Lá Bài Đen Tống Tiền
Tia điện từ chiếc gậy ba khúc của Tạ Văn Lang rít lên những tiếng tạch tạch chói tai, hắt luồng ánh sáng xanh tím lạnh lẽo lên khuôn mặt nhợt nhạt, rớm máu của Trần Quốc Khánh. Mùi ozone khét lẹt trộn lẫn với hơi ẩm của nước sông Cấm tràn vào qua cánh cửa gỗ sập sệ. Trong khoang mắt phải của Khánh, tia điện kia chỉ là một vệt sáng trắng đục tàn nhẫn, cắt đôi thế giới xám xịt của anh. Tai trái của anh câm lặng tuyệt đối, chỉ có tai phải ghi nhận tiếng thở dốc hằn học của Lang và tiếng gầm gừ hung hãn của con chó Rottweiler ngoài sảnh.
Lang nhếch mép, vết sẹo bỏng trên má gã co rút lại đầy tàn bạo: "Đến giờ đi ngủ rồi, thằng cảnh sát hết thời."
Gậy điện vung lên. Nhưng Khánh không hề né tránh. Anh ngồi bất động trên chiếc giường tre ọp ẹp, ngón tay phải khẽ miết lên chiếc nhẫn cưới bạc xước ở ngón áp út trái. Cơn đau buốt từ vết rách sâu ở lòng bàn tay trái rỉ máu tươi qua lớp băng gạc dính bẩn là thứ duy nhất ghim giữ anh lại với thực tại tỉnh táo, đánh tan tiếng cười ảo ảnh của đứa con gái đã khuất đang chập chờn trong vỏ não. Cơn sốt bốn mươi độ đang âm ỉ đốt cháy các tế bào thần kinh của anh, kèm theo một tiếng ù tai phải mới xuất hiện—hệ quả tàn nhẫn từ liều thuốc đối kháng S-401 thô sơ mà anh vừa tiêm vào cơ thể.
"Nếu gậy điện của mày chạm vào tao," Khánh lên tiếng, giọng anh trầm lặng, đều đặn ở dải tần 120Hz, không một chút run rẩy dù cơ thể đang run lên bần bật. "Đúng ba giây sau, một phần ba Danh sách cổ đông đen của tập đoàn Lâm Gia tại Hải Phòng sẽ tự động chuyển thẳng đến hòm thư của Ủy ban Kiểm tra Trung ương và các cơ quan báo chí quốc tế."
Lang khựng lại. Chiếc gậy điện dừng lại cách trán Khánh chưa đầy mười centimet. Luồng điện ion hóa làm dựng đứng những sợi tóc tơ trên trán anh.
"Mày dọa tao?" Lang gầm gừ, nhưng đồng tử gã co rút nhẹ—một phản xạ vô thức của sự nghi ngờ.
"Tao không dọa mày. Tao đang đàm phán." Khánh nói chậm rãi, mắt phải ghim chặt vào cơ vòng mắt của Lang. "Đức đã thiết lập một giao thức gửi tin tự động trên máy chủ đám mây. Nhịp tim của tao được kết nối với hệ thống định vị của nó qua thiết bị đeo ngầm. Nếu nhịp tim của tao ngừng đập, hoặc nếu tao bị bất tỉnh do dòng điện của mày... giao thức sẽ kích hoạt."
Sự im lặng bao trùm căn phòng chật hẹp. Chỉ có tiếng mưa bão quất dồn dập vào mái tôn rỉ sét. Lân đứng phía sau, tay vẫn siết chặt khẩu súng bắn đạn hoa cải tự chế, mồ hôi sũng nước mưa chảy ròng ròng trên mặt. Mai Chi nín thở, tay ôm chặt chiếc hòm tài liệu.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại thông minh trong túi áo da của Tạ Văn Lang rung lên bần bật.
Lang liếc nhìn màn hình. Sắc mặt gã lập tức thay đổi. Gã vội vã lùi lại một bước, nhấn nút nghe. Giọng nói truyền ra từ đầu dây bên kia sắc lẹm, lạnh lùng và mang một quyền lực tối cao không thể tranh cãi. Đó là Lý Khải—đại diện tài chính tối cao của tập đoàn Lâm Gia tại đất Cảng, kẻ đứng sau kiểm soát toàn bộ dòng tiền đen của sòng bạc Deep-Net.
"Đưa điện thoại cho thằng Khánh." Khải ra lệnh.
Lang nghiến răng, gườm gườm nhìn Khánh rồi thô bạo ném chiếc điện thoại lên giường tre: "Mày được lắm."
