Ván Cược Hắc Diện
Bùi Kim Liên đẩy chiếc khay đựng những đồng xu nhận thức màu xám xịt về phía trung tâm bàn thạch anh, tiếng kim loại chạm vào đá vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí đặc quánh của phòng VIP 'Hắc Diện'.
Trong khoang mắt phải của Trần Quốc Khánh, những đồng xu nhận thức vốn mang sắc màu xanh đỏ rực rỡ của giới thượng lưu giờ đây chỉ là những khối tròn vô sắc, biến thiên từ màu xám tro đến màu than chì sẫm. Độc chất thần kinh S-401 đã thiêu rụi các tế bào hình nón trên võng mạc của anh, để lại một thế giới đen trắng tàn nhẫn với độ tương phản cực đoan. Tai trái của anh câm lặng tuyệt đối như một hố đen thính giác, trong khi tai phải ù đi nhẹ—hệ quả từ liều thuốc đối kháng thô sơ mà y sĩ Đỗ Minh Quân đã tiêm vào cơ thể anh vài giờ trước để giữ lại chút thị lực cuối cùng.
Khánh đứng thẳng, tay phải đút sâu vào túi áo măng-tô rộng màu xám tro. Tay trái anh, quấn băng gạc dày dính máu xám hoại tử sau cuộc phẫu thuật nạo mô chết không gây mê, đặt nhẹ lên thành ghế gỗ mun đen bóng. Cơn sốt nhẹ vẫn âm ỉ đốt cháy các tế bào thần kinh, nhưng đại não của anh lại tỉnh táo một cách kỳ lạ. Ý chí tự do của một cựu chuyên gia đàm phán khủng hoảng đang vận hành ở trạng thái tĩnh lặng chủ động.
"Ván cược bắt đầu," Bùi Kim Liên lạnh lùng tuyên bố, giọng bà ta phẳng lặng như một cỗ máy đếm tiền sinh học. Bà ta lật mở trang sổ cái chứa hồ sơ đấu giá nhận thức của Nguyễn Hoài An. "Đặt cược bằng ba mươi Xu nhận thức Deep-Net hoặc mười năm thời gian tỉnh táo của Nguyễn Hoài An."
Khánh nhìn lướt qua Trịnh Thế Vỹ. Gương mặt béo mập, chải chuốt của gã chủ sòng đỏ gay dưới ánh sáng led trắng lạnh của trần nhà. Vỹ đang nghiến chặt răng, cơ nâng khóe môi co rút nhẹ liên tục—một phản xạ vi mô biểu thị sự căm thù tột độ trộn lẫn với nỗi hoang tưởng ái kỷ bị tổn thương. Việc Khánh dùng danh sách cổ đông đen để tống tiền Lý Khải, buộc gã phải mở cửa sảnh Hắc Diện, đã bẻ gãy sự tự phụ của Vỹ trước mặt các quan sát viên.
Lý Khải ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế bành da thuộc trung tâm, tay xoay nhẹ chiếc cặp da chứa các hợp đồng thế chấp nhận thức. Khói từ điếu xì-gà của gã bay lên thành những dải xám mờ ảo, lơ lửng dưới ống kính màu đỏ nhấp nháy của hệ thống camera AI 'Chronos' trên trần nhà. Khải không quan tâm đến ân oán cá nhân; gã chỉ muốn thu hồi tệp dữ liệu đen mà Đức đang giữ tại safehouse dã chiến Máy Chai.
"Ba mươi xu nhận thức," Khánh từ tốn nói, giọng anh trầm và đều đặn ở dải tần 120Hz. Anh dùng tay phải đẩy khay xu của mình ra. "Tôi không đặt cược thời gian của vợ tôi khi tôi vẫn còn tài nguyên."
Vỹ nhếch mép cười nhạt: "Mày tự tin lắm, Khánh. Nhưng đối thủ của mày tối nay không phải là tao. Hãy làm quen với Bùi Khánh Nam."
Người đàn ông vạm vỡ ngồi đối diện Khánh từ từ ngẩng đầu lên. Bùi Khánh Nam mặc chiếc áo sơ mi hở cổ, để lộ vùng ngực phập phồng nhẹ theo một nhịp điệu cơ học đều đặn đến mức kỳ quái. Đôi mắt gã bình thản, lạnh lùng, hoàn toàn thiếu vắng các phản xạ co giãn đồng tử tự nhiên khi đối mặt với ánh sáng led mạnh.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Bằng thính giác nhạy bén còn lại của tai phải, Khánh ghi nhận một tiếng động cơ học siêu tần số phát ra từ lồng ngực Nam. Đó là tiếng hoạt động của máy điều hòa nhịp tim sinh học cấy ghép ngầm dưới da ngực của gã. Thiết bị này cưỡng chế nhịp tim của Nam luôn giữ cố định ở mức đúng 60 nhịp một phút dưới mọi áp lực tâm lý.
