Nhạc nềnMystery_Detective

Tần Số Chết Người

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tích tắc dồn dập 120 nhịp mỗi phút phát ra từ lồng ngực của Bùi Khánh Nam dội thẳng vào màng nhĩ tai phải của Trần Quốc Khánh, tựa như một cơn bão cơ học đang muốn nghiền nát sự tĩnh lặng nội tại của anh. Trong phòng VIP 'Hắc Diện' của tòa biệt thự cổ Pháp đường Lạch Tray, không khí đặc quánh lại dưới ánh đèn LED trắng lạnh.


Khánh đứng bất động. Dưới lăng kính vô sắc của đôi mắt đã bị độc chất S-401 tàn phá, thế giới xung quanh anh chỉ còn là một bức tranh tương phản cực đoan giữa hai màu đen và trắng. Những đồng xu nhận thức Deep-Net xếp trên bàn thạch anh đen biến thành những khối tròn xám xịt vô hồn. Anh đã All-in toàn bộ ba mươi xu cuối cùng của mình. Đây không chỉ là một ván bài; đây là ranh giới giữa việc giữ lại sự tỉnh táo để cứu người vợ Nguyễn Hoài An đang bị giam cầm nhận thức tại Vạn An, hay chấp nhận biến thành một phế nhân hoang tưởng vĩnh viễn.


Trịnh Thế Vỹ đứng ở phía sau, hai tay đút vào túi quần vest chải chuốt, gương mặt béo mập khẽ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Vỹ biết Khánh đang sốt nhẹ, lòng bàn tay trái quấn băng dính máu hoại tử sau cuộc phẫu thuật nạo mô chết không gây mê của y sĩ Đỗ Minh Quân đang rỉ máu liên tục. Nhưng điều Vỹ không ngờ tới là Khánh vẫn giữ được nhịp tim ở mức ổn định nhờ mỏ neo xúc giác là chiếc nhẫn cưới bạc xước trên tay trái.


Nhìn thấy biểu đồ sinh trắc học của Khánh trên màn hình giám sát của AI 'Chronos' vẫn duy trì ở mức an toàn, Vỹ khẽ nghiêng đầu, đưa tay lên chạm nhẹ vào tai nghe bộ đàm ẩn. Gã ra lệnh bằng một giọng thì thầm lạnh lẽo:


"Bản. Kích hoạt thiết bị dưới sàn. Phá vỡ sự tập trung của nó."


Sâu dưới lòng đất, tại khoang chứa máy phát tần số siêu trầm nằm ngay góc đông bắc dưới sàn phòng đấu, kỹ sư Cao Văn Bản nhận lệnh. Bản đeo chiếc tai nghe chống ồn cỡ lớn, gương mặt đờ đẫn thiếu ngủ khẽ gật nhẹ. Gã đưa bàn tay gầy gò vặn chiếc núm xoay trên bảng điều khiển tần số. Máy phát điện ngầm bắt đầu rú lên một tiếng rít vô thanh, truyền dải sóng âm có tần số đúng 19Hz thẳng lên lớp sàn gỗ lim của phòng VIP 'Hắc Diện'.


Tần số 19Hz – ngưỡng hạ âm chết người đối với hệ thần kinh con người. Nó là dải tần số không thể nghe thấy bằng tai thường, nhưng lại gây ra hiện tượng cộng hưởng vật lý trực tiếp lên các cơ quan nội tạng và nhãn cầu.


Khánh đột ngột cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt lại như thể có một bàn tay thép vô hình đang bóp nghẹt phế quản. Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, kéo theo cơn buồn nôn dữ dội dâng lên tận cổ họng. Mồ hôi lạnh vã ra liên tục trên trán anh, thấm đẫm chiếc kính cận dày cộp giả trang.


Hiện tượng cộng hưởng nhãn cầu bắt đầu phát tác. Ở tần số 19Hz, thủy tinh thể của mắt phải Khánh rung động nhẹ, khiến tầm nhìn đen trắng vốn đã mờ ảo của anh bắt đầu nhòe nhoẹt, các góc cạnh của bàn thạch anh đen biến dạng, méo mó như một bóng ma đang di chuyển.


Trong đầu anh, dải tần số ảo thanh 4.13 kHz của tiếng cười đứa con gái đã khuất – Bé Sóc – bùng phát trở lại với cường độ khủng khiếp. Hình ảnh chiếc váy màu vàng chanh rực rỡ lướt qua dưới gầm xe tải mười năm trước hiện lên trong tâm trí xám xịt, xé toạc lớp phòng vệ tâm lý cuối cùng của anh.


"Bố ơi, gõ nhịp cho con nghe đi..."