Khánh cầm lấy điện thoại bằng bàn tay phải khô khốc, áp sát vào tai phải. Tai trái của anh vẫn câm lặng như một hố đen thính giác.
"Trần Quốc Khánh," giọng Lý Khải chậm rãi, mang theo tiếng rít nhẹ của điếu xì-gà đắt tiền. "Mày nghĩ mày là ai mà dám dùng một tệp dữ liệu rác để tống tiền Lâm Gia? Tao có thể quét sạch mày và lũ chuột ở bến đò Máy Chai này trong vòng hai mươi tư giờ."
Khánh không trả lời ngay. Anh chủ động áp dụng Phương pháp Silent Pause. Anh im lặng nhìn thẳng vào khoảng không đen trắng trước mắt. Một giây. Hai giây. Ba giây. Bốn giây. Năm giây.
Sự im lặng kéo dài trên đường dây điện thoại tạo nên một áp lực vô hình, buộc Lý Khải phải dừng nhịp rít xì-gà. Khánh nghe thấy tiếng thở của Khải nặng hơn một nhịp—biểu hiện của sự bất kiên nhẫn và bất an ngầm của một kẻ quen kiểm soát mọi thứ qua những con số.
"Mười hai tỷ tám trăm triệu đồng," Khánh từ tốn nói, phá vỡ khoảng lặng bằng một tông giọng lạnh lùng, chính xác. "Đó là dòng tiền đen được chuyển hóa từ sòng bạc Deep-Net vào tài khoản ẩn của Công ty Xuất nhập khẩu Hoàng Phát trong quý ba năm nay dưới danh nghĩa quỹ từ thiện của Lâm Gia. Người ký duyệt hóa đơn là kế toán trưởng Bùi Kim Liên. Mã giao dịch blockchain Monero là..."
Khánh đọc chính xác một chuỗi ký tự mật mã dài mà Đức vừa giải mã được từ USB dữ liệu thô.
Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng. Tiếng rít xì-gà biến mất. Lý Khải—kẻ coi mọi thứ chỉ là những con số lợi nhuận—đang phải đối mặt với một cơn ác mộng tài chính thực sự. Nếu chuỗi dữ liệu này bị rò rỉ, nó không chỉ tiêu diệt uy tín của Lâm Gia tại Hải Phòng, mà còn kích hoạt một cuộc điều tra rửa tiền quy mô lớn từ cơ quan tư pháp trung ương, thổi bay hàng trăm triệu USD cổ phiếu của tập đoàn trên thị trường chứng khoán.
"Mày muốn gì?" Giọng Khải trầm xuống, mất đi sự ngạo mạn ban đầu.
"Tao muốn một vị trí hợp pháp tại Phòng VIP 'Hắc Diện'," Khánh đưa ra yêu cầu, mắt phải không rời khỏi bóng đổ xám xịt của Tạ Văn Lang. "Tao muốn một ván cược bán kết với Trịnh Thế Vỹ. Nếu tao thắng, tao lấy tấm thẻ Black Pass để vào Vạn An. Nếu tao thua, tao trả lại toàn bộ dữ liệu đen cho mày."
"Tại sao tao phải tin mày sẽ giữ lời?"
"Vì tao là một nhà đàm phán cảnh sát cũ," Khánh nói, ngón tay phải xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới bạc xước. "Tao chỉ muốn cứu vợ tao—Nguyễn Hoài An. Tao không quan tâm đến việc lật đổ đế chế của chúng mày, trừ khi chúng mày ép tao phải tự sát cùng chúng mày."
Lý Khải im lặng tính toán rủi ro hệ thống. Đối với gã, Trịnh Thế Vỹ chỉ là một con rối quản lý vùng, một vật thí nghiệm thuật toán có thể thay thế bất cứ lúc nào. Nhưng uy tín tài chính của Lâm Gia thì không thể bị tổn hại. Đưa Khánh vào một bàn cược khép kín tại sảnh VIP Hắc Diện dưới sự giám sát của AI Chronos là phương án an toàn nhất để thu hồi dữ liệu mà không gây ra bất kỳ chấn động truyền thông nào ngoài đời thực.
"Được," Khải lạnh lùng quyết định. "Lang, rút quân. Cho nó tấm Vé mời VIP Hắc Diện. Tối nay, tại biệt thự Lạch Tray, tao sẽ đợi xem mày đánh cược nhận thức của mình như thế nào."