Khánh chủ động áp dụng Phương pháp Silent Pause. Anh im lặng nhìn thẳng vào mắt Nam suốt sáu giây. Thông thường, trong đàm phán khủng hoảng, khoảng lặng này sẽ kích hoạt phản xạ lo âu vô thức, khiến đối phương phải dịch chuyển ánh mắt hoặc nuốt nước bọt. Nhưng Nam thì không. Cơ mặt gã bất động như một tảng đá xám. Máy điều hòa nhịp tim đã triệt tiêu hoàn toàn các phản ứng sinh học của sự sợ hãi hay hưng phấn. AI Chronos trên trần nhà không thể tìm thấy bất kỳ điểm gãy cảm xúc nào trên cơ thể gã.
"AI Chronos sẽ giám sát tính công bằng của ván đấu," Bùi Kim Liên tuyên bố. Bà ta bắt đầu xáo bộ bài polymer đặc biệt. Ngón tay của Liên di chuyển gượng gạo, có một nhịp trễ khoảng 0.1 giây ở mỗi lần tráo bài—hệ quả của quy trình tiêm botox làm liệt cơ mặt để tránh bị người chơi đọc vị.
Khánh nheo mắt phải, tập trung phân tích thói quen của dealer (Dealer Profiling). Anh nhận ra bộ bài polymer này có độ dày không đồng đều. Khi Liên miết ngón tay qua các góc bài, có những lá bài phát ra tiếng rít nhẹ hơn. Đó là những quân bài đã được Lâm Văn Đạt—cựu dealer phản tỉnh—lén đánh dấu bằng các vết xước siêu nhỏ bằng mảnh kính trước khi bị sòng bạc đào thải.
Chi bài đầu tiên được chia.
Nam đặt cược mười xu nhận thức ngay khi nhận bài, nhịp tim gã vẫn locked ở mức 60 nhịp/phút. AI Chronos quét qua khuôn mặt Khánh, hiển thị một biểu đồ dao động nhẹ trên màn hình giám sát của Vỹ. Thuốc đối kháng S-401 thô sơ đang làm tăng nhịp tim của Khánh lên 85 nhịp/phút, khiến hệ thống AI đánh giá anh đang ở trạng thái căng thẳng trung bình.
"Mày đang lo lắng, Khánh," Vỹ cười khẩy, ngón tay mập mạp gõ nhẹ lên thành ghế. "Chronos không biết nói dối. Nhịp sinh học của mày đang phơi bày sự yếu kém."
Khánh không trả lời. Anh dùng tay phải lật nhẹ hai lá bài của mình lên. Một quân mười xám và một quân ba xám. Thế bài cực yếu. Anh nhìn sang Nam, cố gắng tìm kiếm một micro-expression trên khóe mắt gã, nhưng vùng cơ quanh mắt Nam hoàn toàn phẳng lặng. Nam tiếp tục đẩy thêm năm xu nhận thức vào khay cược.
Khánh buộc phải bỏ bài. Anh mất năm xu đầu tiên.
Chi bài thứ hai, rồi chi bài thứ ba trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở. Khánh cố tình thực hiện các đòn giả vờ hoang mang, cơ thể anh run lên nhẹ do cơn sốt, nhưng Nam không hề bị dẫn dụ. Gã chơi bài như một thuật toán vô hồn, call và raise chính xác dựa trên xác suất toán học thuần túy và sự hỗ trợ phân tích của AI Chronos hiển thị ngầm. Khánh mất thêm mười xu nhận thức nữa.
Ba mươi phần trăm lượng xu nhận thức của Khánh đã bốc hơi. Khay xu của anh chỉ còn lại mười lăm đồng xám xịt.
Lý Khải nhấp một ngụm rượu, mắt ghim vào vết thương rỉ máu ở tay trái của Khánh: "Nếu mày chỉ có thế này, Khánh, ván cược sẽ kết thúc trong vòng hai chi bài nữa. Và tệp dữ liệu của mày sẽ thuộc về tao một cách hợp pháp."