Nhịp tim của Khánh lập tức mất kiểm soát. Trên trần nhà, ống kính màu đỏ của camera AI 'Chronos' xoay chuyển dồn dập, phát ra tiếng rè rè siêu tần số. Biểu đồ sinh trắc học của Khánh trên màn hình của Vỹ vọt thẳng từ 75 lên 140 nhịp một phút. Đèn cảnh báo đỏ của hệ thống AI chớp nháy liên tục, báo hiệu người chơi đang rơi vào trạng thái hoảng loạn thực thể cấp độ cực hạn.


"Ha ha!" Trịnh Thế Vỹ cười lớn đầy ngạo mạn, tiếng cười của gã dội vào tai phải của Khánh như một tiếng búa nện. "Nhìn mày kìa, Khánh. AI không biết nói dối. Nhịp tim của mày đang phơi bày sự sụp đổ. Mày lấy cái gì để đấu với Nam dưới trạng thái này?"


Bùi Khánh Nam ngồi đối diện vẫn bất động. Nhịp tim cơ học của gã vẫn ghim chặt ở mức 120 nhịp một phút do máy điều hòa nhịp tim cấy ghép ngầm dưới da ngực cưỡng chế. Gã đưa đôi bàn tay lạnh lùng đẩy thêm năm xu nhận thức vào bàn cược, chuẩn bị đưa ra đòn quyết định để tước đoạt toàn bộ quyền chơi của Khánh.


Khánh biết mình đang đứng trước bờ vực của sự sụp đổ nhận thức hoàn toàn. Anh cố gắng đưa tay vào túi áo măng-tô để lấy bộ lọc âm thanh chuyên dụng mà Lê Mai Chi đã chuẩn bị, nhưng khi ngón tay anh chạm vào thiết bị, một tiếng rít chói tai vang lên trong tai phải. Máy phát sóng vô tuyến tầm gần của sòng bạc đã hoàn toàn gây nhiễu dải tần của tai nghe chống ồn. Thiết bị công nghệ cao của Chi đã trở thành một phế vật vô dụng.


Anh chỉ còn một con đường duy nhất để tự cứu mình: quay trở lại với những công cụ cơ học thô sơ nhất.


Khánh dùng bàn tay phải run rẩy rút chiếc đồng hồ bỏ túi cơ học của cha mình ra khỏi túi áo khoác. Chiếc đồng hồ quân sự cổ bằng đồng thau, bề mặt sờn cũ, đã được thợ sửa đồng hồ Bùi Thế Vinh hiệu chuẩn thành một máy đếm nhịp cơ học siêu chuẩn xác với tần số gõ đúng 1Hz.


Anh lướt ngón tay qua ngón áp út trái, miết mạnh lên mặt nhám của chiếc nhẫn cưới bạc xước. Cơn đau buốt từ vết thương hoại tử ở lòng bàn tay trái bị kích thích, giải phóng một luồng adrenaline tự nhiên cực mạnh, tạm thời chặn đứng cơn hoảng loạn vô thức do sóng âm 19Hz gây ra.


Khánh lết cánh tay phải đưa chiếc đồng hồ cơ áp sát vào tai phải của mình. Tai trái của anh đã điếc hoàn toàn vĩnh viễn từ các biến cố trước, nên tai phải là lối thoát thính giác duy nhất còn sót lại. Anh nhắm chặt mắt, chặn đứng mọi ảo ảnh nhãn cầu đen trắng đang rung giật.


*Tích... tắc... tích... tắc...*


Tiếng gõ cơ học 1Hz đều đặn, khô khốc của bánh răng đồng hồ vang lên trong tai phải của anh, tách biệt hoàn toàn khỏi sự hỗn loạn của căn phòng. Khánh bắt đầu áp dụng Kỹ thuật thở thiền lâm sàng (Box Breathing) kết hợp với Kỹ thuật gõ nhịp định thời gian thực (Time Anchoring).


Anh hít vào trong đúng bốn tiếng tích tắc của đồng hồ.

Nín thở trong bốn tiếng tích tắc.

Thở ra trong bốn tiếng tích tắc.

Nín thở trong bốn tiếng tích tắc.


Anh lặp lại chu kỳ thở này một cách kỷ luật, cưỡng chế hệ thần kinh thực vật của mình phải tuân theo nhịp điệu cơ học 1Hz của chiếc đồng hồ cổ. Anh gõ nhẹ ngón trỏ tay phải lên mặt thạch anh đen theo đúng nhịp gõ của cha mình.