Cuộc gọi ngắt kết nối. Tạ Văn Lang giật lại chiếc điện thoại, mặt gã đỏ gay vì giận dữ nhưng không thể trái lệnh của Khải. Gã phun một bãi nước bọt xuống sàn gỗ mục, ra lệnh cho đàn em: "Rút quân! Cho thằng chó này sống thêm vài tiếng nữa."
Đoàn enforcer rút lui vào màn mưa bão, tiếng con chó Rottweiler sủa xa dần rồi chìm hẳn vào tiếng sóng sông Cấm gầm rú.
Khánh ngã gục xuống giường tre, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn sốt bốn mươi độ cùng tác dụng phụ của dung dịch trung hòa S-401 đang vắt kiệt những thớ cơ cuối cùng của anh. Tai phải của anh xuất hiện tiếng ù nhẹ—cái giá phải trả của việc hoạt động thính giác quá tải để bù đắp cho tai trái bị điếc vĩnh viễn.
"Khánh! Anh có sao không?" Mai Chi lao đến, nâng đầu anh dậy, tay run rẩy dùng khăn ấm lau mồ hôi lạnh trên trán anh.
"Tôi không sao..." Khánh thầm thì, mắt phải gượng mở, nhìn thế giới xám xịt xung quanh. "Chuẩn bị xe... Lân. Chúng ta đến Lạch Tray."
***
Chiếc xe taxi cũ của Bùi Ngọc Lân lao đi trong đêm mưa bão, bánh xe rít lên ken két trên những con đường ngập nước của thành phố Hải Phòng. Vai phải của Lân đã được ông Quân băng bó tạm thời, gã nghiến răng giữ chặt vô lăng, mắt không rời kính chắn gió nhòe nhoẹt nước mưa.
Khánh ngồi ở băng ghế sau, tựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt. Mắt phải của anh nhìn ra ngoài đường phố Lạch Tray. Dưới lăng kính vô sắc của võng mạc bị tàn phá, những ánh đèn neon màu đỏ hồng của phòng trà 'Lệ Đêm' hay đèn đường vàng vọt giờ đây chỉ là những vệt sáng trắng đục xơ xác, cắt ngang những khối nhà xám xịt như tro tàn. Thế giới quan của anh vĩnh viễn mất đi màu sắc. Đó là cái giá vật lý vĩnh viễn, không thể phục hồi, để đổi lấy sự tỉnh táo bảo vệ ký ức về người vợ Hoài An.
Mai Chi ngồi cạnh anh, tay siết chặt chiếc máy ghi âm cổ của Giáo sư Bách. Cô lo lắng nhìn vết thương quấn băng dày dính máu xám ở lòng bàn tay trái của Khánh: "Anh thực sự muốn bước vào sảnh Hắc Diện sao? Nơi đó... em nghe nói chưa từng có ai thắng cuộc rời đi với nhận thức nguyên vẹn."
"Tôi phải đi," Khánh nói, giọng anh trầm lặng như mặt nước hồ không gió. "Lý Khải đã mở cửa. Đó là con đường duy nhất để tiếp cận Black Pass mà không bị Đinh Văn Thắng bắt giữ giữa đường."
Chiếc xe dừng lại trước cổng Biệt thự cổ Pháp (Đường Lạch Tray). Tòa biệt thự hai tầng rêu phong chìm trong màn sương bão xám xịt, trông như một pháo đài bê tông cổ quái. Hệ thống camera hồng ngoại trên tường rào xoay chuyển liên tục, phát ra những tiếng rè rè siêu tần số gieo rắc nỗi ám ảnh công nghệ.
Khánh bước xuống xe, mặc chiếc áo khoác măng-tô rộng màu xám tro che giấu cơ thể gầy gò, hốc hác. Anh miết nhẹ ngón tay lên chiếc nhẫn cưới bạc xước—mỏ neo xúc giác duy nhất định vị cuộc hôn nhân thực tế của anh—rồi rút tấm Vé mời VIP Hắc Diện bằng kim loại đen xước ra.
Bảo vệ tại cổng chính—lần này là những đặc vụ mặc vest đen phẳng phiu thuộc ban an ninh của Vũ Đức Thịnh—quét mã vạch trên tấm vé. Không một lời hỏi han, chúng cúi đầu và mở lối cho anh bước vào. Mai Chi đóng vai người hộ tống đi sau, giữ khoảng cách an toàn.
***
Khánh được dẫn qua sảnh cược phụ trống rỗng, đi sâu xuống hầm rượu cổ rồi bước qua một cánh cửa thép dày cách âm tuyệt đối để tiến vào Phòng VIP 'Hắc Diện'.
