vị linh hồn anh giữa những cơn ảo giác chập chờn.
Anh nhắm mắt phải lại, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt anh ghim chặt vào khuôn mặt béo mập, chải chuốt của Trịnh Thế Vỹ.
Khánh không nói. Anh bắt đầu áp dụng **Phương pháp Silent Pause (Khoảng lặng chủ động)**.
Một giây trôi qua. Tiếng tích tắc 1Hz cơ học từ chiếc đồng hồ bỏ túi của cha anh giấu trong túi áo măng-tô dội vào tai phải.
Hai giây. Ba giây.
Không gian phòng VIP rơi vào một sự câm lặng tuyệt đối, ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy tiếng thở dốc đầy căng thẳng của tên enforcer đang ghim súng vào đầu anh.
Bốn giây. Năm giây.
Trịnh Thế Vỹ bắt đầu bồn chồn. Cơ nâng khóe môi của gã khẽ co giật nhẹ trong vòng một phần ba giây—một biểu cảm vi mô biểu thị sự mất kiên nhẫn và hoang tưởng ái kỷ đang bị kích động trước sự im lặng của đối phương. Gã dịch chuyển trọng tâm cơ thể từ chân trái sang chân phải, những chiếc nhẫn kim cương lớn trên ngón tay gã gõ nhè nhẹ lên đùi.
Sáu giây. Bảy giây. Tám giây.
Khi khoảng lặng kéo dài đến giây thứ tám, sự tự tin ban đầu của Vỹ hoàn toàn bị bẻ gãy. Gã không chịu nổi áp lực của một kẻ đang nắm thế chủ động vật lý nhưng lại bị áp chế hoàn toàn về mặt tâm lý. Gã bước lên một bước, gầm lên:
“Mày câm điếc rồi sao, Khánh? Tao đang hỏi mày có giao cái USB dữ liệu hành vi đó ra không!”
Khánh lúc này mới từ tốn lên tiếng. Giọng nói của anh trầm lặng, khô khốc, ghim chặt ở tần số 120Hz quen thuộc của một chuyên gia đàm phán khủng hoảng:
“Vỹ. Nhịp thở của ông hiện tại là 28 lần một phút. Tuyến mồ hôi ở vùng thái dương của ông đang hoạt động quá mức, và đồng tử của ông đang giãn nở thêm hai milimet so với thời điểm cách đây ba phút. Ông không phải đang tức giận vì tôi thắng Nam. Ông đang hoảng sợ.”
Khánh khẽ nghiêng đầu sang bên phải, bất chấp họng súng của tên enforcer đang miết mạnh vào da đầu anh. Ở góc tối của căn phòng, Đặng Mỹ Linh—nữ gián điệp tâm lý của tập đoàn Lâm Gia—đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế bành bọc da thuộc. Chiếc váy dạ hội màu đen của cô ta hiện lên như một khối tro xám xịt trong mắt Khánh. Khóe mắt cô ta khẽ nheo lại. Mỹ Linh đang quan sát cuộc đối đầu này với sự lạnh lùng lâm sàng tuyệt đối. Cô ta không can thiệp, bởi cô ta đang ghi nhận dữ liệu hành vi của cả hai để truyền về máy chủ trung tâm.
Khánh tiếp tục nói, giọng anh đều đặn như tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ:
“Ông hoảng sợ vì ông biết rằng ván cược bán kết này không chỉ là trò tiêu khiển của giới thượng lưu Hải Phòng. Toàn bộ dòng tiền cược dưới danh nghĩa xu nhận thức tại sảnh VIP này đều được chuyển hóa qua cổng bảo mật Monero để đổ thẳng vào tài khoản ẩn của Lâm Hoài Nam tại Hà Nội. Và ông...” Khánh dừng lại, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo, “...Trịnh Thế Vỹ thực chất chỉ là một con rối thử nghiệm thuật toán.”
Từ khóa *“con rối”* vừa phát ra, cả cơ thể Trịnh Thế Vỹ khựng lại như bị điện giật. Gương mặt gã đỏ gay dưới ánh đèn led, những thớ thịt bên má rung lên bần bật.
“Mày nói cái gì?” Vỹ rít lên, giọng gã run rẩy.
“Ông nghĩ ông là chủ sở hữu của sòng bạc Deep-Net này?” Khánh sử dụng thủ đoạn **Đàm phán ngược kích hoạt ái kỷ (Narcissistic Triggering)**, bóc tách từng lớp phòng vệ tâm lý của Vỹ trước mặt Mỹ Linh và các cổ đông đang giám sát qua camera. “Nhưng dữ liệu thô tôi vừa trích xuất từ máy chủ Chronos đã chứng minh điều ngược lại. Hệ thống AI Chronos lắp đặt trên trần nhà kia không hoạt động để giúp ông quản lý sòng bạc. Nó hoạt động để profiling—vẽ chân dung tâm lý của chính ông và các con bạc VIP, chuyển hóa các phản xạ sinh lý của các người thành số liệu thô để gửi về dưỡng trí viện Vạn An. Ông chỉ là một vật thí nghiệm cao cấp được Lâm Hoài Nam giao cho một pháo đài bóp méo nhận thức sơ cấp để xem khi nào thì bộ não ái kỷ của ông sẽ sụp đổ hoàn toàn dưới áp lực tiền bạc.”