Sự chống chọi sinh học diễn ra cực kỳ khốc liệt. Dưới tác động của sóng âm siêu trầm 19Hz dội lên từ sàn nhà và nhịp gõ 1Hz sát màng nhĩ, tai phải của Khánh bắt đầu xuất hiện một cơn đau nhói như kim châm. Một dòng chất lỏng ấm nóng, rỉ ra từ màng nhĩ tai trái đã điếc và khóe tai phải của anh—tai trái anh đã bị xuất huyết nhẹ do chênh lệch áp lực sóng âm kéo dài. Nhưng đại não của anh, dưới sự dẫn dắt của nhịp gõ 1Hz, bắt đầu giành lại quyền kiểm soát từ cơn hoảng loạn.


Biểu đồ nhịp tim của Khánh trên màn hình AI Chronos bắt đầu có sự chuyển dịch kỳ diệu. Từ mức đỏ 140 nhịp/phút, đường đồ thị hạ dần xuống 110, rồi 90, và cuối cùng ghim chặt ở mức 65 nhịp một phút – trạng thái tĩnh lặng hoàn hảo của một linh hồn vô sắc.


Đèn cảnh báo đỏ trên trần nhà dịu xuống, chuyển sang sắc xanh lam nhạt lạnh lẽo.


Trịnh Thế Vỹ tắt nụ cười. Gã trố mắt nhìn biểu đồ nhịp tim của Khánh, không tin vào mắt mình: "Cái gì? Làm sao có thể..."


Khánh mở mắt phải ra. Dù tầm nhìn vẫn bị bao phủ bởi hai màu đen trắng và độ tương phản nhòe nhoẹt do hiện tượng cộng hưởng nhãn cầu, anh vẫn nhìn thấy rõ chuyển động của Bùi Khánh Nam.


Nhịp tim cơ học của Nam vẫn đang dồn dập ở mức 120 nhịp/phút phát ra từ lồng ngực gã. Nhưng Khánh, bằng thính giác nhạy bén còn lại của tai phải, ghi nhận một nhịp trễ rất nhỏ trong tiếng tích tắc cơ học của Nam. Đó không phải là nhịp tim tự nhiên; đó là sự quá tải của máy can thiệp tim khi gã cố tình duy trì cardiac overdrive quá lâu để đánh lừa AI.


Khánh nhìn vào ngón tay gượng gạo của dealer Bùi Kim Liên đang chia quân bài cuối cùng. Anh dùng đầu ngón tay áp út phải lướt nhẹ qua góc lá bài của mình trên mặt bàn thạch anh đen.


Một vết xước hình chéo nhám nhẹ.


Đó là quân bài bẫy – quân Át sẫm màu thứ ba.


Khánh lật bài của mình lên. Ba quân Át xám xịt hiện ra dưới ánh led trắng.


Anh nhìn thẳng vào mắt Nam, nói bằng giọng trầm lặng, đều đặn ở dải tần 120Hz:


"Nam. Nhịp tim cơ học của anh là 120 bpm, nhưng nhịp thở của anh lại dao động ở mức 24 lần/phút. Anh đang cố tình tạo ra một vùng mù thông tin sinh học để che giấu thế bài rác của mình. Nhưng cơ học không thể thay thế được phản xạ sinh tồn thực tế. Anh thua rồi."


Bùi Khánh Nam nhìn chằm chằm vào ba quân Át của Khánh. Tiếng tích tắc cơ học phát ra từ ngực gã đột ngột khựng lại một nhịp, rồi chậm dần, sụt giảm xuống mức 60 nhịp/phút khi thiết bị tự động ngắt chế độ overdrive do quá tải nhiệt. Gã từ từ buông hai lá bài của mình xuống.


Một quân mười xám và một quân bốn xám. Thế bài bluff hoàn toàn thất bại.


"Người thắng cuộc: Trần Quốc Khánh," Bùi Kim Liên lạnh lùng tuyên bố, giọng nói phẳng lặng của bà ta đóng đinh số phận của ván cược bán kết.


Khánh dùng tay phải thu hồi toàn bộ số xu nhận thức trên bàn, đồng thời đoạt lấy chiếc USB chứa dữ liệu đen tiếp theo từ tay Nam. Nhưng ngay khi anh chuẩn bị đứng dậy, một tiếng *cạch* nặng nề vang lên.


Trịnh Thế Vỹ bước ra phía trước bàn cược, gương mặt gã méo mó vì giận dữ và hoang tưởng ái kỷ bị tổn thương sâu sắc. Gã vẫy tay ra hiệu cho hai tên enforcer to lớn đứng ở cửa phòng VIP.


"Mày thắng ván bài, Khánh," Vỹ cười lạnh lùng, giọng gã tràn đầy sát khí vật lý. "Nhưng mày nghĩ mày có thể mang cái USB đó ra khỏi tòa biệt thự này sao? Khóa chặt cửa lại!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!