Không gian bên trong Hắc Diện ngột ngạt mùi da thuộc đắt tiền, mùi khói xì-gà Cohiba sực nức và một luồng khí lạnh sterile phát ra từ hệ thống điều hòa trung tâm. Căn phòng được thiết kế khép kín, tường ốp gỗ mun đen bóng phản chiếu ánh sáng trắng lạnh từ những dải đèn led âm trần. Tại trung tâm phòng là một chiếc bàn cược bằng đá thạch anh đen tuyền, xung quanh đặt những chiếc ghế bành bọc da thuộc cao cấp.
Đứng sau bàn cược là Bùi Kim Liên—kế toán trưởng sòng bạc. Người phụ nữ đứng tuổi đeo kính gọng vuông nghiêm nghị, mặc đồ công sở tối màu, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc như một cỗ máy đếm tiền sinh học. Bà đang lật mở cuốn sổ cái ghi chép các giao dịch đặt cược nhận thức của người chơi.
Lý Khải ngồi ở chiếc ghế bành trung tâm, tay xoay nhẹ chiếc cặp da chứa các hợp đồng thế chấp nhận thức. Gương mặt gốc Hoa của gã lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo sau gọng kính không mảnh ghim chặt vào Khánh ngay khi anh bước vào.
Và ở phía đối diện, Trịnh Thế Vỹ đang đứng, gương mặt béo mập chải chuốt của gã đỏ gay vì tức giận. Việc Khánh dùng danh sách cổ đông đen để tống tiền Lý Khải, gián tiếp vượt mặt gã, là một cái tát chí mạng vào lòng tự tôn ái kỷ cực đoan của gã chủ sòng.
"Trần Quốc Khánh," Vỹ nghiến răng, giọng gã trầm xuống đầy đe dọa. "Mày giỏi lắm. Mày dám dùng Lâm Gia để ép tao phải mở cửa sảnh Hắc Diện."
Khánh không ngồi xuống ghế. Anh đứng thẳng, tay phải đút vào túi áo măng-tô, tay trái quấn băng dính máu đặt nhẹ lên thành ghế gỗ mun. Anh sử dụng Đọc vị biểu cảm vi mô qua độ tương phản xám xịt của ánh sáng led, nhận ra sự co thắt đột ngột của cơ nâng khóe môi của Vỹ—biểu hiện của sự căm thù xương tủy trộn lẫn với sự hoang tưởng ái kỷ bị tổn thương.
"Tao đã đến đây," Khánh nói, giọng đều đặn không đổi dải tần. "Ván cược bán kết để lấy Black Pass. Tao muốn đấu với mày, Trịnh Thế Vỹ."
Vỹ đột ngột nở một nụ cười tàn nhẫn, nửa miệng xếch lên đầy tự phụ: "Đấu với tao? Mày nghĩ mày có tư cách đó sao, thằng cảnh sát mù màu? Lý Khải muốn tao lấy lại dữ liệu đen, nhưng luật của Hắc Diện là luật của Lâm Gia. Kẻ thách đấu phải vượt qua nhà vô địch đương kim của sảnh cược này trước khi có thể chạm vào tao."
Vỹ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn thạch anh đen.
Từ trong bóng tối sau bức vách gỗ mun, một dáng người bước ra. Đó là một người đàn ông vạm vỡ, mặc áo sơ mi hở cổ, ngực phập phồng nhẹ theo một nhịp điệu cơ học đều đặn kỳ lạ. Đôi mắt gã bình thản đến mức lạnh lùng, cơ thể toát ra một áp lực sinh học tĩnh lặng hoàn hảo.
"Bùi Khánh Nam," Vỹ giới thiệu, giọng gã tràn đầy sự ngạo mạn ái kỷ. "Kẻ chưa từng thua một ván bài nào tại sảnh Hắc Diện này. Gã không có cảm xúc sợ hãi, không có sự hoảng loạn vô thức để AI 'Chronos' của tao có thể đọc vị. Vì nhịp tim của gã... được điều khiển bằng một máy điều hòa nhịp tim sinh học cấy ghép ngầm dưới da ngực."
Khánh ghim chặt mắt phải vào vùng ngực phập phồng theo nhịp cơ học đều đặn của Bùi Khánh Nam. Tai phải của anh ghi nhận một tiếng tích... tắc... siêu tần số phát ra từ lồng ngực gã—tiếng hoạt động của thiết bị can thiệp sinh học cực đoan.
Đây không phải là một đối thủ thông thường. Đây là một phế nhân sinh học đã triệt tiêu hoàn toàn phản xạ sợ hãi tự nhiên bằng công nghệ của Lâm Gia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!