Khánh khẽ miết ngón tay trỏ tay phải lên mặt nhám của chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út trái. Cơn đau buốt từ vết thương hoại tử ở lòng bàn tay trái truyền về đại não, kích hoạt một luồng adrenaline tự nhiên giúp anh đẩy lùi cơn chóng mặt của cơn sốt. Anh nhận ra mình đã sai lầm khi cố gắng đọc vị một kẻ không có phản ứng sinh lý như Nam. Đối đầu với một cỗ máy sinh học, anh phải dùng đến quy luật vật lý của những lá bài.
Chi bài thứ tư bắt đầu. Bùi Kim Liên tráo bài.
Khánh không nhìn vào Nam nữa. Anh nghiêng đầu sang phải, tập trung thính giác tai phải vào chuyển động của các ngón tay Liên. Tiếng rít của quân bài polymer chạm vào mặt bàn thạch anh đen vang lên.
*Sột... sột... sột...*
Ở quân bài thứ ba, ngón cái của Liên hơi khựng lại một phần mười giây để điều chỉnh lực miết. Khánh dùng mắt phải quan sát độ tương phản sáng tối của bóng đổ dưới góc lá bài đang được đẩy về phía Nam. Có một vết xước mờ hình chéo, rất nhỏ, phản xạ nhẹ dưới ánh led trắng lạnh.
Đó là quân bài bẫy mà Lâm Văn Đạt đã đánh dấu—một quân Át sẫm màu.
Liên chia tiếp hai quân bài cho Khánh. Khánh dùng ngón tay áp út của bàn tay phải, lướt nhẹ qua góc lá bài của mình. Đầu ngón tay nhạy bén của anh—vốn được rèn luyện để cảm nhận các rung động cơ học cực nhỏ—ghi nhận một vết xước hình tròn nhám nhẹ.
Quân Át thứ hai đang nằm trong tay anh.
Thế bài hiện tại của Khánh là đôi Át tiềm năng, trong khi Nam đang giữ một quân Át và một quân bài ẩn.
Bùi Khánh Nam đẩy mười xu nhận thức vào trung tâm bàn: "Raise."
Nhịp tim của gã vẫn đều đặn, cơ học ở mức 60 nhịp/phút. Tiếng tích tắc phát ra từ ngực gã như một chiếc đồng hồ đếm ngược gieo rắc sự tuyệt vọng cho đối thủ.
Khánh im lặng nhìn vào khay xu của mình. Anh chỉ còn mười lăm xu. Nếu anh theo bài và thua, anh sẽ mất tất cả, và thời gian tỉnh táo của Hoài An sẽ bị tước đoạt.
Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, vô sắc. Anh dùng bàn tay phải cầm toàn bộ mười lăm xu nhận thức còn lại, thả mạnh xuống mặt bàn thạch anh đen. Tiếng kim loại va chạm vang lên đanh gọn.
"All-in," Khánh nói, mắt phải ghim thẳng vào đồng tử bất động của Nam. "Theo mười xu, và raise thêm năm xu cuối cùng."
Trịnh Thế Vỹ nhoài người về phía trước, mắt gã trợn trừng. Gã không hiểu tại sao một kẻ đang suy kiệt và mù màu như Khánh lại dám đưa ra quyết định tất tay trong một thế bài hoang tưởng như vậy. AI Chronos lập tức phát ra tiếng rít phân tích dồn dập, các đường đồ thị sinh trắc học của Khánh trên màn hình nhảy múa liên tục.
Bùi Khánh Nam nhìn chằm chằm vào khay xu của Khánh. Lần đầu tiên trong ván đấu, gã không đưa ra quyết định ngay lập tức. Gã đang tính toán xác suất dựa trên thuật toán dự đoán biểu cảm của AI, nhưng biểu cảm của Khánh lúc này hoàn toàn trống rỗng—sự vô cảm cực hạn của một nhà đàm phán đã buông bỏ mọi nỗi sợ hãi vật lý.
Nam đưa tay lên bả vai, khẽ chạm vào một vùng da lồi lên dưới lớp áo sơ mi.
*Tạch... tạch... rẹt...*
Tiếng tích tắc cơ học 1Hz phát ra từ lồng ngực gã đột ngột thay đổi tần số. Nhịp gõ cơ học tăng tốc một cách Frantic, vọt lên dồn dập ở mức 120 nhịp một phút. Nam đã chủ động kích hoạt chế độ can thiệp tim cực đoan, thay đổi hoàn toàn nhịp sinh học cơ thể để bẻ gãy thuật toán dự đoán của chính AI Chronos và thay đổi nhịp độ ra bài.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!