Khánh liếc mắt về phía Mỹ Linh. Cô ta vẫn im lặng, nhưng bàn tay đang cầm ly rượu của cô ta khẽ siết chặt lại. Sự im lặng của Mỹ Linh chính là bằng chứng đanh thép nhất xác nhận logic của Khánh là chính xác.
“Mày câm miệng! Tao là chủ sòng bạc này! Tao kiểm soát danh phận của hàng vạn con nợ ở đất Cảng này!” Vỹ điên cuồng gào lên. Sự kiêu ngạo ái kỷ cực đoan của gã bị tổn thương sâu sắc trước mặt thuộc hạ và gián điệp của Lâm Gia. Gã không thể chấp nhận bản thân chỉ là một con cờ dùng một lần trong mắt chủ tịch Lâm Hoài Nam. Gã muốn chứng minh gã là kẻ thống trị nhận thức, là kẻ có trí tuệ vượt trội hơn hẳn cựu chuyên gia đàm phán trước mặt.
“Nếu ông thực sự kiểm soát sòng bạc này,” Khánh đưa ra đòn quyết định, giọng anh lạnh lùng như băng tuyết, “thì hãy tự đưa ra quyết định của một chủ nhân thực sự. Đừng núp bóng sau hai họng súng của enforcer. Hãy đặt tấm Thẻ thông hành màu đen (Black Pass) của ông lên bàn cược quyết định với tôi. Một ván cược chung kết tại Phòng đấu Vô Sắc. Nếu tôi thua, tôi giao lại toàn bộ USB dữ liệu đen và mạng sống của tôi cho ông. Nếu ông thắng, ông sẽ chứng minh được với Lâm Hoài Nam rằng thuật toán AI của ông ta là rác rưởi, và ông mới là kẻ kiểm soát tối cao.”
Trịnh Thế Vỹ thở dốc dồn dập, nhịp tim của gã lúc này chắc chắn đã vượt quá 150 nhịp/phút. Gã nhìn chằm chằm vào Khánh, rồi nhìn sang Mỹ Linh. Sự im lặng đầy khinh miệt của Mỹ Linh như một mồi lửa châm ngòi cho quả bom tự tôn trong lòng gã bùng nổ.
“Được! Tao sẽ cho mày thấy thế nào là sự thống trị tuyệt đối!” Vỹ điên cuồng gạt phắt hai họng súng của tên enforcer ra ngoài. Gã gầm lên với tên bảo vệ: “Gạt súng ra! Tao sẽ tự tay nghiền nát bộ não của nó trên bàn cược Vô Sắc!”
Nhưng ngay khi Khánh khẽ thở phào nhẹ nhõm vì đã ép được Vỹ vào thế trận đàm phán ngược, nụ cười của Vỹ đột ngột biến dạng thành một vẻ tàn nhẫn bệnh hoạn. Gã béo mập tiến lại sát Khánh, đưa bàn tay mang đầy nhẫn kim cương vỗ vỗ vào má anh:
“Nhưng mày nghĩ tao ngu sao, Khánh? Mày đang sốt, tay mày đang rỉ máu, và mắt mày đã bắt đầu mờ đi. Để đảm bảo mày không dùng bất kỳ thủ thuật gian lận nào của cảnh sát cũ...”
Vỹ quay đầu lại phía cửa ngách dẫn xuống tầng hầm thứ hai, cất giọng khàn đặc:
“Tập! Mang ‘bảo chứng’ ra đây!”
Cánh cửa ngách trượt mở. Lê Huy Tập—gã bác sĩ độc chất dưới trướng Vỹ—bước vào phòng VIP 'Hắc Diện'. Tập mặc chiếc áo blouse trắng cáu bẩn, đeo chiếc kính bảo hộ dày cộp che khuất đôi mắt ti hí. Trên tay gã là một chiếc khay thép không gỉ, bên trên đặt một ống nghiệm thủy tinh chứa một dung dịch lỏng đen sẫm, đặc quánh và tỏa ra một thứ mùi dung môi công nghiệp nồng nặc, ngọt lịm đầy chết chóc.
Đó chính là Hóa chất ức chế thị giác S-401 nguyên chất—độc chất thần kinh chuyên tiêu diệt tế bào hình nón võng mạc.
Trịnh Thế Vỹ cầm lấy ống nghiệm thủy tinh, lắc nhẹ dung dịch đen sẫm trước đôi mắt chỉ còn hai màu đen trắng của Khánh. Gã cười man dại, giọng gã tràn đầy sự thỏa mãn tàn bạo:
“Uống nó đi, Khánh. Hoặc là mày uống cạn liều S-401 này ngay tại chỗ để làm bảo chứng bước vào Phòng đấu Vô Sắc, hoặc là tao sẽ để hai họng súng này ghim nát sọ mày ngay tại đây!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!